quan viên An quốc đều lo lắng toát cả mồ hôi, trợn to mắt nhìn Vĩnh Dạ, không biết Thế tử đang định làm gì. Phó sứ Mã đại nhân giật giật áo Vĩnh Dạ.
Vĩnh Dạ cười cười, nói một mạch những gì mà Đoan Vương ra giá. Quan viên An quốc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Sứ thần nước Trần càng nghe càng giận. Hoàng kim, bạch ngân đã đành, lại đòi cả mười vạn cân sắt sống mang vào An quốc. Thời thế loạn lạc, sắt là vật tư chiến bị, nước nào cũng cần dùng, nước Trần sản xuất được sắt, nước An vừa mới mở miệng đã đòi sản lượng cả năm, sao Trần quốc sứ thần có thể đồng ý.
Tiền đại nhân đang định lắc đầu, Vĩnh Dạ tiếp tục: - Những thứ này coi như là của hồi môn của các ngài cho công chúa Ngọc Tụ, nói ít đi thì thiệt thòi cho công chúa quá.
Quan viên Trần quốc thất kinh, đứng lên quát: - Ngọc Tụ công chúa vô cùng tôn quý, An quốc dám cầu thân với người để bắt làm con tin, làm gì có lý ấy!
Vĩnh Dạ nhắm mắt không nói nữa.
Sứ thần An quốc cũng giật nảy mình vì câu này của hắn, chuyện này lúc trước chưa hề thống nhất. Mã đại nhân nhảy dựng lên, thấy Vĩnh Dạ nhắm mắt dưỡng thần, lại không biết nên nói gì nữa.
Lúc này chợt nghe có tiếng ngọc bội vang lên tinh tang, một giọng thanh tú cất lên: - Thêm cả ngàn con chiến mã. Chính sứ đại nhân, điều kiện này Ngọc Tụ đồng ý.
- Công chúa! - Tiền đại nhân và quan viên Trần quốc phủ phục hành lễ.
Vĩnh Dạ mở bừng mắt. Công chúa Ngọc Tụ trong y phục nữ xuất hiện ở cửa.
Ngọc Tụ mặc một bộ cung trang1, vô cùng diễm lệ, chiếc cằm của nàng vẫn hếch lên theo thói quen, chỉ liếc nhìn Vĩnh Dạ bằng khóe mắt, ngạo khí bẩm sinh của hoàng tộc ập tới. Vĩnh Dạ nhớ tới Tường Vi, nếu so sánh thì nha đầu đó vẫn đáng yêu hơn.
Vĩnh Dạ cười cười đứng lên, cúi người hành lễ: - Hồng Lư Thiếu Khanh Lý Vĩnh Dạ tham kiến công chúa.
Đó chính là thiếu niên áo tím che mặt hôm đó sao? Thân hình hơi gầy một chút, nhưng lưng rất thẳng, chiếc quan bào màu đỏ chót ánh lên sức sống và vẻ anh tuấn, ngũ quan tinh xảo tới mức không tìm được bất cứ khuyết điểm gì. Trong mắt Ngọc Tụ lóe lên một sự ngỡ ngàng, lập tức nhớ tới Đoan Vương phi xinh đẹp như thần tiên trong lời đồn. Nàng lại nhớ tới bộ dạng của Vĩnh Dạ hôm trước sợ hãi lăn lông lốc tới chân mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt và khinh bỉ, gật đầu hoàn lễ.
Vĩnh Dạ cười nói: - Nếu công chúa có thể làm chủ thì chúng tôi sẽ hiệp ước phụng chỉ. Hạ quan cáo từ.
- Thế tử xin dừng bước, Ngọc Tụ có một việc không hiểu, muốn mời Thế tử di bộ đôi bước. - Ngọc Tụ mặc kệ Vĩnh Dạ luôn miệng xưng là hạ quan, giọng nói vẫn dịu dàng, nhưng ngữ khí thì không cho phép có sự từ chối.
Vị công chúa này rõ ràng là biết kế hoạch của Du Li Cốc, thế nên mới đồng ý nhanh chóng như thế. Vĩnh Dạ tò mò không bết nàng ta định giữ mình lại nói chuyện gì, nhưng vẫn vui vẻ đồng ý.
Vĩnh Dạ lặng lẽ theo sau nàng ra khỏi đại đường, tà váy của Ngọc Tụ xòe trên đất trông như đuôi công. Thị nữ cách họ ba trượng để tạo điều kiện cho công chúa và Vĩnh Dạ nói chuyện.
Đi qua hành lang là tới một tiểu viện dây leo bám đầy, lúc xuống bậc cấp, công chúa đứng yên không nhúc nhích, đưa mắt nhìn Vĩnh Dạ cười: - Ngươi làm tốt lắm. Chỉ có điều... đòi nhiều thứ quá.
Câu nói ấy thốt ra từ miệng một cô gái mới mười sáu tuổi, lại mang hàm ý trách móc khiến Vĩnh Dạ bất giác nghĩ, người thời này hình như đều già trước tuổi. Nhưng ý của câu ấy là... trong mắt Vĩnh Dạ lóe lên một tia sáng, chẳng lẽ Du Li Cốc thực sự có quan hệ với Trần quốc? Hoặc là tổ chức đó do Trần quốc dựng nên? Dã tâm của Trần quốc hình như hơi lớn quá. Có điều, ngay cả viên ngọc minh châu của Trần Vương cũng mang ra cho An quốc cầu thân thì còn có chuyện gì mà họ không làm được?
Vĩnh Dạ giả bộ không hiểu, hùng hồn nói: - Trần quốc bại binh, bồi thường nước tôi là lẽ đương nhiên!
Công chúa nhìn Vĩnh Dạ giễu cợt, Vĩnh Dạ nhìn thẳng vào ánh mắt ấy, không hề sợ hãi, hi vọng nàng sẽ làm như thế, càng hi vọng nàng nhắc tới Du Li Cốc. Vĩnh Dạ chỉ mong nàng chứng thực mối quan hệ giữa Du Li Cốc và Trần quốc, bất giác nở một nụ cười.
Ngọc Tụ bị nụ cười ấy mê hoặc, Vĩnh Dạ cũng không cao hơn nàng là mấy, nhưng vẫn khiến nàng phải hếch cằm lên: - Trung thu tháng Tám, ta sẽ chờ ngươi tới đón ở mười dặm ngoài Tán Ngọc Quan.
Vĩnh Dạ thấy hơi tiếc khi nghe thấy câu này, thản nhiên nói: - Hạ quan sức khỏe không tốt, có phải do hạ quan đi đón công chúa hay không thì còn chưa biết.
Mùa xuân ấm áp, nếu từ xa nhìn vào thì đúng là một đôi kim đồng ngọc nữ.
Tiếc rằng một người kiêu ngạo, một người thản nhiên. Ngọc Tụ liếc xéo Vĩnh Dạ một cái, khoác lại chiếc áo trên vai, tức khí: - Lui ra. - Nói rồi đặt chân xuống bậc cấp.
Vĩnh Dạ bĩu môi, lẳng lặng thò một chân ra giẫm vào gấu váy, đắc ý nhìn công chúa bị ngã. Thầm nói, giẫm lên cái đuôi của cô, xem cô còn kênh kiệu được không!
Ngọc Tụ không kịp đề phòng, thân thể đổ mạnh về phía trước, nàng phản ứng rất nhanh, xoay người lại, vốn định đứng vững, nhưng Vĩnh Dạ giẫm mạnh quá. Vĩnh Dạ chỉ khẽ đưa tay ra, Ngọc Tụ đã tình cờ rơi vào vòng tay.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, đều tỏ ra ngượng ngùng.
Vĩnh Dạ nhất thời lơi tay, Ngọc Tụ thấy mình sắp ngã ra đất, kêu khẽ một tiếng rồi cả người bật lên, tà váy bị kéo mạnh rách một lỗ to.
Vĩnh Dạ chớp mắt, như thể giật mình.
Gương mặt xinh xắn của Ngọc Tụ đỏ bừng, ngượng ngùng kéo váy, quát to: - Thật là vô lý.
- Hạ quan sợ làm phiền công chúa, xin cáo lui. - Mục đích của Vĩnh Dạ đã đạt được, cúi đầu tỏ ý mình không hề dám vô lễ.
- Cút!
Vĩnh Dạ quay người cất bước, rồi lại quay người lại nâng niu viên ngọc bội phỉ thúy của công chúa trong tay: - Đúng rồi, nếu công chúa đang tìm vật này thì hạ quan tình cờ nhặt được - Vĩnh Dạ nhìn thân thể phát run lên vì tức giận của nàng đến cái điệu bộ không thể không đưa tay ra nhận lại miếng ngọc bội mà đắc ý vô cùng, cố nhịn cười: - Công chúa sắp gả tới nước tôi, mong người sớm về Trần quốc chuẩn bị. Hạ quan không ở lại lâu nữa, còn phải hồi cung phụng chỉ.
- Chính sứ đại nhân đích thân cầu thân, không biết là cầu cho ai? - Ngọc Tụ lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Vĩnh Dạ nghĩ bụng, nàng mời ta làm chính sứ là để gả tới triều đình của ta. Còn về ba vị Hoàng tử, nàng muốn chọn ai thì chọn, có lẽ nàng cũng chẳng buồn quan tâm. Trên mặt nở một nụ cười lấy lòng: - Hạ quan không dám đoán bừa Thánh ý, xin phép cáo từ. Đúng rồi, công chúa nổi giận trông càng xinh đẹp, còn nữa, nếu cằm hếch lên nhiều quá thì sau gáy sẽ có nếp nhăn đấy.
Một câu châm biếm được nói ra hết sức nhẹ nhàng, Vĩnh Dạ nghe mà còn cảm thấy hình như mình đang muốn tốt cho nàng. Nhìn Ngọc Tụ một lần nữa biến sắc, Vĩnh Dạ lập tức quay người, rảo bước bỏ đi, không còn dáng vẻ yếu đuối cần người dìu đỡ nữa. Khiến Ngọc Tụ tức giận nghiến răng ken két.
Hồi lâu sau nàng mới cười lạnh, ra lệnh: - Bảo Tiền đại nhân chuẩn bị hành trang hồi quốc.
Chú thích: 1 Trang phục hoàng cung.
Đừng để bất cứ ai phát hiện ra ngươi là nữ... không được tắm... phải cực lực khống chế việc uống nước, mỗi lần đại tiểu tiện phải kết hợp đồng thời... nếu ngươi không muốn tới Mẫu Đơn viện, nếu ngươi còn muốn về nhà...
Giờ Mão ba khắc, Vĩnh Dạ cùng Đoan Vương vào cung dự buổi triều sớm.
Đoan Vương ngồi trên đệm xe nhìn Vĩnh Dạ mà vui trong lòng. Vĩnh Dạ đắc ý đưa tay ra, cười nói: - Phật đòi kim trang, người đòi y trang, bộ quan phục này khiến con trông ngọc thụ lâm phong1, phong lưu phóng khoáng, người gặp người khen, hoa gặp hoa tàn, xe gặp xe... - Vĩnh Dạ ho hai tiếng, hai tiếng "nổ lốp" không thể nói ra, nếu bị hỏi xe nổ lốp là gì thì thực sự không thể chỉ vào cái bánh gỗ trên xe ngựa và nói rằng nó bị long ra.
- Còn tự khen mình à? Không biết sau này con sẽ làm thế nào! - Đoan Vương thở dài, ông mặc bộ áo kỳ lân thêu chỉ vàng, đội ngọc quan điểm ngọc, toát lên vẻ uy nghi.
Vĩnh Dạ chẳng mấy khi thấy phụ vương thở dài, thì cố ý trêu ông, cười nói: - Năm xưa phụ vương cũng mặc bộ quan bào uy phong này, mang theo dấu bàn tay trên mặt để thượng triều ư?
Quả nhiên Đoan Vương phì cười thành tiếng, kéo Vĩnh Dạ định đánh nhưng rồi lại ôm lấy.
Vĩnh Dạ cảm thấy hình ảnh này thật giống như ngày trước còn nhỏ được tựa vào vai phụ thân. Dựa vào lồng ngực vững chãi của Đoan Vương, cảm thấy thật an toàn, Vĩnh Dạ nhắm mắt lẩm bẩm: - Nơi an toàn nhất...
Tim Đoan Vương ấm nóng, bàn tay càng siết chặt hơn, miệng chỉ nói: - Con chủ đàm đã đành, lại còn đòi được một công chúa về, hôm nay để xem con sẽ ứng phó thế nào trên kim điện!
- Đó là chủ ý của Du Li Cốc, cũng là dụng ý thực sự của việc cố ý mời con làm chính sứ đàm phán. Họ kiên quyết nhét một công chúa tới hòa thân, cha nói con có thể không đồng ý không? Cuối cùng Du Li Cốc cũng hành động rồi, phụ vương, cơ hội này Vĩnh Dạ không muốn bỏ qua! Con chắc chắn bảy phần rằng Du Li Cốc có quan hệ với Trần quốc.
- Là cơ hội hay là âm mưu? Công chúa gả cho vị Hoàng tử nào cũng đều không tốt. - Đoan Vương nhắc nhớ Vĩnh Dạ.
Đâu phải Vĩnh Dạ không biết? Du Li Cốc muốn Ngọc Tụ công chúa hòa thân không nằm ngoài mấy khả năng sau: Một là bọn họ muốn ủng hộ một trong ba vị Hoàng tử, cưới Ngọc Tụ đồng nghĩa với việc có được sự ủng hộ của Trần quốc, vị Hoàng tử được ủng hộ có khả năng được kế vị; hai là Du Li Cốc do Trần quốc dựng nên, cho dù Ngọc Tụ gả cho vị Hoàng tử nào thì cũng sẽ khiến các vị Hoàng tử nghi ngờ nhau, gây nội loạn.
- Đính hôn rồi cũng chưa chắc đã cưới! Trước tiên cứ mang của hồi môn về rồi tính. Sau một loạt các điều kiện mà phụ vương đưa ra, Ngọc Tụ công chúa còn thêm nghìn con chiến mã, có gì mà không được? Vả lại, Hoàng thượng phong đại một tước hầu bá cho ai đó, bảo họ cưới công chúa là được.
- Đồ ngốc này! Ngọc Tụ công chúa là người vô cùng tôn quý ở Trần quốc, đâu phải tùy tiện phong một chức hầu bá là có thể cưới được nàng ta? An quốc nếu làm như thế thì hai nước sẽ lại xảy ra chiến hỏa. - Đoan Vương lắc đầu.
Vĩnh Dạ lại phiền muộn. Nếu vậy thì cho dù là vị Hoàng tử nào cưới được công chúa hình như đều khiến Hoàng đế không vui. Đoan Vương lại cười, trêu chọc: - Đơn giản lắm, muốn xứng với công chúa, lại không làm loạn triều đình nước ta, ta nghe nói Ngọc Tụ công chúa được ca ngợi là thiên hạ tứ mỹ, con cưới nàng ta là vẹn cả đôi đường!
Vĩnh Dạ há hốc miệng như thế vừa bị nhét một quả trứng vào lắp bắp: - ... Con... cưới?
Đoan Vương thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: - Ý của Hoàng thượng, cũng chỉ có thân phận của con là xứng với công chúa Trần quốc. Vả lại, khi Trần quốc trao đổi hiệp ước, sứ thần bên đó đã ám thị rằng2 công chúa với con... - Ông ho khẽ một tiếng, cố nín cười - Nhất kiến chung tình .
Ý của Hoàng thượng? Thân phận của mình? Nhất kiến chung tình? Vĩnh Dạ nhìn Đoan Vương đang mỉm cười rất vô tội thấy thật khâm phục tâm cơ của ông. Ông cho Hoàng đế biết rằng Du Li Cốc lấy thật thay giả, tráo nhầm Thế tử để tránh tội khi quân. Hoàng đế biết thân phận của mình, còn bảo mình cưới nàng?
- Bảo con cưới, con bệnh tật thế này, liệu Trần quốc có để cành vàng lá ngọc của họ gả tới đây rồi làm quả phụ không?
- Có lẽ... điều công chúa quan tâm là làm thế nào để vào được Đoan Vương phủ của ta thì