Vĩnh Dạ đáp một tiếng rồi mang hết những món đồ cần mang theo, nhân tiện cầm miếng ngọc bội của Ngọc Tụ công chúa đã được làm nhái. Nếu Nguyệt Phách muốn trốn thì thứ này có thể giúp được y.
Nơi ở của Lý Ngôn Niên ở sát ngay Vương phủ, một căn tứ hợp viện nho nhỏ nằm ở góc ngõ tây, trước cửa trồng một cây hòe rất to. Vĩnh Dạ chầm chậm đẩy cửa bước vào.
Trong ánh hoàng hôn còn sót lại, Lý Ngôn Niên, Lý Nhị và Lãm Thúy đang ngồi trong sân ăn cơm. Thấy Vĩnh Dạ bước vào, Lãm Thúy vui vẻ: - Thiếu gia, sao người lại tới đây?
- Ừm, thơm quá! Ta tới xin ăn!
Lãm Thúy nghe hắn nói thế thì vội vàng vào bếp lấy thêm bát đũa, chuyển chỗ ngồi. Nàng mang cơm vào trong bếp ngồi ăn.
Trên chiếc bàn vuông nhỏ đặt bốn đĩa thức ăn, rau cải xanh, đậu phụ, thịt kho và cả một con gà quay.
Vĩnh Đạ đột nhiên muốn cười, nhớ lại kiếp trước ngồi ăn trên những hàng quán bán rong vỉa hè, ở đây chỉ thiếu mỗi chai bia. Vĩnh Dạ liếc nhìn con gà quay, nhưng lại gắp miếng rau, đưa vào miệng.
Tám năm, vì sợ thân thể này lớn quá nhanh nên Vĩnh Dạ luôn ăn chay, người mười tám tuổi mà trong chỉ như mười lăm, mười sáu. Sống thế đâu dễ dàng gì?
Nghĩ tới đây, Vĩnh Dạ buông đũa: - Lý Chấp sự, Hựu thân vương nói mời được một danh y, muốn mời tôi qua Vương phủ khám bệnh.
Lý Ngôn Niên ăn một miếng đậu phụ, nói với Lý Nhị: - Thiếu gia đã mười tám tuổi, uống rượu được rồi, đi tìm xem trong phòng còn rượu không? Không còn thì đi kiếm một ít về.
Lý Nhị buông đũa khom người đi vào trong, không lâu sau thì xách một vò rượu ra ngoài.
Lúc này Lý Ngôn Niên mới thong thả nói: - Du Li Cốc được người ta ủy thác, phái Nguyệt Phách tới bảo vệ Hựu thân vương, từ khi vào phủ Hựu thân vương, mạng của y đã là của Hựu thân vương rồi - Đó là kim tử chiêu bài của Du Li Cốc, cho dù Hựu thân vương làm gì y thì y cũng đành phải chịu.
Vĩnh Dạ lẳng lặng nhìn Lý Ngôn Niên, bữa ăn rất đơn giản, y phục chỉ là những chiếc áo vải bình thường, vì sao từ người Lý Ngôn Niên luôn toát lên một vẻ quý tộc và âm hiểm? Gương mặt đã hằn dấu vết thời gian ấy vẫn toát lên một thần sắc cao ngạo, điều gì đã khiến hắn ta trung thành với Du Li Cốc? Là cái gì đã khiến phụ vương biết rõ ràng hắn là người của Du Li Cốc mà vẫn không làm gì? Có thực sự là vì chưa tới lúc?
Vĩnh Dạ nói rõ ràng từng tiếng: - Cứu y!
Lý Ngôn Niên không hề dừng đũa, gắp một miếng gà quay, nhai một cách vô cùng tao nhã, rồi chầm chậm nhả một miếng xương ra.
- Nếu sơn cốc không cứu y thì tôi cũng không làm Thế tử nữa, tối nay tôi sẽ cướp Nguyệt Phách bỏ đi. - Vĩnh Dạ biết mình đang uy hiếp, cũng biết rằng câu nói này chẳng có tác dụng gì với Lý Ngôn Niên.
Quả nhiên, Lý Ngôn Niên rút một chiếc khăn ra lau miệng, nói: - Cốc chủ quả nhiên anh minh, nhưng không ngờ được rằng ngươi lại vì Nguyệt Phách mà bất chấp hiểm nguy bị phát hiện. Có biết hậu quả không? Đoan Vương sẽ giết ngươi, Du Li Cốc cũng sẽ không tha cho hai ngươi, việc gì phải táng mạng chính mình?
- Tôi không tin, một ván cờ mất mười năm sắp đặt mà các người lại nỡ từ bỏ, vả lại... Hoàng thượng đã hạ chỉ Trung thu sẽ do tôi đích thân đi đón công chúa Ngọc Tụ của Trần quốc.
Cuối cùng Lý Ngôn Niên cũng nhìn thẳng vào Vĩnh Dạ, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lùng: - Mục đích của việc hòa thân đã đạt được, ngươi không nghĩ rằng Du Li Cốc chỉ có một mình ngươi giống Thế tử chứ? Cho dù là một kẻ ngốc thì công chúa cũng sẽ vẫn gả tới.
Vĩnh Dạ bình thản nhìn Lý Ngôn Niên: - Không ai có thể thay thế được tôi, bao nhiêu năm qua, ông tưởng rằng muốn đảnh tráo lần nữa Đoan Vương sẽ không nhận ra sao?
Hai người đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí tràn ngập một vẻ nguy hiểm.
- Rượu về rồi! - Tiếng Lý Nhị phá vỡ sự im lặng.
Lý Ngôn Niên nói nhỏ: - Chỉ cần ngươi không làm bại lộ thân phận thì Du Li Cốc sẽ không nhúng tay vào.
Đó chính là nhượng bộ lớn nhất rồi sao? Vĩnh Dạ cười cười: - Tôi cũng không muốn phá hủy tiền đồ của mình.
Vĩnh Dạ đứng lên, Lý Nhị cười nói: - Chưa thấy thiếu gia uống rượu bao giờ, không uống một chén sao?
Vĩnh Dạ lắc đầu: - Tối nay ta phải tới phủ Hựu thân vương khám bệnh, uống rượu rồi sợ không tiện cho đại phu chẩn trị. Các ông cứ tự nhiên, lần sau ta lại tới nếm tay nghề của Lãm Thúy.
Lãm Thúy thấy Vĩnh Dạ đứng lên thì vội vàng chạy ra, nói: - Thiếu gia lúc nào cũng thế, ăn ít thì làm sao khỏe lên được?
Vĩnh Dạ nghe thế thì vặt một cái chân gà, cười nói: - Ta vừa đi vừa ăn! - Chân gà rất thơm, hôm nay Vĩnh Dạ cần có thể lực. Ra khỏi phủ, trời đã hoàng hôn. Nếu lo tới đại cục thì Vĩnh Dạ nên mặc kệ Nguyệt Phách, tiếp tục vai diễn Thế tử của mình, chờ tới lúc thu lưới, vậy mà không làm được.
Vĩnh Dạ thản nhiên thả bước ra bờ sông.
Cơn gió đêm thổi tới, mặt nước nổi lên một màn sương mờ, rồi dần dần trắng đục như sữa, không tài nào nhìn thấu.
Vĩnh Dạ ngẩn ngơ đứng nhìn, chỉ cảm thấy mọi thứ thật giống với cảnh tượng ở Vong Xuyên, những linh hồn ẩn ẩn trong sương. Có phải một lần nữa bước tới, Vĩnh Dạ sẽ một lần nữa đầu thai làm người? Vĩnh Dạ bất giác đi về trước vài bước, nước đã ngập đế giày. Nước sông mùa xuân vẫn còn mang hơi lạnh thấu xương của mùa đông, lạnh tới mức rùng mình, dường như từ khi vừa chuyển thế, tất cả đều trở nên mới mẻ.
Nàng4 thà làm một gã ngốc, cũng không muốn tỉnh dậy trong cơ thể này. Thà làm một thằng ngu, ngu tới mức không thể nhìn thẳng vào tất cả. Cho tới khi ba tiếng "Mẫu Đơn viện" đập vào tai, nàng mới nghe như sét đánh.
Chuyển thế rồi bị ném vào kỹ viện? Đôi tai nàng lập tức khôi phục lại thính lực bình thường, có thể nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Ảnh Tử thi thoảng vang lên: - Đừng để bất cứ ai phát hiện ra ngươi là nữ... không được tắm... phải cực lực khống chế việc uống nước, mỗi lần đại tiểu tiện phải kết hợp đồng thời... nếu ngươi không muốn tới Mẫu Đơn viện, nếu ngươi còn muốn về nhà... Ta biết, không phải ngươi không nghe thấy, không phải... ta đưa ngươi tới, thì sẽ bảo vệ ngươi...
Giọng Ảnh Tử từ một nơi vô cùng xa xăm vọng tới, từng câu từng từ, thi thoảng lại vang lên bên tai nàng.
- Là con người thì sẽ cô độc. - Một giọng nói cách đó không xa vang lên.
Vĩnh Dạ kinh ngạc quay đầu, lòng bàn tay cầm chặt một ngọn phi đao. Nàng run giọng hỏi: - Ai... là ma quỷ sao?
- Ha ha! - Trong lớp sương mù dày đặc vang lên tiếng cười ha hả, người đó vui vẻ vì sự sợ hãi của Vĩnh Dạ - Chúng ta lại gặp nhau rồi. Ngươi còn nhớ ta không? - Lớp sương mù tan đi, Phong Dương Hề xuất hiện cách Vĩnh Dạ ba trượng, bộ hắc y quấn quanh người, gương mặt gầy gò rậm râu, hàng lông mày đen rậm, đôi mắt sắc bén khi so chiêu với nàng nay ánh lên vẻ hiền hòa.
Vĩnh Dạ nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười tươi rói: - Thì ra là huynh! Phong Tử ca ca! Sao huynh lại ở đây? - Ngọn phi đao dính chặt vào lòng bàn tay bất động, lưng áo đã ướt mồ hôi.
- Ta vừa tới đã thấy một người định đi xuống sông, nhìn lại, hóa ra là ngươi! - Phong Dương Hề cười ha hả lại gần, nhìn nàng từ trên xuống dưới, thở dài. - Giờ mới biết nhiều năm trước người ta cứu là Đoan Vương Thế tử! Thế tử sao nửa đêm lại một mình chạy ra nơi vắng vẻ này vậy?
Hắn không phát hiện ra sự dị thường của mình? Vĩnh Dạ thở phào, ngồi phịch xuống cỏ, ngọn phi đao được giấu rất kín. Nàng bó gối nhìn màn sương mù trên mặt sông, buồn bã nói: - Huynh từng nói, là người thì sẽ cô độc. Chỉ có điều Phong đại hiệp võ công cái thế, Vĩnh Dạ thì lại khiến phụ vương vô cùng thất vọng.
Phong Dương Hề ngồi xuống, nhìn gương mặt Vĩnh Dạ ánh lên vẻ cô độc. Không biết võ công thì đã sao? Với thế lực của Đoan Vương, với uy vọng của ngoại công thì An quốc còn ai dám bắt nạt người này?
Hắn quay đầu nhìn mặt nước ngập trong sương mù, người nào cũng có tâm sự, phải không?
Trên đời này thực sự có một cuộc đời thập toàn thập mỹ muốn gì được nấy sao? Hắn mỉm cười, trong nụ cười có chút gì lạc lõng.
Sự im lặng của Phong Dương Hề khiến Vĩnh Dạ rất cảm kích. Lúc này nàng rất không muốn mở miệng, không muốn vừa phải trò chuyện, vừa phải đấu đá tâm cơ.
Hai người đều ngồi im lặng, không ai nói với ai câu nào.
Phong Dương Hề đột nhiên cởi chiếc áo ngoài ra, khoác lên vai Vĩnh Dạ: - Hôm đó ở trên phố khi nhìn thấy ngươi, thấy sắc mặt ngươi không tốt, nghe nói là bệnh tật suốt, vẫn chưa chữa khỏi sao?
Vĩnh Dạ vùi mặt vào tay, nàng luôn dùng thuốc dịch dung, chán chẳng buồn rửa. Thi thoảng rửa đi, Ỷ Hồng sẽ vui mừng khác thường, cảm thấy hôm đó khí sắc của thiếu gia đã tốt hơn, ngay cả Vương phi cũng mượn cớ đó gọi con tới dùng bữa tối. Một tháng chỉ có vài ngày, nàng có thể thân mật với cha mẹ, cả nhà đều cảm thấy thật vất vả.
Tất cả mọi người đều đang đợi, đều đang chịu đựng.
Vì một mình Nguyệt Phách mà làm thế, có đáng không?
Vĩnh Dạ nghiêng đầu cười với Phong Dương Hề: - Phong Tử huynh là đại hiệp nhất đẳng giang hồ, phụ vương cũng vô cùng kính trọng, luôn muốn kết giao với huynh.
Môi Phong Dương Hề mấp máy, ánh mắt lóe sáng trong đêm tối: - Ta một mình quen rồi, không thích kết giao với quyền quý.
Nói dối! Trái tim Vĩnh Dạ dần dần lắng xuống, nhất đẳng đại hiệp? Vớ vẩn!
Rồi lời nói dối cũng buột ra: - Sức khỏe của Vĩnh Dạ không tốt, không thể chia sẻ với phụ vương, thấy buồn lắm.
Phong Dương Hề biết Vĩnh Dạ là Đoan Vương Thế tử, đương nhiên đoán được nguyên do trong câu nói này, bất giác thấy thêm đồng cảm.
Đoan Vương anh vũ cái thế chỉ có một đứa con trai bệnh tật quanh năm, khó tránh khỏi buồn phiền, có lẽ Thế tử đang u sầu chuyện này. Hắn dịu giọng an ủi: - Đại trượng phu lập thế, nhưng quan trọng là không hổ với trời đất, hãy nghĩ tới Tể tướng tiền triều của An quốc Vu Đan mười bảy tuổi đã làm tể tướng, không biết một chút võ công, đứng ở miếu đường, các võ tướng anh dũng thiện chiến, lập bao chiến công vẫn phải cung kính với ông. Tề Vương chỉnh hợp ba mươi sáu tộc để kiến quốc, cùng An, Trần xưng tam đại bá chủ, có phải dựa vào võ lực đâu mà dựa vào mưu lược và uy vọng. Trần quốc dựa vào ba đại phu để an quốc, không ai biết võ. Vĩnh Dạ cơ thể yếu đuối, không biết cầm roi cưỡi ngựa, có gì đâu mà phải buồn?
Đúng, Hựu thân vương ôn hòa lịch sự, lễ kính nho nhã, thực ra lại vô cùng nham hiểm! Vĩnh Dạ thầm khinh bỉ. Đôi mắt dần dần sáng lên, dường như đã hiểu ra điều gì đó, nở nụ cười tươi rói, đứng lên cúi lưng với Phong Dương Hề: - Đa tạ Phong đại hiệp giáo huấn, Vĩnh Dạ hiểu rồi.
Phong Dương Hề mỉm cười nhìn nàng, thấy cả người Vĩnh Dạ toát ra thứ ánh sáng như mặt trăng, sắc mặt tuy không tốt lắm nhưng ngũ quan đẹp tới mê người. Lúc buồn bã khiến người ta thương cảm, lúc này mỉm cười, toàn thân toát lên một thần thái hoàn toàn khác, che mờ cả vẻ đẹp của ngoại hình, mang theo mị lực khiến người khác muốn tiến lại gần. Tường Vi Quận chúa của Tĩnh An Hầu hết lòng vì Đoan Vương Thế tử có lẽ không hoàn toàn vì tướng mạo này. Nghĩ tới đây, bất giác hắn buột miệng: - Ngoại hình chỉ là lớp vỏ mà thôi, Vĩnh Dạ không cần phải suy đoán tâm ý của người khác, hôm đó ta thấy tiểu Quận chúa...
Vĩnh Dạ chớp mắt ngắt lời hắn, cười cười: - Phong đại hiệp mặc hắc y bày tám năm nay không thay đổi hóa ra là không thích các y phục khác sao?
Phong Dương Hề thấy chàng không muốn nhắc tới Tường Vi Quận chúa thì cũng c