- Khi nào độc phát tác? Ta không muốn hắn chết quá nhanh.
Bạch y thiếu niên cung kính đáp: - Vương gia chỉ cần cho người canh chừng Hồi Xuân Đường và Khánh Đức Đường của Kinh đô là được, thuốc Cửu chuyển hoàn hồn thảo để giải độc chỉ hai nơi đó là có. Nội trong ba ngày nếu muốn sống sót thì thích khách buộc phải tới dược đường.
- Nếu người này không biết giải độc thế nào thì sao?
Bạch y thiếu niên cười: - Vương gia đương nhiên sẽ có cách cho hắn biết. Huống hồ hắn đã bị thương, độc sẽ phát tác càng nhanh.
Hựu thân vương nhìn bạch y thiếu niên rất lâu, thở dài: - Du Li Cốc giúp đỡ nhiều quá khiến bổn vương không thể không tin vào thành ý của các ngươi.
- Vương gia cả nghĩ quá, nhiệm vụ của Nguyệt Phách là giúp đỡ và bảo vệ Vương gia.
Hựu thân vương nhìn vết chân trên đất, cười nói: - Xem ra hắc y nhân này thực sự không phải thích khách của Du Li Cốc.
- Vương gia minh giám. - Đôi mày kiếm của Nguyệt Phách nhướng lên.
- Nguyệt tiên sinh nghỉ đi.
- Tại hạ xin cáo từ.
Nguyệt Phách tao nhã ung dung rời đi, Hựu thân vương nhìn theo, bất giác chìm vào nỗi hoài nghi. Không phải Du Li Cốc thì là cao thủ của môn phái nào? Lại quen thuộc với thư phòng của y đến thế, còn biết mật thất ở đâu. Ánh mắt dịch chuyển xuống đất, người đó đi đôi giày đế mỏng. Y ngồi xuống dùng tay ước lượng dấu chân.
Tim Vĩnh Dạ đập thình thịch, chiêu đó của Hựu thân vương đã khiến bản thân sợ hãi. Vốn tưởng rằng Phong Dương Hề mới là đối thủ của mình, không ngờ võ công của Hựu thân vương cũng giỏi đến thế.
Vĩnh Dạ vội vã về Hoàn Ngọc viện, vừa mới vào phòng đã khựng lại, mình quá lơ là, không phát hiện ra trong phòng có người. Sau đó là tiếng thở phào nhẹ nhõm: - Ảnh Tử thúc thúc tới khi nào thế?
Ảnh Tử kinh ngạc nhìn Vĩnh Dạ, gương mặt tái nhợt, mái tóc xõa ra: - Hắn... hắn nhìn thấy mặt ngươi rồi?
Vĩnh Dạ xoa tóc, cúi đầu: - Không, hắn rất lợi hại. - Người hắn nói là Hựu thân vương, nhưng lại khiến Ảnh Tử nghĩ tới Phong Dương Hề.
Ảnh Tử thở dài: - Ta đã nói rồi, đừng chọc vào Phong Dương Hề, sao lại không chịu nghe lời cơ chứ?
- Tiêu diệt Du Li Cốc, không bắt tôi nhận nhiệm vụ nữa thì đương nhiên tôi sẽ không chọc tới hắn! - Vĩnh Dạ bực bội đáp.
Ảnh Tử im lặng một lát, thong thả nói: - Ngươi không dây vào Phong Dương Hề được đâu. Du Li Cốc... để ta giúp ngươi.
Vĩnh Dạ bỗng dưng thấy thật ấm áp: - Ảnh Tử thúc thúc! Chuyện tôi gây ra, tôi tự xử lý được.
Bao nhiêu năm qua, cho dù Ảnh Tử có mục đích gì thì ông cũng đối xử tốt với mình. Thân phận của Vĩnh Dạ, thân phận của Ảnh Tử đã đạt được một sự thống nhất chung. Không ai nói, cũng không ai hỏi. Ảnh Tử không nói cho Vĩnh Dạ biết chuyện Vĩnh Dạ muốn biết, Vĩnh Dạ cũng không hoàn toàn tin tưởng Ảnh Tử.
Nhưng giữa hai người lại có một tình cảm rất đặc biệt, lưu luyến lẫn nhau.
Ảnh Tử đã nhìn Vĩnh Dạ lớn lên. Cũng chính Ảnh Tử đã đưa Vĩnh Dạ tới Du Li Cốc, bảo vệ Vĩnh Dạ ra khỏi tiểu lầu, trở thành đồ đệ của Thanh y; tặng "Thiên Mạch Nội Kinh", rồi lại lợi dụng kế hoạch của Du Li Cốc đưa Vĩnh Dạ về nhà.
Ảnh Tử ra vào Du Li Cốc như vào chỗ không người, nhưng lại chưa từng ra tay giúp Vĩnh Dạ đối phó với nó. Hôm nay ông chủ động nói như thế khiến Vĩnh Dạ rất cảm động.
Không chỉ một lần Vĩnh Dạ nghĩ tới mối quan hệ giữa Ảnh Tử và Du Li Cốc, giờ Vĩnh Dạ có thể khẳng định ông không phải người của nơi ấy.
- Khi nào có thể tiêu diệt Lý Ngôn Niên? - Vĩnh Dạ hỏi.
- Không lâu nữa đâu. Mọi nhiệm vụ của ngươi đều do Lý Ngôn Niên thông báo, khi nào không cần hắn thông báo gì cho ngươi nữa thì đương nhiên hắn cũng hết tác dụng. - Ảnh Tử nói xong bèn nhìn thật sâu vào mắt Vĩnh Dạ - Hựu thân vương cũng không dễ đối phó đâu, hắn cũng giống ngươi, có một trực giác nhạy bén, chỉ ngồi ở Vương phủ một lát rồi đột nhiên bỏ đi. Vương gia rất kinh ngạc với phản ứng của hắn.
- Ảnh Tử thúc thúc, người có thể... giúp tôi lấy trộm danh sách của Hựu thân vương không?
- Ngươi chưa bao giờ yêu cầu ta làm việc gì, lần này thực sự rất khó sao? - Ảnh Tử kinh ngạc với yêu cầu của Vĩnh Dạ.
Vĩnh Dạ cúi đầu: - Vâng, rất khó. Ảnh Tử thúc thúc, tôi không muốn giết người nữa. Có những lúc tôi cảm thấy thật mệt mỏi. Việc tôi không muốn làm nhất ở kiếp này chính là thích khách. Du Li Cốc phiêu diêu bất định. Phụ vương từng đi tìm nhưng trong sơn cốc đó đã không còn người nữa rồi. Sơn cốc mà tôi sống suốt ba năm giờ không một bóng người, ngay cả biệt viện giống y Vương phủ cũng biến mất không để lại dấu vết, muốn tiêu diệt Du Li Cốc, tôi chỉ có thể hạ thủ từ những việc mà họ có hứng thú. Họ đã bắt đầu bố trí cuộc tranh đua hoàng quyền của An quốc từ mười năm trước, đó là điều duy nhất tôi có thể điều tra.
Vĩnh Dạ ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn Ảnh Tử. Sống lưng Ảnh Tử càng trĩu xuống hơn.
Lý Ngôn Niên đã từ một công tử anh tuấn ngời ngời phong độ trở thành một nam tử trung niên trưởng thành, đĩnh đạc. Ảnh Tử cũng đã già rồi. Trong lòng Vĩnh Dạ cảm thấy một sự khó chịu khó nói thành lời. Vĩnh Dạ không muốn phá vỡ thế cân bằng đã hình thành một cách tự nhiên giữa mình và Ảnh Tử, nhưng lại vẫn phải lên tiếng.
- Ta... sẽ giúp ngươi dụ người của Vương phủ ra, còn có lấy trộm được danh sách hay không phải xem vận may của ngươi thế nào. - Ảnh Tử nói xong bèn quay đầu bỏ đi. Được mấy bước lại dừng lại, nói khẽ: - Ngươi phải mau chóng thoát ra. Ngươi đã mười tám rồi.
Vĩnh Dạ thở dài, mười tám thì sao? Mười tám đang sức trẻ.
Vĩnh Dạ ép mình không được nghĩ tới chuyện đó, một lần nữa chìm vào trầm tư.
Ảnh Tử làm được tới mức này là đã tới giới hạn của ông. Ông không bao giờ nhúng tay vào cuộc tranh đấu hoàng quyền của Du Li Cốc và An quốc, lúc nào cũng vui vẻ nhìn hai thế lực này công kích lẫn nhau.
Ông để Lý Ngôn Niên lại hình như cũng vì không muốn phá hoại kế hoạch của Du Li Cốc. Ông cũng muốn bảo vệ Vĩnh Dạ, để Vĩnh Dạ bình an làm Thế tử, nếu có động tĩnh gì sẽ lập tức chạy tới xem Vĩnh Dạ có bị thương hay không. Vĩnh Dạ bất giác muốn vén bức màn bí mật xung quanh Ảnh Tử, tò mò đến mức ngay cả bản thân cũng phải kinh ngạc.
Ngực Vĩnh Dạ đột nhiên có cảm giác tưng tức, bèn đưa tay lên xem, thử vận nội công, một cảm giác đau nhói như lưỡi kiếm đâm thẳng vào ngực. Vĩnh Dạ há miệng, một dòng máu tươi vọt ra, đau điên đảo trời đất. Nhưng thần trí vẫn còn, Vĩnh Dạ cảm nhận rõ ràng rằng khí lực của mình đang biết mất, đành thở hổn hển chờ đợi cơn chóng mặt trôi qua, rồi cố gắng bò dậy móc viên thuốc trị thương lấy ở chỗ Hồi Hồn nhét vào miệng.
Không phải bị thương mà bị trúng độc! Vĩnh Dạ nghĩ kỹ lại, Phong Dương Hề luôn ỷ rằng mình là đại hiệp nên không dùng độc, hơn nữa một lòng muốn bắt được mình, nếu biết mình đã trúng độc thì chắc chắn hắn sẽ không tha. Khả năng duy nhất là ở Hựu thân vương phủ.
Vĩnh Dạ vô cùng hối hận vì đã quá coi thường Hựu thân vương, không những hắn ta bố trí cường nỏ ở bên ngoài mà còn rải độc ở trong phòng. Người hạ độc là một cao thủ, Vĩnh Dạ ở bên Hồi Hồn và Nguyệt Phách rất lâu, những loại độc bình thường tuyệt đối không thể qua mắt được.
Người hạ độc là ai?
Thuốc giải độc mà Hồi Hồn cho hầu như chỉ có thể giảm bớt cơn đau, mình phải nhanh chóng kiếm được thuốc giải.
Vĩnh Dạ thận trọng thu dọn lại phòng, thay y phục, nhìn bộ huyết y mà dở khóc dở cười. Chó cắn áo rách, lẽ nào mình còn chưa đủ xui xẻo hay sao?
Chú thích: 1 Y phục thêu hình con rắn dùng cho các vị thân vương, hoàng tử.