i hắn dùng thanh trường kiếm gạt mảnh vải che mặt của Vĩnh Dạ lên.
Trước mặt hắn bỗng dưng xuất hiện một luồng ngân vũ, lực đạo rất mạnh, khiến Phong Dương Hề thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng kim xé gió, như con rắn độc đang thè lưỡi bắt mồi, xen giữa âm thanh này là một tia sáng chói lòa nhất, cảm giác xé gió ập tới. Phong Dương Hề quát mạnh một tiếng, lùi về sau, thanh trường kiếm lóe lên thành một đường ánh sáng, quét sạch sẽ đám ngân vũ. Bàn tay múa lên, trong chốc lát đã kẹp dính một thanh tiểu phi đao lá liễu. Hắn hừ giọng: - Đây là ngọn phi đao thứ hai ba ta thu thập được trong bảy năm trời, ngươi dùng phi đao độc môn để giết hai mươi ba người, giảo hoạt! Ngươi tưởng ta không biết phòng bị sao? Giờ ngươi còn gì để nói?
Vĩnh Dạ thở dốc, dường như rất kinh ngạc vì Phong Dương Hề đã phá được chiêu cuối cùng của mình, sự tuyệt vọng trong mắt càng sâu hơn. Vĩnh Dạ hạ thấp giọng, bật cười khàn khàn: - Ta chỉ là một thích khách, một thích khách nhận tiền giết người, đó là bát cơm của ta. Bại dưới tay ngươi, ta còn gì đâu để nói?
- Phải, ta biết ngươi là thích khách, hơn nữa còn là thích khách của Du Li Cốc. Tâm nguyện bình sinh của ta là tiêu điệt Du Li Cốc. Ta không thể không giết ngươi, nhân tiện báo thù cho những người tốt chết dưới tay ngươi! - Phong Dương Hề hùng hồn tuyên bố.
- Ngươi đã biết rồi thì càng phải hiểu rằng, giết những người đó hay không không phải do ta quyết định, vì sao ngươi không tìm Chủ sự của Du Li Cốc? - Vĩnh Dạ bi phẫn nói.
- Ta sẽ đi tìm, nhưng ngươi cũng phải chết! - Thanh trường kiếm của Phong Dương Hề chỉ thẳng mặt Vĩnh Dạ.
Nằm dưới đất ngẩng lên nhìn người kia, Vĩnh Dạ cảm thấy phong thái ấy của Phong Dương Hề hệt như một bậc vương giả. Thế giới mà cá lớn nuốt cá bé, quả nhiên kẻ thắng làm vua. So với Phong Dương Hề, Vĩnh Dạ tuy là con của Vương hầu nhưng hèn mọn hơn nhiều. Vĩnh Dạ rất không thích cảm giác này, cũng hứ một tiếng, đột ngột đứng lên, phủi đất trên người đi, cười cười: - Ta không muốn chết, cũng không muốn để ngươi chết, ta đi đây.
Phong Dương Hề ngỡ ngàng, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác bất an mãnh liệt, sao đột nhiên tên thích khách đó lại khỏe lại?
Vĩnh Dạ ngạc nhiên nhìn hắn, chớp mắt, vẻ thất vọng trong đôi mắt bỗng trở nên bừng sáng, đôi mắt lóe lên ánh sáng thần bí trong đêm tối. Vĩnh Dạ nghiêng đầu nghĩ ngợi: - Có phải ngươi rất muốn nhìn thấy ta không? Lại đây!
Sau cảm giác bất lực tột cùng, y lại đứng lên, mang phong thái cười nhạo cả thiên hạ. Phong Dương Hề đại nộ, dẫu biết rằng không hay, vẫn bước một bước về phía Vĩnh Dạ, chỉ một bước thôi đã cảm thấy đan điền đau nhói, ngã nhào xuống. Hắn trợn mắt nhìn Vĩnh Dạ, bàn tay nắm ngọn phi đao đã xanh ngắt: - Bỉ ổi!
Vĩnh Dạ cúi đầu cười, khinh bỉ nói: - Kẻ tham tài chịu chút đau khổ cũng là xứng đáng. Một ngọn phi đao giá mười lượng bạc đấy. Nhớ nhé, sư phụ ta từng nói, thích khách luôn có chiêu cuối cùng, gọi là bỉ ổi. Có điều, cũng chưa phải là bỉ ổi lắm, loại độc này không lấy được mạng ngươi đâu! - Nói rồi mũi chân điểm nhẹ, người bay vọt lên, trong phút chốc biến mất không để lại dấu vết.
Phong Dương Hề tức tối, mặt mũi tối sầm, gầm lên với cái bóng đã bỏ đi xa: - Ta nhất định sẽ bắt được ngươi!
Vĩnh Dạ tính toán thời gian, lòng nóng như lửa đốt. Thời gian giao đấu giữa hắn với Phong Dương Hề quá dài, một cảm giác đau nhói ập vào ngực, nếu không nhanh thêm chút nữa thì Hựu thân vương sẽ về Vương phủ mất.
Vĩnh Dạ hoàn toàn không tin bản danh sách mà Lý Ngôn Niên đưa. Đưa cho Đoan Vương đọc chưa chắc đã tìm ra manh mối, ngược lại còn làm bại lộ hành động tiếp theo. Vĩnh Dạ không thể để phụ vương bị cuốn vào chuyện này, cũng không thể để Du Li Cốc hoài nghi, chỉ đành đích thân xâm nhập vào Vương phủ của Hựu thân vương để ăn trộm bản danh sách thật.
Theo như tính toán của Vĩnh Dạ, cho dù Đoan Vương không hiểu dụng ý của mình thì vẫn sẽ mời Hựu thân vương tới phủ chuyện trò. Quách Kỳ Nhiên có vị trí vô cùng quan trọng trong lòng Đoan Vương. Ông không thể khiến Vĩnh Dạ bại lộ thân phận, như thế vô tình sẽ đánh thức Hựu thân vương, khiến y phái người bảo vệ Quách Kỳ Nhiên cũng là chuyện đương nhiên. Quách Kỳ Nhiên ít nhiều cũng là một Binh bộ Thượng thư, một cơ hội tốt để lôi kéo người khác như vậy, chắc chắn Hựu thân vương sẽ không bỏ qua.
Khi nhìn thấy cao thủ của Hựu thân vương phủ trong nội phủ của họ Quách, lại nhìn thấy Phong Dương Hề xuất hiện ở cửa sổ thư phòng, Vĩnh Dạ hoàn toàn có thể khẳng định kế hoạch của mình đã thành công.
Vĩnh Dạ cười lạnh, Phong Dương Hề nhận được tin quá nhanh. Chỉ có thể có một khả năng, hắn có mối liên hệ mật thiết với Hựu thân vương tưởng chừng ôn hòa vô hại.
Du Li Cốc tỏ ra ủng hộ Hựu thân vương, người cần giết lại không hoàn toàn là những tảng đá ngáng đường Hựu thân vương. Vĩnh Dạ nóng lòng muốn chứng thực suy đoán của mình.
Những năm qua Vĩnh Dạ luôn âm thầm quan sát, biết rằng Hựu thân vương là một người vô cùng thâm trầm. Tối nay trước khi đi hắn đã bảo Đoan Vương mời Hựu thân vương tới Vương phủ, rồi lại nhờ Quách Kỳ Nhiên để tránh được Phong Dương Hề và các cao thủ trong Vương phủ. Vương phủ trống không, đó chính là thời cơ tốt để hắn ra tay.
Vĩnh Dạ nhanh nhẹn thâm nhập vào Vuơng phủ, cảm nhận được sự vắng vẻ nơi đây. Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng và quen thuộc đi vào thư phòng.
Đang định mở mật thất thì nghe thấy một giọng nói uể oải vang lên: - Ngươi định tìm cái gì? Nói cho ta một tiếng là được. - Máu huyết toàn thân Vĩnh Dạ bỗng dưng đông cứng lại, chầm chậm quay đầu, Hựu thân vương dựa người vào khung cửa, mỉm cười nhìn mình.
Y mặc một bộ mãng bào1 màu xanh lam, thắt lưng còn đeo túi thơm, ngọc bội và mấy món đồ trang sức khác, có vẻ như như vừa mới đi dự tiệc quay về. Trên gương mặt thanh tú ấy không hề có một chút kinh ngạc.
Hựu thân vương hơn hai mươi tuổi, cả người toát lên vẻ thư sinh, khóe môi luôn nở một nụ cười dịu dàng. Nụ cười ấy ngày trước Vĩnh Dạ càng nhìn càng thấy giả tạo, chỉ hận không thể đấm cho nó bay đi, nhưng hôm nay nhìn lại, chỉ cảm giác lạnh sống lưng.
Vì sao y lại ở lại Vương phủ? Chẳng lẽ phụ vương không mời y tới nhà sao? Vì sao trông y như thế đang chờ mình, như thể sớm biết rằng mình sẽ tới?
Trong lòng Vĩnh Dạ xoay chuyển hàng trăm suy nghĩ, khàn giọng cười nói: - Vương gia châm đèn đi, tối tăm thế này muốn tìm thứ gì cũng khó.
- Khoảnh khắc đèn sáng lên, con người sẽ thường phải thích nghi một lát theo thói quen, khoảng thời gian đó đủ để ngươi chạy trốn - Hựu thân vương không mắc bẫy.
- Đã không đủ thời gian tìm đồ thì tại hạ xin cáo từ. - Vĩnh Dạ thở dài, thực sự đi ra phía cửa, định bỏ đi.
Hựu thân vương thong thả nói: - Tốt nhất là ngươi đừng ra ngoài, nếu ra, ta sợ sẽ làm ngươi bị thuơng.
Vĩnh Dạ ngưng thần, phát hiện bên ngoài đã bi bao vây trùng trùng lớp lớp, ngoài kia ít nhất có tới tám mươi chiếc cường nỏ chờ mình. Khi bước vào không thấy có điều gì bất thường, vậy mà chỉ trong giây lát trò chuyện với Lý Thiên Hựu, cung nỏ đã vào vị trí, đúng là huấn luyện chu đáo. Hựu thân vương tri phủ như trị quân, Vĩnh Dạ dừng chân, tiện tay kéo một chiếc ghế ngồi xuống: - Vương gia tiếp khách mà không có trà sao?
Hựu thân vương vẫn đứng bất động ở cửa: - Buổi tối uống trà thì ngủ không ngon, tốt nhất là ít uống thôi. Có phải ngươi đang nghĩ vì sao ta biết ngươi sẽ tới không?
Vĩnh Dạ gật đầu: - Đúng thế, tôi luôn cảm thấy Vương gia không phải người thông minh lắm.
- Ta biết có người tối nay muốn giết Quách Thượng thư, ngay cả Đoan Vương cũng bó tay với đám thích khách này. Nhưng tới phủ Đoan Vương rồi ta lại nghĩ, trong phủ của ta tối nay là vắng vẻ nhất, có thích khách muốn giết Quách Thượng thư thì liệu có kẻ vào Vương phủ trộm đồ hay không? Ta chỉ nghĩ thế thôi nên mới về nhà xem thế nào, không ngờ là có thật.
Giọng Hựu thân vương nghe bình thản như cơn gió xuân, nhưng Vĩnh Dạ lại thấy ớn lạnh toàn thân. Đến suy nghĩ của mình mà Hựu thân vương cũng đoán trúng, một người thận trọng như thế thì sao lại không đáng sợ cho được?
- Nhưng tôi chưa lấy một cọng cỏ nào của Vương phủ, vẫn chưa tính là trộm đúng không? - Vĩnh Dạ kéo dài thời gian, cảm giác đau nhói vẫn dâng lên, cơ thể đã bị thương bởi kiếm khí của Phong Dương Hề.
Vĩnh Dạ tìm kiếm thời cơ tốt nhất để đột phá. Ám khí trên người ban nãy đã dùng gần hết để đối phó với Phong Dương Hề, mà ở bên ngoài lại có tới tám mươi bộ cường nỏ.
Hựu thân vương thở dài: - Nghe nói có một Tiểu Lý phi đao bách phát bách trúng, ngay cả đại hiệp Phong Dương Hề cũng rất muốn chứng kiến dung nhan thật. Bổn vương cũng là người có tính hiếu kỳ, khách tới nhà mà che mặt thế này có vẻ không lễ độ lắm, chúng ta mặt đối mặt nói chuyện được không?
- Việc gì không có ích thì tại hạ tuyệt đối không làm.
- Thay vì bị tám mươi bộ cường nỏ bắn trúng như một con nhím thì bổn vương cảm thấy mặt đối mặt nói chuyện sẽ có lợi cho ngươi hơn.
Vĩnh Dạ ngáp dài: Đêm đã khuya rồi, tại hạ không có hứng thú nói chuyện ở nơi tối tăm thế này, cáo từ! - Từ cuối cùng còn chưa dứt, Vĩnh Dạ đã tung mọi ám khí mà mình có ra ngoài cửa, nhún chân lao qua cửa sổ. Trong khoảnh khắc, cung tên bay tới như mưa.
Vĩnh Dạ mỉm cười, thân hình như ma quỷ, những bài huấn luyện của Thanh y sư phụ đều không phải trò đùa, bộ ô kim giáp trên người cũng không phải làm bằng bông.
Vĩnh Dạ bình thản tránh được màn mưa tên, đang lúc đắc ý thì cảm giác có một luồng gió xé rất mạnh sau lưng. Vĩnh Dạ cúi đầu xuống, cây trâm ngọc cài tóc bị bung ra, mái tóc xõa tung.
Chân không dừng lại, mặc cho mái đầu xõa tóc, biến mất trong bóng đêm.
Khi mái tóc dài đen láy xõa ra, tờ danh sách trong ngực Vĩnh Dạ cũng bay mất, Hựu thân vương giơ tay đón lấy, nhìn theo hướng Vĩnh Dạ biến mất, gương mặt tỏ ra khó hiểu, hình như đang ngạc nhiên vì thích khách này tuy khinh công rất giỏi nhưng công lực lại không cao lắm.
Đèn được thắp sáng, y nhìn chiếc ghế Vĩnh Dạ từng ngồi, đưa tay ra sờ, đầu ngón tay chạm phải một vệt máu đỏ. Hựu thân vương cau mày căn dặn: - Đi mời Nguyệt tiên sinh.
Đèn sáng. Thư phòng phủ Hựu thân vương phủ sáng trưng như ban ngày.
Hựu thân vương đứng bên giá sách, không nói một lời. Bên cạnh là một thiếu niên mặc áo bào rộng màu ánh trăng đang khom lưng kiểm tra, rất lâu sau mới thở dài, thốt ra một câu: - Được rồi. Hắn chắc chắn là một danh gia ám khí, ra tay rất nhẹ gần như không thể nhận ra. Vương gia nhìn đây.
Trong mắt Hựu thân vương thoáng ý cười, cúi đầu xuống nhìn, trong một ngăn giá sách có rải một lớp bột phấn màu trắng bạc.
Bạch y thiếu niên lấy một cái túi to bằng nắm đấm mở ra, dí sát vào chỗ bột đó, một luồng khí thổi qua, thổi bay bột phấn, để lộ ra hai dấu vân tay cực kỳ khó phát hiện. Dấu vết chỉ to bằng hạt đậu xanh, nếu không nhờ lớp phấn trắng này thì chẳng ai biết ngón tay của hắc y nhân đã chạm vào đây.
Còn trong thư phòng, từ cửa sổ tới mặt đất đều hiển hiện dấu vết của hắc y nhân.
Nhìn những dấu vết này, Hựu thân vương dường như có thể tưởng tượng ra hình ảnh hắc y nhân khéo léo chui vào qua cửa sổ, đi thẳng tới chỗ giá sách, rồi quay lại nhìn thấy mình, bước lên hai bước, kéo ghế ra ngồi xuống. Ý cười trong mắt càng đậm hơn.
Dấu vết ở cửa sổ và dưới đất không quan trọng lắm, quan trọng là trên giá sách này đ