Nó cúi đầu, hơi chột dạ. Giết con trai bà, rồi lại mạo xưng, Vĩnh Dạ bất giác cảm thấy không đành lòng. Chỉ hi vọng bà đừng nhận ra mình là đồ giả mạo, nếu không bà sẽ đau lòng lắm.
Mười ngày trôi qua khá nhẹ nhàng.
Tinh Hồn và Vĩnh Dạ đã nhập lại làm một. Cho dù đứa trẻ áo tím trong Du Li Cốc còn sống thì có lẽ nó cũng không tài nào chứng minh được mình mới là Thế tử thật sự.
Tuyết rơi dày như một trận mưa mùa hè. Đưa mắt nhìn ra, một màu trắng xóa vô biên vô tận.
- Rời khỏi sơn cốc, ta sẽ là sư phụ mới của ngươi. - Lý Ngôn Niên nheo mắt, thưởng thức loại rượu Thanh Châu Hồng được đun ấm vừa phải. Có người hình dung rượu Thanh Châu Hồng được ủ bằng cao lương như lớp son trên môi nữ nhân, khiến người ta si mê và tham luyến. Hắn cụp mắt liếc nhìn thứ nước đo đỏ đang tỏa hơi trong bình sứ trắng, miệng nhếch lên thành một nụ cười.
Vĩnh Dạ thong thả pha trà, trông vô cùng thoải mái. Đột nhiên nó nhận ra ngón nghề mỹ nhân tiên sinh đã dạy rất hữu ích. Trà đạo thanh tâm, vừa vặn có thời gian để tiêu hóa câu nói của Lý Ngôn Niên.
Nó không thích hắn ta làm sư phụ, tuy rằng Lý Ngôn Niên có quá nhiều thứ để dạy mình.
- Ngươi không cần phải gọi ta là sư phụ, trước mặt hay sau lưng người khác đều không cần. Những gì ta dạy ngươi, chắc chắn là những gì ngươi căm ghét, đó là chuyện thường tình. - Lý Ngôn Niên cười tự giễu.
Vĩnh Dạ khẽ nâng tay, nước sôi trong ấm đổ vào bát trà, hương trà làm nhạt đi mùi vỏ quýt và mùi rượu, khiến bầu không khí trong phòng trở nên thanh mát. Nó hài lòng đặt ấm trà xuống, hít một hơi, cười ngọt ngào: - Mời sư phụ.
Lý Ngôn Niên không đón chén trà trong tay Vĩnh Dạ, tiếng sư phụ của nó hiển nhiên đã khiến hắn hơi bất ngờ: - Ta nói rồi, không cần. Ta không uống trà.
- Sau này có cơ hội, đồ nhi sẽ ủ rượu cho sư phụ. - Vĩnh Dạ cười nói.
Hai người đều đưa mắt nhìn đối phương, trong đôi mắt Vĩnh Dạ tràn đầy sự ngây thơ, chân thành tuyệt đối.
Vĩnh Dạ nhận ra sự nghi hoặc của hắn, mím môi cười: - Không cần phải nghi ngờ, người thụ nghiệp đều là thầy, những gì sư phụ dạy con chắc chắn đều hữu dụng.
Nụ cười của Vĩnh Dạ khiến Lý Ngôn Niên có cảm giác đôi mắt mình bị kích thích đau nhói bởi ánh sáng hắt từ mặt tuyết. Hắn nâng ly rượu, cười nói: - Năm xưa nếu đưa ngươi tới Mẫu Đơn viện, ngươi sẽ khiến cả Kinh đô phát cuồng.
Xoảng! Vĩnh Dạ sa sầm mặt, ném tách trà xuống đất, trên mặt vẫn là nụ cười ngọt ngào: - Không vui thường ném đồ làm nũng!
Lý Ngôn Niên khựng lại, trong mắt lóe lên nộ khí.
- Sư phụ chắc sẽ không chấp nhặt con chứ? Nếu luận về công phu dưỡng khí thì làm sao Vĩnh Dạ có thể qua được sư phụ? - Vĩnh Dạ chửi thầm trong lòng, ngươi chẳng là cái thá gì cả.
Lý Ngôn Niên rốt cuộc cũng thư thái hơn sau lời nịnh bợ của nó. Nghĩ bụng Vĩnh Dạ mới chín tuổi, Mẫu Đơn viện lại chẳng phải là nơi tốt đẹp gì, chẳng trách nó nổi nóng. Lý Ngôn Niên nghiêm mặt nói: - Vào Vương phủ rồi thì nói năng không như bây giờ đâu. Tuy rằng ngươi mới chín tuổi, Thanh y quái luôn coi ngươi là trẻ con nhưng ta cảm thấy có những thứ ngươi hiểu được.
- Mời sư phụ nói. - Vĩnh Dạ biết hắn đang định nhắc tới nhiệm vụ tiếp theo của mình.
- Hoàng thượng hạ lệnh, qua tết sẽ triệu Thế tử vào kinh học với ba vị Hoàng tử. Vương gia ngày trước luôn thoái thác vì bệnh tình của Thế tử, Hoàng thượng thì thương cháu, nghe Ngự y nói làm thế có lợi cho việc giúp Thế tử mở lòng nên rất kiên trì.
Vĩnh Dạ vỡ lẽ, chỉ có điều không biết Du Li Cốc để mắt tới vị Hoàng tử nào?
Muốn nó giết chết vị Hoàng tử, có cơ kế vị nhất hay sao? Để bắt Đoan Vương gánh cái tội dung túng cho con, ly gián tình cảm của ông ta với Hoàng đế?
- Đại Hoàng tử tính tình ôn hòa, lại do sủng phi Lý thị sinh ra, Hoàng thượng yêu mến nhất, chỉ có điều tính tình quá mềm mỏng nên ngươi phải giúp đỡ ngài ấy.
Mình đoán sai rồi sao? Bảo mình từ nhỏ đã tiếp cận với Thiên tử tương lai, sau này chấp chưởng đại quyền, đồng nghĩa với việc giữ vững thiên hạ này! Có phải là kế hoạch ép Thiên tử, lệnh chư hầu không? Vĩnh Dạ lại đưa ra một kết luận khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì mình cũng chẳng thiệt thòi gì.
- Nhị Hoàng tử, và Tam Hoàng tử thì sao?
- Nhị Hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra, chỉ tiếc là tâm tư thâm trầm, thủ đoạn tàn ác, Hoàng thượng không thích, thế nên mới không được lập làm người kế vị. Tam Hoàng tử thì tầm tuổi ngươi, mẫu thân là Lưu thị, con gái của trấn Uy tướng quân, thế nên tính tình Tam Hoàng tử thẳng thắn lỗ mãng, cũng không được Hoàng thượng hài lòng. Hiểu chưa?
- Hiểu rồi ạ. Nếu Đại Hoàng tử được Đoan Vương phủ ủng hộ thì chắc chắn sẽ vượt qua Nhị Hoàng tử do chính thất sinh ra, chỉ là cần người giúp ngài, không để Nhị Hoàng tử bắt nạt.
Lý Ngôn Niên hài lòng cười: - Có ngươi ở bên Đại Hoàng tử, giao tình tốt với ngài thì chúng ta sẽ yên tâm.
Thực sự đơn giản như thế sao? Vĩnh Dạ cảm thấy thế thì quá nhẹ nhàng. Làm một Thế tử, Vương gia có quyền thế nhất cùng với việc trở thành bằng hữu tốt của Đại Hoàng tử, sau này có thể trở thành Thiên tử, tiền đồ có vẻ đều rất sáng sủa.
Du Li Cốc toàn bồi dưỡng thích khách, sao lại làm một việc vì nước vì dân như thế? Vĩnh Dạ mãi mãi không quên được một ngàn đứa trẻ mới bảy, tám tuổi đã phải tàn sát lẫn nhau. Nó không tin chuyện này chỉ đơn giản như thế.
Nhớ tới thân phận của mình, Vĩnh Dạ có một dự cảm không lành. Vợ chồng Đoan Vương đã là một bài toán khó, Hoàng tử trong Hoàng cung lại càng là bài toán khó hơn.
Thanh y sư phụ nói, nếu có nguy hiểm thì trốn. Đất trời rộng lớn, không phải chỉ An quốc mới có chỗ dung thân.
Đó là chiêu cuối cùng của Vĩnh Dạ.
Lý Ngôn Niên đứng trong sân cười nói với nó: - Hôm nay chúng ta sẽ về Kinh đô, Vương gia và Vương phi có lẽ đã chờ sốt ruột lắm rồi.
Vĩnh Dạ mỉm cười.
- Còn nhớ cảnh ba năm trước các ngươi ra khỏi lầu không? - Lý Ngôn Niên đột nhiên hỏi.
Vĩnh Dạ ngỡ ngàng, nhìn đám hạ nhân đứng trong sân. Cảnh tượng ấy thực sự giống cảnh năm xưa mình và những đứa trẻ khác đứng trước mặt Lý Ngôn Niên, khi đó đại quyền sinh sát đều nằm trong tay hắn, hắn muốn giết thì mình cũng chẳng có một chút khả năng phản kháng. Hôm nay... nghĩ tới đây, nó bất giác rùng mình.
- Không giữ một ai. - Lý Ngôn Niên mỉm cười.
Vĩnh Dạ thấy ánh mắt hai nữ tử đóng vai Lãm Thúy và Ỷ Hồng lóe lên vẻ sợ hãi, chỗ đầu tường bỗng dưng túa ra vô số người cầm cung nỏ, làn tên như mưa bắn về phía những người này, không chút do dự, muốn ngăn cũng không kịp.
Mặt đất trắng tinh lập tức bị nhuộm hồng bởi máu, sau tiếng kêu thảm thiết, không gian được trả lại sự yên tĩnh chết chóc.
Những người cầm nỏ ấy... trí nhớ của nó rất tốt, nhãn lực cũng giỏi, nhận ra đó là mấy chục kỵ binh đi trước và sau đoàn xe khi tới đây.
- Nhớ những gì mà ta dạy ngươi, tuyệt đối không để lại bất cứ nguy cơ nào có thể làm bại lộ bí mật. - Lý Ngôn Niên nhẹ nhàng nói bên tai nó.
- Thế tử, đi thôi. - Hắn đi ra ngoài cổng như thể chưa từng xảy ra chuyện gì, Lý Nhị cung kính khom lưng theo sau. Vĩnh Dạ ngơ ngác, vội vàng chạy theo.
Trước cửa là chiếc xe ngựa đã đưa bọn hắn tới đây, bốn mươi kỵ binh đã đứng sẵn trước sau, coi như không biết gì về âm thanh trong viện. Lên xe ngựa, Lý Ngôn Niên cười nói: - Đang nghĩ tới bốn mươi người này sao? - Vâng. - Vĩnh Dạ cười khẽ.
- Ngươi rất trấn tĩnh, ba năm trước đã thế, ba năm sau cũng thế. Cốc chủ không chọn nhầm người. - Lý Ngôn Niên không trả lời câu hỏi của Vĩnh Dạ, nhìn sâu vào mắt nó. - Đến ngày nào đó, chắc chắn thành tựu của Thế tử sẽ rất phi phàm.
- Thực ra người nên gọi con một tiếng thiếu gia! - Nụ cười của Vĩnh Dạ càng thêm rạng rỡ, phàm là gia thần trong nội viện của Vương phủ đều phải gọi nó là thiếu gia, chỉ những người ở ngoại viện mới gọi Vĩnh Dạ là Thế tử.
Lý Ngôn Niên là một trong những Chấp sự ở nội viện, gọi Vĩnh Dạ là Thế tử là tự đề cao thân phận của mình. Ở biệt viện nó gọi Lý Ngôn Niên một tiếng sư phụ, giờ đã ra ngoài, hắn chỉ là nô tài của nó thôi.
Vĩnh Dạ nói xong, không buồn nhìn sắc mặt của Lý Ngôn Niên. Giơ tay vén rèm xe lên, quay đầu nhìn, tòa biệt viện đã chìm trong khói đen cuồn cuộn.
- Lý Chấp sự hành sự quyết đoán, Vĩnh Dạ đã hiểu.
Lý Ngôn Niên như cười như không, nụ cười ấy khiến Vĩnh Dạ cảm thấy có lẽ còn nhiều chuyện sắp xảy ra mà nó không tài nào đoán được.
Mười ngày sau, chiếc xe ngựa đi tới nơi đầu tiên có thể gọi là thành. Vĩnh Dạ nhìn cổng thành cao sừng sững mỉm cười, cuối cùng cũng tới nơi có người bình thường sống rồi.
Đội ngũ bao trọn cả một mé phía Tây của khách điếm Tường Hòa lớn nhất thành, lần đầu tiên Vĩnh Dạ thấy khách điếm bèn nhớ tới du lịch cổ trấn. Nhìn chiếc khăn vắt trên vai tiểu nhị thì nhớ tới chuyện hắn ta sẽ lập tức lại gần lau bàn và hỏi khách quan ăn gì, nghĩ thế, Vĩnh Dạ không nén được tiếng cười.
Lý Ngôn Niên lại gần phất tay theo tư thế mời: - Thiếu gia, dùng cơm trong phòng nhé, ở ngoài người đông phức tạp, ảnh hưởng đến thân phận.
Vĩnh Dạ hơi thất vọng, đây là tòa nhà cổ đại đầu tiên mà nó được tận mắt chứng kiến kể từ khi tới đây, cố nén lòng hiếu kì, nó gật đầu bước vào sân.
Dùng bữa tối xong, không ai làm phiền nữa, Vĩnh Dạ nằm trên giường mà thấy bực bội. Nhắm mắt lại cảm nhận bầu không khí xung quanh. Nó có một linh cảm rất kỳ lạ, tối nay chắc chắn sẽ xảy ra việc gì đó.
Giờ Sửu, nó ngửi thấy mùi khói khen khét. Cửa phòng bị người ta đạp ra, Lý Ngôn Niên tay cầm thanh kiếm xuất hiện trước mặt nó, cười nói: - Có người đến cướp, thiếu gia! Chúng ta trốn thôi!
Hắn hành động vội vã nhưng thần sắc lại bình thản. Diễn kịch cho người khác xem! Vĩnh Dạ nghĩ. Nó chỉ đành nhảy xuống giường, phối hợp nói: - Lý Chấp sự, nhất định phải bảo vệ ta chu toàn!
- Thiếu gia an tâm! - Nụ cười của Lý Ngôn Niên trở nên quỷ dị dưới ánh lửa đang hừng hực cháy bên ngoài.
Vĩnh Dạ cảm thán trong lòng, bốn mươi kỵ binh thế là toi.
Lý Ngôn Niên kéo tay nó chạy ra khỏi sân, Lý Nhị đã dắt hai con ngựa chờ sẵn, thế là ba người cưỡi hai con ngựa chạy trốn về phía kinh thành.
- Đóng kịch phải đóng cho hết. - Lý Ngôn Niên là một sư phụ rất tốt, lúc nào cũng dạy nó những thứ rất thực tế.
- Vì sao không giết hết họ ở biệt viện?
- Kiểu gì cũng có người thấy chúng bảo vệ thiếu gia xuống núi.
- Bọn họ ở biệt viện mười ngày thì không nghi ngờ hả?
Lý Ngôn Niên cười: - Tất cả bọn họ vốn là người của ta. Ta chẳng qua chỉ muốn ngươi biết, người của mình cũng không phải là không giết được. Có hai tác dụng, trước tiên là Vương gia càng không thể nghi ngờ; thứ hai, ta luôn cho rằng, kẻ có khả năng bán đứng mình nhất chính là người của mình, huống hồ, người vào sơn cốc quá nhiều.
- Vì sao không giết luôn cả Lý Nhị, hắn biết nhiều nhất mà? - Vĩnh Dạ chỉ Lý Nhị trên con ngựa bên cạnh.
- Thiếu gia, đừng chơi trò ly gián. Lý Nhị là gia thần của tôi, giết người của mình thì được, giết người trung thành thì sẽ chẳng còn ai trung thành với cậu nữa.
Vĩnh Dạ bĩu môi, thấy Lý Nhị nhìn Lý Ngôn Niên đầy vẻ cảm kích và trung thành, nhưng lại nhìn mình bằng ánh mắt oán độc, nó thực sự muốn cười thật to.
Dọc đường Thế tử hồi kinh gặp cướp. Tin này lập tức được tru