lồng ngực ấm áp và nàng đã quyết định phương hướng tương lai của nó khi nó còn chưa kịp lựa chọn.
Bởi vì không cần nó lựa chọn, nữ tử này nhẹ nhàng bế Vĩnh Dạ xuống xe, rảo nhanh bước chân vào trong phủ. Xem tình thế thì có lẽ là định bế nó lên giường ngủ tiếp.
Một đứa trẻ chín tuổi nặng bao nhiêu? Vĩnh Dạ bỗng dưng cảm thấy thật thú vị. Nàng vẫn bế nó vào phủ, thế mà không thở mạnh lấy một hơi. Khỏe thật!
Vĩnh Dạ tham lam hít mùi thơm tỏa ra từ người đối phương, đoán là Chanel, rồi lại CK, cuối cùng vẫn cảm thấy dễ chịu như mùi thơm của hoa cỏ tự nhiên. Nhớ ra nữ nhân đều thích túi thơm đựng hoa khô trên người, Vĩnh Dạ quyết định sau này nếu rảnh rỗi thì sẽ làm một ít để mang tặng.
Vào phòng, hơi ấm tỏa ra, không có mùi vỏ quýt khó chịu của Lý Ngôn Niên, nó rất hài lòng.
Trong phòng vang lên một thanh âm khe khẽ, rồi lập tức yên tĩnh trở lại. Vĩnh Dạ lặng lẽ nghĩ, Vương công đại gia quả là khác người, trong phòng ít nhất có ba người, vậy mà vẫn yên tĩnh tới mức này, quy củ trong Đoan Vương phủ thật đáng sợ.
Hương thơm ấy vẫn chưa tan đi, Vĩnh Dạ cố nén ham muốn mở mắt ra, tiếp tục giả vờ say ngủ.
Vĩnh Dạ rất cảm kích người đã bế mình xuống, giúp mình giảm bớt căng thẳng khi chuẩn bị gặp phu thê Đoan Vương. Tuy rằng ngoại hình giống nhau, cử chỉ thần thái cũng học rất giống, nhưng dù sao con người cũng có cảm giác, làm cha mẹ có lẽ sẽ càng nhạy bén hơn. Vĩnh Dạ vô cùng lo lắng một số tình tiết không được ghi chép trong sách sẽ phát sinh. Nó thấy tiếc vì thằng bé áo tím không biết nói, nếu không nó đã moi được nhiều tin tức hữu dụng hơn.
Nghĩ đến đây, Vĩnh Dạ tự nói với mình, mày đúng là xấu xa, không có chút lương tâm nào. Nhưng nó phải sống, phải sống cho thật tốt, nghĩ thế, Vĩnh Dạ thấy như được giải phóng. Không thể trách nó ác, muốn trách thì trách cái người đã nghĩ ra chủ ý này!
Từ khi biết Lý Ngôn Niên là một trong những Chấp sự ở nội viện của Đoan Vương phủ, Vĩnh Dạ hiểu rằng số phận của mình đã được quyết định kể từ khi bước ra khỏi tiểu lầu và nhìn thấy hắn ta.
Chính vì gương mặt này mà họ đã lên kế hoạch suốt ba năm, hơn nữa còn rất kiên nhẫn chờ mình học nghệ. Như Lý Ngôn Niên đã nói, Đại Hoàng tử năm nay mười bốn tuổi, Nhị Hoàng tử kém Đại Hoàng tử vài tháng, cũng đã mười bốn, Tam Hoàng tử thì bằng tuổi mình, đại kế của họ có lẽ sẽ được tiến hành sau vài năm nữa, khi các Hoàng tử đã lớn. Mấy năm nay, có lẽ Vĩnh Dạ có thể sống tiêu diêu tự tại trong thân phận Thế tử.
Khoảng thời gian này nó có thể nắm được cuộc sống của mình trong tay.
Vĩnh Dạ mỉm cười, sau đó mở mắt.
- Thiếu gia? - Nữ tử trước mắt vui mừng gọi. Nàng cao lớn hơn người đã đóng giả trong biệt viện khá nhiều, phải cao tới một mét bảy mươi hai, chẳng trách bế nó không mất chút công sức nào. Gương mặt rất quen thuộc, ngũ quan thanh tú. Hóa ra nàng chính là Ỷ Hồng! Vĩnh Dạ nhìn nàng từ trên xuống, ánh mắt rơi trên túi thơm ở thắt lưng Ỷ Hồng.
- Nước!
Ỷ Hồng giật mình, ngay lập tức vui mừng hớn hở: - Nhân Nhi, mau đi bẩm báo với Vương phi, Thiếu gia biết nói rồi!
Vĩnh Dạ uể oải ngồi dậy, Lãm Thúy vội vàng mang một chiếc gối tới cho nó kê thêm. Lãm Thúy nhỏ bé xinh xắn, vừa nhìn đã biết là người nhanh nhẹn.
Ỷ Hồng mang nước tới, ca thán: - Sao Thiếu gia không ngủ thêm một chút? Bị hành hạ cả đêm ở trên xe thì làm sao chịu được?
Chẳng nhẽ ta lại không muốn ngủ, ai bảo Lý Ngôn Niên biến thái! Vĩnh Dạ uống một ngụm nước, dễ chịu hơn nhiều. Nó lắc đầu nói: - Trong phòng nhiều người quá, ta không ngủ được.
Ỷ Hồng thất kinh: - Ngày trước Thiếu gia sợ nhất là ngủ một mình. Tuy rằng không nói nhưng buổi tối không chịu cho tôi với Lãm Thúy đi.
- Ở trên núi ta thường ngủ một mình, lâu dần nên quen với sự thanh tịnh. - Vĩnh Dạ giải thích, trong lòng rất phiền muộn, có hai người họ ở đây thì nó chẳng làm được việc gì cả.
Mải nói chuyện, ngoài cửa vang lên một thanh âm rất đỗi dịu dàng, như đang thở dài: - Biết nói thật rồi.
Các thị nữ trong phòng nhất tề hành lễ: - Vương phi!
Vĩnh Dạ nửa nằm nửa ngồi trên giường, miệng hơi há, nước miếng tứa ra, nhìn quên cả đảo mắt. Chẳng trách Đoan Vương lại dùng trăm phương ngàn cách để có bà, nam nhân mà cưới được một mỹ nữ như vậy cũng có nghĩa là đã đạt được vinh quang sau khi thành công trong sự nghiệp! Nhìn xem, vợ tôi đây này! Vợ ông thì sao? Vĩnh Dạ hoàn toàn có thể hiểu được Đoan Vương, bất giác đưa tay lên xoa mặt mình.
Đoan Vương phi rất giống bức tranh trong cuốn sách viết về Vương phủ, có điều bức tranh thì làm sao so được với người thật? Ngũ quan của bà vô cùng tinh tế, Vĩnh Dạ rất giống bà, nói một cách chính xác, vị Thế tử đó rất giống bà.
Bà đứng ngoài cửa phòng nhìn Vĩnh Dạ, ánh mắt chan chứa yêu thương, dường như mâu thuẫn, lại dường như chất chứa một nỗi đau không nói thành l ời .
Vĩnh Dạ bỗng dưng rùng mình, nó đã giết ái tử của bà!
Nó cúi đầu, hơi chột dạ. Giết con trai bà, rồi lại mạo xưng, Vĩnh Dạ bất giác cảm thấy không đành lòng. Chỉ hi vọng bà đừng nhận ra mình là đồ giả mạo, nếu không bà sẽ đau lòng lắm. Nó cũng không biết vì sao mới nhìn bà từ xa mà đã mềm lòng với bà.
- Các ngươi nhớ phục vụ cho tốt, Thiếu gia đường dài mệt nhọc, phải nghỉ ngơi vài hôm mới khỏe. - Vương phi nói xong câu đó bèn quay người bỏ đi.
Vĩnh Dạ dụi mắt, không sai, mỹ nhân Vương phi mà nó chuẩn bị nhào vào lòng ấy đã bỏ đi. Còn Ỷ Hồng, Lãm Thúy lại không hề tỏ ra ngạc nhiên, như thể việc này rất đỗi bình thường.
Vĩnh Dạ cảm thấy Du Li Cốc thật là tắc trách, đây là hành vi của một người mẹ yêu con trai mình sao? Làm gì có chuyện đó! Với gương mặt của mình mà không thể thu hút được Vương phi tới trước giường ôm một cái sao? Khóe miệng nó bĩu ra, có cảm giác như bị người ta vứt bỏ.
Như thể hiểu được tâm sự của Vĩnh Dạ, Ỷ Hồng vội vàng chạy tới nắm tay nó, nói: - Trong lòng Vương phi rất thương thiếu gia, nhưng tính tình của người là thế...
Vĩnh Dạ bực bội rụt tay về, lăn ra giường: - Các người ra hết đi, ta muốn ngủ một lát.
Ỷ Hồng thở dài lui ra.
Căn phòng thực sự yên tĩnh trở lại, lúc này Vĩnh Dạ mới trở mình suy nghĩ.
Không lẽ căn bệnh trầm cảm của thằng bé áo tím là do vậy sao? Vương phi đã thế thì Vương gia cũng chẳng cần phải nói nhiều, hẳn đã không thân thiết với đứa trẻ ấy khiến nó khó chịu trong lòng, không chịu nói chuyện. Lý Ngôn Niên ở Vương phủ nhiều năm, ngay cả Ỷ Hồng, Lãm Thúy cũng có thể dịch dung để nó làm quen, vì sao lại không nhắc nhở mình rằng Vương gia và Vương phi không thân mật với Thế tử?
Đoan Vương phái cả đội quân đi đón Vĩnh Dạ về chứng tỏ ông ta rất coi trọng nó, nhưng về tới nơi nghe khẩu khí của Vương phi cứ như thể bảo nó cứ một mình ở Hoàn Ngọc viện, đừng nhắc tới chuyện gặp cha ruột nữa.
Quá nhiều chuyện mà Vĩnh Dạ không nghĩ ra được, những việc này người của Du Li Cốc đều không nói, khiến nó cảm thấy khó khăn trong bước đi tiếp theo. Nhưng nó nghĩ thế cũng tốt, cứ ở một mình trước đã, đỡ bị bại lộ thân phận.
Nghĩ tới đây nó bèn xuống giường, lòng thầm kinh hãi. Suýt nữa thì nó quên mất đóa hoa vẫn còn dưới gan bàn chân, cũng may là mùa đông nên tất vẫn chưa tháo ra. Thế là Vĩnh Dạ quyết định sau này ít bắt Ỷ Hồng, Lãm Thúy hầu hạ mình.
Giữa phòng ngủ có một chiếc tủ bằng bích sa, bên ngoài đặt một chiếc sập, là nơi Ỷ Hồng và Lãm Thúy ngủ cùng Vĩnh Dạ mỗi tối. Phải tháo đi, tối không được để người ngủ cạnh mình, quá nguy hiểm.
Ra khỏi phòng ngủ là một khu vườn rất rộng. Thư phòng của Vĩnh Dạ ở phía Đông, Ỷ Hồng và Lãm Thúy ở phía Tây. Trong sân có một lớp tuyết dày, góc tường một cây mai già đang nở hoa rất đẹp, Vĩnh Dạ thấy hơi nhớ mỹ nhân tiên sinh.
- Thiếu gia, ở ngoài lạnh lắm, sao lại ra đây? - Ỷ Hồng và Lãm Thúy đang làm cơm cùng Nhân Nhi, mọi người đang tính toán xem nên làm món gì mà Vĩnh Dạ thích ăn để Thế tử vui vẻ lên một chút.
Ánh hoàng hôn rọi lên khu vườn một vẻ huy hoàng, Vĩnh Dạ mỉm cười: - Cho ta một cái bình thật sạch.
Nụ cười của nó khiến cả Ỷ Hồng lẫn Lãm Thúy đều ngây ra hồi lâu, rồi vội vàng chạy vào bếp tìm kiếm.
Vĩnh Dạ đón lấy cái bình, mang đi hứng những bông tuyết trên hoa mai. Ỷ Hồng bẽn lẽn nói: - Ngày trước Thiếu gia rất ít cười.
- Vì trước đây không biết thế giới ngoài kia vui thế nào, bây giờ biết rồi. -
Vĩnh Dạ tích được một bình tuyết, lại hái bông hoa mai bỏ vào đó, đưa cái bình cho Ỷ Hồng: - Phơi hai ngày, khi nào tuyết tan hết, ta đun trà cho các ngươi uống. Ỷ Hồng kinh hãi "á" một tiếng, nâng cái bình như nâng bảo bối.
Trước giờ ăn, Nhân Nhi xách một hộp cơm vào nói là Vương phi bảo nhà bếp đặc biệt chuẩn bị.
Vĩnh Dạ lại càng thêm có thiện cảm với nàng, vỗ chiếc ghế bên cạnh: - Ngồi xuống đây ăn với ta.
Các thị nữ che miệng cười không dám.
Vĩnh Dạ cũng không miễn cưỡng, gắp một đũa ra hiệu bảo Ỷ Hồng lại gần, đút cho nàng ta ăn, rồi đến lượt Lãm Thúy, Nhân Nhi, ai cũng được một miếng.
Thấy vẻ e thẹn bối rối của họ, trong lòng nó thầm đắc ý.
Bữa cơm trôi qua vô cùng vui vẻ.
Ăn tối xong, Ỷ Hồng cười nói: - Nước nóng đã chuẩn bị xong, nô tì hầu thiếu gia nhé.
Vĩnh Dạ giật mình, lắc đầu nói: - Ta là người lớn rồi, sau này sẽ tự tắm. Các ngươi không được nhìn trộm.
- Qua tết thiếu gia mới tròn mười tuổi, vẫn còn là trẻ con mà. - Lãm Thúy nói vui.
Vĩnh Dạ nghiêm mặt: - Ai bảo ta là trẻ con? Còn nữa, từ ngày hôm nay, buổi tối ta sẽ ngủ một mình, các ngươi đừng tới làm phiền!
Ỷ Hồng và Lãm Thúy thấy Vĩnh Dạ không vui, nghĩ bụng có lẽ hôm nay thiếu gia bị Vương phi lạnh nhạt nên mới thế, bởi vậy có vẻ rất thấu hiểu.
Lúc này Vĩnh Dạ mới an tâm, giữ hai người họ ở lại trò chuyện một lát rồi mới đi về phòng.
Nó đã ở trong thạch thất quen rồi, cứ đến tối là thấy tinh thần tốt hơn. Vĩnh Dạ một mình luyện tập nội công, hài lòng khi phát hiện ra công phu lại tăng thêm một bậc, sau đó thả lỏng toàn thân, lặng lẽ cảm nhận bầu không khí trong và ngoài phòng.
Ánh trăng bàng bạc chiếu lên mặt tuyết, nó chậm rãi đi tới chỗ ngọn giả sơn, Lý Ngôn Niên đã chờ ở đó.
Vĩnh Dạ mỉm cười: - Thực ra sư phụ không cần phải sốt ruột như thế, đêm đầu tiên đã ra ngoài thế này nguy hiểm lắm.
Lý Ngôn Niên mặc bộ đồ đen che mặt đứng trong bóng tối, hỏi khẽ: - Ngươi thấy chưa?
- Thấy gì?
- Vương gia và Vương phi không thân thiết với Thế tử.
- Vì sao không nói sớm?
Lý Ngôn Niên mỉm cười: - Ngươi tưởng rằng làm Thế tử là bọn ta bó tay với ngươi rồi phải không?
Tất cả mọi thứ của ngươi đều phải dựa vào bản thân đoạt lấy, muốn thực sự chiếm được sự sủng ái của Vương gia và quyền thế trong tương lai, ngươi phải làm theo những gì ta nói. Ta luôn cho rằng ngươi là người thông minh, hẳn sẽ không từ chối nhiệm vụ này, nó chẳng có hại gì cho ngươi cả.
- Thì ra sư phụ còn có chuyện giấu người trong cốc, lợi hại lắm? - Vĩnh Dạ phải thừa nhận rằng Lý Ngôn Niên nói đúng. Nếu không chấp hành nhiệm vụ này, bất cứ lúc nào họ cũng có thể lấy mạng nó, mà chấp nhận, thì mọi thứ trong tương lai phải xem vận may của mình thế nào.
- Làm sư phụ thì phải tận tâm tận lực. Học được rồi chứ? V