Quý Thuần Khanh đã bị trà sữa làm mất lý trí, cơ thể thoang thoảng mùi hương, ngồi trong một góc ngủ gật. Tô Gia Áo lấy chiếc thảm từ phòng nghỉ ra đắp lên người anh, rèm mi dày và dài, đôi môi hé mở, cả dáng ngủ đáng yêu của anh khiến mọi người được thưởng thức miễn phí. Hiệu trưởng đại nhân cố làm ra vẻ hào phóng định đưa vai ra để anh dựa vào, còn Tiêu Yêu Cảnh đang nổi giận thì chỉ muốn đấm một phát cho anh tỉnh lại, hại cô vừa làm việc, vừa lo lắng xem anh có bị bắt cóc hay bị đánh trọng thương không.
Khó khăn lắm mới hết giờ, cô bảo Bạch Tiếu Diệp gọi cho mình một chiếc taxi, còn cô vội vàng thay đồng phục, chuẩn bị đưa anh về nhà.
Anh đang gà gật nhưng vỗ vào mặt thế nào cũng không chịu tỉnh, định quàng tay anh qua vai dìu ra cửa. Vừa quỳ xuống, trọng lượng vốn đè trên người bỗng biến mất, cô quay lại thì thấy Tiêu Yêu Cảnh đang sa sầm mặt đỡ Quý Thuần Khanh.
“Về nhà phải không? Tôi đưa về.”
“Hừm? Không cần đâu, tôi nhờ Tiếu Diệp gọi taxi rồi, về đến nhà gọi bố tôi xuống đưa anh ấy lên là được.”
“Tôi lái xe hóng gió nên tiện đường.” Anh phớt lờ, giữ lấy Quý Thuần Khanh, cảm thấy bực bội trước mùi hương của anh ta. “Đàn ông con trai gì mà thơm nức thế này, xuỳ! Mắt thẩm mỹ của em càng ngày càng tệ.”
Cô không biết nói thế nào, chỉ toét miệng cười, rồi đi theo anh ra ngoài đường, quán bar lúc nãy vẫn còn mở cửa, nhưng không đông như trước nữa, nên các cô có thể về sớm, không có gì lạ, hiềm một nỗi là hai người đàn ông một say một tỉnh kia quá nổi bật, người đang dìu toát ra vẻ ngỗ ngược mạnh mẽ, còn người đang say lại có nét cao quý, tao nhã, khiến những người đi đường không kìm được phải ngoái lại nhìn, rồi xì xầm bàn tán.
“Nặng không, có cần tôi giúp không?”
“Nặng cái gì, nhẹ như đàn bà ấy.” Anh bực bội nhìn đôi tay cô giơ ra định đỡ Quý Thuần Khanh. “Em tránh xa anh ta ra, đó đã là giúp thiếu gia đây lắm rồi.”
Ý tốt bị đả kích, cô rụt tay lại, lầm bầm theo ra đến cổng, Bạch Tiếu Diệp đã gọi taxi và đứng đợi ở cổng, thấy Tiêu thiếu gia tốt bụng dìu tầy Quý ra thì nhướn mày, cười gian xảo.
“Đừng gọi xe, tôi lái xe đưa em về.” Bỏ mất chữ “hai người”, Tiêu Yêu Cảnh nhận chìa khoá từ tay cậu bé giữ xe, bỗng sau lưng vang lên một giọng nữ xa lạ: “Yêu Cảnh, tại sao anh không đến tìm em?”.
Đôi giày cao gót sáng màu phát ra những âm thanh lanh lảnh trên thềm đá, Tiêu Yêu Cảnh cứng người, lông mày càng cau chặt lại, nói thực là, trong tích tắc khi quay đầu lại anh vẫn chưa nhớ ra cô nàng kia là ai, nhưng sự nhạy cảm của phụ nữ đã khiến Tô Gia Áo phản ứng trước nhất, đó là đối tượng tình một đêm mà Tiêu thiếu gia đã đưa ra khỏi quán bar hom ấy, cô ta có gọi đến và cô đã nghe máy.
Nghĩ cũng phải, di động mất có thể mua lại, chai tay bạn gái thì có thể quen bạn gái mới, đó mới là Tiêu Yêu Cảnh mà. Chủ nghĩa đàn ông là nhất và tính khí thiếu gia chẳng thể làm anh mất mặt, cho dù đánh cược thì cô cũng được xem là bạn gái cũ, sao anh có thể không để tâm chuyện tình một đêm của cô được. Nói gì mà quên không nổi cũng được, trả thù cũng được, anh chỉ muốn tìm một cách gì đó để không còn vương vấn nữa. Sao cô lại tưởng rằng anh đã động lòng với mình thật chỉ vì giữa hai người bỗng trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn một chút?
“Tiếu Diệp, tớ vẫn đi taxi về, cậu giúp tớ mở cửa với.” Cô đưa tay đỡ Quý Thuần Khanh: “Lần trước lúc ở nhà anh, bạn anh có gọi điện đến, có lẽ muốn nói gì đó, tự tôi về nhà được, cứ để anh ấy cho tôi”.
Anh muốn giải thích nhưng chẳng nói nên lời. Lúc đầu quả thực anh ấu trĩ đến mức chỉ muốn trả thù nên mới dễ dàng buông thả bản thân, chỉ muốn chứng minh rằng, anh nhấc lên được thì cũng đặt xuống được.
Bản thân bị tổn thương nên muốn làm tổn thương người khác, không muốn để cô vui vẻ, sung sướng một mình, tưởng rằng giận dỗi có thể giải quuyết tất cả, nhưng nút thắt còn đó, càng gỡ càng rối, đến nỗi giờ không tìm được đầu mối nào, lúng túng vụng về, anh đành bó tay nhìn người ta giúp cô cởi hết mọi nút thắt.
Anh biết rõ mình quan tâm đến chuyện cô ở cạnh Quý Thuần Khanh nhiều đến nhường nào, nhưng sao lại dùng cách ăn miếng trả miếng để quên hết mọi thứ? Anh không muốn thừa nhận đã dùng thủ đoạn trả thù ngu ngốc mà kéo cả bản thân vào đó, giống như hiện giờ, anh đứng tại chỗ nhìn chiếc taxi xa dần, mà ngay cả hối hận cũng không dám thừa nhận.
Một lúc lâu sau, anh thờ ơ nói với cô nàng tưởng là quen nhưng lại không quen kia: “Xin lỗi, bây giờ tôi đang yêu đơn phương bạn gái của kẻ khác, không có thời gian tìm cô”.
Anh nuốt đắng cay vào lòng, ngậm điếu thuốc quay lại quán bar, ngửi mùi hương lưu lại trên tay một cách chán ghét rồi đi vào nhà vệ sinh, mở vòi nước để rửa cho sạch thứ mùi đó.
“Tiêu Yêu Cảnh? Cậu bảo hắn ta theo đuổi con gái giỏi hơn Lục Chiếm Đình này à? Ha, nực cười!”
Cửa phòng vệ sinh nam khép hờ, tiếng thì thầm từ bên trong vọng ra, chẳng biết là giọng nói gớm ghiếc của ai mà anh không nhớ ra đã từng nghe thấy ở đâu. Vì có nhắc đến đại danh của mình, nên dừng lại, thở ra một làn khói rồi nheo mắt lắng nghe.
“Bạn gái cũ của hắn, hồi học cấp ba đã tỏ tình với tôi bị tôi đá, xuỳ, một đứa con gái như con trai, suốt ngày đánh nhau chẳng chút nữ tính, có thằng đàn ông nào mù mà muốn cô ta chứ? Còn ngu nữa! Nhưng buồn cười nhất là, các cậu có biết bọn họ đã chia tay thế nào không?”
“Tôi nói với cô ta, Tiêu Yêu Cảnh và tôi hợp tác lừa co ta, thế mà lại tin thật chứ, ha ha ha. Nhưng muốn trách thì trách tên họ Tiêu kia dám đụng vào tôi, dám vào bệnh viện đánh tôi, còn ra vẻ đàn ông gánh tội cho cô ta chứ, nếu không vì tôi đã khiến hắn ta không còn gì, hừ, dám so sánh việc cưa gái với tôi nữa à?”
“Rầm!” Cửa bị đạp ra.
“Ủa? Tiêu… Tiêu thiếu gia…”
Tiếng xương kêu răng rắc, Tiêu Yêu Cảnh ném điếu thuốc đi. Cuối cùng anh đã biết nút thắt vấn đề ở đâu, thì ra anh đã bỏ sót một chi tiết quan trọng.
“Xem ra, lần trước thiếu gia đây vẫn chưa dạy dỗ mày đủ, có lẽ mày phải vào bệnh viện nằm thêm chuyến nữa mới nhớ kỹ.”
Nhân quả báo ứng, trải nghiệm không vui vẻ gì.
Khi Tô Gia Áo vất vả dìu Quý Thuần Khanh vào phòng, cô mới thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ và buồn bực khi anh phải chăm sóc mình khi say khướt lúc trước, huống hồ cô chẳng được tao nhã như anh, uống say thì nằm im, mặc ai làm gì thì làm, còn cô thì làm loạn, nôn oẹ lung tung, huỷ diệt thanh bạch kẻ khác. Nhớ lại bộ dạng thảm hại của mình lúc ấy, cô không khỏi rùng mìh, lại so sánh với anh lúc này đang ngoan ngoãn nằm trên giường, không sức phản kháng, yếu ớt để mặc cô chăm sóc, cô càng không nhẫn tâm bỏ mặc anh lại đó để ngủ cho khoẻ thân mình.
“Haizzz! Sự đời không như ta tưởng!”
Cô thở dài cam chịu, cởi khuy áo ra, nhấc đầu anh lên, muốn kéo anh ra khỏi người anh, nhưng bất lực là càng áp sát cô càng ngửi thấy hương trà sữa trên người anh, lại thêm đôi môi hé mở kia, bất giác khiến mặt cô đỏ bừng.
Tư thế này, giống như cô đè anh ra giường muốn làm gì thì làm vậy, ý thức được điều đó, cô dừng tay lại, đờ đẫn nhìn áo xống anh xộc xệch, làn da đỏ hồng, gợi cảm nằm trên giường cô, cảnh tượng ấy quá cám dỗ.
Nam sắc lồ lộ thế kia, không động lòng thì là lừa gạt người.
Đôi môi đỏ mọng mấp máy như đang quyến rũ cô, nhưng bây giờ anh không tỉnh táo, nếu cô hôn liệu có mang tiếng là lợi dụng không? Hơn nữa anh đã say đến mức này rồi, phải nên nghỉ ngơi chứ không phải gần gũi nữ sắc.
Say rượu làm càn là đại kỵ!
Lý trí thì nghĩ thế, nhưng ngón tay không nghe lời, cứ ngỗ nghịch quấy rối đôi môi kia, cảm giác mềm mại càng khiến cô khao khát hơn, để cho cảm giác điều khiển, không hài lòng với xúc giác nữa, những ngón tay khéo léo đút vào miệng anh, qua hai hàm răng trắng, đùa nghịch với đầu lưỡi mềm ướt của anh.
Cô cười xấu xa, đùa cợt anh, không chú ý đến hơi thở vốn rất nhẹ bỗng trở nên nặng nề, cái lưỡi nóng hổi cuốn lấy ngón tay, không cho cô chọc phá nữa, đôi mắt đen láy, trong veo lập tức mở ra, nhìn thẳng vào cô.
Cô giật nảy mình, cảm thấy tê dại khi ngón tay bị liếm, cô định rụt tay lại theo phản xạ, lúc đó mới phát hiện ra anh đã cắn vào ngón tay mình, không chịu buông tha dễ dàng.
Muốn vào thì dễ, muốn ra thì khó.
“Buông… buông em ra…”
“Em muốn hôn anh?” Anh mút ngón tay cô, khi nói chuyện, lưỡi di chuyển lên xuống không ngừng.
Cô không muốn đỏ mặt để anh thấy, ra vẻ như không có chuyện gì, mặt dày bảo: “Tại… tại sao… không được à?”. Bạn trai cô, cô muốn hôn thì hôn chứ!
“Không cho em hôn.”
“Ủa? Tại sao?”
“Ai bảo em hôn kẻ khác, hừ.”
“Sao anh biết…” Câu thắc mắc ngây thơ chưa dứt, cô đã lãnh ngay một cái lườm của anh. Cô ngậm miệng lại, sực nhớ đến điểm yếu của anh vẫn nằm trong tay, bèn cố sức rụt tay ra, phản kích: “Hừ, anh thì tốt chỗ nào, không phải lén em đến quán bar chơi với danh nghĩa là tăng ca hả?”.
Vừa nói xong, anh đã mở miệng, khiến cô đang cố gắng rút tay ra bỗng mất thăng bằng ngã chổng vó, nằm lăn ra giường, chưa kịp ngồi dậy đã bị anh đè xuống.
Đại cục xoay chuyển, người đè thành người bị đè, anh chống hai tay bên người cô, nhìn cô chằm chằm không hề sợ hãi.
“Nếu anh bảo anh muốn đến đón em về, liệu em có ghét đàn ông hay quan tâm lo lắng không?”
Quy tắc đã viết, anh phải nghe theo cô, cô có phong lưu bên ngoài cũng chẳng sao, anh không được quản. Trước kia anh thực sự đã cố gắng nhẫn nhịn, nhắm mắt cho qua, nhưng nay càng lúc càng không làm nổi, cô làm gì ở nơi mà anh không thấy, ở với ai, có quên mất anh mà cặp kè với tên tiểu yêu tinh kia không, cho dù đã “đóng dấu” thì anh cũng không yên tâm.
Bụng dạ nhỏ mọn, tâm địa hẹp hòi, phớt lờ quy tắc, phản bội lời thề, quả nhiên anh không thể làm người đàn ông tốt được.
Đôi mắt kia hiện ra trước mắt cô, hàng mi rất dài, anh đã uống say, bình thường chỉ biết mím môi không nói bỗng trở nên thẳng thắn, thật đáng yêu. Sợ cô chê bai sự kiềm chế quá yếu nên mới tìm đủ mọi lý do đến quán bar đón cô, vờ như phải tham dự họp mặt sau khi làm thê giờ, ra vẻ như không phải anh cố ý, mà bọn họ vô tình gặp nhau.
Động tác ngang ngược và những lời dịu dàng không tự tin ấy khiến anh càng đáng yêu hơn, rung động không bằng hành động!
Không cho hôn! Mặc kệ!
Cô cuống quýt kéo cổ anh xuống, rướn người lên hôn anh, anh chưa kịp phản ứng đã vội vàng xâm nhập, vượt qua mọi trở ngại, quấn lấy lưỡi anh, hút cạn vị sữa và vị mằn mặn khi anh liếm tay cô còn đọng lại.
Động tác quyến rũ ấy khiến anh vụng về, ngoan ngoãn đón nhận, cô nếm được vị ngọt, quặp vào người anh như một con Koala, đôi chân cũng tự động vòng qua eo anh, để lại dấu hôn trên cổ, rồi khẽ cắn hõm cổ anh, cho đến khi anh phát ra tiếng rên khe khẽ, ánh mắt đen láy như phủ mộtl ớp sương mờ.
“Không được, anh đã nói bây giờ không được…”
Không cho? Mặc kệ!
Sự chống cự yếu ớt đó không làm cô bận tâm, cô hít một hơi thật sâu, nhắc cho anh nhớ mùi hương đã toả ra ngào ngạt, cô khẽ cắn lấy cằm anh, tay trượt từ trên xuống dưới, đùa giỡn với phần cổ nhạy cảm của anh.
“Không được, sẽ bị xem thường…” Anh cảnh cáo mình, kháng cự lại sự cám dỗ trước mắt. Cô đeo lên người anh, chuyện không ra thể thống gì lại phát sinh, anh không muốn bị cô cho là kẻ tuỳ