Dù gì cũng dính vào mắt? Tỏ vẻ mặt nghịch ngợm đáng yêu như thế, còn không nói nổi lý do anh chấp nhận được, lại thêm lúc nãy cô cũng nhìn thấy phòng này được dùng để làm gì rồi, rõ ràng cô đang chớp mắt dụ dỗ anh, còn đưa tay lên dụi mắt nữa chứ.
“Đừng dụi, để anh xem!” Quên bẵng thủ đoạn của mình, anh cúi xuống, hai ngón tay giữ mí mắt cô.
“Anh đừng lật mi mắt tôi lên chứ, xấu quá, làm như tôi là cá vàng mắt trắng ầy!”, cô rụt cổ lại.
Một làn gió mát lướt qua, cảm giác tê dại từ sống lưng xuyên thẳng đến đầu. Tô Gia Áo cứng đờ lưng mới kháng cự được hơi thở mát lạnh mà Tiêu Yêu Cảnh thở ra, anh e dè chăm sóc đôi mắt hoe đỏ, khiến cô không biết phải xử sự thế nào, đành chớp chớp mắt theo phản xạ.
Không khí bỗng từ ngượng ngập chuyển sang ấm áp một cách kỳ lạ, nhanh đến mức chính Tiêu Yêu Cảnh cũng thấy lóng ngóng, đồng tử của cô đảo qua đảo lại, lấp lánh nước, biết rõ không phải do cô đau lòng mới rơi nước mắt, nhưng ai bảo nước mắt phụ nữ mãi mãi là điểm yếu của đàn ông, và lời mở đầu của anh đã buột ra, bỏ đi những câu vòng vo, đôi môi chỉ cách mắt cô có mấy milimet… “Chúng ta làm hoà nhé?”
Mờ ám là một tấm màn mỏng, mọi người vẫn có thể nhìn rõ nhau, chỉ cần chưa xé toang nó ra thì vẫn có thể phớt lờ nó với tâm trạng thấp thỏm, lo âu, nhưng khi mọi người xé tấm màn đó, đứng trước mặt đối phương thề nguyền, thế thì nếu chẳng thể nhập lại thành một, thì sẽ là mỗi người đôi ngả.
Cô lùi lại một bước dài: “Lần này lại là với ai đây?”.
“Cái gì?”
“Đánh cược.”
“…”
“Lần này lại đánh cược với ai, Tiêu thiếu gia anh có thể đá tôi một lần, rồi kéo trở lại, sau đó đá lần hai?” Cô cười mỉa mai: “Các anh có cần nhảm nhí đến thế không, trò cũ rích này cứ chơi hết lần này đến lần khác, hay thế này vậy, tôi giúp anh thắng rồi chúng ta kết thúc?”.
“Rầm!”
Tiếng đấm mạnh vào tường khiến cô ngước lên nhìn.
Lời nói quá cô cay đắng và khó nghe khiến anh thấy rất đau đớn, bất đắc dĩ phải làm gì đó để ngăn cô lại, đè cô sát vào tường là lựa chọn tốt nhất? Bịt miệng cô lại thì sao? Cô đang xé vết thương đó ra, vết thương mà anh ngỡ đã sắp khép miệng, khiến anh nhớ lại cô đã bỏ chạy khỏi lòng anh thế nào, hai người họ đã ra nông nỗi này như thế nào và… sau đó cô đã trả thù anh thê thảm đến đâu.
“Anh thừa nhận mình ấu trĩ ngu ngốc, nhưng anh sẽ không bao giờ làm những chuyện vớ vẩn, anh không nói dối em, từ đầu đến cuối anh không hề câu kết với Lục Chiếm Đình.” Anh quay sang áp sát cô, thốt ra từng câu từng chữ.
Đúng, giữa họ có sự hiểu lầm, hoá giải nó, họ có thể làm lại từ đầu.
“Anh… nói Lục Chiếm Đình…”
“Anh có đánh cược, nhưng anh không câu kết với hắn để lừa em. Hôm ấy nếu không phải em đuổi theo Bạch Tiếu Diệp, anh đã định nói rõ chuyện cá cược với em rồi.”
“…” Ý anh là, việc chuyển lớp nhận tội thay đã khiến trái tim cô rung rinh, là do anh thật lòng muốn bảo vệ cô? Chứ không phải vì cá cược.
Cô bắt đầu thấy hoảng loạn dưới ánh mắt kiên định không hề trốn tránh của anh. Bực bội túm tóc, cô đang làm gì thế này, chưa làm rõ đầu đuôi đã bỏ chạy, rồi còn tình một đêm, cô luôn cho rằng mọi việc đều là lỗi của anh, đẩy hết trách nhiệm của việc chia tay cho anh.
“Chúng ta đừng giận nhau nữa, bắt đầu lại từ đầu, được không?”
Giọng nói mềm mỏng, dịu dàng khiến cô lúng túng gãi đầu, anh tiến lại gần, kéo cô vào lồng ngực mình, ai ngờ động tác đơn giản ấy cua anh khiến cô giãy giụa.
“Không… không được. Em… đã… với người khác rồi…”, cô khó nhọc thốt ra. Còn nhớ khi từ chối mình, anh đã nói rõ, người phụ nữ anh cần phải tam tòng tứ đức, nhưng cô đã lên giường với người khác, lần đầu còn có thể nói là không tỉnh táo, nhưng đêm qua cô lại rất tỉnh táo.
“Em đừng lấy lý do để bịt miệng anh, anh rất tức tối, rất để tâm, rất muốn treo em lên để dạy cho một trận, nhưng thiếu gia đây không buông em ra được.” Lồng ngực anh khẽ phập phồng, hơi thở gấp gáp dần, rõ ràng nói ra câu đó đã phải tốn rất nhiều sức lực, cũng may còn có cô giữ cho trái tim anh ổn định, nếu không tư tưởng đàn ông là nhất sẽ điều khiển anh, không rõ sẽ còn dằn vặt mình bao lâu, đau khổ ngày này qua tháng khác nữa.
Cảm giác lồng ngực anh càng áp lại gần hơn, cô lúng túng đưa tay lên, chạm ngay vào cổ mình với đày những dấu hôn đêm qua, dấu hôn đó vẫn còn nóng bỏng đến giờ, hoàn toàn không hạ nhiệt, bảo cô phớt lờ cũng khó: “Không được, em và anh ấy đã…”. Quá sâu sắc rồi, cô không thể rút ra, mà cô cũng không hối hận, không chán ghét, chỉ vì hiểu lầm đã được giải toả nên cô sẽ thấy khó khăn hơn.
Anh ngỗ ngược kéo tay cô ra, nheo mắt nhìn những dấu vết trên cổ cô, dạ dày cuộn lên cảm giác chua xót khiến anh cắn chặt răng, nhưng anh không muốn trả thù hoặc trốn chạy một cách ấu trĩ như trước kia nữa, càng không cho phép cô đẩy mình đi đơn giản như thế được: “Có phải em cảm tháy anh ta lần đầu tiên, còn anh thì không, nên anh ta mới tốt hơn anh?”.
Cô cắn môi im lặng, nghe anh khẽ rủa thầm, rồi bị anh ôm chặt hơn. “Cái tâm lý gái trinh của em đi chết đi!”
Ủa? Sao nghe quen quá? Bạch Tiếu Diệp hình như đã từng nói thế…
Chẳng lẽ, cô đối với Quý Thuần Khanh thực sự chỉ vì cái tâm lý gái trinh đó thôi sao?
Cô thừa nhận lần đầu của mình có cảm giác bị phụ bạc và uất ức, thậm chí chỉ muốn tháo chiếc vòng ra, nếu không vì hiểu lầm, nếu không có chiếc vòng đó, có phải cô sẽ không ngu muội chạy đến tình một đêm với anh, cũng sẽ không hẹn hò, rồi cứ muốn chạm vào anh, đùa cợt để anh tỏ vẻ mặt và giọng nói đáng yêu ra cho mình nghe.
Đứng ngoài cửa phòng, bàn tay Quý Thuần Khanh định gõ cửa bỗng trượt xuống, nhận được tin báo của học sinh, anh đến ngay, anh vốn đã có tư cách và lập trường để phá cửa vào đoạt lại bạn gái mình từ cái tên tiểu yêu tinh kia, nhưng một câu “tâm lý gái trinh” đã khiến anh đứng đờ ra như bị yểm bùa, sự im lặng không phủ nhận của cô đã kết thúc mọi sự kiêu ngạo và quyền lợi của anh, khiến anh cười khẽ châm biếm.
Cứ ngỡ trải qua đêm hôm qua, anh đã có thể nhận định rõ một số việc, là cô thích anh, nếu không sẽ không vì chuyện tăng ca mà giận dỗi, sẽ không quyến rũ anh lúc anh không tỉnh táo, càng không làm nũng với anh khi tâm trạng không được tốt. Cô không chịu kết hôn với anh, không chịu công khai, có thể do sợ ràng buộc, giống như cô không muốn bị chiếc vòng giữ chặt, dùng vòng mèo xích lại, cô sẽ phản kháng, ngược lại thả lỏng thì cô sẽ ngoan ngoãn kêu “meo meo”. Anh sẵn lòng chơi trò muốn mà vờ như không với cô, anh cũng có thể tìm lý do gì đó cho cô, tự do cũng được, làm thêm cũng được, anh đều nghe theo cô hết.
Nhưng đến phút cuối, anh lại bị buộc vào bốn chữ “tâm lý gái trinh”.
Nếu không có lần đầu tiên hồ đồ, cô sẽ không nhìn anh thêm cái nào, không có lần đầu tiên đó cô sẽ bất chấp tất cả nhào vào lòng tên tiểu yêu tinh kia.
Mím môi giễu cợt, anh rời khỏi nơi đó. Không cần nghĩ cũng biết, cảnh bên trong phòng kia chẳng khiến anh vui vẻ gì.
Sự đã đến nước này, anh còn không dám nhìn vào trái tim cô, chỉ nghĩ bị lừa dối cũng tốt. Thật nực cười.
Mệt mỏi cởi cà vạt ra, anh chỉ muốn sắp xếp lại tư duy một cách nhanh nhất, đẩy cửa văn phòng, người đang đợi bên trong khiến anh kinh ngạc nhíu mày.
Là thị đồng khi anh vẫn còn ở trong tộc Đông Nữ.
“Thuần thiếu gia.” Thị đồng thấy anh thì vội vàng chạy đến đón: “Cũng may tôi tìm ra người, người vẫn còn chưa thành hôn với Tô tiểu thư sao?”.
Anh ghét nhất là bị người ta đạp đúng chỗ, đạp rất chính xác khiến anh không trốn tránh được, giống như một cây gai chặn ngay cổ họng, anh cố dằn lòng: “Có chuyện gì? Sao ngươi lại ở đây?”
“Phu nhân dặn tôi đến tìm thiếu gia, phu nhân đang ở ngoài kia, bảo rằng phải đích thân ra mặt bàn hôn sự của thiếu gia với nhà họ Tô, muốn xem Tô tiểu thư huênh hoang không chịu kết hôn kia là ai. Hừ, Thuần thiếu gia thế này mà cô ta còn từ chối, hợm hĩnh cái gì?”
“Mẫu thân? Ngươi bảo mẫu thân đến đây à?” Anh đến bên cửa sổ, vén những dây leo rậm rịt ra nhìn, chỉ thấy một chiếc xe màu đen bóng loáng đang đậu bên ngoài, dáng vẻ ngang ngược như trùm xã hội đen, cửa kính đóng chặt, không thể quan sát động tĩnh bên trong.
“Dạ phải, Thuần thiếu gia, phu nhân đang ngồi trong xe đợi người. Có phu nhân ra mặt, chưa biết chừng chuyện hôn nhân của thiếu gia xoay chuyển, có thể không cần đến cái loại con gái quậy phá không biết lễ giáo như thế rồi. Thiếu gia, cô ta không cưỡng ép người làm chuyện không phải chứ? Ừm… Tôi thấy mình nhiều quá rồi, với tính cách thận trọng, giữ lễ, luôn tôn trọng quy tắc, thanh bạch là số một như người cho dù cô ta có ý đồ gì nham hiểm, cũng chưa chắc có cơ hội cho cô ta có ý đồ gì nham hiểm, cũng chưa chắc có cơ hội cho cô ta làm chuyện xấu…”
Thị đồng cứ lải nhải suốt, không chú ý đến chủ nhân mình đã sa sầm mặt.
Anh đã làm rồi.
Mà không chỉ một lần, không bị cưỡng ép, càng không hối hận, hoàn toàn tự nguyện dâng đến tận miệng cho người ta chơi đùa, cuối cùng lại bị dính vào chữ “tâm lý gái trinh”.
Thanh bạch là cái khỉ gì, anh đã sớm bị tiếng mèo kêu của cô cám dỗ đến độ quên sạch sành sanh rồi.
Tệ quá! Nếu mẫu thân biết anh đã mất đi thanh bạch trước khi kết hôn, chắc chắn sẽ làm khó con mèo kia theo quy tắc của tộc, bất luận ra sao, chiếc vòng chứng nhận sự thanh bạch của hai người phải được đeo trở lại vào tay cô.