tiện, được một rồi lại có hai, có ba… dễ dàng lên giường cùng người khác, cho dù thanh bạch không còn, nhưng vẫn phải dè dặt chút chứ? Chính anh cũng đã nói, phải đợi khi tim cô không còn hình bóng ai khác, sao có thể để cô nhìn thấy mình tham lam cuống quýt đòi hỏi được?
“Meo meo.”
Tiếng mèo kêu chí mạng vang lên trên vai, anh cứng người như bị sét đánh, môi mím chặt, rồi bất thình lình ôm chặt lấy cô đã sắp tuột khỏi người mình, ném cô vào giường. Cô ngỡ mình bị từ chối rồi, ngờ đâu anh đã hành động rất dứt khoát, cởi luôn chiếc áo còn vướng trên người, ném xuống giường, hai tay khoá chặt cô vào một góc giường, mồ hôi trên trán rơi xuống…
“Anh không kiềm chế nổi nữa, thê quân, anh đòi hỏi có được không?”
“Em nên chuốc cho anh uống trà sữa mỗi ngày mới phải.” Sau đó là tiếng mèo kêu.
Sau một đêm, ánh ban mai lọt vào phòng, Quý Thuần Khanh dần tỉnh lại.
Ôm lấy đầu đang đau như búa bổ, anh ngồi dậy dựa vào thành giường. Nhìn xuống, thấy nửa cơ thể trần trụi đỏ bầm khắp nơi, rùng mình một cái, cái ký ức lộn xộn đêm qua bỗng trở lại, anh lật chăn lên nhìn vào trong, bằng chứng rõ rành rành khiến anh đỏ bừng mặt, vôi vàng đắp chăn lại, kháng cự sự thoải mái dễ chịu của cơ thể và cả cảm giác tội lỗi đang dâng lên.
Người bên cạnh trở mình, choàng tay lên bụng anh, những dấu hôn đo đỏ và đôi môi sưng mọng hiện ra khiến anh biết đêm qua mình cũng chẳng thua thiệt gì. Hai người họ kẻ tám lạng người nửa cân, vừa không khách sáo, lại thô lỗ không biết tương kính như tân1 là thứ quái quỷ gì.
Anh cúi xuống bình thản kéo cô vào lòng, để cô nằm thoải mái hơn, rồi nhìn cô với vẻ phức tạp. Đêm qua anh không nên buông thả mình, bây giờ thì hay rồi, làm sao anh có thể nói tốt cho bản thân mình đây.
Điều duy nhất đáng mừng là ít nhất lần này… cô nàng không bỏ chạy vô trách nhiệm, mà cuộn mình vào lòng anh đến khi trời sáng.
Năm giờ sáng, Quý Thuần Khanh đánh thức Tô Gia Áo, giục cô dậy tắm rửa sạch sẽ để không bị nhạc phụ, nhạc mẫu phát hiện. Cô mơ màng, không ý thức được sự nguy hiểm khi bị bố mẹ phát hiện gian tình, lồm cồm bò dậy, ngáp ngắn ngáp dài, trần truồng định ra ngoài đi tắm. Anh xấu hổ kiên quyết không cho cô ra với dáng vẻ chẳng ra thể thống gì kia, nhìn trái ngó phải rồi lấy chiếc chăn mỏng trên giường bọc cô lại.
Cô ngáp dài định đi thì phát hiện mình không cử động nổi: “Bọc thế này, không đi được, bế em”.
“Sao anh lại bọc em như gói nem thế này, em muốn đi tắm mà.” Cô bất mãn dẩu môi, uể oải giơ hai tay ra, không hề nhận ra mình đang làm chuyện sở đoản nhất – nhõng nhẽo.
Anh cười nhẹ, rồi nhanh nhẹn bế cô lên, đi vào nhà tắm.
Cô ngửi thấy mùi hương trên cổ anh thì tức tối hỏi: “Anh tắm rồi à?”.
“Ừ.”
“Sao lén em đi tắm trước?”
“Suỵt.” Nhõng nhẽo là chuyện tốt, nhưng để mình anh nghe là được,
to tiếng quá sẽ đánh thức hai ông bà lão kia dậy mất.
Đóng cửa phòng tắm lại, anh đặt cô xuống trước bồn tắm được xả nước sẵn, bên trong bốc hơi nghi ngút, ngón tay thon dài của anh khẽ cởi chăn ra cho cô, phục vụ tận tình. Cô mãn nguyện tận hưởng ưu đãi dành cho bậc đế vương. Đáng ra anh phải rất tức giận vì cô bất chấp tất cả đòi hỏi anh, lợi dụng anh để thoả mãn cảm giác sở hữu mới đúng, vậy mà tại sao cô bỗng biến thành một nàng phi được sủng ái nơi hậu cung rất mực hiền hậu thế kia?
“Khoan đã!”
“Sao vậy? Thê quân?”
Cô quan sát người đàn ông chỉ đêm qua trên giường mới tỏ ra nam tính vô cùng, càng thấy anh có âm mu gì đó, cô ôm chặt chân, thò một chân vào bồn tắm, dùng ngón cái e dè kiểm tra nhiệt độ của nước.
Định ném cô vào nước sôi làm thịt heo à? Hừ, cũng may cô nhanh nhẹn, thông minh, không thể dễ dàng bị mắc… bẫy. Ủa? Sao nhiệt độ bình thường vậy, còn âm ấm, thoải mái nữa?
“Anh… bỏ cái gì vào bên trong à?”
Cô vẫn bướng bỉnh định vạch trần âm mưu của anh, thò đầu nhìn vào đáy bồn. Chuột? Hay thuốc gì đó mà người ta tắm xong sẽ bị ngứa ngáy toàn thân.
“Không có.”
“Không à? Chẳng phải anh đang tức giận vì đêm qua em kêu tiếng mèo khiến anh không kìm được ham muốn, nên định dạy dỗ em một bài học sao?”
“Anh không định thế.”
“Ồ… thế à…” Mục đích đằng sau đãi ngộ đế vương kia là gì nhỉ, “Vậy anh cảm thấy tiếng mèo kêu rất hay, có lợi cho sức khoẻ và tâm hồn nên đang cổ vũ em?”.
Anh không bác bỏ, bẻ tay một cách lúng túng, rồi bế cô lên đặt vào nước. Ngón tay đàn ông chạm vào mái tóc cô, cho dầu gội lên cào nhẹ, tạo thành rất nhiều bọt. Cô dựa vào thành bồn, vẫn hỏi dồn một cách bướng bỉnh: “Có phải không, có phải không, phải thế không?”.
“Đừng nghịch, bọt dính vào mắt đấy.”
Cô vội vàng nhắm tịt mắt lại, môi vẫn dẩu ra bất mãn, xuỳ, thần kinh, thật không đáng yêu chút nào, thích thì thích chứ, tại sao không dám nói ra? Thanh bạch, quy tắc… quan trọng thế kia à?”.
Anh nhìn vẻ mặt kỳ quặc đầy xà phòng mà vẫn không quên nhe nanh hù doạ, vừa buồn cười vừa bất lực, xoay mặt cô lại, cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại dính chút bọt xà phòng, dùng hành động để trả lời.
Phải! Anh đang vòng vo tam quốc để khuyến khích cô lần sau tiếp tục dụ dỗ, cưỡng đoạt anh như thế, đừng sợ chết khiếp trước những lễ nghĩa, liêm sỉ, do dự, thanh bạch đầy trong đầu anh, phải cố gắng đè anh xuống giường. Anh đạo mạo, giả nhân giả nghĩa, muốn mà không dám nói, muốn làm mà không dám mở lời, rất đáng ghét, anh thích tiếng mèo kêu của cô, thích cô không bỏ chạy khi đã ăn no mà cuộn vào lòng anh làm nũng, thích cô đưa hai tay ra đòi anh bế đi tắm, đến vị xà phòng, đắng chát trong miệng cô lúc này anh cũng rất thích.
“Ôi ôi ôi… bọt… bọt dính vào mắt rồi.”
Nghe nói phàn nàn, anh mới dừng lại và buông ra, lấy khăn tắm khẽ lau bọt xà phòng đi. Mắt cô đỏ hoe, chớp chớp, uốn mở ra nhưng vì xót quá nên nhắm tịt.
Đến cả hành động không chút quyến rũ mà anh cũng hoang tưởng là cô đang phóng điện với mình.
“Đau không?” Anh quay đi, vốc nước rửa mắt cho cô, những giọt nước bắn ra làm ướt áo anh, vải áo trong suốt khiến cô nuốt nước bọt ừng ực, cổ họng đắng nghét khiến cô bỗng ý thức được một vấn đề nghiêm trọng.
“Phù phù phù! Chúng ta nuốt phải dầu gội… có bị tiêu chảy không nhỉ?”
“…” Cô dám nhổ ra sau nụ hôn mà anh ngỡ là rất điêu luyện rất kỹ thuật ư.
Một đôi mắt đỏ quạch có thể gây ra hiểu lầm lớn đến nhường nào?
“Áo Bông? Cậu vẫn chưa thoát khỏi nỗi đau khổ thất tình vì bị Tiêu thiếu gia đá à?”
“Đúng rồi, Áo Bông, cóc ba chân có thể không tìm thấy, nhưng đàn ông hai chân thì đầy ra đấy, cậu đau khổ thế làm gì?”
“Khóc vì đàn ông nên ra nông nỗi này à? Áo Bông, tớ nhìn nhầm cậu rồi, kém cỏi quá! Mất mặt phụ nữ!”
“Không… chuyện đó… là vì tớ…” Tô Gia Áo nhìn các bạn quan tâm vây quanh mình, nhưng lại không biết phải giải thích thế nào. Kể rằng cô và thầy Quý tắm hồ uyên ương, vì hôn nhau quá say đắm nên bị bọt xà phòng dính vào mắt, rồi lại vì thời gian hôn quá lâu nên mới khiến mắt ra nông nỗi này? Chắc chắn bọn họ sẽ không tán thành một việc quá tình tứ thế này đâu.
“Loại đàn ông đó thì có gì tốt? Đá Áo Bông rồi mà cũng chẳng dám đi học, cúp tiết là thế quái nào chứ?”
“Chẳng đã nói cậu ta chuyển về lớp chọn rồi à? Tớ nghĩ, chắc cậu ta muốn cưa gái nên đã dùng quyền lợi của nhị công tử, chuyển lớp bắt nạt kẻ khác, giờ chơi đủ rồi thì quay lại.”
“Công tử của Chủ tịch trường mà! Đương nhiên rồi… ủa… người đang đến gần là…”
“Hả? Hình như là… không thể nào! Tiêu thiếu gia hiếm khi xuất hiện!”
Ai, ai, ai? Tô Gia Áo chớp chớp mắt, muốn nhìn rõ bóng dáng đang tiến gần về phía mình, nhưng mắt đau rát không mở nổi, vẫn chưa kịp nhìn rõ người đó thì đã bị lôi ra khỏi chỗ ngồi, giọng người mới đến trả lời cô thay cho thị giác.
“Em ra đây, anh có việc muốn nói.”
Tiêu Yêu Cảnh?!
Cửa phòng Nghe nhìn bị Tiêu Yêu Cảnh đạp tung ra.
“Á! Có người đến!”
“Ai thế, không thấy bảng đang sử dụng sáng đèn hay sao?”
Tiếng kêu sợ hãi vọng ra, một cặp tình nhân quần áo xộc xệch hoảng sợ đến tái xanh mặt, xốc lại quần áo, ai cũng biết là phòng Nghe nhìn được cả trường công nhận là một trong top năm địa điểm để thân mật với nhau, lãng mạn, kích thích, riêng tư, bảng “Đang sử dụng” sáng đèn có nghĩa là bên trong đang “làm việc”, kiến thức đó tên đàn ông nào cũng phải biết chứ? Rốt cuộc là ai ngu ngốc phá vỡ quy tắc?
Cậu nam sinh hoảng sợ đến mức suýt nhồi máu cơ tim đang cài khuy áo lại, ôm đầy một bụng tức, co nắm đấm định lý luận với vị khách không mời mà đến kia. Nhưng nắm tay vừa đưa lên đã bị một bàn tay dễ dàng bắt lấy, mạnh mẽ gạt xuống.
“Mượn chỗ chút, lát nữa trả cậu.”
“Ủa? Tiêu thiếu gia?”
Công tử của Chủ tịch trường mượn phòng Nghe nhìn? Cậu nam sinh đờ người, liếc cô gái bị Tiêu Yêu Cảnh kéo vào, bỗng hiểu ra, con trai kéo gái vào đây ấy mà, cùng là đàn ông, hiểu lầm, hiểu lầm. Có người còn gấp gáp hơn cậu ta, nể tình mọi người đều là bạn bè, để lại chút sĩ diện cho Tiêu thiếu gia cũng được, cậu ta lập tức cười giả lả rồi kéo bạn gái, chuẩn bị biến mất.
“Này! Hai người quên đồ.” Tiêu Yêu Cảnh cúi người nhặt đạo cụ quan trọng nhất mà họ đánh rơi, bao cao su, mặt không biến sắc tung nó cho cậu ta, “Giúp tôi, ra ngoài chỉnh bảng ‘Đang sử dụng’ cho ngay ngắn một chút.” Bi kịch bị người khác phá hỏng xảy ra một lần là quá đủ rồi.
Những nhân vật phụ đã đi hết, không khí lại ngượng ngùng.
Tô Gia Áo cứng đờ, có phần lúng túng, anh bướng bỉnh kéo cô vào thánh địa thân mật của nam nữ. Ý đồ đã rõ, cô rất chú ý đến nhất cử nhất động của anh, cánh tay bị anh nắm lấy, nhưng vẫn giữ một cự ly an toàn.
Sự dè dặt đề phòng của cô anh thấy hết, ánh mắt thoáng vẻ tức giận, nắm chặt tay cô, nhưng vẫn không dám quay lại nhìn, cứ đứng đờ mà lên tiếng: “Chiếc vòng em vẫn đeo đâu rồi?”.
Cô tưởng từ đầu đến giờ anh không để ý đến nó, lần nào cô định kể rõ chuyện chiếc vòng cũng bị cắt ngang, khó khăn lắm cô mới có thể giải thích, nhưng đã chẳng quan trọng nữa rồi.
“Kiểu quê mùa quá, tôi tháo ra rồi.”
Cảm thấy sự ương ngạnh của cô, mắt anh nheo lại, không kiềm chế nữa, cái gì mà chín chắn, ổn định, tuân theo tuần tự… chết tiệt! Đó không phải phong cách của Tiêu Yêu Cảnh, anh hít một hơi sâu rồi quay lại định mở miệng thì nhìn thấy một đôi mắt hoe đỏ đang chớp chớp, anh không nói nổi câu nào. “Mắt em sao lại đỏ thế?”
“Ối… có… có hả?”
“Che cái gì mà che, đỏ thế kia còn sợ anh thấy, em khóc à? Tên kia bắt nạt em sao?” Anh nghĩ ra một giả thiết xấu, trong đầu hiện ra cảnh cô bị vòng mèo xích chặt, khóc lóc van nài bị anh ta kéo đi, bị đánh đập ngược đãi, không cho ăn, rất thảm!
“Làm sao mà tôi lại khóc được chứ?” Cô không bắt nạt kẻ khác thì thôi, nào đến lượt cô khóc.
“Vậy tại sao em cứ chớp mắt với anh? Phóng điện à?”
“Tôi – không – có!” Bị gài bẫy nhưng vẫn phải chớp mắt, cô tức tối, lần đầu hiểu ra thanh bạch quan trọng thế nào: “Đó là do dầu gội đầu bị dính vào mắt!”.
“Dầu gội đầu dính vào mắt? Tại sao lại dính vào mắt?” Lý do nghe buồn cười kinh khủng, cũng y như bị bụi may vào mắt vậy, tưởng anh là trẻ con ba tuổi à?