Thành thật mà nói, Hoàng Phủ Du đối với Thiết Ngưu cũng không có mấy phần dục vọng, bất luận là nhìn ngang nhìn dọc như thế nào, Thiết Ngưu đều không giống người có thể khơi dậy được dục vọng nam nhân. Thế nhưng! Thiên hạ Lịch vương ngài đây không nuốt trôi được cục tức này, cho dù chỉ là vì mặt mũi nam nhân, y cũng phải giữ lấy thân thể “thê tử”. Y cho rằng chỉ có thông qua chuyện ấy, mới có thể khiến con trâu ngốc đang đột biến hung mãng kia nhận rõ sự thật ai mới là lão đại. Hơn nữa, vài câu thố nhị gia kia đích thực đã chọc tức Du, bản thân y lớn lên anh tuấn, thậm chí còn có người dùng từ mỹ lệ để miêu tả về y, lúc đầu tiểu tử Thiết Ngưu kia cũng mắt mù nhận lầm y là nữ nhân, nếu như đi đường, nói cho người khác biết chuyện y vóc người thon dài mị lực phi phàm cùng với Thiết Ngưu thân cao tám thước cường tráng ngang tàng là một đôi phu thê, đại khái chín phần mười sẽ nói y là phía bị đè! Vì thế, y phải xuất hết thủ đoạn múa roi cưỡi trâu chinh phục con trâu điên, phát huy hùng phong nam nhân mới được!
Giữa tiếng rống bậy của Bắc Nhạc cuồng nhân, xé lột y phục của hắn, tách ra hai chân của hắn, ảo tưởng trước mắt chính là đệ nhất mỹ nữ thế gian, vén lên ngoại bào, thoát quần xuống, tự dùng tay để cương lên—— Lịch vương trong lòng rất ấm ức, đã dạy dỗ con trâu điên này mà y còn phải tự lực cánh sinh! Từ trước đến giờ đều không phải là những kẻ khác hầu hạ y sao!
“Con bà ngươi! Đồ lợn đực thích đi cửa sau! Đồ chó hoang thích ăn phân người! Mẹ nhà ngươi! Ngươi dám đem thứ cái đồ dơ bẩn kia chạm đến mông lão tử (ông đây) thử xem! Lão tử nếu không xé ngươi thành mười chín hai mươi mảnh, lão tử sẽ không mang họ Thiết!” Bắc Nhạc cuồng nhân đỏ bừng hai mắt, chửi ầm lên, chửi đến mức nước bọt bắn tung tóe.
“Con trâu đần độn nhà ngươi! Con trâu ngu ngốc! Ta cho ngươi chửi!”
“Oa!” Mãng ngưu kêu thảm thiết.
Du bị chửi đến đầu nổi gân xanh liền bất chấp tất cả, nhìn độ cứng đã tạm được, liền thoa chút nước bọt, không có chút ân cần, dốc sức, nhắm ngay cúc hoa khít chặt mà đem thứ cứng rắn kia tiến thẳng vào được ba phân.
“Đau quá! Đau chết lão tử mất! Con mẹ ngươi! Cái thứ kia của ngươi làm từ đá à! Đồ biến thái nhà ngươi… Con bà ngươi…Lão tử phải giết ngươi! Lão tử nhất định sẽ giết ngươi! Ngao!”
Cái này thật sự là đau! Không phải giống như loại đau đớn chỉ khiến Bắc Nhạc cuồng nhân nhíu mày.
“Không phải công phu của ngươi lợi hại sao! Chừng ấy đau đớn thì chịu không nổi rồi!” Du một bên nỗ lực chọc sâu vào một bên nói lời châm chọc. Ha, người luyện võ thật không giống nhau, kẹp chặt quá khiến y không ra vào đươc. Đây còn là đã điểm nhuyễn ma huyệt, nếu như không điểm, liệu có thể kẹp gãy của y hay không?
“Ngao ngao ngao…! Lão tử với ngươi không oán không thù… Phải chỉnh lão tử đến vậy sao! Oa a! Nhẹ chút nhẹ chút! Công lực của lão tử cũng chưa tu luyện tới mức đó…Đau quá! Ngươi đồ con la động đực, con lợn biến thái! Thố nhị gia ngươi đồ con lừa hôi, con chó đáng chết, con gà trống không biết xấu hổ… A a a!” Mẹ ơi, lão tử đây đã đắc tội với ai chứ!
“Con trâu đần ngươi hết bài thô bỉ này đến bài khác! Ta cho ngươi giả ngu! Ta cho ngươi không thừa nhận! Hôm nay bản vương không đem ngươi thao đến chết đi sống lại! Bản vương với ngươi cùng mang họ Thiết!”
Bị chửi như mấy con gia súc khiến Du nộ hỏa công tâm! Cắn chặt răng dốc sức!
“Oa!” Cái mông lão tử nở hoa rồi… Bắc Nhạc cuồng nhân khóc không ra nước mắt. Ngày hôm nay sao yêm lại xui đến thế chứ! Đụng ngay phải một tên thố nhị gia võ công cao cường còn giảo hoạt hung ác cộng thêm đầu óc không bình thường.
Vận khởi công lực, nhằm đúng mục tiêu, cả người đâm sâu!
“Rẹt” Tiếng xé rách rất nhỏ.
Nếu như trước đó Bắc Nhạc cuồng nhân không có bị điểm huyệt, lần thúc vào này nhất định có thể làm cho cái lưng trên mặt đất của hắn cong lên ba thước! Cho dù là Bắc Nhạc cuồng nhân được xưng thiên hạ đệ nhất cao thủ lần này cũng bị hành đến mức chỉ biết trợn trắng mắt thiếu chút nữa là không còn hơi để thở.
Hạ thân truyền đến thống khổ vượt quá giới hạn, hơn nữa tiếng xé rách kia, hắn biết cái mông của mình khẳng định là thống khổ không còn gì hơn nữa! Giữa cực độ đau đớn, sâu trong lòng đại hán đang phi thường nghiêm túc suy nghĩ: sau này yêm đi nhà xí có thể bị dò hay không?
Tình hình của Du cũng không tốt là bao. Chỗ ấy của tên lỗ mãng này đặc biệt chặt đến mức y phải cắn chặt răng ép bản thân nhẫn nại khổ sở. Y chưa bao giờ làm sự tình này phải chịu thống khổ đến như vậy! Nói thật, Du có điểm hối hận. Tốt xấu gì cũng cần thoa cái gì đó vào mới được. Để làm chi lãng phí thời gian mà lại khiến bản thân chịu khổ a!
Nghĩ tới đây, Du không có lương tâm cũng không quản người dưới thân chịu không nổi, lại lần nữa hít một hơi tự rút ra dương vật mạnh mẽ từ nơi khô khan chật hẹp kia, vừa nhìn, phía trên dính huyết, biết bên trong con trâu kia bị y làm thụ thương, mặc kệ thế nào, mở cái túi bách bảo (trăm đồ quý) đeo riêng ở bên hông, lấy ra lọ mỡ trai phòng ngừa khô hanh, quét một lượng lớn, trước tiên quệt lên bảo bối, bảo vệ tốt cho mình xong, lúc này mới bắt tay vào thoa toàn bộ phần còn lại vào khe mông của đại hán đang kêu loạn lên kia.
Vỗ vỗ cái mông rắn chắc của hắn, nam nhân nở nụ cười giả tạo, “Hiện tại, bản vương có thể ngọt ngào hưởng thụ nương tử rồi, hắc hắc.”
Vén lên ngoại bào, chỉ lộ ra bộ phần cần thiết, nhấc hai chân của Bắc Nhạc cuồng nhân cố định bên hông, nhắm ngay mục tiêu!
Phốc.
Ha… Lần này thuận lợi hơn rồi. Thoáng một cái đã tiến vào được hơn phân nửa, Du khép mắt hưởng thụ.
Ngao ngao ngao ngao ngao! Lão tử muốn chết! Lão tử muốn chết! Lão tử bị kẻ khác đâm phía sau! Ô ô! Cắn chặt răng, Bắc Nhạc cuồng nhân không chửi bậy nữa, hắn thề! Hắn nhất định phải phá giải huyệt đạo vùng dậy đánh cho tiểu bạch kiểm biến thái thành trư kiểm (đánh cho tên mặt trắng biến thái thành mặt lợn)! Sau đó bẻ gãy tứ chi của y vặt sạch cái na căn tai họa đang ra vào trong người hắn rồi ném xuống hồ Động Đình cho cá rỉa!
Lịch vương không biết những điều người dưới thân đang suy tính, chỉ truy đuổi theo cảm giác tuyệt vời. Nơi chật hẹp khô khan kia đã không còn khô khan, nhục huyệt gây trở ngại lúc đầu hóa thành gắt gao bao vây lấy thứ cứng rắn của y, cảm giác đau đớn có thể bẻ gãy cũng biến thành khoái cảm tê dại, càng sâu vào trong, lực hút càng lớn, không tự chủ được thẳng tiến vào trong một chút lại thẳng tiến, thẳng đến khi bụng dưới dán chặt khố bộ của Bắc Nhạc cuồng nhân.
Ha… Tuyệt, rất tuyệt. Hai tháng trước xem ra là lãng phí, Du không khỏi thấy tiếc.
Không còn nghe thấy tiếng chửi bậy của người dưới thân, Du cũng lơ đãng, hiện tại y trầm mê trong thân đại hán mà sung sướng ra ra vào vào. Thậm chí y còn lên kế hoạch lần sau có phải điểm huyệt đạo của hắn hay không, bằng không y cũng khó được hưởng thụ cảm giác co rút tự nhiên.
Đến lúc tốc độ của Du dần dần nhanh hơn thì nam nhân chịu không nổi vì bị lăn qua lăn lại đành cất tiếng rên rỉ yếu ớt.
Một bên nghe đại hán rên rỉ, một bên say sưa dồn dập ra vào trong vui vẻ, Du nghĩ mông của nương tử thực sự tuyệt vời cực kỳ! Cho dù không có diện mạo của mỹ nữ, không có cặp núi hoa của nữ nhân, không có da thịt mềm nhẵn, không có hương thơm cơ thể kích thích tình thú, nhưng chỉ cái mông của hắn thì tất cả đều đủ.
Du thì sung sướng rồi, Bắc Nhạc cuồng nhân bị ép đến mức rên hừ hừ thì có thể nói khổ không chịu nổi.
Tuy rằng bị điểm huyệt, cũng chỉ là thân thể không thể dụng lực mà thôi, cảm giác trên người cũng không có tiêu thất. Cảm giác giống như chen trong mật động là một thanh sắt nóng đỏ, khiến cho hắn tưởng rằng mình đang nhận lấy bào cách chi hình (hình phạt tra tấn dùng sắt nung đỏ đốt da người). Ngươi to thì to, coi như ngươi so với lão tử có năng lưc! Nhưng na căn của ngươi sao không dứt khoát giống luôn cái khối sắt đồng trơn nhẵn luôn đi? Mắc sao lại còn nhô đầy gò gò cục cục? Ngươi đây không phải là cố ý làm tình làm tội người ta sao!
Mấy cái chỗ nhô ra kia theo động tác biến thái xuyên ra xuyên vào thân thể mà co rút, ma sát đến mức bên trong hắn sắp rữa nát. Đến lúc tên tiểu tử kia gia tăng tốc độ…, Bắc Nhạc cuồng nhân nhận thấy bản thân chưa bao giờ căm hận một người thật sâu thật sâu thật sâu đến như vậy! Ngay lúc Du cảm giác sắp đạt đến cao trào, đang thúc những đợt cuối cùng, nhanh hơn một chút rồi một chút, sâu hơn một chút rồi một chút, giữ chặt cặp đùi rắn chắc kia, liên tục những tiếng va chạm dồn dập “ba ba ba” “A…!” Một tiếng gầm giận dữ, người dưới thân đột ngột quay người tung một chưởng về phía y.
Hành động đột ngột nhưng may mà từ nhỏ Du đã tiếp thu huấn luyện hộ thân trước việc ám sát bất ngờ, dù cho cao trào đang ập đến, cũng không đến nỗi suy nghĩ hồ đồ, vừa mới thấy chưởng phong, lập tức không chút do dự sơ suất hạ một chưởng đối với người dưới thân.
Hai cỗ chưởng phong gặp nhau, một tiếng vang lớn, thân thể hai người đều bị lực đạo quá lớn đẩy văng ra.
Ùm! Du rơi vào trong hồ.
Một lúc sau, người trong hồ ngoi lên, thắt lại đai lưng, phun ra một ngụm máu bầm, ngẩng đầu quét mắt nhìn ven hồ. Trên bờ đã không còn nhân ảnh, đến y phục bị xé rách cũng không còn.
Đi lên bờ, phát hiện trên mặt đất có một vết tích kéo dài, đoán rằng đại khái Bắc Nhạc cuồng nhân bị lực phản chấn, đẩy lùi hơn một trượng về phía ngoài. Kỳ quái là tính tình của hắn lỗ mãng như thế, sao có thể không lưu lại tìm y trả thù, tỉ mỉ quan sát mới thấy được vết máu trên mặt đất, thêm đó là bước chân lộn xộn trên bờ, đoán biết đối phương rất có thể không hoàn toàn giải khai huyệt đạo ngông cuồng sử lực, kết quả còn bị chưởng lực của hắn phản lại khiến bản thân bị trọng thương, hơn nữa thương thế nơi đó…
Ngược lại Du có chút bội phục người nọ có thể nhanh chóng rời đi như vậy. Phi thân qua đỉnh núi, đi tới bên bờ, quả nhiên,chiếc thuyền hộ vệ bị Bắc Nhạc cuồng nhân đoạt được đã không còn ở đó.
Ngươi lại chạy đi đâu?
Hoàng Phủ Du nhíu mày, một lát sau, đột nhiên nở nụ cười. Cái dáng tươi cười kia, thật sự muốn bao nhiêu toan tính thì có bấy nhiêu toan tính!
Ngẫm lại xem, ngoại trừ Hoàng Phủ Du ta, thế gian này có ai lại chinh phục được khố hạ của thiên hạ đệ nhất cao thủ Bắc Nhạc cuồng nhân?! Chính là bởi vì bất chấp nguy hiểm tính mạng, chính là bởi vì đối phương và mình võ công tương xứng, cảm giác chinh phục này, cảm giác ưu việt này, cảm giác có thể tùy ý phiên vân phúc vũ (lật mây gạt mưa) nam nhân vô cùng mạnh bạo ấy để giải khuây, cái việc nhỏ như đem thiên hạ đệ nhất mỹ nữ lên giường làm trò tịnh không thể nào bằng được!
Hơn nữa tuyệt thế mỹ nữ trong thiên hạ này, ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu! Nhưng có thể đè ép thiên hạ đệ nhất cao thủ liên tục rên rỉ đến hoảng hốt bỏ chạy…
Ha ha, Thiết Ngưu à, ta mặc kệ rốt cuộc ngươi là ai, đời này kiếp này cũng đừng hòng chạy ra khỏi lòng bàn tay ta! Ngày khác tìm được ngươi rồi, ta sẽ trói ngươi lại, tránh cho ngươi lại chạy loạn đi chỗ khác… Ngoài ra, ngày hôm nay ngươi còn chưa có thỏa mãn ta đâu! Hừ hừ! Trước mắt ta mà dám ở thời khắc cuối cùng quét sạch hưng phấn, lá gan của ngươi quả không nhỏ!
.
Vợ trốn phải truy, bạc mất phải tìm. Tạm thời ở hồ Động Đình cũng không có được tin t