ức của hai phía, Du quyết định đi Giang Nam tìm Phương gia, xem có thể theo hướng này tìm được manh mối của Thiên Đạo giáo. Căn cứ vào điều tra của y cùng khẩu cung của Trương Thư Đức, y hiện tại đã nắm chắc tám phần mười, có thể xác định ngân lượng bị mất liên quan tới Thiên Đạo giáo.
Sau khi biết Thiết Ngưu là Bắc Nhạc cuồng nhân, cũng không còn quá lo lắng đến hành tung của y, ra lệnh cho đám thuộc hạ đang tìm Thiết Ngưu đồng thời cũng phải lưu ý hành tung của Bắc Nhạc cuồng nhân, Hoàng Phủ Du đơn độc một mình kỵ mã đến Giang Nam.
Hai ngày sau tới Kinh Châu.
Thấy sắc trời đã tối, không có người để chọc cười? kia khiến Du cũng chẳng hứng thú đi dạo phố, tùy tiện đi vào một khách điếm có vẻ sạch sẽ.
Lắc đầu, cảm thấy con người thật đúng là kỳ quái, nhớ lại quãng thời gian con trâu ngốc kia còn ở bên luôn hỏi đông hỏi tây hỏi đến mức y phiền muốn chết, chờ tên tiểu tử đáng ghét kia biến mất, lại thấy bên người vắng vẻ cô quạnh, cũng không còn tinh thần du ngoạn.
“Khách quan, ngài là ngủ lại hay chỉ dừng chân?” Tên thu chi ở sau quầy hàng lén lút quan sát Hoàng Phủ Du đi vào, đoán rằng y không phải phàm nhân nhưng cũng không dám hỏi nhiều.
“Ngủ lại, cho ta một phòng hảo hạng thoáng mát.” Du đặt giấy thông hành đã chuẩn bị tốt trước đó cùng một mớ bạc vụn trên quầy hàng.
Tên thu chi mở giấy thông hành, trên dây bạc ghi lại: Thiết Du, người kinh thành. Xuất môn thăm bằng hữu, đường qua Kinh Châu.
Thấy trên giấy thông hành của Thiết Du địa vị chỉ viết hai chữ tú tài, thái độ tên thu chi trở nên bình thường.
“Nhị Tử! Dẫn khách quan đến phòng chữ Thiên số ba! Tên thu chi quay đầu kêu lớn với bên trong điếm.
Bạch bạch bạch, có người chạy đến, là một thiếu niên tuổi chừng mười lăm mười sáu, miệng cười tủm tỉm đưa tay muốn xách hành lý cho Du.
“Khách quan, để tiểu nhân dẫn ngài đi.”
Du né tránh, “Không cần, ngươi nói cho ta đi như thế nào là được. Nhớ chăm sóc ngựa ở ngoài cửa.”
“Ai! Ngài yên tâm. Khách quan, phòng chữ Thiên số ba ngay trong điếm, phía trái lầu hai nội viện, từ đây đi thẳng qua, đi theo hành lang bên thông qua khu đại thông phô (phòng giường lớn)[1] rồi lên hết cầu thang thì rẽ trái. Nếu như khách quan ngại mùi vị không sạch sẽ ở đại thông phô, ngài có thể đi thẳng qua sân trong.” Thiếu niên vui vẻ nói rõ.
Gật đầu, Du tỏ ý đã hiểu.
Băng qua khách đường dùng cơm dành cho khách nhân chỉ muốn dừng chân nghỉ ngơi, nhìn thấy mấy kẻ tiểu thương đứng tốp năm tốp ba ở sân trong, không muốn băng qua sân, cầm bọc hành lý đi về phía hành lang phía trước, một mùi chua thối ập đến mũi, Du bước nhanh hơn.
“Tiểu tử kia có thể sẽ chết hay không?”
“Xem chừng không hay lắm, các ngươi có muốn góp cho hắn ít tiền thỉnh một đại phu không? Đều là kẻ xuất môn viễn hành, nhiều người đùm bọc một người.”
“Đã cứu sao không cứu đến cùng, giúp hắn một lần cho trót. Ta không có tiền, làm chân chạy đi thỉnh đại phu cho hắn thì còn được.”
“Ha hả, được! Mọi người cùng góp đi!”
Cảm động thay nhiệt huyết của những hán tử, người mặc dù nghèo, tâm lại không nghèo.
“Ai, đáng tiếc tiểu tử ngốc nghếch kia sốt đến mức hồ đồ rồi, chẳng những tiền bạc bị trộm hết sạch, hỏi hắn nhà ở đâu, cũng chỉ có gọi “A Du, A Du”. Bằng không chúng ta còn có thể tiện đường báo tin cho người nhà của hắn. Nếu trót có việc gì xảy ra, cũng không đến mức chôn xác nơi đất khách quê người.”
Du ngay lập tức dừng chân. Chưa kịp suy nghĩ, quay đầu đi về hướng đại khách đường.
Cửa ở đại khách đường mở rộng, đây chính là nguyên nhân có chút mùi vị truyền tới hành lang.
“Thiết Ngưu!”
Toàn bộ những người ngồi trong đều quay đầu nhìn Hoàng Phủ Du y phục nổi bật đứng ngay ngoài cửa. Nghe khẩu khí nhìn biểu tình, tất cả mọi người đều cho rằng tới đòi nợ. Chưa thấy qua người nào đến đòi nợ tuấn tú đến thế, nhịn không được liếc nhìn vài lần.
Đảo mắt một lượt đoán định người cần tìm đang ở chỗ nào, bước nhanh về phía bên trái. Trên lối đi có vài người đang ngồi,vội vã tránh ra – tình thế này, thật khiến người sợ hãi!
“Thiết Ngưu!” Một tiếng quát chói tai.
“Ưm… hưm…” Chỗ cuối giường, đại hán đang nằm quay về phía tường, rên rỉ một tiếng không nghe rõ.
Thấy không rõ được đại hán, Du thô bạo lật mạnh người đang quấn chặt lấy chăn bông trở mình một cái.
Khuôn mặt đỏ bừng, như là con cua bị luộc chính. Mồ hôi trên trán chảy xuống còn chưa khô, đã là cuối thu, thế nhưng cả người đại hán ướt mồ hôi, bốc lên vị chua thối. Hai mắt nhắm chặt, miệng luôn rên rỉ mấy tiếng yếu ớt.
Từ lúc quen biết Thiết Ngưu tới nay, thật sự Du chưa bao giờ thấy qua bộ dạng yếu ớt như thế này của hắn. Trán nóng hầm hập, tứ chi lại lạnh lẽo, chứng minh rõ ràng hắn đang sốt rất cao. Bọng mắt thâm đen, ấn đường mờ tối, dấu hiệu người hắn đang bị trọng thương. Bỏ chăn bông ra, thấy bộ quần áo bằng vải thô quen thuộc trên người, cả áo và quần đều bị rách, là ngày đó y xé rách. Kéo chiếc áo ra, trước ngực đột nhiên có một chưởng ấn tím bầm.
“Ách, vị công tử này, xin hỏi ngươi có quen biết đại huynh đệ này không?” Người vừa nãy chạy đi đã trở về.
Du trợn mắt nhìn chưởng ấn kia hừ lạnh một tiếng, cuối cùng tỏ vẻ bản thân có quen biết hắn.
Vừa nghe thấy có người quen của hắn đến, đám hán tử cùng nhau vui vẻ hẳn lên.
“Thật tốt quá! Chúng ta còn đang lo lắng làm thế nào để báo cho người nhà của hắn, chắc là nô bộc nhà công tử? Ngài xem có thể thỉnh cho hắn một vị đại phu? Đã nằm ở đây hai ngày, trên người thì không có tiền, chủ quán nói không thể để cho hắn ở lại, cũng không thể để hắn chết trong điếm, cái này… Ngài xem, thực sự là rất đáng thương.”
“Ai, đại huynh đệ, ngươi tỉnh lại đi! Công tử nhà ngươi đến, còn không mau đứng lên cầu hắn cứu ngươi!” Có ngươi đưa tay lay lay Thiết Ngưu.
Thiết Ngưu thì thào vài tiếng không rõ. Nghe kỹ, như là vừa gọi “A Du…”
Cúi người ôm lấy tên tiểu tử kia, vóc dáng không sai biệt lắm với y, Du hiếm hoi nở một nụ cười, “Ta không phải công tử của hắn.”
A? Nhưng nhìn thế nào thì hai người các ngươi cũng không giống bằng hữu. Mọi người kinh ngạc.
“Ta là huynh đệ của hắn.”
Mọi người quay mặt nhìn nhau, ngây người nhìn vị công tử kia không mất mấy sức lực ôm một người so với y còn to lớn hơn đi xuyên qua bọn họ, ra khỏi đại khách đường. Hai người bọn họ là huynh đệ?… Nhìn thế nào cũng không có giống!
“Phiền các vị có thể đi gọi hộ chủ quán đưa ba thùng nước nóng cùng một bồn gỗ vào phòng chữ Thiên số ba hay không?” Du đột nhiên nhớ ra, quay đầu mỉm cười hỏi.
“A! Không thành vấn đề, không thành vấn đề! Đi gọi bây giờ đây. Ách, công tử, ngài xem có thể gọi cho huynh đệ của ngài một vị đại phu?” Mọi người sốt sắng luôn miệng đáp ứng. Lập tức có người chạy đi ra ngoài.
“Không cần, ta sẽ tìm đại phu đến khám bệnh cho hắn.” Du gật đầu thi lễ, lập tức nhanh chân rời đi.
Không nói đến mọi người trong đầu đột nhiên nghĩ đến “Nô tỳ trót sinh ra trưởng tử nhưng không được sủng ái, bị người nhà ngược đãi nên bỏ chạy, lại được đệ đệ rất có tình có nghĩa tìm được, từ nay về sau vui vẻ hạnh phúc sống cùng nhau”, thật là một câu chuyện cũ mà cảm động, lại quay đầu nhìn thiên hạ Lịch vương Hoàng Phủ Du trong lòng ôm một vị đại hán to lớn mặc y phục rách nát cả người chua nồng ngốc nghếch hồ đồ còn ốm đau bênh tật, đi tới cuối, một cước đá văng cửa phòng bước vào bên trong.
Đặt Thiết Ngưu lên giường, đi tới trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, từ trong ngực lấy ra một cái còi tre thổi nhẹ, thanh chuyển tam chiết (ba hồi còi).
Chưa được thời gian một chén tràn nhỏ, ngoài cửa sổ xuất hiện ba bóng người.
“Hổ vệ, trong nửa canh giờ tìm đại phu tốt nhất trong vòng ba trăm dặm quanh đây rồi đưa đến! Phi Long song vệ lưu lại bảo hộ cho ta.”
“Vâng.” Một thân ảnh rời đi, hai bóng người còn lại ẩn vào chỗ tối.
Một khắc sau, Tiểu Nhị Tử cùng một người người làm xách nước nóng nước lạnh cùng một bồn gỗ lớn đến.
Chờ cho hai người kia chuẩn bị tốt nước tắm, Du mở miệng nói: “Tiền trọ của mọi người trong đại thông phô, dù nhiều hay ít, toàn bộ để ta trả. Ngoài ra, đặt vài bàn yến tiệc khoản đãi bọn họ, để bọn họ ăn uống no đủ. Nói là Thiết Du ta cảm kích bọn họ chiếu cố huynh đệ của ta, đây là ngân phiếu hai trăm lượng, thiếu thì nói với ta.”
Nhận lấy hai tờ ngân phiếu kia, tiểu nhị tử không thể tin được liền hỏi lại một lần: “Dùng trăm lượng bạc?”
Du gật đầu, “Còn thừa thì phân ra cho bọn họ làm lộ phí. Xuống dưới đi, không có việc gì thì đừng tìm ta.”
Tiểu Nhị Tử cầm ngân phiếu cùng người làm thuê hết sức phấn khởi tạ ơn rồi rời đi. Đặt yến tiệc tới một trăm lượng bạc, bọn họ cũng có thể kiếm được không ít.
An bài ổn thỏa tất cả, hòa nước cho ấm, Du lúc này mới quay người đi tới trước giường, mang biểu tình băng lãnh, hai tay cởi bỏ y phục trên người Thiết Ngưu, bế hắn vào trong bồn tắm.
“A…!” Thiết Ngưu rên một tiếng thảm thương, cả người vùng vẫy né tránh.
Nước không quá nóng mà. Du thấy lạ, càng ra sức nhấn hắn xuống.
Thiết Ngưu bật lên tiếng khóc rên rỉ, liều mạng vùng vẫy thân thể.
Ôm lấy người trong bồn, nhìn Thiết Ngưu trong vô thức khép chặt hai chân, Du bừng tỉnh đại ngộ. Vội vã dùng chân kéo cái ghế để ngồi xuống, ôm người kia ra, cẩn thận để hắn nằm sấp trên đùi, tách ra bắp dùi khép chặt của hắn. Quả nhiên không ngoài dự đoán! Cái miệng phía sau của Thiết Ngưu sưng đến tím bầm, cả mấy nếp gấp cũng hằn lên, chạm nhẹ một cái, hắn liền đau đến run rẩy.
Nhìn miệng sau của hắn có chút vết bẩn, biết hai ngày nay hắn chịu không ít khốn khổ, vừa yêu thương vừa buồn cười lắc đầu, dùng khăn ướt tẩm nước ấm cẩn thận lau qua cho hắn.
Du làm thật tự nhiên, y thậm chí còn không hề nghĩ ngợi, Hoàng Phủ Du y làm chuyện này có bao nhiêu phần kỳ quái mất tự nhiên! Hiển nhiên y cũng hoàn toàn không có nghĩ rằng y không nên làm loại việc này, chỉ là y rất tự nhiên vệ sinh thân thể cho con trâu ngốc kia.
Mà Phi Long song vệ nấp ở một nơi bí mật gần đó để bảo hộ phi thường không may chứng kiến trọn vẹn một màn kia, thiếu chút nữa đều rớt hết bốn con mắt. Nói ra thì ai sẽ tin? Việc đó! Việc đó Lịch vương! Y vậy mà tự mình giúp một hán tử đần độn tẩy rửa cái mông?! Nhưng mà ánh mắt hàm chứa ý cười?
Vệ sinh xong bên ngoài, còn có bên trong, đoán ra bên trong của hắn khả năng bị thương rất nặng, không khỏi có chút hối hận ngày đó không nên cậy mạnh làm bậy, không phải vậy! Không may chính là y!
“Tiểu tử thối! Dám để bản vương hầu hạ ngươi! Sau này sẽ ghi lại đòi nợ ngươi!” Nhẹ nhàng phát vào mông của hắn, coi như giáo huấn.
Tuy rằng rất nhẹ, Thiết Ngưu vẫn rên một tiếng.
Đến lúc bế vào trong bồn nước ấm thì, “A…” Thiết Ngưu giãy giụa đứng lên.
“Được rồi! Đừng có lộn xộn! Ngốc quá!”
“A Du…? Đừng…” Thiết Ngưu nhất thời tỉnh táo lại.
“Ngươi còn biết A Du? A! Ngươi là con trâu ngốc! Không phải ngươi được xưng thiên hạ đệ nhất cao thủ đấy thôi! Sao đẩy bản thân tới hoàn cảnh này! Vậy mà còn nằm ở trong khách điếm tầm thường này diễn xiếc! Ngươi không tự mình chữa thương sao! Còn có chưởng trước ngực là do ai đả thương. Ta cũng không nh