y hắn nằm suy yếu trên giường, mệt mỏi nhưng thủy chung vẫn không thể ngủ được.
Nàng thấy Lưu giáo úy quỳ gối trước mặt nàng, một nam nhân cao bảy thước, tròng mắt đẫm lệ nói với nàng toàn bộ sự việc.
Nàng thấy Tuệ Ngộ thiền sư vì nàng bắt mạch, nhìn khuôn mặt thấu thế sự lộ ra một tia kinh hỉ.
“Ngươi thật muốn cứu Tuyệt Thanh?”. Giọng Tuệ Ngộ thiền sư như chuông đồng vang lên bên tai nàng.
“Vô luận muốn ta làm cái gì, ta đều nguyện ý”. Nàng thực khẳng định trả lời.
“Nhưng muốn cứu nó, ngươi và hài tử của ngươi sẽ phải trả một cái giá rất đắt”.
“Hài tử?”.
“Ngươi đã có thai hơn một tháng, xét tới thời gian Tuyệt Thanh độ độc cho ngươi, hẳn đã làm ngươi hoài thai hài tử. Nhưng cũng chính vì ngươi hoài thai đứa nhỏ của nó, có huyết mạch của nó, nên chỉ có ngươi, mới có thể cứu nó”. Tuệ Ngộ thiền sư nói. Nhân quả hết thảy đã định, có lẽ Tuyệt Thanh, mệnh không phải tuyệt.
Sở Châu Ngọc xoa lên bụng mình. Nàng… Hoài thai hài tử của Tuyệt Thanh?!
Tuệ Ngộ thiền sư tiếp tục nói. “Vốn độc này chỉ có thể độ một lần. Nhưng trong ngươi có cốt nhục của nó, vậy có thể thông qua huyết cổ, đem độc độ lại trên người ngươi. Mà độc này, khả phân một thành hai, một nửa ngươi gánh, một nửa hài tử trong bụng ngươi sẽ gánh”.
“Không thể để ta gánh toàn bộ sao?”. Nàng vội vàng hỏi.
Ông lắc đầu. “Nếu ngươi gánh toàn bộ một mình, chỉ có thể chết! Nhưng dù là một phân thành hai, tương lai ngươi vẫn phải nhiều năm dùng dược, thân thể suy yếu, dễ nhiễm bệnh. Mà hài tử ngươi, trong thai đã mang độc, chỉ sợ tương lai trưởng thành rồi, hội sẽ gian khổ hơn những đứa trẻ khác, ngươi nguyện ý?”.
Sở Châu Ngọc cắn môi dưới, tay vẫn đặt trên bụng. Nơi này có một sinh mạng nhỏ, còn chưa sinh ra, số phận so với người khác đã khó khăn hơn. “Đúng vậy, ta nguyện ý. Mà hài tử này……. Ta cùng Tuyệt Thanh sẽ dốc hết sức, dù nó sinh ra có mang theo độc, cũng sẽ làm cho nó có được cuộc sống của người bình thường, hạnh phúc khoái hoạt!”.
Ngữ khí kiên định, không chút lùi bước. Tuệ Ngộ thiền sư nhìn Sở Châu Ngọc, cảm thấy cảm khái. Xem ra đồ đệ ông không chọn sai người, nữ tử này thoạt nhìn nhu nhược, nhưng nội tâm kiên cường, khác hẳn so với tưởng tượng của ông. “Một khi đã vậy, ta sẽ nói cho ngươi biện pháp để cứu Tuyệt Thanh”.
——— —————— —————— ——————–
“Ta đã biết chuyện rồi”. Sở Châu Ngọc đi đến bên giường, nhìn Tiêu Trì Chi không thể ngủ được đang mở thao láo mắt.
Hắn trầm mặc, mà nàng trừng hắn. Thật lâu sâu, hắn mới hít một hơi. “Lưu giáo úy nói với nàng?”.
“Đúng!”.
“Đó là ta cam tâm tình nguyện”. Hắn cúi đầu, không hề nhìn nàng.
“Chàng cam tâm tình nguyện giải độc cho ta, nhưng chàng không hề nghĩ tới ta không cam tâm tình nguyện cho chàng giải độc!”. Sở Châu Ngọc lấy hai tay ôm lấy mặt Tiêu Trì Chi, bắt hắn nhìn vào nàng. “Ta nói cho chàng biết, ta tuyệt đối không cam tâm tình nguyện, tuyệt đối không vui vẻ!”.
“Nàng trách ta chiếm đoạt nàng sao?”. Hắn bừng tỉnh đại ngộ nói.
Oa oa! Ai đang trách đây! Sở Châu Ngọc tức giận tốn hơi thừa lời soàn soạt. “Chàng cho là chàng chết rồi, ta có thể yên tâm thoải mái mà sống?”.
“Chẳng lẽ nàng muốn…….”. Trong mắt hắn hiện lên kinh hãi.
“Chàng sợ?”. Nàng nhăn nhăn cái mũi, hung tợn nói. “Họ Tiêu, chàng có biết chàng đáng giận nhất là cái gì không? Đó là chàng tự tiện giải độc cho ta, còn liều mạng gạt ta, thậm chí không cho ta biết tột cùng đã xảy ra chuyện gì!”.
“Ta……”.
“Ta cái gì mà ta! Là chàng nói chàng không thể xa ta, kết quả chàng hiện tại liều mạng muốn phủi đi quan hệ của chúng ta!”.
“Ta chỉ là….”.
“Chàng hy vọng ta làm quả phụ, vẫn hy vọng ta mang theo con chúng ta gả cho nam nhân khác?”. Nàng tức giận dùng sức trừng hắn.
“Con?”. Hắn đang ngây ngốc biến thành đầu gỗ.
“Đúng vậy, Tuệ Ngộ thiền sư giúp ta bắt mạch, nói trong bụng ta đã có hài tử”. Có thể thấy nàng đã mê man bao lâu.
Trên mặt hắn ngây ngốc một hồi bật ra mừng như điên, còn có chút tức giận. “Đại phu chết tiệt! Chăm sóc nàng thế nào, cư nhiên không chẩn ra nàng đang mang thai!”.
“Ta mang thai mới được mấy ngày, chỉ có sư phụ chàng y thuật cao thâm mới có thể chẩn thấy”. Tay nàng thương tiếc lướt qua đáy mắt thâm đen của hắn. “Chàng đã mấy ngày không ngủ?”.
Nàng cởi giày, trèo lên giường, đem chính mình cuộn trong lòng hắn. “Hảo, chàng bây giờ ngoan ngoãn ngủ đi!”.
Thân thể mềm mại trong lòng, hắn đã bao lâu chưa chạm vào? Tiêu Trì Chi ngây ngốc nhìn nàng – nữ tử chui vào lòng hắn, nữ tử hắn dùng cả sinh mệnh để che chở.
Kìm lòng không được, hai tay hắn ôm lấy vai nàng, theo thói quen vùi đầu vào hõm vai nàng, ngửi mùi thơm quen thuộc của cơ thể nàng. Mùi thơm thoang thoảng thanh thanh, thản nhiên, không nồng đậm, cho hắn có được cảm giác yên tâm.
“Châu Ngọc…. Cho dù không có ta, nàng cũng hãy hảo hảo mà sống……”. Hắn nhắm mắt lại, gần như nỉ non nói.
Làm sao có thể! Sở Châu Ngọc trợn trắng mắt, nhìn Tiêu Trì Chi sắp chìm vào giấc ngủ.
Hắn ngủ, không có bộ dáng trong trẻo mà lạnh lùng như lúc thanh tỉnh, ngược lại như một đứa trẻ. Tay nàng vuốt nhẹ qua đôi mày hắn, mũi hắn, khóe môi hắn…… Tương lai hài tử của bọn họ, sẽ có nét nào giống hắn, nét nào giống nàng đây?
Hài tử…… Tay Sở Châu Ngọc lại dần dần chuyển qua vuốt lên bụng. Nàng trăm ngàn lần muốn xin lỗi hài tử. Tương lai, nương nhất định sẽ bù đắp ngàn lần vạn lần cho con, ân.
Nhưng hiện tại nàng phải làm một chuyện, chỉ có làm chuyện này, mới có thể…
Sở Châu Ngọc cẩn thận nắm tay Tiêu Trì Chi lại gần, lấy ra một con dao nhỏ mang theo trên người cùng một cái hòm nhỏ, cái hòm nhỏ kia, là huyết cổ thiền sư đã cho nàng.
Hít một hơi thật sâu, nàng dùng dao rạch một đường trong lòng bàn tay, đem huyết cổ phóng vào đó. Huyết cổ hút máu nàng, chậm rãi chui vào trong da thịt nàng.
Cảm giác hơi hơi đau đớn từ lòng bàn tay lan tới toàn thân, nhưng không đau đớn như nàng tưởng tượng. Dao nhỏ trong tay chậm rãi chuyển sang lòng bàn tay trái của hắn, nàng cũng nhanh chóng rạch một đường.
Tiêu Trì Chi đột nhiên bừng tỉnh, máu tươi trong bàn tay ồ ồ chảy. “Châu Ngọc, nàng như thế nào……”.
Không chờ hắn nói hết lời, nàng đã áp chặt tay mình vào tay hắn. Lòng bàn tay hai người trong khoảnh khắc như có lực hấp dẫn chặt đến khác thường hút vào nhau.
“Nàng làm cái gì vậy?”. Tiêu Trì Chi nhíu mày, lực hấp thụ trong lòng bàn tay cùng cảm giác đau đớn này, làm cho hắn bỗng nhận ra là cái gì. “Là huyết cổ?”.
“Đoán đúng rồi, là huyết cổ thiền sư đã cho ta, dùng để cứu mạng chàng”. Năm ngón tay của nàng lồng vào bàn tay hắn, nắm chặt vào nhau.
Sắc mặt hắn lập tức trở nên cực kỳ khó coi. “Nàng có biết làm vậy nàng sẽ chết hay không?”.
Hắn không cần nàng chết! Hắn thật vất vả mới cứu sống nàng, tuyệt đối không muốn nhìn thấy nàng chết! Tiêu Trì Chi thầm vận toàn bộ nội lực tụ lại nơi lòng bàn tay, chống cự huyết cổ đang hút độc từ người hắn sang người Sở Châu Ngọc.
“Sẽ không! Chỉ có làm như vậy, chúng ta mới có thể cùng nhau sống sót!”. Nàng dùng sức nắm tay hắn, tùy ý để độc trên người hắn, từng chút từng chút lưu lại trên cơ thể nàng. “Chàng có thể sống, ta và hài tử cũng có thể sống. Nếu ta không hoài thai hài tử của chàng, ta đã không cứu được chàng rồi. Giống như đã định từ trước, ta có hài tử, nên ta có thể cứu chàng! Tuy không có cách nào loại bỏ hết thảy chất độc, tuy ta và hài tử có khả năng sẽ mang theo độc trong người cả đời, so với người thường sẽ suy yếu hơn. Nhưng mà… Ta muốn cứu chàng, bất luận thế nào cũng đều muốn cứu chàng!”.
“Nàng có biết nàng đã có quyết định mạo hiểm cỡ nào không?”. Cảm giác ẩm ướt nóng và dính ngấy trong lòng bàn tay, giống như đang không ngừng nhắc nhở hắn – nàng là kiếp nạn của hắn, nhưng cũng là người cứu hắn.
“Ta biết”. Nàng chậm rãi cười. “Ngay cả trải qua một trăm đại kiếp nạn, tình cảm đôi ta vĩnh viễn không tiêu vong”.
Một ánh mắt, một nụ cười, bất ngờ mọi thứ liền sáng tỏ. Hắn kinh ngạc ngắm nhìn nàng, chậm rãi đem hai bàn tay vẫn đang giao nắm kề lên môi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn. “Đợi đến lúc nhân duyên gặp lại, dù có quả báo vẫn chấp nhận đảm đương. Kiếp sau, ta ổn thỏa lại đến báo đáp nàng cả đời cả kiếp. Dây dưa cùng nàng qua kiếp kiếp đời đời……”. Nàng thật sự… Đã rất lâu, rất lâu rồi không trở lại trà quán. Công việc bề bộn như vậy, nhưng đợi đến khi cơ thể nàng điều trị hảo đã là mấy tháng sau. Sở Châu Ngọc mang bụng bầu sáu tháng về Sở gia.
“Sở Châu Ngọc! Ngươi cư nhiên bại hoại môn phong Sở gia chúng ta!”.
Bại hoại môn phong? Nàng có sao? Ngô… Hình như vốn tính là có, nhưng rồi cũng bất thành cơ mà.
“Tuy rằng ngươi là đường muội của ta, nhưng ngươi là hạng nữ tử gì hả? Chưa hôn thú đã mang thai? Dù cho heo có trèo cây thật, ta cũng không nói nửa câu lời hay về giúp ngươi”.
Ai, bọn họ tất nhiên sẽ không giúp nàng nói tốt, mục đích của bọn họ chỉ là muốn xâm chiếm trà lâu mà thôi. Sở Châu Ngọc hai tay chống cằm, cố gắng nhìn phụ tử Sở Hưởng ở trước mặt nàng kẻ xướng người họa.
“Ách… Nhưng là, ta sẽ lập tức thành hôn!”. Sáng hôm nay, Tuyệt Thanh nói chàng sẽ đi hoàng cung thỉnh chỉ tứ hôn.
“Thành hôn? Ngươi thành hôn với ai?”. Sở đại bá nói.
“Ngươi mang thai, còn có người thú ngươi?”. Sở đường ca nói.
“Thành hôn với phụ thân đứa nhỏ a!”. Nàng hồi đáp chi tiết.
Sở gia phụ tử vừa nghe, liếc nhau. Sở đại bá lập tức nói. “Châu Ngọc, lúc trước ngươi từng nói với chúng ta, ngươi sẽ tìm nam nhân ở rể, nếu không sẽ phải bán trà lâu cho chúng ta giá một ngàn lượng bạc, miễn cho sản nghiệp Sở gia rơi vào tay người ngoài”.
Sở phụ kéo nữ nhi sang một bên, nhỏ giọng nói. “A Ngọc, con đã tìm được nhà chồng rồi, đứa nhỏ cũng đã có, trà lâu này nếu bọn họ muốn cứ cho bọn họ đi, vi phụ chỉ cần con sống tốt là được”.
“Cha à, không có việc gì”. Sở Châu Ngọc trấn an phụ thân, quay đầu nói với Sở gia phụ tử. “Chuyện ở rể, ta cần thương lượng với phụ thân đứa nhỏ một chút”.
“Người nọ chịu ở rể?”. Hai người kia giãy nãy.
“Không biết, còn chưa hỏi qua hắn việc này…”. Sở Châu Ngọc mới nói, liền nghe được tiếng vó ngựa vang lên ở cửa nhà.
Không lâu sau, một đạo bóng dáng đĩnh đạc đi đến, phía sau còn các tướng lãnh liên can.
Này… Này không phải Tiêu đại tướng quân sao? Sở gia phụ tử cùng phụ thân Sở Châu Ngọc trố mắt chớp chớp mấy cái.
Mơ hồ hơn, ba người còn chưa rõ vì sao Tiêu đại tướng quân lại đến đây, bà bụng bầu Sở Châu Ngọc đã làm tư thế chạy vội ra.
“Tuyệt Thanh!”. Sở Châu Ngọc mang thai nhào vào lòng đối phương. “Cùng chàng thương lượng một chuyện có được không?”.
“Nói ta nghe xem nào”. Tiêu Trì Chi cẩn thận ôm Sở Châu Ngọc, sợ kinh động đến nàng và con.
“Chàng ở rể nhà ta, thế nào?”. Một câu nói ra, mọi người ở đây, trừ bỏ người đang cùng nàng nói chuyện, tất cả họ đều há hốc mồm rớt cằm xuống đất.
“Ở rể?”.
“Nếu chàng không chịu, trà lâu nhà ta không đảm bảo”. Nàng phi thường phi thường “ai oán” nói.
“Vậy ngày mai lâm triều, ta sẽ xin chỉ thị của hoàng thượng, cải biến t