Một chuyến ra ngoài phong ba, cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm vượt qua. Nhưng Sở Châu Ngọc vẫn như cũ không cam lòng, cò kè mặc cả với Tiêu Trì Chi.
“Nếu đợi cho chàng bình định giặc cỏ rồi, chàng cũng không thể đóng cửa nhốt ta như phạm nhân, chỗ nào cũng không cho ta đi được”.
“Cái này….”. Tiêu Trì Chi do dự.
“Thế nào, ta là thực yêu chàng, nếu chàng không hạn chế tự do của ta, ta sẽ càng yêu chàng hơn”.
“………”. Trong lòng tướng quân bắt đầu giãy giụa, thật lâu sau, rốt cuộc gian nan gật đầu chấp thuận.
Sở Châu Ngọc cười như con mèo tinh. “Hi hi, ta biết chàng tốt nhất. Nhưng mà… Ách, Tuyệt Thanh, ta còn một việc muốn nói với chàng”.
“Chuyện gì?”.
“Ta….. Ta…….”. Nàng “ta” vài tiếng, rốt cuộc phát hiện ra nguyên lai nói thật lòng cần rất nhiều dũng khí a.
“Ân?”. Hắn khí định thần nhàn chờ nàng tiếp tục.
Sở Châu Ngọc nhắm tịt hai mắt lại, một lời nói ra hết. “Ta kỳ thật lúc trước vào phủ tướng quân là có mục đích riêng”. Chuyện này hắn sớm muộn cũng biết, tốt hơn hết nàng nên sớm một chút thẳng thắn nói ra.
“Ta biết!”. Thanh âm của Tiêu Trì Chi không một gợn sợ hãi.
Cái gì? Nàng đột ngột mở to mắt ra. “Chàng có biết?”.
Hắn vuốt cằm.
“Làm sao chàng biết?”. Nàng vẫn còn nghĩ mình giấu rất tài.
“Lúc nàng và ta đi khấn miếu Quan Âm, ta phát hiện ra nàng quen biết Sở Mộ Tài, vì thế liền phái người đi điều tra một chút, biết được nàng nguyên lai là biểu muội của Sở Mộ Tài, nữ nhi của lão bản Duyệt Tẩm trà quán”. Hắn giống như đang nói về một chuyện thực bình thường.
Sở Châu Ngọc lúng túng há hốc mồm. Thiên! Khi đó, hắn… hắn đã phát hiện ra!
“Vậy chàng có biết ta vào phủ vì cái gì không?”. Nàng hỏi.
“Không biết”. Hắn lắc đầu.
“Không biết mà còn dám lưu ta lại trong phủ? Không lẽ chàng không sợ ta là sát thủ người khác phái tới sao? Hoặc giả như ta muốn tìm chàng báo thù gì đó?”. Sở Châu Ngọc oa oa hét lớn, kẻ gian trong thiên hạ này muốn lấy mạng Tiêu tướng quân hắn, có rất nhiều.
“Nhưng nàng không phải”.
“…………………..”. Nàng bị nghẹn không nói được gì. “Chẳng lẽ chàng không tò mò muốn biết mục đích ta vào phủ để làm gì?”.
“Không hiếu kỳ”.
Ba chữ đơn giản, như cục đá rớt trúng đầu nàng, gục xuống đất, ngay cả muốn tiến thêm một bước giải thích cho hắn mục đích “bất lương” kia cũng không còn. “Chàng xác định chàng thực yêu ta?”.
“Đương nhiên”. Hắn thân thủ đem nàng kéo gần bên người. “Vô luận nàng có mục đích gì, ta cũng không để ý, nếu nàng cần ta giúp nàng đạt được nó, ta cũng sẽ giúp nàng”.
Thanh âm của hắn phả vào tai nàng, lọn tóc đen nhánh phơ phất trong gió, chạm vào hai má nàng. Sở Châu Ngọc bỗng dưng đỏ mặt. Được rồi, tuy hay người đã ở chung rất lâu, nhưng đối với hắn, nàng vẫn dễ dàng đỏ mặt tim đập loạn.
“Đừng… Đừng tựa vào ta gần như vậy!”. Nàng nhịn không được kháng nghị. Chỉ có thể trách bộ dạng mỹ nam của hắn, mà sức chống cự đối với mỹ nam của nàng là hữu hạn a.
“Vì sao ta không được tới gần?”. Mặt hắn càng áp sát vào mặt nàng, chóp mũi cơ hồ đụng vào chóp mũi nàng.
Bùm!
Sở Châu Ngọc cảm thấy mặt nóng muốn chết, chóp mũi quẩn quanh hơi thở của hắn, đôi mắt đen như mực, làn da láng mịn, mũi thẳng cao, bàn môi thản nhiên, tất cả đều làm cho nàng…
Trong mũi đột nhiên trào ra hai cỗ nhiệt lưu, tí tách chảy xuống. Sở Châu Ngọc nhìn mặt Tiêu Trì Chi biến sắc, nàng lập tức thân thủ đưa tay sờ lên mũi. Ngón tay dính máu vẫn đang ấm.
Thiên a! Không lẽ, nàng cư nhiên vì nhìn hắn mà chảy cả máu mũi?!
“Ngẩng đầu lên”. Tiêu Trì Chi vội vàng nói.
“Nga… Hảo”. Sở Châu Ngọc nhanh ngước mặt lên, lập tức giải thích nói. “Ta không phải là người dễ chảy máu mũi đâu, ta tuyệt đối không phải vì chàng đẹp trai quá, xem ngây người nên mới chảy máu mũi…”.
Lời vừa ra khỏi miệng, nàng lập tức muốn cắn đứt đầu lưỡi mình, cái này còn không phải đang giấu đầu lòi đuôi!
“Ta biết”. Tay hắn bắt mạch cổ tay nàng.
“Chàng thật sự biết?”.
“Đúng”.
“Ách… Vậy là tốt rồi”. Nàng chột dạ nói. Đầu bắt đầu có chút hỗn loạn, là do chảy máu sao? Mí mắt cũng như vậy, ngày càng trầm trọng. Thân thể giống như mệt chết đi, nàng không nhịn được khép mắt lại. Thật muốn ngủ……..
——— —————— —————— ————————-
Đại phu nổi tiếng nhất Sùng Châu giờ phút này đang tiếp tục cố gắng bắt mạch cho Sở tiểu thư hôn mê trên giường. Bắt mạch càng lâu, sắc mặt đại phu càng khó coi, mồ hôi lạnh cũng đổ càng nhiều.
Bắt mạch xong rồi, đại phu quỳ gối trước mặt Tiêu Trì Chi, sợ hãi nói. “Tiểu dân chỉ chẩn đoán ra Sở cô nương bị trúng độc, nhưng trúng loại độc gì, tiểu dân kiến thức nông cạn, không thể chẩn ra”.
Tiêu Trì Chi sắc mặt âm u, đi đến bên giường nhìn Sở Châu Ngọc đang hôn mê. Khóe mắt, lỗ tai nàng đã bắt đầu xuất huyết. Trúng độc! Rốt cuộc vì sao trúng độc? Trong tướng quân phủ, nàng ăn cái gì, uống cái gì cũng đều có chuyên gia thử độc, trừ phi….
Trong đầu Tiêu Trì Chi đột nhiên nhớ tới trà lâu hôm qua Sở Châu Ngọc ngốc nghếch tìm đến. “Người đâu!”.
“Dạ!”. Có thị vệ đáp.
“Lập tức phái người, đem tất cả mọi người ở Hưng An trà lâu bắt đến đây!”.
“Dạ!”. Thị vệ lĩnh mệnh đi xuống.
Tiêu Trì Chi nâng tay lên, thăm dò hơi thở của Sở Châu Ngọc, rất mỏng manh, nhưng ít ra vẫn có. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể xác định nàng vẫn còn sống. Mới đây nàng còn đang cùng hắn nói chuyện vui vẻ, mà chỉ một lát sau, nàng lại nằm tái nhợt trên giường. Nếu là hôm qua, lúc hắn mang nàng về từ trà quán mà cẩn thận kiểm tra thân thể nàng thì……..
“Châu Ngọc….”. Hắn cúi người, ngón tay quyến luyến lướt qua mặt nàng. “Tin tưởng ta, sẽ không để nàng chờ đợi lâu đâu, sẽ cứu nàng tỉnh lại ngay!”. Kẻ dám hại nàng, vô luận là ai, hắn cũng sẽ không bỏ qua!
——— —————— —————— ——————–
“Tướng quân tha mạng! Tướng quân tha mạng!”. Giọng kêu thảm thiết, không ngừng vang lên trong phòng. Các loại hình cụ 0 không ngừng tấp lên cơ thể, Phát thúc thậm chí tưởng mình đã chết!
“Ngươi nguyện ý cung khai?”. Tiêu Trì Chi ngồi hé ra trên ghế cao, ánh mắt vẫn thủy chung không thèm liếc Phát thúc một cái.
“Dạ, dạ! Tiểu nhân khai… khai!”. Phát thúc không ngừng nói. “Tiểu nhân vốn là sư phó pha trà trong Duyệt Tẩm trà quán ở Lạc Dương, bởi vì mê đỏ đen, nên thiếu nợ người ta, ngày đó… Ngày đó sòng bạc ép trả nợ, có một nữ nhân giúp ta trả sạch nợ, để ta đến trà quán ở Sùng Châu, chỉ nói một khi ta nổi danh ở Sùng Châu rồi, nữ nhi Sở Châu Ngọc của lão bản Duyệt Tẩm trà quán nhất định sẽ đến trà quán uống trà. Nữ nhân kia lúc đó liền đưa cho ta một bình dược nhỏ để đổ vào ấm trà”. Càng nghĩ càng có nhiều điều làm hắn khó hiểu, trong lòng hắn cũng ẩn ẩn hiểu được bình dược kia không phải là thứ tốt lành gì, nhưng nghĩ đến sau khi hoàn thành, còn có thể lấy thêm tiền, hắn liền quyết tâm làm.
“Ngươi cùng Sở Châu Ngọc có cừu oán gì?”. Tiêu Trì Chi hỏi.
“Không… Không có”. Lúc trước khi hắn ở Duyệt Tẩm trà quán, phụ tử Sở gia hai người đối xử với hắn không tệ.
“Vậy ra ngươi đủ ngoan độc đến vậy!”. Đôi đồng tử của Tiêu Trì Chi sắc lạnh vài phần.
“Tiểu… Tiểu nhân chính là chịu uy hiếp, đều do lỗi của nữ nhân kia!”. Phát thúc liền đem toàn bộ lỗi lầm đổ lên người nữ nhân xa lạ từ đầu đến cuối hắn chưa từng biết mặt kia.
“Nữ nhân kia? Là nàng ta?”. Tiêu Trì Chi phất tay, thủ hạ một bên liền tha một nữ tử cả người đầm đìa máu tươi lên.
Phát thúc nhìn xem sợ hãi, chỉ lắp bắp nói. “Xem thân hình này…. Có, có điểm giống! Chính là tiểu nhân vẫn chưa nhìn thấy qua diện mạo của nữ nhân kia, nàng vẫn đội mũ phủ kín vành”.
“Các người không cần… Bắt, bắt nhầm người tốt”. Nàng kia quỳ rạp trên mặt đất, khó khăn mở miệng.
“Người tốt sao?”. Tiêu Trì Chi nhìn chằm chằm nàng ta. “Nếu là người tốt, tại sao lại vội vã rời khỏi thành, làm cho kỵ binh của ta đuổi hai ngày mới tới?”.
“Ta ra… Ra khỏi thành, cũng không phạm pháp gì…”.
“Nhưng nơi ngươi đến, lại là Lạc Dương”. Tiêu Trì Chi trừng mắt nhìn nàng ta, thanh âm hết sức rõ ràng nói. “Nếu ngươi mạnh miệng cái gì cũng không chịu khai, tin tưởng ta đi, ta có rất nhiều biện pháp đào ra cái ta muốn từ miệng ngươi”.
Trong ánh mắt nàng ta hiện lên chút sợ hãi, há miệng ra, muốn cắn lưỡi tự sát, nhưng cằm đã bị thị vệ rất nhanh nắm chặt lấy.
“Bẻ gẫy cằm nàng ta”. Tiêu Trì Chi ra lệnh.
“Dạ!”. Chỉ nghe rắc một tiếng, cằm nàng ta đã rời ra, không bao giờ có thể khép miệng lại nữa, ngay cả tự sát cũng không thể.
“Nếu ngươi không chịu thú nhận ai là thủ phạm phía sau màn hạ độc thủ này, cho dù muốn chết, thì cũng trở thành ước muốn xa vời thôi!”. Tiêu Trì Chi buông tay, trong phòng hình chỉ còn nghe được tiếng hình cụ cùng với thanh âm nức nở vang ra.
——— —————— —————— ———————
Trên đường từ Sùng Châu về Lạc Dương, đoàn người cưỡi khoái mã, phi nhanh về phía trước. Không ai biết, trong đoàn người này có phụ quốc đại tướng quân Tiêu Trì Chi. Để lại năm vạn quân ở Sùng Châu, hắn chỉ mang theo Lưu Sơn giáo úy cùng vài thị vệ bên người, bí mật hồi kinh.
Trong lòng hắn là một nữ nhân hôn mê được choàng áo da cừu cẩn thận, dù cho đang hôn mê, đôi mày lá liễu vẫn thống khổ nhíu lại. Tiêu Trì Chi cúi đầu nhìn Sở Châu Ngọc trong lòng, cẩn thận vươn mình ra tránh gió mạnh vì ngựa phóng nhanh. “Châu Ngọc, ta biết nàng hiện tại rất thống khổ, ráng nhẫn nhịn, ân?”.
Sở Châu Ngọc đang hôn mê vẫn không thể trả lời hắn, thất khiếu 0 trên người, đã có ngũ khiếu bắt đầu chảy máu.
Mỗi một nơi đổ máu, đều làm cho tâm hắn run lên. Sinh mạng của nàng đang từng chút từng chút một biến mất, mà hắn chỉ có thể theo hô hấp mỏng manh của nàng, để biết nàng còn sống.
Con ngựa đã chạy muốn sùi bọt mép.
“Tướng quân, ngựa không thể duy trì nổi nữa”. Lưu Sơn hô.
“Kiên trì cho đến trạm dịch phía trước, thay ngựa!”. Tiêu Trì Chi bình tĩnh nói.
“Dạ!”.
Ba ngày ba đêm chạy không nghỉ, mệt chết bảy con ngựa tốt, chỉ là vì nữ tử trong lòng……
——— —————— —————— ———————-
Cung Cẩm Tú….
Thập công chúa Đái Thụy Thiến nằm trên nhuyễn tháp đã lâu, nhưng vẫn chưa thể chìm vào giấc ngủ. Cung nữ nàng phái ra ngoài làm việc đã đi nhiều ngày, cuối cùng thả bồ câu quay về, thông báo sự tình hoàn thành, nàng ta đang trên đường trở về Lạc Dương. Tính tính thời gian, cũng nên đến nơi rồi mới phải, nhưng mà……
Không biết vì sao, tâm thần Đái Thụy Thiến không yên, trăng đêm nay đặc biệt u ám, giống như biểu thị sẽ phát sinh điều gì đó.
“Người đâu!”. Nàng đứng dậy hô.
“Công chúa có gì phân phó?”. Cung nữ gác đêm tiến lên hỏi.
“Đốt đèn lên cho ta”.
Cung nữ y lời đi xuống đốt nến, nhưng thật lâu sau vẫn không trở về.
“Người đâu, mau tới đây!”. Nàng không kiên nhẫn hô.
Cước bộ không tiếng động tiếp cận nàng, một ngọn nến đỏ rực ném vào chân nàng.
“A!”. Đái Thụy Thiến cả kinh, ngẩng đầu trông thấy khuôn mặt lạnh lẽo như núi băng. “Ngươi… Ngươi làm sao xông vào đây?”.
Tiêu Trì Chi – nam nhân nàng chờ đợi đã bao lâu, thậ