Sáng sớm, trời còn tờ mờ, một dáng nữ tử nho nhỏ mặc xiêm y nha hoàn, trong tay cầm một bình hoa cao lớn, cơ hồ che khuất toàn bộ khuôn mặt. Nàng đi ngang qua cửa, hộ vệ tò mò hỏi. “Tiểu Mai, Sở tiểu thư không thích bình hoa này sao?”.
“Vâng… Đúng vậy, tiểu thư muốn ta đi cửa hàng đổi cái khác”. Tiểu nha hoàn mơ mơ hồ hồ nói, bước nhanh ra khỏi phủ đệ tri phủ.
Mãi cho đến khi ra phủ, đi lên một chiếc xe ngựa, tiểu nha hoàn kia mới thở phào một hơi, phía sau bình hoa lộ ra khuôn mặt, rõ ràng là Sở Châu Ngọc.
“Tiểu nha hoàn, đi chỗ nào a?”. Xa phu hỏi.
Sở Châu Ngọc mặc dù đã ở phủ đệ tri phủ khá lâu, nhưng vì luôn ở bên trong nội viện, nên hạ nhân trong phủ biết nàng không nhiều.
“Nghe nói trong thành mới có một vị sư phụ pha trà rất giỏi, ngươi có biết ở trà quán nào không?”.
“Nga, là Hưng An trà quán đó”.
“Phải, đến trà quán đó đi”.
“Di, tiểu nha hoàn, ngươi đến trà quán làm gì?”. Xa phu kỳ quái hỏi.
“Ách… Sở tiểu thư muốn ta đến trà quán nhìn xem sư phụ kia dùng lá trà gì để pha”. Sở Châu Ngọc phịa ra lý do.
Xe ngựa đi thẳng đến trà quán. Sở Châu Ngọc nhảy xuống xe, đi vào quán.
“Ai, khách nhân lần đầu tiên tới sao?”. Tiểu nhị đón chào.
“Đúng vậy. Nghe nói các ngươi có một sư phó pha trà mới tới, ta muốn uống thử trà ở đây xem có khác gì với những nơi khác”. Cặp mắt nàng tò mò nhìn xung quanh. Khó mà gặp được dịp Tiêu Trì Chi mấy ngày mới hồi phủ, nàng đương nhiên muốn tận dụng cơ hội này hảo hảo đến trà quán học hỏi kinh nghiệm.
“Được rồi, cô nương cứ chọn trà trước, ngươi muốn uống trà loại nào đây!”. Tiểu nhị cầm nhất điệp trà đan đưa cho Sở Châu Ngọc. 0
Bên này, Sở Châu Ngọc vội vàng chọn trà, hồn nhiên chưa thấy trong phủ đệ tri phủ đang nổi một trận cuồng phong gió lốc kinh hoàng đến thế nào.
——— —————— —————— —————–
Nha hoàn Tiểu Mai quỳ trên mặt đất nước mắt nước mũi tèm lem. “Sở… Sở tiểu thư nhất định ép ta cùng nàng tráo đổi xiêm y, còn… Còn có, bình hoa kia là lúc tướng quân rời phủ, Sở tiểu thư sai ta đến cửa hàng mua về. Tiểu thư còn nói…”.
“Nói cái gì a?”. Tri phủ đại nhân đứng bên nóng nảy. Mới yên ổn chưa được bao ngày, như thế nào lại lâm vào tình huống này!
“Tiểu thư còn nói… Tướng quân vài ngày sau mới trở về, không có vấn đề…”. Tiểu Mai khiếp đảm nhìn tướng quân ngồi trên ghế cao, vẻ mặt âm trầm. Thật đáng sợ! Bộ dạng giống như muốn giết người. Nàng hoài nghi chính mình lát nữa có bị tướng quân đánh chết tươi hay không đây.
Rầm!
Tay trái Tiêu Trì Chi nguyên bản đang đặt trên bàn, nháy mắt đã đập nát nó. Thân thể đang phẫn nộ, cần một đường phát tiết. Khi hắn trở lại phòng, không nhìn thấy nàng, cái loại mất mát này, cái loại hoảng hốt này, cái loại tức giận này, hắn thậm chí không biết hình dung thế nào. Nàng cư nhiên dám vụng trộm rời đi, lời nàng đáp ứng vẫn còn bên tai hắn, nhưng vì sao nàng vẫn muốn rời xa hắn?
Rốt cuộc, lời nàng nói với hắn, hết thảy chỉ là một lời nói dối?
Gỗ vụn đâm vào bàn tay Tiêu Trì Chi, máu tươi một giọt lại một giọt theo lòng bàn tay, ngón tay rỏ xuống đất.
Tiểu Mai sợ tới mức xụi lơ dưới sàn, một số người đứng đó cũng không khác gì, cũng đều sợ tới mức biến sắc.
“Tướng quân, tay ngài!”. Lưu Sơn cả kinh nói. Hắn đi theo Tiêu Trì Chi đã nhiều năm, cho dù trên chiến trường đều nhìn thấy hắn đổ máu, nhưng hiện tại lại… Tình là chữ chi, mà đả thương được người khác, ngay cả người như tướng quân mà cũng không trốn được.
Không để ý đến bàn tay đổ máu, Tiêu Trì Chi vẫn tiếp tục hỏi. “Có tìm được xa phu nào đưa nàng đi chưa?”.
“Vẫn chưa tìm được”. Lưu Sơn hồi bẩm.
“Có biết nàng ở đâu không?”.
“Đã hỏi qua tất cả mọi người, không ai biết Sở tiểu thư ra khỏi phủ để đi đâu cả”.
Tiêu Trì Chi rũ đôi mi xuống, cắn môi, như tự hỏi điều gì. Mọi người, cơ hồ đều đang nín thở chờ đợi cùng.
Rốt cuộc, môi hắn chậm rãi mở ra, hộc ra bốn chữ làm mọi người kinh hãi. “Phong tỏa cả thành!”.
“Cái gì?”.
“Tướng quân muốn phong tỏa cả thành?”.
“Phong tỏa cả thành không phải là chuyện nhỏ a, có khả năng sẽ khiến dân chúng khủng hoảng!”.
Trong khoảng thời gian ngắn, không ai không vì bốn chữ kia mà cảm thấy khiếp sợ.
Tiêu Trì Chi không còn đường nào khác. “Lập tức phong tỏa cửa thành, sau đó đến từng phố từng phố tìm, thẳng đến khi nào tìm ra nàng thì thôi!”. Hắn muốn kiếm cho ra nàng, vộ luận thế nào cũng không để nàng rời đi.
“Tiêu tướng quân, chỉ là vì tìm một nữ tử, mà phong tỏa cả một thành…”. Tri phủ do dự nói, mới nói nửa câu, chợt im miệng.
Cặp mắt thâm thúy, như nhiễm phải một tầng khói đen đậm đặc, cơ hồ đang suy nghĩ muốn cắn nuốt người khác. Cái miệng của hắn, ngược lại lại cong lên. “Nếu ta có thể tìm được nàng, cho dù đánh sập cả thành, ta cũng làm”.
Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, nặng nề đập vào lỗ tai người nghe. Nụ cười tươi kia, có lẽ nên gọi là — cười vì giận dữ.
——— —————— —————— ————————-
Bên trong trà lâu Hưng An, Sở Châu Ngọc uống trà, một chén lại một chén, nhưng cảm thấy vị trà này, hình như nàng từng uống qua, hơn nữa trong quán có loại trà nào đặc sắc cũng tương tự như trà lài ở trà quán nhà nàng biến tấu lại, làm cho nàng cảm thấy rất quái lạ.
Tuy rằng không thể nói trà quán nhà nàng độc chiếm hương vị trà lài, nhưng ngay cả chủng loại trà lài cũng giống nhau thì không phải quá trùng hợp sao.
“Hắc, cô nương, ngươi cũng thật tinh mắt, sư phó pha trà này, chính là từ Lạc Dương đến Sùng Châu. Lạc Dương là nơi dưới chân thiên tử a, trà quán ở đó, so với Sùng Châu tốt hơn nhiều. Ở Sùng Châu này, muốn nếm được khẩu vị trà ở Lạc Dương, chỉ có trà quán chúng ta thôi”.
Có lẽ sư phó pha trà ở trà quán này đã học lóm sư phó trà quán nhà nàng ở Lạc Dương, sau đó đến Sùng Châu mưu sinh, Sở Châu Ngọc thầm nghĩ. “Có thể cho ta gặp sư phó pha trà này một chút không? Ta cũng từ Lạc Dương đến”.
“Cái này…”. Tiểu nhị sa sầm nét mặt. “Sư phó chúng ta là người rất cổ quái, chưa bao giờ chịu gặp khách, liền ngay cả pha trà, đầu vẫn đội mũ phủ vành”.
“Đội mũ phủ vành?”. 0
“Lão bản nhà ta nói, phàm là người có bản lĩnh, sẽ luôn có chút cổ quái”. Tiểu nhị đè thấp thanh âm nói.
Đột nhiên, ngã tư ngoài trà lâu vang lên tiếng ồn ào. Người uống trà, kiêng kị nhất là gặp chốn tranh cãi ầm ĩ.
“Cô nương, ta đi nhìn xem có chuyện gì!”. Tiểu nhị vội vàng chạy ra ngoài trà quán.
Sở Châu Ngọc bưng lên một ly trà lài, uống một ngụm, tuy rằng nguyên liệu có giống với trà quán nhà nàng, nhưng phương pháp pha chế lại khác, nên cảm giác uống vào cũng không giống nhau. Hơn nữa, trong trà này, trừ bỏ hương vị trà lài, tựa hồ còn có ít vị gì khác…
“Không tốt! Không tốt! Quan binh phong tỏa tra xét phố!”. Trong trà quán có người la lên.
“Cái gì?”.
“Chẳng lẽ giặc cỏ lại bắt đầu tác loạn?”.
“Mệnh lệnh này do ai hạ?”.
Trong khoảng thời gian ngắn, trong quán trà bàn rộn cả lên.
“Nghe nói là Tiêu tướng quân hạ lệnh, vì tìm kiếm một nữ tử”. Người có bộ dáng thư sinh vừa ra ngoài hô lên.
Xoảng!
Tay nắm ly trà của Sở Châu Ngọc buông, nước trà trong tay đổ đầy bàn. Mọi người trong trà quán xoay mặt nhìn nàng. Nàng vội vàng cúi đầu, nhặt chén lên. Là Tiêu Trì Chi phong tỏa thành kiếm người? Nữ tử hắn muốn tìm, chắc không phải là —
“Nàng kia chẳng lẽ là trọng phạm gì?”. Lại có người trong trà quán lên tiếng hỏi.
“Cũng không giống, vừa rồi ta xem bức họa vẽ nàng trong tay quan binh, nhìn qua không giống người hung ác gì”. Thư sinh vừa ra ngoài lại tiếp lời.
“Nga, bức họa nữ tử đó có bộ dáng gì?”. Mọi người tò mò.
Thư sinh nghĩ nghĩ xong, nói. “Nàng có khuôn mặt tròn, mi dài, hai tròng mắt to, đầy đặn, mũi thẳng, môi anh đào, đầu đội hoàng mộc tiểu trâm, nghe quan binh nói dáng người nàng nhỏ xinh, ước chừng chỉ có năm thước một tấc…”. 0
Theo miêu tả tinh tế của thư sinh, ánh mắt của mọi người trong trà quán lập tức đổ dồn lên người Sở Châu Ngọc, cuối cùng, ngay cả vị thư sinh đã miêu tả kia cũng nhìn nàng.
“Ai, nàng ta không phải là…”.
“Thiên a! Nàng ta chính là người quan binh muốn tìm!”.
“Mau, mau bắt lấy nàng, đem nàng giao cho quan phủ!”.
Trong trà quán loạn một đoàn, khi mọi người đang chuẩn bị động thủ, đột nhiên bên ngoài tiểu nhị dắt quan binh đi vào trong trà quán.
Tiểu nhị vừa đi vừa cung kính nói. “Tiểu nhân tuyệt đối không nhìn lầm, vị cô nương này đúng là khách nhân uống trà ở trà quán”.
Không bao lâu, quan binh đến trước mặt Sở Châu Ngọc. Quan gia đứng đầu hé ra bức họa vẽ nàng, so sánh một chút rồi hỏi. “Xin hỏi tiểu thư có phải danh gọi Sở Châu Ngọc hay không?”.
Sở Châu Ngọc đã muốn ngây dại từ lúc quan binh xuất ra bức họa. Căn bản không nghĩ chính mình chỉ chuồn ra ngoài một lần lại dẫn tới đại ầm ĩ như thế.
“Tiểu thư?”. Quan binh hô.
Sở Châu Ngọc hoàn hồn, ngón tay co quắp bất an nắm chặt lấy vạt áo. “… Đúng là ta”.
Có được câu khẳng định của nàng xong, bọn quan binh nhất tề quỳ xuống. “Xin tiểu thư chờ ở đây một lát”.
“A?”. Nàng sửng sốt, nhìn thấy quan gia đứng đầu đã ra trước quán trà, bắn một quả đạn tín hiệu lên trời. Màu tím hoa yên xẹt qua phía chân trời. Một lúc sau, nàng thấy một bóng dáng màu đen đi từng bước vào trà quán.
Hắn — một thân hắc bào, đai lưng tử kim ở bên hông, như bức tượng văn nhân viết văn rẩy mực, trâm ngọc màu tím cắm trên tóc, cùng tông với màu đai lưng. Mái tóc đen như mực rũ trên lưng, trên vai, trên cả hắc y phục của hắn cùng con ngươi đen láy như hòa vào nhau. Hắn từng bước từng bước một đi tới chỗ nàng, thần sắc trên mặt không giận dữ như nàng tưởng tượng, mà mang theo mỉm cười.
Nhưng tươi cười kiểu này lại làm cho lông tơ nàng dựng hết lên, cảm giác nguy hiểm vô cùng. Thậm chí cảm thấy, bộ dạng này so với lúc hắn nổi giận còn đáng sợ hơn.
Thân mình Sở Châu Ngọc bất giác lui về phía sau, thẳng cho đến khi lưng chạm vào đường, hết đường lùi. Hắn tiến tới gần nàng, từ trên cao nhìn chằm chằm xuống nàng, cặp đồng tử đen tối, làm cho nàng không biết giờ phút này hắn đang nghĩ cái gì.
Rốt cuộc, hắn đứng trước mặt nàng, nhìn thật ôn nhu nắm lấy cổ tay nàng, nhưng năm ngón tay kia lại siết chặt vào, cơ hồ muốn cắm vào da thịt nàng.
Đau quá! Sở Châu Ngọc nhăn đôi mày lá liễu, nhìn Tiêu Trì Chi đang cười trong trẻo. “Châu Ngọc, mệt rồi sao? Ngoan, trở về đi”.
“Bất quá, cho dù nàng không muốn trở về, cũng không kịp nữa rồi”. Miệng hắn cười càng sâu, một tay nhấc nàng lên vác trên vai, sải bước ra khỏi trà quán.
……
Không ai chú ý tới, trong một góc trà quán, một nữ tử đang đứng, từ đầu đến cuối quan sát cả màn, lòng bàn tay sớm đổ mồ hôi lạnh.
——— —————— —————— ————————
Bụng bị xương bả vai hắn đâm, Sở Châu Ngọc cúi đầu xuống dưới, giống như bao cát bị Tiêu Trì Chi vác vào sân phủ tri phủ.
“Tuyệt Thanh, chàng thả ta xuống đã!”. Nàng la lên, cảm thấy máu toàn thân dồn hết xuống đầu rồi.
Tiêu Trì Chi không nói gì, tiếp tục đi về phía trước.
“Được rồi, ta biết ta không nên gạt chàng vụng trộm chuồn ra ngo