, ngươi thật sự sẽ thả nàng?”.Tiêu Trì Chi từng bước đi đến chỗ Tam hoàng tử, chung quanh không ai dám ngăn cản, thậm chí tự giác tách ra hai bên.
“Đương nhiên, bổn hoàng tử là thân phận gì chứ, lời nói ra tất đáng giá ngàn vàng”.
“Đáng tiếc”. Hắn thản nhiên nói. “Lời ngươi nói ra, một chữ ta cũng không tin tưởng”.
“Ngươi không sợ ta giết nàng?”. Tam hoàng tử uy hiếp nói, chỉ nghe “bang bang” hai tiếng, hai kẻ đang canh giữ Sở Châu Ngọc đã quỵ ngã xuống đất, trong hốc mắt bọn họ đều khảm một hạt Phật châu ngọc bích.
Hắn….. Dám đem Phật châu ngọc bích biến thành ám khí?! Tam hoàng tử thấy yết hầu hắn nghẹn lại. Tên điên! Nam nhân này căn bản đã điên rồi. Phật châu ngọc bích này, chính Tuệ Ngộ thiền sư đã truyền cho Tiêu Trì Chi, nghe nói thế hệ trước truyền cho thế hệ sau đã có lịch sử hơn trăm năm, thậm chí xưng là quốc bảo cũng không ngoa, vậy mà hắn vì cứu nữ tử này mà….
Tiêu Trì Chi khinh công bay lên, đến bên cạnh Sở Châu Ngọc, ngón tay vung lên, chặt đứt dây trói đang cột lấy tay nàng.
“Chàng không sao chứ!”. Phản ứng đầu tiên của Sở Châu Ngọc là kéo tay áo của Tiêu Trì Chi, cẩn thận kiểm tra xem hắn có bị thương hay không.
“Nàng bị đánh?”. Thanh âm lạnh lùng, không thể không nhận ra là đang rất tức giận.
Nàng ngẩn người, đến tận khi hắn nâng ngón tay lên, mơn trớn khóe môi nàng, Sở Châu Ngọc mới có phản ứng, nàng chỉ vết thương trên mặt mình. “Chỉ là vết thương nhỏ”. So với những thi thể nằm tại đây, vết thương của nàng thật sự chính là “vết thương nhỏ”.
“Đau không?”. Hắn cúi đầu hỏi.
“Lúc trước rất đau, nhưng hiện tại đã đỡ hơn nhiều”. Nàng kiểm tra xong một cánh tay, lại tiếp tục cánh tay kia.
“Châu Ngọc, ta còn một chuyện muốn làm, chờ ta một lát, được chứ?”.
“Ai?”. Không đợi Sở Châu Ngọc trả lời, Tiêu Trì Chi ôm lấy nàng, khinh công bay xuống, đến trước mặt Lưu Sơn, phân phó. “Bảo vệ nàng thật tốt”.
“Dạ”. Lưu Sơn lĩnh mệnh nói.
Ngay sau đó, Tiêu Trì Chi tiến đến trước mặt Tam hoàng tử, cỗ lệ khí trên người hắn phát ra so với ban nãy chỉ có hơn chứ không hề kém, ánh mắt nhìn đối phương, như đang nhìn một kẻ chết rồi.
“Là ngươi đả thương nàng?”. Tiêu Trì Chi bình tĩnh, trong ánh mắt một mảnh vô ba, hoàn toàn tương phản với lệ khí xung quanh người hắn.
“Đúng thế thì sao?”. Dù sao cũng sướt mặt nàng, huống chi, hắn đã sai tập hợp chính ngàn binh lính bên ngoài, thật muốn cùng Tiêu Trì Chi đánh nhau một trận, dù biết cơ hội thắng không có. “Ta đường đường là một hoàng tử, chẳng lẽ không thể khiển trách một dân đen sao?”.
Tiêu Trì Chi không nói, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tam hoàng tử, từng bước từng bước đến gần hắn.
“Tiêu Trì Chi, ngươi, ngươi muốn tạo phản?”. Tam hoàng tử vội vàng quát.
“Tạo phản? Tiêu mỗ chưa từng nghĩ qua. Chẳng qua ta rất ngạc nhiên, Tam hoàng tử hiện tại lẽ ra nên ở Lạc Dương, vì sao lại xuất hiện ở Sùng Châu?”.
”Bổn hoàng tử ở đâu, không liên quan đến ngươi!”.
“Vốn ta còn tưởng sẽ chưa lật bài ngửa với ngươi vội, nhưng ngươi dám động đến nàng, vậy ta cũng lật bài ngửa với ngươi luôn Tam hoàng tử, hay ta nên gọi là chỉ huy đám giặc cỏ?”.
Tam hoàng tử cả kinh, không sao hiểu được đối phương vì sao biết việc này. “Làm càn, ngươi đang nói bậy bạ gì đó?”.
“Nói bậy sao? Nhưng không sao cả!”. Tiêu Trì Chi vươn tay, chộp lấy Tam hoàng tử.
“Mau, mau ngăn hắn lại!”. Tam hoàng tử kêu lên, liều mạng tránh ở phía sau lưng đám thủ hạ.
Bịch! Bịch! Bịch!
Không ngừng có người ngã xuống dưới chân Tiêu Trì Chi, tay hắn, giống như khi nãy, điên cuồng cướp đi tính mạng người, thậm chí tàn nhẫn hơn, như muốn trút cơn giận.
Máu văng ra, làm Tam hoàng tử nhìn xem muốn buồn nôn.
“Ngươi… Ngươi dám động vào ta, không sợ hoàng thượng xử tội ngươi?”. Tam hoàng tử bắt đầu sợ hãi. Trước kia chỉ nghe nói hắn tàn nhẫn, hôm nay gặp được, mới biết nguyên lai hắn giết người nhanh như vậy.
“Thì ta sẽ giải thích cho hoàng thượng biết”. Giọng hắn vân đạm phong khinh, không buồn để ý kẻ hắn sắp xuống tay chính là đương triều hoàng tử.
Sở Châu Ngọc đứng bên kia, lo lắng không thôi nhìn Tiêu Trì Chi. Đây là chút chuyện muốn làm mà hắn nói sao? Đơn giản chỉ vì nàng bị Tam hoàng tử tát bị thương?
“Hắn… Giết nhiều người như vậy sao?”. Nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ, Sở Châu Ngọc bất an hỏi.
“Đúng vậy”. Lưu Sơn đứng cạnh đáp.
“Tam hoàng tử kia, là đương kim thiên tử Tam hoàng tử?”.
“Đúng”.
“Vì sao hắn vẫn tới gần Tam hoàng tử?”.
“Tướng quân hẳn là tính giết Tam hoàng tử”. Nhìn ra được, hiện tại tướng quân đang tức giận cực độ, nếu không tuyệt đối sẽ không giết người… nhanh chóng như thế.
Cái gì?!. “Hắn thật sự dám giết Tam hoàng tử?”. Nàng cảm thấy mình sắp sặc nước miếng mà chết.
“Dám”. Trên cơ bản, trừ bỏ âm mưu soán vị ra, Lưu Sơn thật không biết có chuyện gì tướng quân nhà mình không dám làm.
“Hẳn là chịu hình lăng trì đi, đương nhiên cũng có khả năng sẽ là ngũ mã phanh thây, tốt hơn nữa thì chỉ chém đầu thôi, còn nếu hoàng thượng tức giận, khả năng sẽ…”. Lưu Sơn nói càng nhiều, mặt Sở Châu Ngọc càng trắng bệch ra.
“Đương nhiên, dù tướng quân có giết Tam hoàng tử thật, hoàng thượng cũng không có khả năng đối xử với tướng quân như vậy”. Tướng quân đã nắm được chứng cứ Tam hoàng tử cầm đầu đám giặc cỏ ở Sùng Châu, Tam hoàng tử thất thế chỉ là chuyện không sớm thì muộn.
Nhưng mà, chưa đợi được Lưu Sơn nói những lời này, Sở Châu Ngọc đã xông ra ngoài.
“Thiên a!”. Lưu Sơn kêu lên, tướng quân vừa mới phân phó hắn bảo vệ Sở cô nương a!
Sở Châu Ngọc không hiểu được chính mình làm sao có được dũng khí dẫm lên đám thi thể kia, làm sao có dũng khí xuyên qua rừng đao biển kiếm, trong đầu nàng chỉ có một ý niệm là — nàng không muốn hắn chết!
Nghĩ đến Tiêu Trì Chi có khả năng sẽ chết, nàng liền không thể khống chế được thân thể chính mình, thậm chí còn chưa hiểu rõ căn nguyên, thân thể đã phản ứng chạy đi, chạy đến chỗ hắn.
Nàng lảo đảo chạy đến, dùng tốc độ nhanh nhất trong đời nàng, chỉ mong đến gần hắn, gần hắn hơn một chút…
Bụp!
Sở Châu Ngọc đến bên cạnh Tiêu Trì Chi, hai tay vòng qua ôm lấy thắt lưng của hắn.
“Làm sao vậy?”. Tiêu Trì Chi ngẩn ra, cúi đầu che chở cho nàng. “Người này rất nguy hiểm, Lưu giáo úy không bảo vệ nàng sao?”. Hắn vừa nói, vừa ôm nàng vào lòng.
“Không liên quan đến Lưu giáo úy, ta có việc muốn nói với chàng”. Nàng vội vàng nói.
“Nga? Chuyện gì?”. Hắn một bên giết người, một bên vẫn ôn tồn nói chuyện với nàng.
“Cái kia…. Cái kia…..”. Nàng tâm hoảng ý loạn, cuối cùng bật ra cửa miệng lại là — “Thiếu gia nhà tri phủ nghe nói bị giặc cỏ vây khốn, chàng thật sự không thể đi cứu hắn sao?”.
“Nàng hy vọng ta cứu?”.
“Hy vọng”.
“Hảo, ta liền phái người đi cứu”.
“Còn…. Còn có, người giúp chúng ta quét tước sân vườn đã hai tháng chưa về nhà, có thể cho anh ta nghỉ nửa ngày không?”. Không đúng, nàng không phải muốn nói cái này! Sở Châu Ngọc trong lòng buồn rầu, nhưng lời miệng nàng nói ra cùng với cái nàng muốn nói hoàn toàn bất đồng.
“Hảo”.
“Vương Nhị tiểu tử không cẩn thận làm bẩn quần áo của chàng, có thể tha cho tính mạng của anh ta không?”. Nàng không phải muốn nói cái này!
“Hảo”.
Làm ơn! Đối thoại kiểu gì thế này? Binh lính chung quanh và hộ vệ của Tam hoàng tử nghe được đều sửng sốt kinh ngạc.
“Tiêu Trì Chi, ngươi không nên quá kiêu ngạo, ngươi thực nghĩ ngươi và nữ nhân này hôm nay có thể rời khỏi đây toàn mạng không?”. Nhóm thủ vệ vây quanh bảo vệ Tam hoàng tử thấy tình cảnh đó, sắc mặt nhanh tím lại, rồi từ tím chuyển sang đỏ.
Tiêu Trì Chi lạnh lùng quét mắt qua nhìn Tam hoàng tử một cái, lập tức ôn nhu nói với Sở Châu Ngọc. “Châu Ngọc, chờ ta một lát, lập tức ta sẽ giải quyết”.
Thân hình khẽ động, một tay hắn ôm thắt lưng của nàng, một tay tung chưởng, người nhìn hoa mắt, đám hộ vệ của Tam hoàng tử đã ngã lăn ra đất.
Tam hoàng tử sắc mặt lo lắng, hắn muốn rút lui, nhưng bên trong thôn trang đều bị quân đội Tiêu Trì Chi vây quanh. Lần đầu tiên trong đời hắn hối hận đã nghe đề nghị của hoàng muội, chọc giận trúng ổ kiến lửa. Ngón tay thon dài kia, vốn nên làm người nhìn thấy cảnh đẹp ý vui, mà giờ phút này, lại như bùa đòi mạng.
Khi Tiêu Trì Chi đánh gục tên thủ hạ cuối cùng che chắn cho Tam hoàng tử, Tam hoàng tử đã muốn kêu không ra tiếng. Năm ngón tay như ngọc, nháy mắt nữa sẽ xuyên thấu qua ngực Tam hoàng tử…..
“Không được!”. Tay Sở Châu Ngọc sống chết níu lấy vạt áo Tiêu Trì Chi. “Chàng… Chàng không được giết Tam hoàng tử!”.
“Vì sao? Hắn làm nàng bị thương”. Hắn xoay người một chút, đứng giữa không trung. Phàm là thương tổn đến nàng, hắn sẽ không buông tha. Mắt hắn lướt qua khóe miệng còn đọng máu của nàng, ánh mắt càng đen lại.
“Vết thương này rất nhỏ, chàng không được giết hắn, hắn là hoàng tử, chàng sẽ gặp chuyện không hay!”.
“Ta không để ý”.
“Nhưng ta để ý!”. Nàng không muốn hắn gặp chuyện, không muốn hắn bị tội, không muốn sau này sẽ không gặp được hắn nữa! Phần nóng vội này, nàng lại không biết biểu đạt thế nào, chỉ có thể gắt gao nắm lấy góc áo của hắn, giống như làm thế có thể can ngăn hắn vậy.
“Nàng để ý ta?”. Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên nóng rực.
“Đúng!”. Nàng trả lời thật sự là khẳng định.
“Nếu ta không giết hắn, nàng sẽ để ý ta nhiều hơn chứ?”.
“Hẳn là… Nhiều hơn”.
“Tốt lắm, ta không giết hắn”. Tiêu Trì Chi thu hồi tay trái, hai mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Sở Châu Ngọc.
Gì? Nàng nháy mắt mấy cái, có điểm ngơ ngác. Như vậy… Cũng có tác dụng?