Cái gì?! Cứu người?!. “Dì xác định ta có thể cứu được người?”.
“Xác định, xác định, nếu ngươi không cứu được, thì không ai cứu được hết!”. Lý mẫu một bên kéo Sở Châu Ngọc vội vàng chạy đi, một bên nói. “Thiếu gia nhà ta không nghe tướng quân chỉ huy, tự tiện mang binh đuổi bắt giặc cỏ, hiện tại bị bắt nhốt, đại nhân cầu xin tướng quân xuất binh viện trợ, tướng quân không đáp ứng”.
“Đây là chuyện quân sự, ta không hiểu a”.
“Ngươi không hiểu cũng không sao, ngươi chỉ cần cầu xin tướng quân mang binh đi cứu thiếu gia là được!”. Lý mẫu nói bi thương. “Thiếu gia là con trai duy nhất của lão gia, lão gia chỉ cầu thiếu gia có thể giữ được tánh mạng, vì hương khói trong nhà, về phần trừng phạt sau khi cứu thế nào, đều tùy tướng quân làm”.
“Nhưng là ta đi cầu xin, có được không?”. Sở Châu Ngọc do dự nói. Sau khi vào Sùng Châu , tri phủ gia một nhà đối xử với nàng thật không tệ.
“Được! Tướng quân cực kỳ nghe lời Sở tiểu thư. Hiện tại lão gia và các phu nhân đã gấp tới độ hoang mang lo sợ, chỉ trông cậy vào Sở tiểu thư ngài thôi a!”.
Nghe lời nàng? Trước mắt Sở Châu Ngọc hiện lên gương mặt của Tiêu Trì Chi. Được rồi, nàng thừa nhận, phần lớn thời điểm, hắn rất nghe lời nàng nói.
Hai người đi thẳng một mạch, hồn nhiên không nhận ra trên đường còn có người đi theo.
Mới đi ra sân, Sở Châu Ngọc liền nghe “keng” một tiếng, thân hình to béo của Lý mẫu nặng nề ngã xuống đất.
“Lý mẫu!”. Nàng cả kinh kêu lên, nhìn thấy một tên mặc hắc y, che mặt đứng trước mặt nàng.
“Ngươi chính là nữ nhân Tiêu Trì Chi để ý?”. Đối phương hỏi như thế.
“Nếu ta nói không phải, ngươi sẽ tin sao?”. Nàng cảnh giác nhìn xung quanh, bỗng dưng phát hiện hộ vệ trong phủ đã nằm la liệt bất tỉnh dưới đất.
“Tất nhiên là không”. Hắc y nhân nói. “Ta chỉ phụng lệnh chủ tử nhà ta, đem ngươi về mà thôi”.
“Chủ tử nhà ngươi là ai?”.
“Ngươi nên quan tâm xem bản thân còn cơ hội sống hay không!”. Hắc y nhân một đao hướng Sở Châu Ngọc bổ tới.
Nàng chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm, cả người liền mềm nhũn ngã xuống, ý niệm cuối cùng còn lại trong đầu là : sớm biết như thế, lúc trước nên sớm học Tiêu Trì Chi một hai công phu bỏ chạy trối chết, ít nhất đánh không lại, nàng còn có thể trốn.
——— —————— —————— —————–
Nội đường yên tĩnh, không một ai dám phát ra âm thanh. Ngoại đường, quân đội đã sớm trang bị chỉnh tề, chỉ chờ mệnh lệnh phát ra, sẽ bắt đầu hành động.
Lý mẫu quỳ ngất đi tỉnh lại, thân hình mập mạp không ngừng run rẩy.
“Đem tất cả những gì ngươi biết, một năm một mười nói ra cho ta”. Ngón tay thon dài lần chuỗi Phật châu ngọc bích, Tiêu Trì Chi cụp mắt, trên mặt là nét bình tĩnh mưa gió không lay được.
“Hồi… Hồi tướng quân, tiểu nhân phụng mệnh tri phủ đại nhân, đi tìm Sở tiểu thư, vốn vẫn tốt đẹp, nhưng ai ngờ vừa ra sân, liền hôn mê bất tỉnh”.
Tri phủ một bên nghe được Lý mẫu nhắc tới hắn, thân mình cũng run lập cập y hệt Lý mẫu.
“Có thấy rõ người đó không?”. Một tiếng vang nho nhỏ khi ngón tay miết vào chuỗi Phật châu, mọi người xung quanh nghe được ngay cả thở mạnh cũng không dám.
“Không… Không có”. Lý mẫu chỉ hận bản thân không ngất xỉu lần nữa, ít ra còn tốt hơn bây giờ.
“Cấp báo!”. Lưu Sơn chạy gấp vào, ôm quyền quỳ xuống. “Thuộc hạ căn cứ vào hương của trùng truy tìm, do thám ra Sở tiểu thư đang bị bắt giam trong Tam viện đường trang”.
Lời kia vừa thốt ra, tri phủ thở hắt ra một hơi. “Tam viện… Tam viện đường trang, kia, kia là của Tam hoàng tử ở Sùng Châu a, đừng đưa tin sai lệch đi Lưu giáo úy”.
“Chẳng lẽ tri phủ đại nhân hoài nghi hương trùng ta nghe thấy sao?”. Lưu Sơn trào phúng trả lời. Loài trùng tỏa hương, toàn thân màu vàng, hút một ít máu của ai xong, vô luận người đó ở nơi nào, đều có thể tìm được. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là người đó tự thân phải có một mùi hương khác mạnh hơn che đi hương trùng.
“Không dám”. Tri phủ cảm thấy mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay ngày càng nhiều.
Tay thôi miết vào chuỗi Phật châu, Tiêu Trì Chi giương mắt nhìn Lưu Sơn. “Lập tức chuẩn bị một vạn binh mã, vây quanh Tam viện đường trang!”.
“Dạ!”. Lưu Sơn lĩnh mệnh đi xuống.
“Tiêu… Tiêu tướng quân, vây quanh đường viện của Tam hoàng tử là chuyện không nhỏ đâu a, nếu hoàng thượng trách tội…”. Hắn không dám bảo đảm đầu còn đội được mũ cánh chuồn. 0
Tri phủ còn chưa nói xong, Tiêu Trì Chi đã biến mất, không thấy bóng người.
——— —————— —————— ————————-
Bên trong Tam viện đường trang, Tam hoàng tử nhìn Sở Châu Ngọc hôn mê bị trói chặt, hoài nghi hỏi. “Đây là nữ tử mà các ngươi điều tra ra?”.
“Dạ đúng”. Thủ hạ hồi đáp.
“Nàng rốt cuộc có điểm gì hấp dẫn Tiêu Trì Chi?”.
“Thuộc hạ không biết, nhưng mọi người trong phủ tri phủ đều nói Tiêu Trì Chi cực sủng ái nữ tử này”.
Tam hoàng tử âm thầm kinh ngạc, vốn tưởng nữ tử trong lòng Tiêu Trì Chi luận về dung mạo hay dáng người đều thắng hoàng muội mình, lại không nghĩ ra…
“Ngươi đem nàng đến đây, có bị ai theo dõi không?”. Tam hoàng tử vẫn cảnh giác hỏi.
“Không ai theo dõi”. Nguyên bản hộ vệ bảo vệ nữ nhân này gồm thị vệ và ám vệ 0 đều đã bị hắn dùng di hương làm bất tỉnh hết.
“Tốt lắm”. Tam hoàng tử mừng rỡ, nhưng cũng có chút hoài nghi, một nữ nhân, thật sự có thể khống chế được Tiêu Trì Chi?
“Không ổn! Không ổn rồi!”. Thanh âm nghiêng ngả lảo đảo từ ngoài cửa truyền đến. “Chủ… Chủ tử, thuộc hạ có việc hồi báo”.
“Chuyện gì ngạc nhiên?”. Tam hoàng tử sắc mặt hỉ nộ vô thường.
“Tiêu tướng quân mang binh tới, đang vây quanh đường trang”. Hạ nhân ngoài cửa nói đứt quãng.
“Cái gì?! Điều này sao có thể, Tiêu Trì Chi làm sao có thể tới nơi này?”. Thân mình Tam hoàng tử đột nhiên chấn động, lần này hắn vụng trộm đến Sùng Châu, ngoài vài tâm phúc ở Lạc Dương thì không ai bên ngoài biết được việc này. Nếu Tiêu Trì Chi đem binh vây đường trang, việc hắn đến Sùng Châu cũng sẽ bại lộ. “Có phải ngươi không? Ngươi đưa hắn tới đây đúng không?”. Ánh mắt hắn hung ác nhìn hắc y nhân bắt Sở Châu Ngọc đến.
“Thuộc hạ tuyệt đối không để ai theo dõi”. Hắc y nhân kia cuống quýt phân trần.
“Vậy tại sao—”. Tam hoàng tử nhìn chằm chằm vào Sở Châu Ngọc đang hôn mê, đột nhiên thoáng thấy một tiểu phi trùng màu vàng đính trên trâm cài tóc của nàng. “Chết tiệt! Là trùng hương! Tiêu Trì Chi dùng trùng hương lên nữ nhân này!”.
Nghe nói số lượng trùng hương là cực nhỏ, bởi vậy giá cũng cực cao, một con trùng hương giá đã vạn lượng vàng, ngay cả trong hoàng cung cũng chỉ dưỡng mười con trùng hương chưa uống máu người mà thôi.
Tam hoàng tử vừa sợ vừa giận, chỉ cảm thấy cả người xương cốt rắc rắc rung động, một tay liền tát cho Sở Châu Ngọc đang hôn mê một cái tát.
Sở Châu Ngọc rầu rĩ hừ một tiếng, bị đánh tỉnh lại, cảm thấy khóe miệng có chút máu ấm ấm chảy xuống.
“Tỉnh chưa?”. Tam hoàng tử âm âm nói, tiếp tục tát Sở Châu Ngọc một cái nữa. “Thật không nghĩ tới Tiêu Trì Chi dùng trùng hương với ngươi!”.
Trùng hương? Sở Châu Ngọc mờ mịt, tình huống trước mắt nên gọi là gì? Kiếp bị bắt?
“Ngươi là ai?”. Nàng hỏi, thấy một tiểu trùng màu vàng bị bóp nát trong tay Tam hoàng tử. Con sâu màu vàng này nàng có nhìn thấy qua, là lúc vừa tới Sùng Châu, Tiêu Trì Chi từng cho nó ăn một giọt máu của nàng.
“Vì sao con sâu này lại uống máu?”. Lúc ấy nàng còn kỳ quái hỏi.
“Chỉ cần uống máu của một người, con sâu này sẽ cực kỳ mẫn cảm với mùi của người đó, cho dù đến chân trời góc biển, nó cũng có thể tìm được”. Hắn nhẹ nhàng vỗ về con sâu màu vàng. “Châu Ngọc, như thế, bất luận nàng ở đâu, ta đều có thể tìm được nàng”.
Tìm được nàng… Tìm được nàng…
Cảm giác đau đớn trên mặt đã không còn rõ ràng nữa, trong đầu nàng chỉ thầm nghĩ đến hắn có thể tìm được nàng hay không.
“Ngươi còn không xứng biết ta là ai!”. Tam hoàng tử sai người kéo Sở Châu Ngọc đi. “Nếu Tiêu Trì Chi vì ngươi mà dám vây quanh đường trang của ta, vậy ta muốn nhìn thử xem, ngươi đối với hắn có bao nhiêu ảnh hưởng!”.
Bên ngoài, tiếng người ồn ào, bọn lính rít gào hò hét, thanh âm binh khí va vào nhau, còn có thanh âm binh khí đâm vào người đổ máu, nghe được làm cho người ta cả người đều run sợ.
“Đem toàn bộ binh lực tập trung lại, nếu Tiêu Trì Chi dám phái binh vây quanh địa bàn của ta, vậy ta sẽ khiến hắn có đi không có về!”. Về phần đáp ứng yêu cầu của hoàng muội, chỉ có thể bồi cho nàng ta cái lễ.
Thế này Sở Châu Ngọc mới cảm giác được, đây tựa hồ không phải là chuyện bắt cóc bình thường, hơn nữa nam nhân cầm đầu trước mặt này, y phục hoa lệ, vừa rồi còn nhắc tới hai chữ binh lực.
Người nọ tính dùng nàng làm bất lợi cho Tiêu Trì Chi sao? Còn nam nhân để ý nàng, sủng nàng sẽ thế nào? Nghĩ tới hắn sẽ vì nàng mà lâm vào cục diện bất lợi, mà bị thương, lòng của nàng quặn thắt lại.
Sở Châu Ngọc bị người ta kéo ra phía trước, trước mắt nàng một trời đầu rơi máu chảy.
Thật nhiều máu, vô số thi thể nằm la liệt.
“Này… Đây là người sao?”.
“Đáng sợ, không! Không! Thiên a, ai tới ngăn hắn lại!”.
“Tiêu… Tiêu tướng quân, nơi này là đường trang của Tam hoàng tử, ngươi nghĩ ngươi đại khai sát giới ở đây, hoàng thượng sẽ không trách tội sao… Aaaaa!”.
Một bàn tay, xuyên thấu qua ngực người kia, một tiếng kêu sợ hãi vang lên, rồi không còn tiếng động gì nữa.
Binh lính hai bên càng không ngừng giao chiến ác liệt, Mà trong cảnh hỗn chiến, nàng vẫn thấy được, một người toàn thân mặc hắc y bào. Không giống như những tướng lãnh khác mặc khôi giáp, hắn vẫn mặc giáp phục hắc y ngọc, nguyên bản chuỗi ngọc bích tím trên tay nay đã bị nhuộm thành Phật châu đỏ lòm màu máu, mà trên tay còn lại, không còn nắm kinh thư như bình thường nữa, mà là… Vũ khí của hắn.
Ngón tay thon dài, vốn nên ôn nhuận như ngọc, giờ phút này là vũ khí cực sắc bén lạnh như băng, trực tiếp đâm thủng ngực người, một chiêu, chỉ cần một chiêu, đã có thể đưa người ta vào cõi chết.
Một đám thi thể, nằm bên chân hắn, máu tuôn ồ ạt, ướt đẫm tay trái của hắn, nhuộm lên toàn thân hắn, trên chân hắn, thậm chí trên mặt hắn màu máu đỏ kỳ dị. Là chiến thần, hay sát thần, hay ác ma?
Ọe!
Đoàn người của Tam hoàng tử nhìn thấy cảnh này, dù đã gặp qua sóng to gió lớn, vẫn có cảm giác muốn nôn mửa. Chỉ có Sở Châu Ngọc kinh ngạc nhìn Tiêu Trì Chi. Đây là hắn mà nàng biết, nàng hiểu sao?
Quen thuộc như vậy… Nhưng cũng xa lạ đến thế. Rõ ràng cùng một khuôn mặt, nhưng nàng chưa từng thấy vẻ mặt hắn như thế, bộ dáng bừng bừng sát khí như thế, thậm chí cả mắt của hắn, cũng đỏ lên màu máu.
Là lệ khí! Toàn thân hắn phát ra một cỗ lệ khí, làm cho người ta thậm chí chưa tới gần cũng đã khiếp đảm.
Như cảm ứng được tầm mắt của nàng, hắn đột nhiên quay đầu về hướng nàng.
“Châu Ngọc…..”. Tiêu Trì Chi thì thào trong miệng hai chữ. Rốt cuộc nhìn thấy nàng, chính là nàng, lòng bối rối không thôi liền dần dần yên ổn xuống.