ất là hôm nay là sinh nhật Quan Âm, nghe nói đi cầu xin hài tử, đặc biệt linh nghiệm. Nghĩ đến đó, khuôn mặt hồng tròn tròn của Sở Châu Ngọc bất giác đỏ lên.
“Muốn đi vào, kỳ thật rất đơn giản”. Hắn lầm bầm.
“Đơn giản?”.
“Đúng, giống như vầy nè”. Tiêu Trì Chi đang nói bỗng nhiên vươn người, thân hình khẽ nhúc nhích, liền xuyên qua đám người mà bay lên. 0
Sở Châu Ngọc nháy mắt mấy cái, miệng càng ngày càng há to hơn. Thân ảnh màu đen kia, giống như một trận gió, chỗ hắn lướt qua, mọi người đều bất động, giống như bị đóng đinh vào đất.
Không, không phải vậy! Căn bản chính là bị điểm huyệt bất động.
Sau đó, nàng thấy hắn đứng ở cửa miếu, hướng nàng mỉm cười. “Hiện tại có thể dễ dàng vào miếu rồi”.
Vấn đề căn bản không phải dễ dàng hay không dễ dàng, mà là… Sở Châu Ngọc ngượng ngùng nhìn đám người bị điểm huyệt, đột nhiên cảm thấy những gì nàng biết về Tuyệt Thanh thật sự là quá ít. “Ngươi mau giải huyệt cho những người này đi!”. Nàng bỗng tiến lên, nói.
“Thật sự muốn giải?”.
“Đương nhiên. Nếu ngươi không làm, chắc chắn sẽ có náo loạn!”. Ngẫm lại, mấy trăm người bị điểm huyệt đứng bất động ở cửa miếu thế này, làm thế nào mà quan phủ không kéo đến!
“Thì sao?”. Khẩu khí hắn một bộ không chút quan tâm.
“Tóm lại, ngươi lập tức giải huyệt cho bọn họ”. Nàng thở phì phì phồng hai má lên nói.
“Ngươi đang tức giận?”. Hắn nhìn chằm chằm biểu tình của nàng, rất nghi hoặc.
Sở Châu Ngọc gật đầu như băm tỏi.
“Ta làm như mong muốn của ngươi, vì sao ngươi lại giận?”. Nàng muốn mau mau vào được trong miếu, cho nên hắn mới điểm huyệt những người chung quanh, nhưng vì sao trên mặt nàng không hề có biểu tình gì vui vẻ như hắn nghĩ?
“Võ công không phải dùng để làm vậy!”. Sở Châu Ngọc tính hảo hảo “giáo dục” tên này một chút, miễn cho hắn về sau làm ra nhiều chuyện khác người. “Võ công ngươi rất giỏi, nhưng võ công không phải để dùng cho ích lợi của bản thân mà thương tổn đến người khác”. Tuy rằng… ách, hắn hình như là vì ích lợi của nàng mà mới làm vậy.
Tiêu Trì Chi hơi hơi cúi đầu, nhìn biểu tình ‘nghĩa chính từ nghiêm’ trên mặt Sở Châu Ngọc. Chưa từng có người nào nói với hắn như vậy, có lẽ trong mắt bọn họ hắn quá đáng sợ, chỉ cần phất tay là có thể quyết định sinh tử của người khác, cho nên ở trước mặt hắn, đại đa số mọi người luôn sợ hãi rụt rè.
Trên đời, người không sợ hắn, rất ít rất ít.
Không nghĩ tới, nàng vậy nhưng lại là một trong số những người như thế. Châu Ngọc, châu báu trân ngọc của hắn a…
“Ta thích ngươi nói chuyện với ta như vậy”. Hắn đột ngột nói.
“Hả?”. Sở Châu Ngọc sửng sốt, nàng nước miếng bay tứ tung nửa ngày, hắn không những không tỉnh ngộ mà còn phun một câu khác thường như vậy.
“Ngươi không sợ ta, hảo tốt”. Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt hai gò má nàng.
Mà nàng, kinh ngạc ngây dại, đơn giản là độ ấm nơi đầu ngón tay hắn làm mặt nàng nóng rực, đỏ lên.
Tuy rằng Tiêu Trì Chi trì hoãn không bao lâu liền giải huyệt cho những người đó, nhưng náo loạn cũng là không tránh được, cho nên Sở Châu Ngọc chỉ có thể nhanh chóng lôi kéo Tiêu Trì Chi vào trong miếu.
Cũng may rất nhiều người trong miếu không biết vừa rồi ở ngoài miếu xảy ra chuyện gì, bởi vậy hai người vẫn an toàn đến trước tượng Quan Âm được.
Tượng Quan Âm nước sơn ánh bạc, lẳng lặng đứng ở bàn thượng cao vài thước, cho dù xung quanh ồn ào thế nào, nhưng Quan Âm vẫn một bộ dáng im lặng như vậy. Hiền lành, đoan trang, cao nhã, những từ này đều có thể dùng để tả tượng Bà, kìa khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười làm cho thế nhân thoát khỏi kiếp bi ai.
Sở Châu Ngọc buông lỏng tay vẫn đang cầm lấy tay của Tiêu Trì Chi, thành kính quỳ gối trước tượng Quan Âm, lẩm nhẩm nói. “Tín nữ Châu Ngọc khẩn cầu đại từ đại bi Quan Âm Bồ Tát có thể ban cho ta một hài tử, ta sẽ làm tròn trách nhiệm của cả phụ mẫu, hảo hảo dạy dỗ hài tử nên người…”. Hài tử, một hài tử, một hài tử mang họ của nàng, như vậy quán trà có thể được bảo toàn, phụ thân cũng có thể an hưởng tuổi già.
Bái đã lâu, lại lấy ra một thỏi bạc cúng cho miếu làm chuyện hương khói, Sở Châu Ngọc lúc này mới lưu luyến không rời cùng Tiêu Trì Chi ra khỏi miếu Quan Âm.
Ra khỏi miếu Quan Âm, trong đầu Sở Châu Ngọc nghĩ phải làm thế nào mới nhanh một chút sinh được hài tử, mà Tiêu Trì Chi sắc mặt thoạt nhìn âm trầm vô cùng.
Hắn ngắm nhìn nàng vẫn đang trầm tư bên cạnh, đột nhiên hỏi. “Ngươi tới miếu, là tới cầu một hài tử sao?”.
“A?!”. Sở Châu Ngọc cả kinh, chỉ cảm thấy không nghĩ được gì nữa, sau một lúc mới nói. “Ngươi nghe lén ta cầu Bồ Tát hả?”.
“Không có”.
“Vậy ngươi làm sao mà biết?”.
“Ta có tập võ mà”. Nói cách khác, thính lực của hắn so với người bình thường tốt hơn rất nhiều.
Sở Châu Ngọc ảo não cắn cắn môi. “Ngươi nghe được rồi, nhưng không được đem những lời này nói cho người khác”. Dù sao bây giờ nàng vẫn là một nữ tử chưa gả ra ngoài. Nhưng cẩn thận ngẫm lại, nếu nàng thật sự hoài thai hài tử của một nam nhân xa lạ, sợ cả đời này nàng cũng không gả ra ngoài được.
Về chuyện lập gia đình, về phu quân, nàng không phải chưa từng có ảo tưởng. Mỗi khi nghe có người nói chuyện về tình yêu thuở xưa ở trà quán, nàng luôn hứng thú lắng nghe. Nhưng là… Nàng thật sự có thể gả đi sao?
Bá phụ và đường huynh đến nhà làm loạn, làm cho nàng không tìm được nam nhân nào ở rể Sở gia, mà vì không tìm được người nào, nàng mới suy nghĩ đến một biện pháp không tính là giải pháp thế này đây.
Hài tử ngoài giá thú, có bao nhiêu người có thể dung được chuyện này. Có lẽ, nếu nàng thật sự hoài thai hài tử xong, nàng có thể nói với mọi người xung quanh rằng, phụ thân đứa nhỏ là người khi nàng đi mua trà ở tỉnh khác gặp gỡ, vội vàng thành hôn xong, nam nhân đó liền bị sơn tại vùng phụ cận nhiễu loạn giết chết, nàng chỉ có thể mang theo đứa nhỏ trong bụng trốn về Lạc Dương. Cách nói như vậy hẳn sẽ thuyết phục được đa số mọi người đi. Dù sao triều đình hiện tại loạn trong giặc ngoài, ngoài thì bộ lạc thảo nguyên xâm nhập, nội có sơn tặc giặc cỏ náo loạn.
Sở Châu Ngọc trầm tư lại làm cho sắc mặt Tiêu Trì Chi ngày càng tối đen hơn. “Ngươi suy nghĩ cái gì? Nói!”.
Khẩu khí ra lệnh, làm cho nàng nhăn lại đôi mi thanh tú. “Ta suy nghĩ cái gì không cần nói cho ngươi biết”.
“Là nghĩ đến phụ thân hài tử sao?”. Hắn áp chế thân mình, cơ hồ ôm cả người nàng vào trong lòng. Hắn phi thường không thích cái loại biểu tình chăm chú tự hỏi này của nàng, giống như đang ở một nơi hắn không thể chạm tới. Hắn muốn nàng nhớ gì, nghĩ gì cũng là đều vì hắn mà thôi! (Hehe, bá đạo, ta khoái thế >v<)
Loại dục vọng này từ lúc nào đã tồn tại? Hắn không biết. Nhưng hắn cũng hiểu được chính mình không thể khắc chế được dục vọng này, cũng không hề muốn khắc chế nó.
Sở Châu Ngọc chột dạ tránh đi tầm mắt đối phương. Ở trình độ nào đó mà nói, vừa rồi nàng suy nghĩ thật đúng là có liên quan đến phụ thân của hài tử.
“Ta không cho!”. Hơi thở nơi chóp mũi hắn bỗng trở nên mạnh hơn.
“Này, ngươi dựa vào cái gì không cho a?”. Nàng muốn tránh ra khỏi lòng hắn, bỗng nhìn thấy bóng người cách đó không xa, lại ngoan ngoãn chui vào lòng hắn.
Người phía trước đang chậm rãi đi tới, đúng là đường huynh của Sở Châu Ngọc – Sở Mộ Tài, cũng đám hồ bằng cẩu hữu của hắn. 0
Sở Mộ Tài thấy chỗ Sở Châu Ngọc đang đứng, trong ánh mắt có điểm hoài nghi.
“Sở huynh, làm sao vậy?”. Một bằng hữu hỏi.
“Ta hình như nhìn thấy đường muội của mình”. Sở Mộ Tài nói. Vừa rồi, hắn thoáng thấy bóng dáng một nữ nhân chui vào lòng một nam tử cao lớn đứng phía trước, khuôn mặt rõ ràng là Sở Châu Ngọc.
“Đường muội của huynh? Không phải đã nói nàng đi đến Yến Châu giao trà sao?”.
“Nói là nói như vậy, nhưng mà…”. Sở Mộ Tài vẫn quyết định xác minh cho rõ, vì thế hướng đến chỗ Sở Châu Ngọc, tính xem thử khuôn mặt của nữ nhân kia.
Sở Châu Ngọc cúi đầu, nghe thấy cước bộ kia càng lúc càng gần, trong lòng chỉ âm thầm kêu khổ.
Nếu để đường huynh phát hiện nàng chẳng những không đi giao trà, còn ở tướng quân phủ làm nha hoàn, việc này chỉ sợ cũng không dễ dàng mà nói cho hiểu được.
“Ngươi ôm ta chặt vào, tóm lại, đừng làm cho người kia nhìn thấy dung mạo của ta”. Tay nàng ôm chặt thắt lưng của hắn, vùi đầu trước ngực hắn, hai gò má dán vào hắc y của hắn.
Tâm hắn bỗng dưng nhảy dựng lên, cảm thấy mùi thơm trên người nàng tỏa ra làm cho hắn có chút lâng lâng. (Aww, cảm rùi cảm rùi >v<)
Tiêu Trì Chi đặt tay lên đỉnh đầu nàng, cằm hắn tựa vào đầu nàng, chóp mũi cọ cọ lên tóc, nghe mùi thơm quen thuộc của nàng.
Mặt Sở Châu Ngọc đỏ lên. Nhưng lúc này, nàng bất chấp điểu đó.
“Vị tiểu thư này, tại hạ là Sở Mộ Tài ở Lạc Dương, bộ dáng tiểu thư thật có chút giống một vị cố nhân của tại hạ, chẳng biết có thể cho tại hạ xem thử dung nhan một chút?”. Thanh âm Sở Mộ Tài vang lên.
Đầu Sở Châu Ngọc chôn ở ngực Tiêu Trì Chi lắc lắc vài cái, lại làm cho Sở Mộ Tài thêm hoài nghi. “Vị tiểu thư này, phiền ngươi…”.
“Cút ngay”. Thanh âm thản nhiên từ miệng Tiêu Trì Chi phát ra, Sở Mộ Tài đến lúc này mới chú ý tới nam nhân vẫn đang ôm lấy đối tượng tình nghi.
Vừa thấy xong, ánh mắt hắn càng trố lớn hơn. Khuôn mặt này, khí chất này, nếu không phải hắn đang hoa mắt thì chỉ có một người thế này thôi!
Cổ họng nuốt một ngụm nước bọt lớn, Sở Mộ Tài ngây ngốc nhìn Tiêu Trì Chi hồi lâu, một đầu mướt mồ hôi mới tính mở miệng. “Tiêu…”.
“Cút ngay. Đừng để ta nói thêm lần nữa”. Tiêu Trì Chi không thèm tức giận nói.
“Dạ, dạ, dạ, hạ quan lập tức rời đi”. Sở Mộ Tài chỉ hận hai cái đùi của hắn không dài thêm. Chuyện tướng quân không dính đến nữ sắc giờ phút này lại đang ôm một nữ tử hiển nhiên là bí mật, mà hắn lại xui xẻo gặp trúng, nếu chọc Tiêu tướng quân này mất hứng, đầu của hắn cứ chờ mà rơi xuống.
Bên này, Sở Mộ Tài chạy trốn bay biến, bên kia, Sở Châu Ngọc còn đang âm thầm nghi hoặc. Nghĩ tới đường huynh là kẻ hay bắt nạt kẻ yếu mà chỉ cần khẩu khí người khác nhất thời hung dữ lại liền xám xịt đào tẩu.
Nàng thật không biết, Sở Mộ Tài này chính xác là sợ cái gì?