Hôm sau, trên đường lớn thành Lạc Dương, biển người vẫn cuộn trào như cũ, đặc biệt náo nhiệt.
Mộ Dung Tinh một thân nam trang tuấn tú, dựa theo tư liệu hôm qua Tiểu Cửu cung cấp, tiêu sái thoải mái phe phẩy cây quạt do Tề Nghiên vẽ thúy trúc cho cô mà chế thành, một mình nhịp chân nhàn nhã bước hướng về cuối phố sạp tranh chữ nào đó buôn bán doanh thu thấp.
Chưa lâu, cô đi vào quán nhỏ bên cạnh sạp tranh chữ, kêu bát mì nước sau liền tìm vị trí tốt ngồi xuống, vừa ăn nóng vừa nghe tiếng nói chuyện từ chỗ sạp tranh chữ truyền đến……
“Trương huynh, nghe nói mấy ngày trước Lục vương gia lại tới Lạc Dương! Lần trước chúng ta đi trễ bỏ mất cơ hội tốt, lúc này cần phải nắm chắc tìm cơ hội cùng Lục vương gia kết bạn mới được.” - Trong thanh âm vội vàng của thư sinh béo có khát vọng với danh lợi.
“Đúng vậy! Lần trước Trừng Tâm Đình thi hội lại sớm hơn một canh giờ, khi chúng ta chạy tới thì Lục vương gia sớm đi rồi, thật làm người ta tức chết mà.” - Thư sinh gầy vô cùng oán giận, thề lúc này nhất định không bỏ qua nữa, phải ở trước mặt Lục vương gia biểu hiện tài viết văn của mình tốt mới được.
Người chủ sạp tranh chữ - Trương Hoài Sinh bất đắc dĩ cười. “Nhưng nghe nói lúc này Lục vương gia đến Lạc Dương, chủ yếu là đến thăm Ngâm Hương cô nương ở Thẩm Hương Các, cũng không dự định tổ chức thi hội gì a!”
“Kia có quan hệ gì?” - Thư sinh béo rung đùi đắc ý nở nụ cười. “Không thi hội nhưng đề xuất, chúng ta liền tạo cơ hội “kết bạn ngoài ý muốn” a!”
“Đúng vậy! Lục vương gia những ngày này đều đặt chân ở Thẩm Hương Các, chỉ cần chúng ta cũng vào không sợ không có cơ hội gặp gỡ. Nghe nói có rất nhiều người có ý kết bạn với Lục vương gia mấy ngày nay đều chạy đến Thẩm Hương Các đấy!” - Thư sinh gầy hưng phấn bổ sung.
“Này ta cũng có nghe nói, chỉ là...” - Trương Hoài Sinh có chút khó xử. “Đi vào Thẩm Hương Các cho dù không chọn cô nương tiếp khách, chỉ ăn cơm uống rượu cũng mất mười lượng!” - Không tự giác sờ túi ở trong ngực... Trên người mười lượng là hôm qua mới mượn của Tề Nghiên, phải xài ở nơi đó sao?
Nghe vậy hai thư sinh béo, gầy không khỏi liếc mắt nhìn nhau một cái, biết hắn cuộc sống khốn đốn, mười lượng này với hắn mà nói lại là một con số lớn, lập tức hơi khó xử, ngay sau đó thư sinh béo như nghĩ đến ý kiến gì hay, cười mờ ám nói:
“Trương huynh, tên ngốc Tề Nghiên kia rất thích ngươi, ngươi cứ đi tìm hắn mượn đi! Hắn khẳng định lập tức cầm bạc đến trước mặt ngươi, nói không chừng còn không cần ngươi trả đó!” Tên ngốc kia rất dễ lừa.
Giống như bị người ta vạch trần việc làm lén lút, Trương Hoài Sinh không khỏi cả người cứng đờ, trực giác lớn tiếng phủ nhận, “Ta, ta Trương mỗ nghèo thì nghèo nhưng sao có thể làm loại chuyện mất khí phách này?”
Lời vừa nói ra, không chỉ có hai thư sinh béo, gầy ngẩn người, ngay cả Mộ Dung Tinh trong quán bên cạnh cũng không nhịn không được mày giương lên, bật ra cười lạnh.
Chỉ thấy béo thư sinh hồn trở về rất nhanh, lập tức liền liên tiếp thán phục. “Trương huynh thanh cao không dung tục làm người ta rất kính nể, là ta thô bỉ.”
“Đúng vậy! Trương huynh như Nhan Hồi nhất đan nhất biều cao tiết, thật là khiến chúng tôi bội phục...” - Thư sinh gầy cũng bội phục tán dương.
Nhất thời tiếng khen không dứt, mà Trương Hoài Sinh nghe được mặt một hồi hồng, một hồi trắng lại trước sau ấp úng không nói gì.
Qua một hồi lâu, thư sinh béo rốt cục trở về vấn đề chính. “Trương huynh, chúng ta tính đêm nay đến Thẩm Hương Các, ngươi thật không đi cùng chúng tôi sao?” Truy cập 77F1.XTGEM.COM thường xuyên để đọc những bộ truyện hay nhất !
“Này...” - Trương Hoài Sinh lại sờ mười lượng trong lòng, do dự phải chăng hôm qua mới mượn tiền để sinh hoạt mà nay lại đến Thẩm Hương Các? Nhưng nghĩ đến nếu thật sự may mắn gặp Lục vương gia, được hắn ngưỡng mộ chẳng phải một bước lên mây sao, đến lúc đó đừng nói có thể trả hết toàn bộ ngân lượng đã mượn của Tề Nghiên từ trước đến nay, thậm chí tên tuổi nổi tiếng thiên hạ, trải qua cuộc sống vinh hoa phú quý cũng không phải mộng tưởng rồi.
Nghĩ vậy hắn chịu không nổi hấp dẫn, cắn răng. “Ta đi!” Ai... Dùng xong mười lượng chỉ sợ không qua được mấy ngày hắn lại phải lén đi tìm Tề Nghiên.
“Nhưng mười lượng kia...” - Thư sinh béo lo lắng hắn không có ngân lượng.
“Ta có!”
“Nha?” - Thư sinh gầy có chút kinh ngạc. Trương Hoài Sinh nghèo khổ mọi người rõ như ban ngày, làm sao có thể đột nhiên có số ngân lượng này?
“Hôm qua, hôm qua có khách nhân khá thích tranh của ta nên nguyện ý trả mười lượng mua nó.” - Chua chát cười, Trương Hoài Sinh lấy cớ nói.
“Thật tốt quá! Có người nguyện ý ra mười lượng mua tranh, xem ra vận may của Trương huynh cũng sắp kéo đến rồi...”
“Đúng! Đúng! Trương huynh vốn có tài hoa, chỉ là nhất thời không gặp phải Bá Nhạc...”
Lập tức lại một mảnh tiếng vui mừng chúc mừng không dứt. Không lâu sau, sau khi ba người hẹn thời gian đêm nay đi Thẩm Hương Các thì hai thư sinh béo, gầy rốt cuộc rời đi, còn Trương Hoài Sinh thì tiếp tục trông coi sạp tranh chữ của mình.
Chậm rãi dùng xong, Mộ Dung Tinh chậm rãi thong thả đến trước sạp tranh chữ, mắt xem lướt qua cơ bản trong lòng đã có bình luận…
Kĩ thuật vẽ tranh không tệ, kết cấu tuyệt đẹp, bất luận phong cảnh, hoa cỏ, nhân vật đều có thể bắt lấy ý nhị, chỉ tiếc so với linh khí trong tranh của Tề Nghiên thật sự thua kém rất nhiều.
“Vị công tử này, xin mời cứ việc xem!” Thấy có khách nhân tới cửa Trương Hoài Sinh mỉm cười tiến lên tiếp đón. “Không biết ngài thích dạng tranh như thế nào? Có thể để tại hạ giới thiệu cho ngài không?”
Âm thầm cười lạnh, nghĩ đến hắn rõ ràng hướng Tề Nghiên lấy tiền thậm chí cho tới bây giờ còn chưa trả lại, lại còn trước mặt bằng hữu ra vẻ thanh cao, Mộ Dung Tinh trong lòng không khỏi xem thường. Đang muốn mượn cớ soi mói một lúc, miệng mới hé ra bên cạnh lại đột nhiên vang lên một tiếng nói dễ nghe:
“Tranh này không tệ!” - Giọng nói nam nhân mang theo ý cười, mơ hồ có cảm giác uy nghiêm.
Mộ Dung Tinh vừa chuyển đầu chỉ thấy một gã tử bào đai ngọc, phía sau còn có hai tên hộ vệ cao lớn, vừa nhìn đã biết nam tử tuấn mĩ xuất thân cao quý, không biết đi tới trước sạp tranh chữ khi nào, ánh mắt đang thưởng thức tranh phú quý mẫu đơn cầm trong tay.
Vừa nghe lời khen ngợi này Trương Hoài Sinh cảm thấy mừng thầm, xem ra nam nhân quý khí này biết thưởng thức bức tranh Bá Nhạc của mình, lập tức vội vàng cười nói: “Vị công tử này, bức phú quý mẫu đơn là tác phẩm tại hạ tâm đắc, mắt ngài thật là khéo!”
Nghe vậy, nam tử tử bào cười cười, đang muốn nói cái gì bỗng cảm nhận được một đạo tầm mắt bên cạnh, lập tức hơi nghiêng đầu thì đúng là thấy một nam tử mảnh khảnh tuấn tú đang đánh giá hắn.
Cho rằng mình đoạt vật người thích, nam tử tử bào hữu lễ mỉm cười, “Vị huynh đài này, ngươi đối với bức mẫu đơn có hứng thú?”
Lắc đầu, Mộ Dung Tinh lộ ra nụ cười thanh nhã. “Không! Ta không có hứng thú.” A... Cô nhận ra nam tử này là ai! Hai năm trước khi hắn đến Tô Châu du lịch, cô từng tò mò xen lẫn trong đám người xa xa gặp qua hắn một lần!
“Nhưng ngươi luôn xem!”
“Ta chỉ là không hiểu ngươi đang thưởng thức cái gì?”
Nghe trong lời nói kia hình như có hàm ý, nam tử tử bào giương mi, cố ý hỏi: “Huynh đài thấy bức tranh mẫu đơn này như thế nào?”
“Ngươi!” - Không đoán được sẽ bị phê bình trước mặt, khuôn mặt Trương Hoài Sinh vàng như nến lúc này tức giận đến đỏ lên, trong khoảng thời gian ngắn lại nói không ra lời.
Có chút kinh ngạc nam tử tuấn tú trước mắt lại trước mặt người vẽ bức tranh không nể mặt như thế, nam tử tử bào không khỏi hứng thú nở nụ cười... Mặc dù thấy bức tranh này nếu so với những bức hắn sưu tầm chỉ có thể xem như tác phẩm trung bình, nhưng cùng một chỗ so với đỏ xanh đã rất xuất sắc rồi.
Có thể rơi vào trong mắt nam tử tuấn tú trước mắt lại chỉ có hai chữ bình luận “tầm thường”, thật khiến người ta tò mò người này ánh mắt thưởng thức tranh phải chăng thật sự bất phàm như thế hay không?
“Huynh đài, theo như lời ngươi nói vậy cái gì mới gọi là tranh đẹp đây?” - Cố ý cười hỏi.
Nghe vậy Mộ Dung Tinh cũng không khách khí, quạt thúy trúc trong tay “Bá” một tiếng vung ra, tiêu sái tự đắc phe phẩy mặt quạt giống như có từng cơn gió lạnh lướt qua rừng trúc xanh biếc, hai mắt nam tử tử bào kinh ngạc rực sáng vô cùng, môi đỏ mọng nở ra nụ cười thanh nhã vui sướng:
“Thế này mới gọi là tranh đẹp!”
*****
“... Các ngươi nói A Tinh thật xấu không... Ân... Đêm qua ta thật là khó chịu, nhưng nàng không để ý ta, hôm nay ra ngoài cũng không mang ta đi chơi cùng, thật xấu... Ta tức giận... Tức giận phải làm sao bây giờ? Ngô... Này sao... Ta, ta cũng không biết đâu...”
Vườn hoa, Tề Nghiên dưới ánh mặt trời lộ ra khuôn mặt tuấn tú buồn bực kể khổ với hoa cỏ, Hồng Đậu, Tiểu Cửu nhìn xem ở hành lang gấp khúc đang trốn ánh nắng chói chang cứ mãi lắc đầu.
“Cô gia hắn không nóng sao?” - Chống má ngồi trên thềm đá, Hồng Đậu rốt cục nhịn không được hỏi người bên cạnh.
Liếc xem thường, Tiểu Cửu cũng đặc biệt bất đắc dĩ. “Nào có đạo lí không nóng? Ngươi không thấy trên trán hắn đều đầy mồ hôi sao?”
“Thế hắn làm gì còn ngồi xổm ở đó phơi nắng a?” - Muốn nướng chín luôn a?
Nhún vai, Tiểu Cửu hai tay mở ra, tỏ vẻ mình cũng không hiểu nổi, rất nhẫn nại lại đợi thêm một lát, thấy anh còn chưa có tính phải rời khỏi, dứt khoát đứng lên, hai tay chống eo:
“Thiếu gia, người nếu không trở về phòng nghỉ ngơi, nếu phơi nắng xảy ra chuyện gì, chờ thiếu phu nhân về phủ tôi nhất định đi tố cáo!” - Uy phong lẫm liệt rống, Tiểu Cửu tính cáo mượn oai hùm, biết thiếu gia nhà mình nay sợ nhất chính là thiếu phu nhân.
Quả nhiên, bị uy hiếp như vậy Tề Nghiên vội vàng nhảy dựng lên, miệng hô to, “Không cần hướng A Tinh tố cáo, không cần! Ta trở về phòng! Trở về phòng...” Dưới chân ba bước cũng thành hai bước chạy đi, chỉ sợ hơi chậm một chút Tiểu Cửu thật sẽ đi tố cáo.
Há hốc mồm trừng mắt anh như gió xoáy thổi qua trước mắt chạy vào phòng, Hồng Đậu không khỏi bật cười. “Tiểu Cửu, cũng là ngươi hiểu cô gia.” Hai ba câu liền làm anh sợ tới mức ngoan ngoãn nghe lời, bây giờ làm thư đồng so với anh uy phong hơn sao?
“Đương nhiên! Cũng không ngẫm lại ta đã hầu hạ hắn bao lâu.” - Tiểu Cửu mặt ngẩng lên, đắc ý vô cùng.
Thoáng chốc, chỉ thấy hai nô bộc tiểu nhân đắc chí ngoài cửa phòng, trên hành lang gấp khúc kiêu ngạo cười to.
Trong phòng, Tề Nghiên tai nghe tiếng cười to bên ngoài cũng không dám đi ra ngoài hỏi bọn hắn đang cười cái gì, đành phải rầu rĩ ngồi trên giường. Không lâu sau chợt nghe Hồng Đậu cách cửa cất giọng nói phải đi phòng bếp làm điểm tâm Tô Châu an ủi sợ hãi của anh, lập tức giấu cười rời đi. Lại trong chốc lát, Tiểu Cửu cũng cách cửa tỏ vẻ hắn có việc rời đi, sau đó cũng chạy đi.
Một mình ngây ra ngồi trên giường, đợi một hồi lâu không thấy bọn họ trở về Tề Nghiên cảm thấy có chút nhàm chán, nằm xuống muốn ngủ trưa lại như thế nào cũng ngủ không được. Lăn qua lộn lại một lúc, bỗng nhiên làm động tác xoay người chợt nghe “Ầm” một tiếng thật lớn, anh rốt cục ngã xuống đất thật mạnh.