n khóe mắt anh bật ra nước mắt, che đầu nằm trên mặt đất ai ai kêu thảm, mãi đến khi sao vàng trước mắt tiêu tan, đau đớn dần thoái lui lúc này mới có cách chuyển động cổ.
Nào biết cổ mới hơi chuyển, ánh mắt đúng lúc nhìn thấy dưới sàng nền gạch đen cùng một hộp gỗ điêu khắc?
Nha? Vì sao dưới sàng lại có hộp gỗ a? Anh trước kia sao cũng chưa thấy qua?
Tính tò mò mọi người đều có. Cho dù là người khờ ngốc cũng có bản tính giống mọi người. Nhất thời, Tề Nghiên kéo hộp gỗ điêu khắc dưới sàng ra lập tức xoay người ngồi dậy, nhẹ nhàng mở hộp gỗ ra…
Di? Bên trong có tranh vẽ!
Ngơ ngác gãi gãi đầu, lấy tranh vẽ bên trong hộp ra nhìn chăm chú, chỉ thấy anh càng xem hai mắt mở càng lớn, khuôn mặt tuấn tú nháy mắt đỏ lên, tim đập không thể khống chế, ngẫu nhiên còn nghi hoặc cúi đầu xem hạ thân của mình, sau đó nhìn lại người trên tranh vẽ tinh xảo…
Ngô... Anh tình hình đêm qua giống như nam nhân trên tranh vẽ nha! Nếu là thật, kia, kia anh hẳn là cũng phải giống người trên tranh, cởi sạch quần áo nha! Ân... Bên trong tranh còn có nữ nhân trần trụi, kia... kia A Tinh có phải cũng nên trần trụi hay không a?
Nghĩ vậy, Tề Nghiên lại không khỏi có cảm giác hưng phấn, lập tức nhanh chóng cởi hết quần áo, lại trong rất nhiều tranh vẽ chọn ra một cảnh trên giường rồi xem vài lần, sau khi nhớ kĩ tư thế cùng động tác thế này mới đem tranh vẽ tinh xảo thu lại bỏ vào hộp, một lần nữa quăng đến dưới sàng, tiếp theo cả người liền nhảy lên giường nằm xuống, lấy chăn đáp thân, ha ha ngây ngô cười chờ người nào đó trở về phòng.
Chờ, chờ, không biết qua bao lâu, anh rốt cục nghe được thanh âm muốn nghe nhất…
“Tề Nghiên, ta nói cho chàng biết một chuyện tốt...” - Mộ Dung Tinh kích động vào phòng, giọng nói trong trẻo đang muốn cùng anh chia sẻ tin tốt lại liếc thấy trên sàn quần áo ném khắp nơi thì không khỏi dừng lại, ánh mắt lập tức chuyển qua người nào đó nằm trên giường đang giương mắt to cười ngây ngô với cô.
“A Tinh...” - Tề Nghiên cười híp mắt, nghĩ đến lát nữa sẽ làm chuyện đó với cô, trong lòng liền cảm thấy thẹn thùng nhưng vẫn rất hưng phấn mà vươn tay to từ dưới chăn ra ngoắc. “Đến đến đến, mau chút!”
“Chàng thay quần áo ra ném loạn khắp nơi là sao?” - Mộ Dung Tinh cười trách, sau khi thuận tay nhặt quần áo lên mới chậm rãi đến bên giường.
“Nằm nằm, nằm xuống với ta.” - Toét miệng cười yêu cầu.
“Chàng đang chơi trò gì vậy?” - Nghĩ đến anh đang đùa, Mộ Dung Tinh cũng không nghĩ để ý, khi anh xốc lên một góc chăn thì không khỏi bật cười, thuận ý anh cởi giày lên giường, chui vào chăn.
Nào biết vừa chui vào chăn, anh lập tức đột nhiên xoay người đè lên người cô, cô sợ tới mức hai tay vội vàng đỡ lại phát hiện lòng bàn tay chạm vào ngực trần trụi của anh, thế này mới giật mình thấy không bình thường.
“Tề Nghiên, chàng... không mặc quần áo?” - Cười gượng đặt câu hỏi.
“Đúng! Trần trụi.” - Tề Nghiên vui vẻ gật đầu, cười rất thích thú, đồng thời hai tay còn vội vàng cởi bỏ quần áo trên người cô.
“Chậm, chậm đã! Chàng... chàng đang làm cái gì?” - Mộ Dung Tinh lắp bắp kinh hỏi, nghĩ đến anh lúc này người trần truồng đè lên trên người cô, khuôn mặt xinh đẹp nháy mắt ửng đỏ, ngực đập như nai con chạy loạn.
“Cởi quần áo! Nàng cũng trần trụi giống ta.” - Tề Nghiên vui tươi hớn hở cười, trên tay động tác nhanh chóng, khi cô còn chưa kịp phản ứng đã cởi quần áo của cô ra, lộ ra sau áo ngoài là cái yếm màu xanh lam được thêu tinh tế tỉ mỉ cùng da thịt trắng mịn mê người.
Không biết vì sao, Tề Nghiên nhìn thấy cảnh trí này lại muốn cúi đầu hôn lên, hơn nữa nhiệt lưu đêm qua làm anh cảm thấy kì quái lại xuất hiện, bụng dưới căng ra thật là khó chịu.
“A Tinh...” - Thanh âm nghẹn lại, anh cúi đầu kêu nhỏ, trên trán thấm ra mồ hôi nóng.
“Làm, làm gì?” - Mộ Dung Tinh bị anh dọa có chút ngây người.
“Ta, ta có thể hôn nàng không?” - Thấp giọng cầu xin.
Nghe vậy ngạc nhiên, lập tức cô bỗng nhiên cảm thấy loại tình huống này thật sự buồn cười, lại bật cười. Ha ha ha... Tên ngốc này thế nhưng vào tình huống này còn hỏi có thể hôn cô không?
“A Tinh?” - Nén rất khó chịu, không hiểu cô cười cái gì?
“Có, có thể!” - Cô vừa cười vừa trả lời, mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng mơ hồ hiểu được anh tựa như đã hiểu được cái gì gọi là thiên địa âm dương, vợ chồng đôn luân. “Chàng biết nên làm như thế nào sao?” - A... Hôm nay cô cùng anh sẽ trở thành vợ chồng chính thức phải không? Cũng tốt! Như vậy cũng tốt a…
“Đại khái biết đi...” - Anh có chút không xác định nhưng vẫn gật đầu, trên tay vội vàng chiến đấu hăng hái với dây yếm nhỏ trên người cô.
“Ai... Hiện tại là ban ngày thế nào...” - Giống như có chút không có đạo đức.
“Ách... Ban ngày không được sao?” - Mê muội.
“Cũng không phải không được.”
“Vậy là tốt rồi!” - Gật đầu, tiếp tục cùng sợi dây chiến đấu hăng hái, một hồi lâu sau anh vui vẻ giơ lên cao cái yếm màu xanh lam, vui mừng cười, “Ta mở rồi! Mở rồi!”
Hắn nghĩ cái yếm của cô là cờ chiến, cần phải giơ cao trong không trung như vậy sao?
“Nga!” - Quả nhiên một khẩu lệnh một động tác, ngoan ngoãn bỏ lại “chiến lợi phẩm”, con ngươi trong suốt cực nóng, cúi đầu lấy môi che lại.
Thoáng chốc hai thân ảnh quấn lấy thân mật, trong phòng xuân ý dạt dào, rên rỉ nho nhỏ không ngừng từ trên giường truyền ra…
Hồi lâu sau, trong tiếng rên rỉ nho nhỏ của nữ tử mang theo câu hỏi bất đắc dĩ:
“Tề Nghiên, chàng rốt cuộc hiểu làm như thế nào hay không?”
“Hẳn, hẳn là biết... Ta, ta xem qua tranh...”
“Ngô... Không, không phải nơi đó...” - Thở gấp một tiếng, nữ tử thở dài, dứt khoát đem nam nhân đẩy xuống, xoay người ngồi trên người anh, nhìn đôi mắt hồn nhiên lại đầy tình dục, nở nụ cười quyến rũ thần bí:
“Lần đầu tiên vẫn là ta ở phía trên đi!”
Màn đêm buông xuống, Mộ Dung Tinh mê man mở mắt ra chỉ thấy trước mắt một mảnh mờ tối không khỏi ngây cả người, thần trí nhất thời còn có chút mờ mịt.
Chớp chớp mắt, cô nhẹ nhàng di động tứ chi muốn ngồi dậy song cơ thể lại một cơn đau kéo tới làm cho cô không khỏi khẽ chau mày, lập tức nhớ tới chuyện xảy ra làm mệt đến nỗi đi vào giấc ngủ, nhất thời hai má hơi đỏ lên, cúi đầu nhìn quả nhiên thấy Tề Nghiên còn đang ngủ say, khóe môi khẽ nhếch, tựa như cảm thấy mĩ mãn chứa ý cười đi vào giấc ngủ.
Khóe miệng nở nụ cười, nhẹ nhàng ở trên môi anh ấn xuống một nụ hôn. Cô kéo thân mình đau nhức cẩn thận lướt qua anh, động tác xuống giường nhẹ nhàng, châm ánh nến, thoáng chốc trong phòng sáng ngời, mà dấu vết hoan ái qua đi trên người cũng rõ ràng ánh vào trong mắt.
“Này... Có phải rất nghiêm trọng hay không?” - Nhìn mình trên người tựa như bị ngược đãi qua, khắp nơi một khối tím một khối ứ máu, Mộ Dung Tinh trợn tròn mắt hồi lâu mới thì thào tự nói, “Tề Nghiên tên ngốc này, thế nhưng xuống tay với ta nặng như vậy, khó trách ta toàn thân đau rã rời!”
Quay đầu trừng người trên giường còn đang ngủ say, rất muốn đi qua cào trên người anh mấy vết nhưng nhìn thấy trên bờ môi anh có nụ cười thỏa mãn, cuối cùng vẫn là mềm lòng bật cười.
Vừa cười vừa thở dài, cô đến trước chậu nước vắt khăn ướt chà lau thân mình, thay trang phục đơn giản, khi hướng về gương đồng chải tóc lại ngạc nhiên giật mình…
Hỏng bét! Có thể tạm giấu dưới quần áo nhưng trên cổ có vài dấu vết xanh tím, sao có thể đi ra ngoài gặp người đây? Ai... Đêm nay còn có cái hẹn, xem ra phải để Tiểu Cửu đi một chuyến!
Cảm thấy có định kiến, cô chải tóc xong xuôi lại nhìn gương đồng một cái, xác định mình ngoại trừ con ngươi đặc biệt phát sáng, cánh môi đỏ tươi hơn mọi ngoài ra, rốt cuộc nhìn không ra dấu vết sau cuộc mây mưa gì mới yên tâm mở cửa phòng ra, quả nhiên thấy Hồng Đậu cười mỉm chờ ngoài cửa, vẻ mặt cười mờ ám.
“Tiểu thư, người cùng cô gia “ngủ” suốt một buổi trưa nha!” - Hồng Đậu che miệng cười trộm, đáy mắt lóe lên tia trêu ghẹo. Hì hì, khi nàng bưng điểm tâm Tô Châu trở lại chợt nghe bên trong truyền ra âm thanh nhỏ làm người ta mặt đỏ, không ngốc đến nỗi xông vào làm hỏng, đành phải ở bên ngoài đợi bọn họ tự đi ra.
“Lắm chuyện!” - Mộ Dung Tinh cười trách, hiểu rõ Hồng Đậu thông minh, khẳng định đã đoán ra cô cùng Tề Nghiên làm chuyện tốt, này cũng không xấu hổ, vẻ mặt tự nhiên căn dặn, “Ngươi đi bảo người đem nước nóng cùng bữa tối đến! Còn có, ta có việc tìm Tiểu Cửu, thuận tiện gọi hắn lại đây.”
“Vâng! Em lập tức đi!” - Hồng Đậu cười mỉm lên tiếng trả lời, quả nhiên lập tức chạy đi.
Thấy cô rời đi, Mộ Dung Tinh thế này mới xoay người trở lại bên giường, bỏ màn xuống, đợi chút nữa hạ nhân vào không nhìn thấy chăn đệm lộn xộn cùng Tề Nghiên còn đang ngủ say.
Chưa lâu sau, nhóm nô bộc nhanh chóng đem một thùng gỗ lớn chuyển vào phòng, sau khi rất nhanh đổ đầy nước ấm vào trong lại nhanh chóng rời đi.
“Ngô...” - Còn buồn ngủ xoa mắt, vừa thấy là cô Tề Nghiên lờ mờ nở nụ cười. “A Tinh...”
“Tỉnh rồi?” - Cười dịu dàng.
“Còn chưa có a...” - A... Anh cảm thấy mình thật hạnh phúc, thật vui vẻ, giống như trong mộng nên khẳng định còn chưa có tỉnh.
“Chàng tỉnh rồi!” - Ngón tay ngọc mịn màng điểm nhẹ lên trán anh một cái, Mộ Dung Tinh cười kéo anh đứng lên, chăn bị trượt xuống lộ ra cơ thể trần trụi của anh, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng hoan ái vào buổi trưa, má trắng hồng không thể kiềm chế hơi hơi đỏ lên.
“A Tinh...” - Tề Nghiên kêu nhỏ, khuôn mặt tuấn tú cũng đỏ bừng một mảnh, nhưng vẫn nhịn không được dựa vào muốn ôm cô.
Nhẹ tránh ra, cô buồn cười mắng: “Chàng muốn làm gì?”
“Ôm, ôm nàng a!” - Đôi mắt đầy vô tội.
“Không được!” - Cô lại cười, vẫn kéo anh xuống giường. “Đi tắm trước, đợi chút nữa thì dùng cơm chiều.”
“Nga!” - Không ôm được người mặc dù có chút thất vọng nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi vào thùng tắm, sau một lúc an phận rửa mình, dường như nghĩ đến gì đột nhiên khó hiểu ngẩng đầu hỏi: “A Tinh, nàng không tắm sao?”
“Ta chờ một lát lại tắm.”
“Không cần a! Thùng tắm này rất lớn, nàng có thể vào đây ngồi cùng tắm a!” - Rất rộng lượng chia sẻ thùng tắm.
Anh đây là đang mời cô cùng tắm uyên ương sao? Mộ Dung Tinh nhíu mày, nhìn anh vẻ mặt hồn nhiên, trong lòng hiểu rõ anh ngốc không biết loại tình cảm ôm ấp mây mưa, lòng trêu ghẹo lập tức nổi lên, cố ý cười quyến rũ hỏi: “Chàng rủ ta?”
“Đúng vậy! Đúng vậy! Chúng ta cùng nhau tắm thôi!” - Hưng phấn rủ, nghĩ đến có thể cùng cô trần trụi tắm liền không khỏi cảm thấy phấn khởi.
Nghe vậy, Mộ Dung Tinh gian xảo cười khẽ, quả nhiên nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo, vô cùng lẳng lơ trượt vào thùng tắm, thật không khéo giạng chân ngồi trên vị trí mẫn cảm của anh.
Đáng thương Tề Nghiên ngốc còn không biết quỷ kế của cô, khi nhìn thấy bộ ngực sữa trắng như tuyết trong sóng nước mờ mịt hơi nóng, không tự chủ được nuốt nước miếng, tim lại đập mất nhịp, con ngươi si mê chăm chú, sao cũng không thể di chuyển tầm mắt.
Thấy thế, Mộ Dung Tinh tuy có chút ngượng ngùng nhưng vẫn nhịn không được đắc ý cười trộm, giả bộ không biết chuyện mà h