ến việc cô bị mất trí nhớ. Nhưng khôi phục trí nhớ là việc không thể cưỡng ép, bác sĩ không thể đưa ra được phương pháp điều trị, ngay bản thân cô cũng dần dần buông xuôi, cảm thấy không còn quan trọng nữa. Không hiểu sao anh lại thực sự quan tâm nhiều đến thế. Cho nên, cô cố gắng không tới trêu chọc anh.
Người đàn ông này trong mắt cô là một người vừa bí ẩn vừa phức tạp, tính cách lạnh lùng khiến người khác không thể đoán trước. Cô không tìm ra lý do vì sao trước kia mình lại kết hôn với một người như vậy. Và bây giờ, nếu như cô đem tất cả mọi thứ quên sạch sẽ rồi nhân cơ hội đó thoát khỏi anh, một mình sống cuộc sống thoải mái tự tại. Cô thật sự như được khôi phục trạng thái độc thân, hàng ngày tự do sắp xếp cuộc sống.
Thừa Ảnh nhận ra mình nấu ăn rất tốt, có thể đa dạng hóa bữa cơm, lúc hứng trí còn có thể nướng cookie hay bánh ngọt, mang sang nhà đối diện hoặc hàng xóm tầng trên tầng dưới cùng thưởng thức. Lò nướng và các dụng cụ khác đều do cô tự tay đến cửa hàng mua về. Cửa hàng đồ điện dưới tầng trệt đang hoạt động, nhân viên hướng dẫn nhiệt tình giới thiệu với cô một danh sách các sản phẩm mới nhất cùng đầy đủ các tính năng được tung ra thị trường. Bởi vì giá cả khá rẻ nên dễ dàng tiếp cận thị trường dòng tiêu chuẩn. Cuối cùng, họ còn tặng cô một chiếc khuôn đúc.
Thực lạ kỳ, cô nghĩ, việc nấu nướng kiểu này hoàn toàn không cần cô phải nhớ lại tỉ mỉ vẫn có thể dễ dàng hoàn thành bày biện một cách đẹp mắt. Nếu không phải sớm biết mình vốn là một bác sĩ ngoại khoa, có lẽ cô đã nghi ngờ nghề nghiệp chính của mình là một đầu bếp.
Sau một thời gian nghỉ ngơi ở nơi ở mới, rốt cuộc Thừa Ảnh cũng quyết định đi làm trở lại.
Nhưng thực tế, sự thật không đơn giản như trong tưởng tượng. Mặc dù Thẩm Trì đã giải quyết và được bệnh viện chào đón, nhưng những ngày sau đó, đám đồng nghiệp cũ khi nhìn thấy cô, ánh mắt khó tránh khỏi mang theo vẻ kỳ lạ. Một người đã được xác định chết bấy lâu nay, giờ bỗng nhiên sống lại, ít nhiều vẫn có chút quỷ dị.
Nhưng không sao cả, dù gì thì những người này đối với cô mà nói, toàn bộ đều đã trở thành những người xa lạ.
Viện trưởng tự mình ra mặt nói chuyện với cô, muốn biết nguyên nhân hậu quả nhưng cô thật sự không thể nói ra lý do. Cuối cùng, viện trưởng quyết định: “ Như vậy đi, nếu cô cảm thấy tự điều chỉnh được tâm trạng thì để hết năm nay rồi hãy đi làm. Bởi vì hoàn cảnh hiện nay của cô khá đặc biệt, tạm thời không thể sắp xếp cho cô đứng mổ. Trước mắt cô cứ làm công việc giấy tờ đi đã, coi như làm quen với môi trường, được không?”.
Cô gật đầu.
Thực ra, chỉ cần có công việc chính thức, không đến mức để cô cả ngày không có việc gì làm là được. Suy cho cùng, sự cố xảy ra trên đường làm nhiệm vụ trước kia, bệnh viện đã khá chiếu cố cô. Không những bảo cô đem biên lai viện phí từng nằm trước đó ra xem lại, còn đặc biệt cho phép cô tĩnh dưỡng ba tháng. Trong thời gian này, thời gian làm việc của cô tương đối thư thả.
Sau khi khôi phục công việc, có rất nhiều đồng nghiệp chủ động tìm cô hỏi han ân cần. Lúc ăn trưa, tất cả đều vây quanh cô, tán gẫu trong bầu không khí sôi nổi thoải mái. Mọi người trong khoa còn đặc biệt tổ chức tiệc chào mừng. Bởi vì trời đông giá lạnh, không khí lại ẩm ướt, mọi người không hẹn mà cùng quyết dịnh đi ăn lẩu, sau đó đi hát karaoke.
Một đồng nghiệp ngồi trên ghế nói với cô trong tiếng huyên náo của KTV: “ Đây là thói quen giải trí của khoa ta, cậu còn nhớ không?”.
Cô cười lắc đầu, cầm một lon bia nhỏ hét to: “ Nhưng ngày nào đó mình sẽ nhớ lại”.
“ Thái độ của cậu không tồi, rất tích cực và lạc quan”. Đồng nghiệp lấy chai rượu chạm với cô, chân thành nói:
“ Hoan nghênh cậu đã trở về”.
Bởi vì cao hứng nên cô uống hơi say. Đến lúc tan cuộc, cũng không nhớ rõ là ai đã tự về, là ai đã kéo cô ra ngoài cửa lớn của KTV. Đêm khuya gió lạnh thấu xương, tựa như con dao nhỏ mang theo hơi nước ẩm ướt khoan vào xương cốt, khiến toàn thân đau đớn. Mắt cô mơ màng mông lung, nhìn xa xa, ánh sáng của ngọn đèn ven đường như bị phóng đại, khâu thành từng chuỗi, tạo thành thứ ánh sáng mờ ảo đầy màu sắc, từ từ chuyển động. Ai đó đứng bên cạnh hỏi: “ Tiểu Yến, cậu sống ở đâu? Hay là mình đưa cậu về nhé?”.
Cô lắc lắc đầu, đột nhiên cảm thấy chóng mặt, dạ dày như cuồn cuộn, cảm giác đè mạnh lên cổ rất khó chịu, mở miệng nói: “ Không cần, mình tự về được”.
“ Muộn thế này, cậu là phụ nữ đi không an toàn”. Đồng nghiệp rất kiên trì: “ Hay là gọi điện bảo chồng cậu tới đón?”.
Mọi người trong khoa đều biết cô đã kết hôn từ lâu nhưng chưa ai từng thấy một nửa của cô. Cô vẫn lắc đầu, thái độ so với vừa rồi càng kiên quyết hơn: “ Không sao, không cần đâu”.
Nhưng vừa dứt lời, cô liền cảm thấy có ai đó đến gần.
Cô chỉ cảm thấy chóng mặt và mệt mỏi, cố gắng hết sức nhìn mọi thứ xung quanh, động tác quay đầu chậm mất nửa nhịp. Không đợi cô nhìn rõ hình dáng của đối phương, tay trái đã bị nắm chặt. Một giọng nam lạnh lùng xuyên qua cơn gió buốt, tiến vào tai cô, dường như nói với các đồng nghiệp khác: “ ...Tôi tới đón cô ấy về, cảm ơn các vị đã chăm sóc”.
Tay anh hơi lạnh, có lẽ do cơ thể cô quá nóng, lượng cồn trong máu di chuyển với tốc độ rất nhanh, khiến toàn thân cô nóng rực, trái tim như không thể tải nổi, đập mạnh trong lồng ngực. Lúc này, cô căn bản không có thời gian để tâm, mọi bộ phận trong cơ thể đều trở nên trì trệ, ngay cả tư duy cũng không nhạy bén. Nhưng trong lòng cô biết, người đàn ông bên cạnh chính là Thẩm Trì. Cô không muốn giãy dụa, toàn thân cứ như vậy áp vào vòng tay anh, để mặc anh đưa cô bước xiêu vẹo vào trong xe.
Kỳ thực, cô uống không quá say, chỉ hơi quá chén một chút, khắp người bị vây trong trạng thái hỗn độn. Trong xe mở hệ thống sưởi, trộn với mùi da thật của nội thất, làm dạ dày càng tăng thêm sự khó chịu. Cô hơi nhắm mắt, vươn tay mò mẫm chốt mở bằng điện.
“ Em đang tìm gì vậy?”. Giọng nói của Thẩm Trì từ bên trái truyền tới.
Sự thực, cô không nhận ra, bàn tay mình vẫn đang bị anh nắm lấy. Cô không thoải mái, giọng nói rất nhẹ: “ ...Tôi không thở nổi”.
Hai giây sau, cửa kính xe ở ghế sau hạ xuống một chút. Không khí mát lạnh phút chốc tiến vào, cô như người suy yếu nghẹt thở đã lâu lấy lại dưỡng khí bình thường, theo bản năng ghé sát cửa sổ, nhắm mắt tham lam hít thở.
Chiếc xe im lìm đỗ trên đường chính.
Ánh sáng lấp lánh của những ngọn đèn hai bên đường, xa xa gần gần nhấp nháy trên mặt cô, lần lượt thay đổi thành từng mảng sáng tối. Cô bây giờ lười biếng giống một con thú nhỏ mới sinh, cuộn nửa người trong chiếc ghế da rộng, sắc mặt hơi ửng hồng, đôi môi xinh xắn hé mở, dáng vẻ thỏa mãn.
Cô vẫn không nhúc nhích, có lẽ là đang ngủ.
Ánh mắt Thẩm Trì vô thức dịu dàng hơn, lẳng lặng nhìn cô trong chốc lát mới đưa tay nâng cửa kính xe lên. Nhưng cô nhanh chóng liền phát hiện ra, cau mày phản đối: “ Anh có thể cho tôi một chút không khí trong lành không?...”.
Anh cảm thấy buồn cười, khóe môi khẽ giương lên: “ Cứ thế này em sẽ cảm mất”.
Cô vẫn không chịu mở mắt, lẩm bẩm một câu: “ Tôi mặc kệ”. Cô nói rất nhỏ nhưng trong không gian im ắng, rốt cuộc anh vẫn nghe thấy, sau đó khẽ bật cười.
Kể từ khi gặp lại cho tới nay, điều cô sợ nhất là mỗi lần gỡ bỏ tất cả sự phòng bị, ở trước mặt anh biểu lộ vẻ làm nũng thậm chí có chút giả dối. Một Yến Thừa Ảnh như vậy, cho dù là hiện tại hay quá khứ cũng rất ít khi bắt gặp.
Anh vươn người sang gỡ chiếc khăn lông cừu trên cổ cô xuống, hỏi: “ Như thế này đã tốt hơn chưa?”.
Cảm giác chếnh choáng dâng lên, trong xe yên tĩnh thoải mái, cô thật sự muốn ngủ, vì vậy miễn cưỡng gật đầu, không muốn cất lời.
Trong lúc mơ màng, cô nghi ngờ mình sinh ảo giác, nếu không vì sao ngữ khí của Thẩm Trì lại trầm thấp dịu dàng như vậy, thậm chí đến tận lúc này cô chưa từng thấy anh ôn nhu bao giờ.
Cô ngủ một giấc trong một thời gian ngắn. Sau khi xe dừng lại, cô được nửa dìu nửa ôm, lúc này mới nhận ra đã đến tầng dưới của căn hộ.
“ Cảm ơn”. Cô định tự mình đi lên tầng, kết quả Thẩm Trì không hề giải thích, cầm tay cô đi qua tấm cửa kính lớn, bước thẳng vào thang máy.
Vẫn ngang ngược bá đạo như thế, cô nghiêng người lảo đảo theo sát, càng thêm tin tưởng tất cả mọi việc trong xe lúc nãy chỉ là ảo giác.
Vào phòng anh nói: “ Đi tắm trước đã”.
“ Không muốn làm”. Cô nằm nhoài lên tay vịn sô pha: “ Anh đừng có kiểm soát tôi”.
Kết quả, phòng khách quả thực im lặng một lát. Cô còn tưởng anh đi rồi nhưng ở giây tiếp theo, một giọng nói từ trên đỉnh đầu truyền đến: “ Đứng lên uống cái này đi đã”.
Là nước mật ong, cô thực sự ngạc nhiên, hóa ra anh nắm rõ cách bài trí đồ đạc ở đây như lòng bàn tay.
“ Không phải anh lợi dụng lúc tôi vắng nhà lén lút vào đây đấy chứ?”. Cô vừa uống nước, vẻ mặt vừa không chút thay đổi hỏi một câu.
Thẩm Trì thản nhiên liếc nhìn cô: “ Khi say em có vẻ hài hước hơn đấy”.
“ Cảm ơn đã khích lệ”. Cô uống rất chậm, ngẫm nghĩ khi nào thì anh rời đi. Nhưng khi cô đã uống xong cốc nước mật ong, anh vẫn ngồi đối diện không đứng dậy.
Căn hộ này không quá lớn, không có sự khác biệt giữa phòng ăn và phòng khách. Thẩm Trì lúc này đang ngồi yên vị trên ghế trước bàn ăn, cánh tay thon dài hơi cong lên, khuỷu tay chống cạnh bàn, ngón trỏ và ngón giữa cầm một điếu thuốc chưa châm, nhìn như để chơi đùa.
Cô nhìn anh, trong lòng không khỏi thừa nhận, người đàn ông này ngay cả khi dáng ngồi tùy tiện như thế, phong thái trông vẫn rất đẹp. Từ trước đến nay cô không quá chú ý đến dung mạo của đàn ông, đến diện mạo xuất sắc như Lâm Liên Thành, rơi vào mắt cô nhiều nhất chỉ là một câu chế giễu nửa đùa nửa thật: “ Không ngờ từ nhỏ em đã có diễm phúc như vậy, tự nhiên có một người bạn thanh mai trúc mã như anh”.
Cô nhớ khi ấy Lâm Liên Thành chỉ cười bất lực: “ Thật hiếm thấy, trước kia em chưa từng khích lệ anh bao giờ”.
“ Thật ạ?”. Cô cảm thấy thoải mái, xem ra cho dù mất trí nhớ nhưng bản tính vẫn không có gì thay đổi.
Tuy nhiên, Thẩm Trì là ngoại lệ.
Anh có ngũ quan anh tuấn gần như sắc nét. Có đôi khi, cô không cố ý lảng tránh mà nhìn thẳng vào anh, đơn giản vì đôi mắt đen u tối kia, giống như nhìn lâu thêm một lát nữa sẽ bị thu hút, khiến người ta không thể kiềm chế mà sa vào trong. Loại cảm giác khó hiểu quen thuộc này, thoáng như từng đợt sóng mạnh mẽ kéo tới xuyên qua thời gian và không gian, khiến tâm trí cô hỗn loạn không yên, không biết phải làm sao.
Mấy tháng qua, khi cuối cùng cô cũng học được cách thích nghi với mọi hoàn cảnh, thì người đàn ông này lại có thể dễ dàng làm xáo trộn niềm tin và bước đi của cô, khiến cô khó xử và tạm thời bất lực với chuyện của chính mình. Cho nên, cô chán ghét loại cảm giác ấy, còn anh lại cố tình hòa nhã với cô, làm cho cô càng cảm thấy không đáng.
Đặt chiếc cốc xuống, Thừa Ảnh thầm ổn định lại tâm trạng, bình tĩnh nói: “ Tôi muốn nghỉ ngơi”.
Cô cố ý nhìn sai tầm mắt, ngữ khí cũng có chút cứng ngắc. Ánh mắt mơ hồ ngây thơ của một cô gái đã biến mất.
Thẩm Trì khẽ nhướng mày, ngay sau đó liền đứng lên: “ Mặc dù em đáng yêu hơn khi say rượu, nhưng tốt nhất lần sau uống ít thôi”.