hành phản bội, nhục nhã, phẫn nộ, bi thương, đủ loại tâm trạng hỗn tạp cứ ùn ùn kéo đến bao phủ lấy cô. Nhưng tình cảm nhiều đến vậy lại xa cách không hơn mùi vị nước hoa trên quần áo Thẩm Trì. Chia tay mối tình đầu, cô không cảm thấy đau lòng hay buồn khổ. Lâm Liên Thành tình một đêm với người khác, làm cho cô nhớ tới một câu chuyện nhỏ xảy ra đã lâu.
“...Anh còn nhớ hồi chúng ta mới học năm nhất tiểu học không? Có một chuyện khiến em nhớ mãi, bao năm qua rồi mà không thể nào quên”. Chờ tiếp viên hàng không đưa xong đồ uống, Thừa Ảnh bỗng thấp giọng nói.
“ Sao?”. Lâm Liên Thành mở chai nước khoáng của mình, tiện tay đưa cho cô, hứng thú hỏi: “ Chuyện gì?”.
“ Khai giảng không bao lâu, một lần nhà trường tổ chức tổng vệ sinh, là ban của chúng ta”. Cô nói thêm, bởi vì lúc ấy hai người không học cùng một lớp: “ Ngày đó ba em không có nhà, em vốn hẹn anh buổi chiều cùng nhau tới trường, anh vui vẻ đồng ý, hơn nữa còn chủ động hẹn đúng giờ sẽ đứng dưới lầu gọi em, làm em yên tâm ở nhà ngủ trưa. Anh còn nhớ không?”.
Lâm Liên Thành vẻ như trầm ngâm suy nghĩ rồi lắc đầu cười: “ Chuyện lâu quá rồi”.
Cô không để tâm, tiếp tục nói: “ Sau đó em thoải mái ngủ một giấc. Kết quả là bị đến muộn”. Nói xong cô mỉm cười, nghiêng mặt nhìn anh ta, ánh mắt hơi nhấp nháy: “ Anh chắc chắn không nhớ hồi đó vì sao mình lại lỡ hẹn à? Bởi vì lớp phó văn nghệ của lớp em, chiều hôm ấy trên đường đến trường thì gặp anh, cô ấy nhờ anh xách giúp dụng cụ vệ sinh. Kết quả...Anh vì giúp cô ấy liền quên luôn lời hẹn với em”.
“ Chờ đã”. Lâm Liên Thành buồn cười cắt ngang lời cô, vẻ mặt nghi ngờ: “ Sao anh lại không có ấn tượng gì với chuyện này nhỉ? Hơn nữa, sao anh có thể vì người khác mà quên em?”.
“ Đừng phủ nhận, đó là sự thật”.
“ Được rồi, cho dù đó là sự thật nhưng cũng không đến mức khiến em nhớ lâu như vậy...Vì việc này mà em ghi hận trong lòng sao?”.
“ Có một chút. Bởi vì anh hại em đến muộn, bị giáo viên chủ nhiệm khiển trách trước mặt các bạn cùng lớp”. Cô hào phóng thừa nhận.
“ Cô bạn lớp phó văn nghệ ấy rất xinh đúng không?”. Anh ta cười bỡn cợt.
“ Rất xinh”.
“ Nhưng chắc chắn là kém em”. Anh ta nửa đùa nửa thật cảm thán: “ Vì cô gái khác mà anh bỏ rơi em, điều này không hợp lý”.
Ánh nắng màu vàng nhạt từ trên tầng mây chiếu xiên vào, khoang máy bay chan hòa sự ấm áp, hành khách ở hàng ghế phía trước đã sớm hạ tấm chắn nắng xuống để ngủ. Cô bị giọng điệu khoa trương cùng thái độ kiên quyết từ chối của anh ta làm cho dở khóc dở cười, không nén nổi ra hiệu bảo anh ta nói nhỏ một chút, gương mặt bỗng nhiên trở lại bình thường: “ Lần ấy em vô cùng tức giận, từ đó về sau cứ nhìn thấy lớp phó văn nghệ là bực mình. Vì cô ta, em có cảm giác bị bạn tốt phản bội”.
Anh ta không nói câu gì, im lặng nhìn cô, chờ đợi.
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt anh ta, một lát sau mới thấp giọng tiếp tục nhớ lại: “ ...Giống như sau khi chúng ta chia tay nhau. Khi biết chuyện, em cũng có cảm giác bị phản bội như vậy, giống như bị bạn tốt lừa dối”.
Cô nhất thời dừng lại, tin rằng anh ta nghe hiểu, bởi vì trong đôi mắt sáng hẹp dài, rốt cuộc ý cười dần dần nhạt đi.
Chia tay là bởi vì yêu không đủ.
Hai mươi mấy năm, cô yêu anh ta, vừa như một người bạn, một người thân, sâu sắc tựa ruột thịt, dường như không thể tách rời nhưng không phải cảm xúc sâu sắc của tình yêu.
“ Cho nên hai năm trước, anh hỏi em có thể bắt đầu lại lần nữa hay không, em thật sự không muốn đúng không?”. Anh ta chăm chú nhìn cô, trầm giọng hỏi.
“ Vâng”.
“ Hãy nói cho anh biết, cuộc hôn nhân của em có hạnh phúc không?”. Đây là vấn đề mà từ trước đến nay anh ta rất muốn hỏi, không biết xuất phát từ tâm lý gì nhưng anh ta luôn không có ý lảng tránh.
Ít nhất là cô yêu Thẩm Trì, cũng chỉ có xa cách Thẩm Trì mới làm cho cô nảy sinh nỗi đau xé tâm can.
Tiếp viên hàng không đi bộ dọc lối đi nhỏ, kiên nhẫn làm công việc chuẩn bị trước khi máy bay hạ cánh. Thỉnh thoảng xoay người nhắc nhở hành khách mở tấm che cửa sổ. Một loạt hành động này đã cắt ngang cuộc nói chuyện. Cho đến khi chiếc máy bay khổng lồ hạ vững vàng xuống mặt đất, Lâm Liên Thành vẫn không lên tiếng.
Hai người đều không gửi hành lý, lúc đi ra hành lang, Thừa Ảnh nói: “ Anh quay lại bệnh viện cho em gửi lời hỏi thăm ông nội”.
Lâm Liên Thành gật đầu, hỏi lại: “ Anh ta đến đây à?”.
Cô hiểu “ anh ta” chính là ai, chỉ mỉm cười: “ Anh ấy có đến đây”.
“ Được rồi, đi đường cẩn thận”.
“ Anh cũng vậy”.
Lâm Liên Thành không quay lại, chỉ giơ tay vẫy vẫy rồi nhanh chóng hòa vào dòng người nhộn nhịp. Bóng dáng cao gầy của anh ta, vô luận đi đến nơi nào cũng tựa như hạc giữa bầy gà, vô cùng chói mắt. Thừa Ảnh nhìn anh ta dần đi xa qua chiếc kính râm, vừa cất bước thì thình lình bị ai đó từ phía sau đụng phải. Cú va chạm không mạnh nhưng vì cô không chuẩn bị nên người không khỏi hơi lảo đảo về phía trước vài bước.
Đến khi quay lại cô mới nhìn rõ đối phương là một phụ nữ trẻ, vẻ mặt áy náy nhìn cô, luôn miệng nói: “ Thật sự xin lỗi! Vừa rồi tôi không để ý phía trước có người, thật sự xin lỗi cô”.
Người phụ nữ này hình như vừa có một chuyến du lịch ngắn, ngoại trừ chiếc túi xách tay, cô ta chỉ kéo theo một chiếc va li da nhỏ được may khéo léo, kiểu dáng rất giống với va li của Thừa Ảnh. Trên tay cô ta cầm một hộp cà phê, miệng hộp mở sẵn, một nửa đã đổ xuống chiếc áo gió màu vàng nhạt của Thừa Ảnh.
Cuối cùng, hai người cùng đi vào toilet để rửa sạch.
Cô ta đứng bên cạnh bồn rửa đưa chiếc khăn tay cho Thừa Ảnh, trên mặt vẫn ngập tràn sự áy náy, nhẹ giọng nói: “ Nếu tẩy không sạch, tôi sẽ bồi thường tiền cho cô”.
Thừa Ảnh bật cười, cúi đầu xử lý vết bẩn, dường như không để tâm, ngược lại còn an ủi cô ta: “ Không sao, có thể rửa sạch mà”.
Tuy nói là vậy nhưng đứng trong nhà vệ sinh đông đúc, quần áo lại mặc trên người, chung quy làm việc này cũng không được tiện cho lắm. Người phụ nữ kia tựa như nhìn ra, chỉ vào căn buồng bên trong đề nghị: “ Hay là như vậy đi, cô vào trong kia thay quần áo sạch, còn bộ quần áo này để tôi mang về tẩy giúp cô, cô xem có được không?”.
Khách khí ngược lại càng làm cho Thừa Ảnh ngượng ngùng. Trong lòng cô biết không thể cứ như vậy rời đi. Để tiết kiệm thời gian, Thừa Ảnh ngẫm nghĩ, chỉ có thay đổi trang phục mới là biện pháp giải quyết nhanh nhất.
“ Để tôi vào thay”. Cô mở va li, lấy một chiếc áo len sạch, tay cầm chiếc kính râm lại gần bồn rửa đưa cho người phụ nữ kia trông hộ: “ Không phải chuyện quan trọng, cô đừng để tâm”.
“ Được”. Cô ta mỉm cười, tỏ vẻ hết sức cảm kích: “ Cảm ơn cô”.
Hai người đứng trước tấm gương rộng trong suốt, dáng người đều không khác nhau lắm. Thừa Ảnh cầm bộ quần áo sạch đi vào buồng trước, trong lúc vô tình nhìn thoáng qua gương, bước chân hơi dừng lại, tựa hồ có chút ngạc nhiên: “ Bỗng phát hiện ra...Hình dáng chúng ta có điểm giống nhau”.
Thực tế thì đâu chỉ có một điểm, ngoại trừ vẻ ngoài khác nhau ra, hai người đều có khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, bờ môi và chiếc cằm thon nhọn tinh tế đẹp đẽ, gần như giống hệt nhau.
Điều này thực sự đáng ngạc nhiên, trong khi Thừa Ảnh còn đang thầm kinh ngạc thì người phụ nữ kia mỉm cười thúc giục: “ Ở đây đông người, chúng ta đổi quần áo rồi ra ngoài nói sau”.
“ Đươc”. Thừa Ảnh gật đầu.
Mười phút sau, Trần Nam đứng ở đại sảnh của sân bay, từ xa nhìn thấy bóng dáng mảnh mai của người phụ nữ đi tới. Vóc dáng cậu ta cao lớn, tay giơ khẽ vượt qua đỉnh đầu mọi người, hướng về phía cô ý bảo lát sau ra chỗ trống để chờ.
Người phụ nữ kéo chiếc va li màu đen, sau khi thấy cậu ta bỗng dưng ngẩn người, bước chân thoáng ngừng lại rồi nhanh chóng bước tiếp. Lúc tới gần, cô đem chiếc va li đưa cho Trần Nam, đẩy chiếc kính râm trên sống mũi, im lặng nhìn xung quanh.
Trần Nam tựa như hiểu ý cô, giải thích: “ Đại ca không tới, em cầm hộ chiếu đến đây”.
Nói xong cậu ta liền đưa hộ chiếu ra nhưng cô không cầm lấy, khuôn mặt ẩn sau chiếc kính râm nhìn hơi thất vọng, có lẽ hơi bất ngờ. Trần Nam nhìn cô, tiếp tục giải thích: “ Anh ấy vốn định tự mình tới nhưng đến khi đi lại có chuyện gấp cần xử lý, lo chị bị nhỡ chuyến bay nên bảo em cầm tới cho chị”.
Cô cầm túi, ngón tay lặng lẽ nắm chặt.
Xem ra tin tức lúc trước là chuẩn xác không lầm. Nghe nói, Thẩm Trì sẽ tự mình đến sân bay để gặp mặt Thừa Ảnh, cho nên cô ta mới nghĩ ra cách này, hóa trang giả thành Thừa Ảnh, ý định tìm thời cơ tốt nhất để ra tay. Đây cũng là cơ hội duy nhất để tiếp xúc gần gũi với Thẩm Trì. Nhưng không ngờ, đến thời điểm quan trọng lại nảy sinh biến cố. Hóa ra, Thẩm Trì lại không xuất hiện.
Cô ta tự tin cho rằng mình đã trải qua một quá trình hóa trang cao cấp, hơn nữa sau khi che khuất mặt mũi, để lộ một nửa khuôn mặt thì có đến tám chín phần giống với Thừa Ảnh. Bởi vậy, nếu có thể tiếp cận Thẩm Trì, cô ta sẽ có rất nhiều cách để hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi. Nhưng lúc này đây...
Là một sát thủ chuyên nghiệp được tuyển dụng, cô ta ngay lập tức âm thầm suy nghĩ trong đầu. Cô ta hiểu rõ, cơ hội giống như hôm nay có thể chỉ có một lần. Nếu bỏ lỡ, sẽ không có lại. Vì vậy, đi hay ở?
Tuy thời điểm này Thừa Ảnh đã bị người dẫn đi nhưng cô ta khẳng định mình không có cách nào giả mạo được lâu, bởi người cô ta đối mặt không phải là một kẻ vô danh tiểu tốt, mà là Thẩm Trì. Một người nắm trong tay vương quốc giao dịch ngầm, thậm chí là người đàn ông nổi danh khắp Trung Đông.
Đối với cô ta mà nói, cơ hội chỉ có một lần, và có lẽ, chỉ tập trung trong vòng hai ba phút.
Nhưng Thẩm Trì vẫn không xuất hiện.
Tựa như một mắt xích của kế hoạch bị cắt đứt, một đoạn bị cởi bỏ khiến cô ta không thể không có ý định tiếp tục hành động.
Sự thực thì ý tưởng này chỉ phát sinh như ánh đèn flash lóe lên trong giây lát, cô ta hết sức tự nhiên buông tay khỏi túi áo khoác, cầm lấy hộ chiếu, nhét trở lại vào trong túi.
Lúc này, chỉ nghe thấy Trần Nam hỏi: “ Chị dâu, mấy giờ bay? Em sẽ tiễn chị”.
“ Không cần”. Cô ả hắng giọng, mở miệng nói câu đầu tiên, thanh âm khàn khàn.
“ Chị dâu, chị bị cảm à?”. Trần Nam nhìn chằm chằm sắc mặt cô ta.
“ Cảm lạnh một chút”. Giọng cô ta ậm ừ, hình như rất không thoải mái, cho nên mỗi câu đều cố gắng giảm bớt lượng từ, trong lòng cũng đã hạ quyết tâm, lặng lẽ hỏi: “ Thẩm Trì ở đâu? Tôi tạm thời thay đổi hành trình, hôm nay không đi nữa”.
Trần Nam hình như hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng mỉm cười, lôi di động ra: “ Được rồi, anh ấy dặn em sau khi gặp chị thì phải nói với anh ấy một tiếng. Chúng ta lên xe trước đi. Lát nữa em gọi điện cho anh ấy, bảo anh ấy về nhà”.
Buổi chiều mùa thu, bầu trời xanh như tẩy, ba chiếc Mercedes màu đen từ từ chạy ra khỏi khu vực sân bay.
Đêm cùng ngày, chuyến bay quốc tế chở lượng lớn hành khách từ Hải Vân đi Katmandu, cách sân bay thủ đô Nepal 240km trên không trung bất ngờ gặp sự cố kỹ thuật, không khống chế được đâm vào một ngọn núi, phi hành đoàn không một ai sống sót.
Trong danh sách hành khách đăng ký, tên Yến Thừa Ảnh rõ ràng có trong nhóm.
Lái xe từ thành phố Z đến Tô Châu chỉ mất một giờ đ