ời: “ Không phiền, đây chính là nghĩa vụ của tôi”.
Người trên giường mãi không cất tiếng, chỉ có tiếng giở sách khe khẽ vang lên. Cho đến khi cô thu dọn sạch sẽ nền nhà mới nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh: “ Ngày mai cùng nhau ăn tối, tôi sẽ đến bệnh viện đón em”.
Cô đứng lên, thấy anh nhìn chằm chằm vào quyển sách như rất chuyên chú, liền nhanh chóng mượn cớ từ chối: “ Ngày mai chưa chắc tôi đã tan sở đúng giờ”.
“ Vậy xin phép đi”. Anh rất quả quyết, tựa hồ đó không phải là lời đề xuất mà là một quyết định. Nói xong, mắt không nhanh không chậm ngước lên, ánh mắt rơi trên mặt cô: “ Coi như em cố gắng lại làm tốt một nghĩa vụ nữa”.
Cặp mặt kia rất sâu và đen, tựa như một chiếc hồ không đáy, thăm thẳm nhìn không thấy điểm cuối, lúc này lộ rõ vẻ trào phúng.
“ Được”. Cô giật mình, lẳng lặng đối diện với anh hai giây rồi bỗng cười nhận lời, chỉ là nụ cười này quá nhạt, chưa từng vào trong mắt.
Giường phòng khách rất mềm, không thích hợp cho chiếc lưng bị thương. Cô vốn đang do dự hay là đưa anh quay trở lại phòng ngủ chính nhưng vừa rồi thực hiện liên tiếp hai nghĩa vụ, cô không có ý định lại tăng thêm gánh nặng cho mình.
Trước khi quay đầu rời đi, cô thậm chí còn bình tĩnh nói với anh một câu: “ Ngủ ngon”. Ngày hôm sau thức dậy, mưa liên tục mấy ngày cuối cùng cũng đã dừng. Bên ngoài rèm cửa sổ, ánh nắng vàng rực rỡ một mảnh đến chói mắt. Cô lái xe ra ngoài, mới đi khỏi chừng mười mét thì thấy một chiếc xe khác vừa đến. Trần Nam ngồi trong xe, bên cạnh là bác sĩ gia đình tới đóng lại vết thương cho Thẩm Trì.
Suốt cả sáng, trong lúc bác sĩ bận bịu ở Trầm gia thì Thừa Ảnh đang dỗ dành một đứa trẻ nằm lên giường để kiểm tra cơ thể.
“ Đến đây nào, nằm xong lát nữa cô sẽ đi mua kẹo cho cháu”.
“ Đau…”. Gương mặt cậu bé sáu tuổi lộ vẻ đau đớn, từ lúc bắt đầu bước vào cửa đã không ngừng kêu đau lưng. Sau khi nhanh chóng hoàn thành việc kiểm tra thông thường, Thừa Ảnh đề nghị phụ huynh đưa cậu bé đi chiếu chụp trước. Nhìn mẹ cậu bé bối rối, mắt ửng đỏ, ôm chặt lấy con trai: “ Hôm qua nó kêu đau lưng. Tôi tưởng nó mượn cớ không muốn đi học đàn, còn mắng nó một trận. Bác sĩ, rốt cuộc cô kiểm tra có vấn đề gì không ạ? Tại sao cháu nó đau đến nỗi cả đêm không ngủ được vậy?”.
Cậu bé nằm trên vai mẹ, gương mặt nhỏ nhắn phờ phạc tái nhợt. Thừa Ảnh kê đơn xong đưa cho người mẹ, dịu dàng an ủi: “ Chị không phải vội, xem phim chụp X quang trước rồi sẽ xử lý”. Trước khi bọn họ rời đi, cô nhẹ nhàng nhéo nhéo cánh tay bé xíu của cậu bé, kín đáo đưa cho cậu nhóc một chiếc kẹo que, cười nói: “ Cháu đúng là một nam tử hán nhỏ bé kiên cường, đây là phần thưởng của cô tặng cháu”.
Thế nhưng phim chụp X quang hiện ra, kết quả không được lý tưởng, thậm chí còn khiến Thừa Ảnh kinh ngạc. Ven cột sống của cậu bé sáu tuổi có một bóng mờ hết sức rõ ràng. Người mẹ khóc nước mắt rơi như mưa, làm cậu bé liên tục kéo áo mẹ nó, ngơ ngác, dường như bị hù dọa đến quên cả đau.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lúng túng, trong lòng Thừa Ảnh hơi nhói lên, nhanh chóng thu xếp bọn họ đi kiểm tra và chiếu tia thêm một lần nữa.
Sáng sớm gặp chuyện như vậy, bệnh nhân lại nhỏ tuổi, khó tránh làm cho tâm trạng của cô có chút chấn động. Mãi cho đến khi trời chạng vạng rời khỏi bệnh viện, cô vẫn nhớ tới kết quả kiểm tra của cậu bé ấy.
Năm đó cô còn đang học Đại học Y, thầy hướng dẫn của cô là một người có quyền uy, tiếng tăm lừng lẫy trong nước về giải phẫu thần kinh, từng có lần giảng dạy công khai, thầy nói rằng: “ Bác sĩ phải có lòng nhân ái nhưng sự nhân từ này tuyệt đối không được làm ảnh hưởng đến suy nghĩ và tâm trạng của các em…Vào thời khắc quan trọng phải nhớ kỹ, đối mặt với bệnh nhân, các em là một bác sĩ! Chỉ là bác sĩ mà thôi! Thời điểm các em dùng năng lực chuyên môn đi cứu người, đồng cảm, bi thương, bất luận là tâm trạng gì đi nữa đều dư thừa, thậm chí là cản trở. Trong tay các em cầm dao phẫu thuật, trước hết chúng ta phải cắt bỏ, đó là…những điều dư thừa ấy”.
…
Sau nhiều năm, ký ức của cô vẫn lặp đi lặp lại những câu nói này nhưng không có cách nào dựa theo một trăm phần trăm lời dạy bảo của thầy hướng dẫn để làm bác sĩ. Cô có một đôi tay vững vàng nhưng trái tim thì vẫn không làm được.
Đến mức cô thường nghĩ, quả thật nếu có thể dùng dao giải phẫu cắt đứt thứ tình cảm dư thừa, phải chăng giờ đây cô và Thẩm Trì đã sớm thoát khỏi dây dưa? Hơn nữa, dao giải phẫu sắc bén như vậy, chỉ cần đủ chính xác nhanh gọn sẽ không cảm thấy quá đau.
Xe đến đón cô đỗ ở bãi xe ngầm của bệnh viện, lúc nhìn thấy cô tan sở từ thang máy đi ra, đèn xe vụt sáng hai cái, lập tức từ chỗ đậu lái ra. Đúng lúc có một đồng nghiệp quen biết nhìn thấy, kéo bạn trai mình, vừa tiến đến chào vừa hỏi: “ Bác sĩ Yến, chồng chị à?”.
Thừa Ảnh cười cười: “ Không phải, chỉ là một người bạn thôi”.
“ Ồ, nghe nói chồng chị làm ăn lớn, chắc là khá bận rộn phải không? Em chưa từng thấy anh ấy đưa đón chị đi làm”.
Mang theo tin đồn lên bàn phẫu thuật phải chăng so với sự thông cảm còn nguy hiểm hơn?
Tâm trạng của Thừa Ảnh vẫn tốt, nụ cười hoàn mỹ giống như nhân vật nữ chính trong quảng cáo kem đánh răng: “ Anh ấy thường xuyên đi công tác, quả thực không được rảnh rỗi. Kỹ thuật lái xe của tôi cũng không tệ lắm. Hơn nữa một người đi làm, thời gian tương đối tự do hơn”.
Xe chạy chậm tới trước mặt Thừa Ảnh, cô quay sang đồng nghiệp hơi vẫy tay: “ Tôi còn hẹn bạn đi ăn cơm, lúc nào rảnh rỗi nói chuyện tiếp nhé”.
Người đồng nghiệp tò mò mở mắt nhìn vào trong xe, tiếc là tấm kính được chế tạo đặc biệt, căn bản từ bên ngoài không nhìn thấy hình dạng bên trong.
Thừa Ảnh lên xe, dường như có vẻ mệt mỏi, ngay cả giọng nói cũng thấp vài độ, hỏi: “ Đi đâu?”.
Tài xế báo tên nhà hàng, cô liền không nói thêm gì nữa.
Nơi ăn cơm là một nhà hàng tư nhân của Nhật, có tổng cộng bảy tám phòng nhỏ, không có phòng khách, ông chủ thường chỉ chiêu đãi khách quen.
Hành lang chật hẹp vòng vèo. Hai bên lối đi nhỏ cách mười mét lại treo một chiếc đèn lồng đỏ kiểu Nhật. Dọc đường đi, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, trầm thấp êm tai, nhất thời không tìm ra đâu là ngọn nguồn.
Nhân viên phục vụ mặc bộ ki mô nô tinh xảo thanh lịch, hơi cúi người, thay Thừa Ảnh kéo chiếc cửa hộp. Thẩm Trì đã đến, cùng ngồi đối diện với anh là một đôi nam nữ trẻ tuổi xa lạ.
Ánh mắt cô nhìn thoáng qua, chỉ thấy tư thế ngồi của anh không hề khác thường, nét mặt dường như rất thoải mái, xem ra đều là công lao của bác sĩ. Anh mạnh mẽ như vậy, làm cho bản thân nhanh chóng có chuyển biến tốt, khiến cô thấy hứng thú đối với thân phận của những vị khách tối nay. Có thể để cho Thẩm Trì nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, gắng gượng chống đỡ đi gặp mặt, lai lịch và mục đích tới phỏng chừng sẽ không đơn giản.
Tâm tư lặng lẽ xoay vòng, cô đi tới ngồi xuống bên cạnh Thẩm Trì.
“ Hàn Duệ, Phương Thần”. Thẩm Trì khẽ mỉm cười giới thiệu: “ Vợ tôi, Yến Thừa Ảnh”.
“ Xin chào”. Cô gái đối diện mặc chiếc váy liền bằng lụa tơ tằm màu xanh ngọc, lựa chọn màu sắc như vậy làm tôn thêm nước da trắng như tuyết, lộ rõ đôi mắt sáng ngời.
Thừa Ảnh nhìn cô gái cười khách sáo: “ Rất vui được biết cô”.
“ Bọn họ mới đi nghỉ ở nước ngoài về. Hôm qua quá cảnh tại Hồng Kong, điểm đến tạm thời đổi thành Hải Vân”. Thẩm Trì hơi xoay hông, hiếm khi nói được với cô cả một đoạn dài: “ Anh và Hàn Duệ biết nhau lâu rồi, mấy năm gần đây ai cũng bận việc riêng nên không có cơ hội gặp mặt. Ngay cả khi cậu ấy kết hôn, anh cũng không có thời gian để đến hội trường. Lần này khó khăn lắm mới gặp được nhau”.
“ Thảo nào”. Dáng vẻ Thừa Ảnh nhìn phảng phất có sự tiếc nuối chân thành, lại như có sự hờn dỗi, quay sang Thẩm Trì oán trách: “ Nói vậy hình như anh có rất nhiều bạn bè mà em không biết”. Thanh âm thật ra không lớn không nhỏ, đảm bảo mọi người nghe được rõ ràng.
Thẩm Trì không khỏi nghiêng đầu nhìn cô, không thể không nhíu mày, bất chợt từ đằng sau vươn một tay ôm lấy eo cô, cười thoải mái: “ Xem ra em đang lên án anh chưa đủ năng lực để làm chồng”.
“ Ừm”. Cơ thể Thừa Ảnh vừa lúc nghiêng về phía trước, tránh né sự đụng chạm không dấu vết, tự mình cầm ấm trà rót thêm vào hai chiếc chén của khách. Khi cô làm việc này tựa như rất tập trung, lộ sự khách khí, ngay cả lông mi cũng hơi rũ xuống, chỉ nhìn chăm chú vào dòng nước ấm áp từ từ rơi vào trong chén.
“ Đôi khi rất không đủ năng lực. Như hôm nay có đồng nghiệp hỏi em, vì sao cho tới bây giờ vẫn chưa từng gặp anh đưa đón em đi làm”.
Lúc nói chuyện cô cũng không ngước mắt lên, trong giọng nói tựa hồ có chút bất mãn nhưng lại càng giống trước mặt người quen liếc mắt đưa tình. Thẩm Trì từ bên cạnh nhìn chăm chú gò má của cô, nhất thời không tiếp lời nhưng trong ánh mắt vui vẻ có chút bí hiểm.
Ngược lại, Phương Thần ngồi đối diện thoải mái hỏi vặn: “ Lúc này, không phải người đàn ông nên lấy lý do bận rộn công việc lập tức chủ động thừa nhận tặng một món quà để vỗ về vợ sao?”. Phương Thần mỉm cười nhìn Thẩm Trì, người sau khi đã thu hồi ánh mắt, vừa cầm chén trà đưa lên môi, vừa không nhanh không chậm cho ra kết luận: “ Có vẻ như Hàn Duệ thường dùng nguyên tắc này. Tôi chưa từng thử, không biết có được hay không, hiệu quả ra sao?”.
“ Không phải tốt nhất”. Phương Thần lắc đầu như lấy làm tiếc: “ Sự sáng tạo và sức tưởng tượng của đàn ông luôn có khiếm khuyết, mà theo đuổi những ý tưởng mới vốn là bản chất của phụ nữ. Cung và cầu không bình đẳng sẽ nảy sinh mâu thuẫn”. Nói xong cô quay đầu, nghiêm túc hỏi người bên cạnh: “ Anh cảm thấy thế nào?”.
Gần như vừa bước vào cửa, Thừa Ảnh liền chú ý tới, trên người người đàn ông họ Hàn dường như có một loại khí chất rất đặc biệt, lạnh lùng nghiêm nghị, không nói nhiều nhưng cảm giác tồn tại rất mãnh liệt, mạnh mẽ đến nỗi khiến người ta không có cách nào xem nhẹ.
Thế nhưng lúc này, cô bỗng thấy anh ta bật cười nhẹ, dùng giọng điệu nửa trêu đùa, nói: “ Sao anh có cảm giác hôm nay là ngày khai mạc Đại hội đồng tố cáo vậy nhỉ. Sớm biết thế hẳn là cho bọn em tự do hoạt động, anh và Thẩm Trì một mình gặp mặt là được rồi”.
Không ngờ Phương Thần lập tức gật đầu: “ Đề nghị này không tệ”. Cô vừa cười vừa cùng Thừa Ảnh trao đổi: “ Chẳng qua hiện giờ tôi đang đói bụng, chờ lát nữa ăn xong, hay là cô theo tôi ra ngoài đi mua sắm?”.
“ Không thành vấn đề”. Có khả năng rời xa người nào đó, Thừa Ảnh đang cầu mà không được.
Vì vậy, kết thúc bữa ăn chính, các cô nghỉ ngơi sơ qua rồi tự động rời đi, để lại hai người đàn ông nhân cơ hội nói chuyện chính sự.
Trong góc phòng xông lên mùi khói thoang thoảng, mang theo mùi hương thần bí không biết tên, lượn lờ xung quanh không gian kín đáo. Thẩm Trì không thích mùi thơm này nhưng mới vừa rồi có thể do Thừa Ảnh ở bên cạnh, phảng phất trên chóp mũi hơn phân nửa là mùi thơm dịu trên người cô, đã thành công phân tán sự chú ý của anh. Cô vừa đi, anh cho người đem toàn bộ bếp hương bưng ra ngoài (1), rồi rút từ trong túi ra bao thuốc lá, chia cho Hàn Duệ một điếu.
Ánh lửa sáng ngời bỗng nhiên nhún nhảy, vừa vặn chiếu lên gương mặt điềm tĩnh, tuấn tú cân xứng. Một tay Hàn Duệ duỗi