ến cô không nhịn được dừng lại liên tục uống mấy ngụm nước lớn, sau mới trả lời anh: “ Thực ra, điều đó sẽ được tính là tốt nghiệp đi du lịch. Tôi cảm thấy rất có hứng thú với vùng đất này, khó mới có thể tìm thấy cơ hội, lần sau có muốn đi, không biết phải đợi đến khi nào”.
“ Năm nay cô tốt nghiệp đại học à?”
“ Đúng vậy, nhưng tôi chỉ dựa vào sách vở cho nên mọi vất vả còn chưa được tiếp cận”.
“ Học ngành gì?”. Hình như anh đã bị khí thế và sắc mặt trẻ con của cô chọc cười, sau đám khói thuốc trắng mờ nhạt, anh hơi nheo mắt hỏi.
“ Y khoa”.
Anh sửng sốt, nghiêng người cầm mẩu thuốc gảy vào gạt tàn, thản nhiên đánh giá: “ Cứu người, một sự nghiệp vĩ đại”.
Cô gật đầu thừa nhận: “ Đó cũng là lý tưởng của tôi”.
“ Không tệ”. Ngữ khí của anh rất bình thản, đơn giản nghĩ tới nghề nghiệp của mình, đối lập rõ ràng, dễ nhận thấy có chút hài hước và châm chọc.
Sau khi ăn xong anh mới biết cô phải tá túc nhà dân. Anh suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “ Đêm nay, cô đi theo tôi”. Cô hơi hoảng hốt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng ngời của anh. Anh thấy buồn cười, nói: “ Cô đang nghĩ linh tinh gì vậy? Tôi lo cô là con gái sẽ không được an toàn. Đi thôi, tôi giúp cô sắp xếp chỗ ở”.
Anh thong dong đi về, lập tức nghe tiếng chân của cô đuổi theo. Đúng là ngủ đêm ở nhà dân thật sự không an toàn. Nhưng ở vùng đất này, cô bỗng nhiên bên cạnh anh ở chỗ đông người đã sớm bị không biết bao nhiêu ánh mắt dõi theo.
Cuối cùng, anh mở cho cô một phòng trong khách sạn, ngay bên cạnh phòng mình. Trước khi chia tay, anh cầm thẻ phòng đưa cho cô rồi dặn dò: “ Có việc gì thì gọi điện cho tôi”. Cô ghi nhớ dãy số di động của anh, vẫy tay, vui vẻ chúc ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, anh dùng điện thoại phòng đánh thức cô dậy. Khi ăn sáng, anh hỏi: “ Cô muốn đi đâu tiếp?”. Thật ra, cô không có kế hoạch gì đặc biệt nhưng muốn tiện đường đi thăm thú Thụy Lệ (1). Anh nghe xong cảm thấy buồn cười, chính mình mấy hôm trước mới từ bên kia sang đây nhưng anh vẫn tỉnh rụi nói: “ Cùng đi nhé”. Chỉ vì đêm qua sau khi trở về phòng, anh nhận được tin, hình như có ai đó thật sự đang chọn thời cơ để hành động, mà anh thì không muốn đưa cô vào chỗ nguy hiểm. Hành trình Tây Nam lần này, anh dẫn theo đoàn xe của mình. Hơn chục chiếc Land Rover cải trang hùng hổ xếp thành chữ khai đi trên đường, nhìn thấy cô gần như trợn mắt há mồm.
“ Rốt cục là anh đang làm gì vậy?”.
“ Bán xe”. Anh nói đùa. Ngay cả Trần Nam đang ngồi bên ghế phụ đằng trước cũng không nhịn được quay lại liếc nhìn, sau đó lập tức nín cười xoay mặt đi như không có chuyện gì xảy ra.
“ Tôi không tin”. Cô bỗng như nghĩ đến việc gì đó. Vì vậy, nghiêng người sang phía anh ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo anh lại gần một chút.
Những đám mây trên bầu trời rộng lớn, ánh dương ban ngày rực rỡ xuyên qua cửa sổ xe chiếu lên người cô làm cho mái tóc đen nhánh được phủ một lớp màu vàng nhạt. Tóc của cô dường như ngắn hơn so với hồi ở Đài Bắc nhưng vẫn suôn thẳng và đẹp như lụa. Cô nghiêng người, đưa lưng về phía ánh sáng chói mắt, khẽ mím môi cười xinh xắn.
Giống như năm ấy.
Trong xe rung nhẹ, anh nhìn đôi má hình cung xinh xắn mềm mại của cô như có chút không thật. Trầm mặc chỉ trong chốc lát, anh mới di chuyển về phía cô, tùy ý phối hợp chiều cao hơi thấp của Thừa Ảnh. Hơi thở khe khẽ sát bên tai, mang theo mùi hương đặc biệt: “ Hình như anh vẫn còn nợ tôi một buổi đi dạo và một bữa ăn”. Thanh âm của cô rất thấp, hiển nhiên không muốn những người ở đằng trước nghe thấy. Anh dừng lại mất hai giây rồi bỗng bật cười, cũng thấp giọng như thế trả lời: “ Tôi nhớ “.
Hồi ở Đài Bắc, hình như cô đi xe máy hóng gió nhiều nên nghiện. Rõ ràng một cô gái bình thường hiền lành như vậy, đối với sự việc ấy lại nảy sinh nhiệt tình cao độ. Mỗi lần đi dạo đêm về, anh hay dẫn cô đến một tiệm nổi tiếng ven đường ăn chút gì đó rồi đưa cô về nhà. Thông thường, không chỉ có cô và anh, còn có cả đám huynh đệ của mình, mỗi người đều mang theo bạn gái. Thật ra cũng chỉ có cô và đám người này là không hợp nhau. Ở Đài Bắc chưa được một năm, cô là hoa hậu giảng đường với kết quả học tập xuất sắc, văn thể mĩ đều đứng đầu, đúng là một học sinh giỏi đạt chuẩn. Với đám nữ sinh mặc váy da, nhuộm tóc, xỏ bảy tám lỗ tai đương nhiên không phải cùng một loại. Nhưng cô vẫn hòa lẫn như cá gặp nước, xưng hô mật thiết, đối với họ vô cùng hòa hợp. Lần hoạt động tập thể cuối cùng, anh lại lỡ hẹn. Khi anh đột ngột rời khỏi Đài Bắc, gần như một câu chào hỏi cũng không có, cứ như vậy mà đi. Anh không nghĩ cô vẫn nhớ, cho dù khoảng cách thời gian đã qua năm sáu năm. Hình như anh không nghĩ đến, sau cuộc hành trình Tây Nam đã qua năm sáu năm, chính anh vẫn nhớ y nguyên chuyện xưa.
Lúc Tạ Trường Vân đẩy cửa tiến vào, mấy chai rượu trên bàn đã trống rỗng. Thẩm Trì hơi nheo mắt, ngồi không nhúc nhích, chỉ tùy ý vung tay lên chào anh ta: “ Ngồi đi”. Rồi cười nói: “ Nghe nói dạo này anh không ở trong nước?”.
“ Hôm qua mới về”. Tạ Trường Vân ngồi xuống, cởi cúc măng sét, đem tay áo xắn lên, có lẽ đã tiễn khách về, cho nên mới thoải mái như vậy. Bên cạnh có người của Thẩm Trì rót nửa ly rượu đưa tới, gọi: “ Ngũ ca”.
Tạ Trường Vân đứng thứ năm trong Tạ gia. Gia đình anh ta là một gia tộc lớn, anh em họ hàng tính ra cũng phải hai mấy ba mươi người, tên đều đệm chữ “ Trường”, gọi tên không bằng gọi ngôi thứ cho giản tiện. Vì vậy, từ nhỏ tới lớn, bạn bè gần như không gọi tên của anh ta theo thói quen, thuộc hạ của Thẩm Trì cũng theo Thẩm Trì, gặp mặt đều cung kính gọi một tiếng “ Ngũ ca”.
Tiễn khách xong, Tạ Trường Vân thảnh thơi ngồi xuống bảo quản lý mang rượu gửi ra (2), ngồi trên ghế lô cho tới rạng sáng. Lúc ra khỏi cửa, tất cả mọi người hình như đều say. Bước chân của Thẩm Trì hơi chênh vênh, đi ra một hai bước thì được một đôi tay nhẹ nhàng đỡ lấy. Anh nghiêng đầu nhìn thoáng qua, là cô gái có đôi mắt hẹp dài ngồi cả đêm bên cạnh.
“ Thẩm tiên sinh, ngài cẩn thận”. Vẫn là giọng nói nhỏ nhẹ. Anh chăm chú nhìn cô ta hai giây rồi rút tay ra khỏi cánh tay đó, vỗ vai Tạ Trường Vân: “ Trên đường đi chậm thôi”.
Lái xe của Tạ gia lái xe xuống núi trước, đèn xe vụt sáng trên đường núi quanh co rồi nhanh chóng mất hút. Thẩm Trì nửa nằm nửa ngồi ở sau ô tô, chờ xe khởi động mới gọi một tiếng: “ Trần Nam”. Trần Nam vội vã trả lời, đồng thời từ chỗ ghế lái phụ quay đầu lại, còn tưởng anh có việc gì cần, kết quả chỉ thấy anh nhắm mắt chậm rãi hỏi một câu: “ Đã xem Hoa Mộc Lan chưa?”.
Câu hỏi này hơi khó hiểu. Trần Nam nghi ngờ mình uống nhiều rượu nên nghe nhầm, đang do dự chưa trả lời, chợt nghe Thẩm Trì thấp giọng nói tiếp: “ Phim hoạt hình của Holywood, Hoa Mộc Lan…Cô gái vừa ngồi bên cạnh, dáng dấp trông giống thế”.
Trần Nam thận trọng suy nghĩ, anh ta thật sự không chú ý đến “ người nhà” họ Trần ấy, trái lại anh ta nhớ đến một chuyện khác: “ Trước đây em thường hay mua giúp chị dâu rất nhiều đĩa phim hoạt hình. Trong nhà có thể có bộ này đấy”. Anh ta nghi ngờ Thẩm Trì ở nhà cũng đã xem qua, nếu không sao anh lại tiếp xúc với thứ đó?
Lúc này, Thẩm Trì im lặng, như có như không: “ Ừ” một tiếng. Thật ra, buổi tối Trần Nam cũng uống nhiều rượu, suy nghĩ không thể sáng suốt như bình thường. Mọi ngày trước mặt Thẩm Trì nhắc đến Thừa Ảnh là điều cấm kỵ, anh em bọn họ đều cố gắng tránh xa những câu chuyện có chủ đề kiểu ấy. Nhưng đêm nay, đầu lưỡi anh ta như bị buộc nút, ngay cả tư duy cũng như bị bện chặt cùng một chỗ, điều tự nhiên kiêng dè không được lại trôi chảy nói ra không bị phát hiện.
Một lúc lâu, anh ta thấy Thẩm Trì nãy giờ không nói gì mới lại hỏi: “ Anh muốn uống nước không?”. Thẩm Trì vẫn duy trì tư thế nửa nằm nửa dựa không nhúc nhích, mắt nhắm như cũ, giọng nói hơi khàn nhắc nhở: “ Mở cửa xe xuống”.
Bên ngoài vẫn còn mưa, cửa sổ xe hạ xuống hơn nửa, nước mưa lẫn trong gió thoáng cái tất cả đều nhẹ nhàng bay vào. Trần Nam sợ anh bị cảm lạnh, từ chỗ ngồi cầm một tấm thảm mỏng chuẩn bị sẵn, xuống xe đi vòng ra phía sau, thò người vào đắp lên cho anh. Nhưng anh vẫn không động đậy, hơi thở hơi nặng nề, xem chừng say thật. Về đến nhà, di giúp việc ra đón, Thẩm Trì dường như đã tỉnh táo, đi nhanh lên lầu.
Phòng ông chủ là một căn phòng đôi lớn, bên ngoài phòng sinh hoạt, góc tường sáng ánh đèn, phòng ngủ tối đen một mảng. Anh đứng ở cửa phòng ngủ do dự một lúc, rốt cục mới đẩy cửa đi vào. Thông qua ánh sáng yếu ớt, anh có thể thấy một thân ảnh đang nghiêng người nằm cuộn tròn trên giường, từ tư thế đó chắc hẳn cô thường hay ngủ xoay lưng về phía anh. Anh cứ như vậy đứng giữa phòng ngủ lẳng lặng nhìn một hồi, tay bắt đầu cởi quần áo.
Nước lạnh từ vòi sen kích thích lên da, đối lập với chất cồn trong máu bị thiêu đốt nóng hổi, đổi lấy cảm giác tinh tế không được thoải mái lắm. Buổi tối, anh không ăn cơm, lại uống rất nhiều rượu, lúc này chỉ cảm thấy dạ dày trống rỗng khó chịu. Tắm qua loa xong, tùy tiện lau tóc rồi ném khăn tắm đi ra ngoài. Tiếng động không tính là quả nhỏ nhưng người phụ nữ trên giường căn bản như không bị anh đánh thức, lúc đi vào tư thế thế nào, bây giờ vẫn vậy.
Bây giờ là 4h45’ sáng, từ lâu, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cô đã khác anh. Ít thời gian gặp mặt, cơ hội nói chuyện càng ít. Anh tới bên giường, bàn tay đỡ lấy bờ vai hơi gầy của cô, nhẹ nhàng xoay lại. Quả nhiên, anh vừa chạm vào cô, cơ thể cô liền cứng đờ. Cô đã tỉnh, có thể vẫn luôn tỉnh táo, chỉ là giả bộ ngủ mà thôi.
Trong bóng tối không ai nói chuyện nhưng Thừa Ảnh đã mở mắt. Lúc phát hiện khoảng cách của anh rất gần, một khoảng cách cận kề gần như nguy hiểm. Trên người anh mát lạnh mùi vị tắm gội nhưng hơi thở lại thoang thoảng mùi thuốc lá và rượu. Cô theo bản năng nhíu mày định xoay mặt nhưng một giây tiếp theo đã bị anh cường ngạnh giữ cằm. Cô chưa kịp lên tiếng đôi môi ấm áp đã bị ép xuống.
Trong nháy mắt, tim cô đập mạnh và loạn nhịp, có lẽ vì động tác bất ngờ, hoặc đơn giản chỉ vì hơi thở này vô cùng quen thuộc. Phản ứng nguyên thủy nhất của cơ thể cũng là thành thật nhất, cho tới bây giờ sẽ không bao giờ nói dối. Cô quen với hơi thở đã sớm thâm nhập tận trong xương tủy của anh nhưng hết lần này đến lần khác….Hai năm dài bất hòa đã khiến cô có phần hoảng hốt.
Trong bóng tối, một chân anh quỳ ở mép giường, một tay đè lên vai, một tay giữ lấy mặt cô. Cô không tự chủ được đưa tay ra lại chạm vào cơ thể trần trụi và da ngực hơi lạnh của anh. Cô như chạm phải điện, chỉ dừng trên đó một giây rồi vô thức rụt tay về, tiện đà đổi thành dùng chân ngăn chặn.
Mặc dù, anh uống rượu nhưng lực đạo khống chế vẫn vô cùng tốt. Trước động tác của cô, anh dùng chân mình đè lên đầu gối cô, vừa không đau lại khiến cô di chuyển khó nhọc. Cứ như vậy, trong vòng hai ba giây, cô đã bị anh dễ dàng áp chế dưới thân. Cô không rõ đêm nay anh rốt cuộc muốn làm gì.
Bọn họ đã lâu lắm rồi không hôn môi, ngay cả ôm cũng không có. Hàng đêm ngủ chung trên một chiếc giường nhưng ở giữa như có một bức tường cao vô hình, cắt đứt mọi đụng chạm và trao đổi nhiệt độ cơ thể. Rất nhiều đêm, cô tỉnh dậy sau khi gặp ác mộng, qua ánh trăng mờ ảo đều thấy bóng lưng anh. Rõ ràng, đưa tay ra có thể chạm vào, gần trong gang tấc mà xa cách nghìn dặm không vượt qua nổi. Đếm không biết bao nhiêu lần, cô tình nguy