bàn tay đang run rẩy, mười ngón tay bắt chéo để trước người, cố chấn tĩnh hỏi: “ Tôi đã có thể đi được chưa?”.
Dáng dấp của cô lúc này trông rất khổ sở. Trên đồng phục học sinh dính vết máu khô đông lại thành những chấm màu nâu không lớn không nhỏ, in trên chất vải cô tông trắng tinh nên nhìn rất rõ, dù thế nào đi nữa cũng không thể giấu được. Những sợi tóc mảnh vì mồ hôi mà bết lại trên trán, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt thất thần. Rõ là một hình ảnh vô cùng nhếch nhác.
Anh không nén nổi nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu thẳm như dò xét, một lát sau mới xoay người nhặt quần áo lên mặc vào, vừa nhìn cô vừa cài cúc áo, nói: “ Để tôi tiễn cô”.
Cô vô thức buột miệng: “ Không cần”. Ngước lên thấy khóe mắt anh hơi nheo lại nên không thể không ho khẽ một tiếng giải thích rõ ràng: “ Anh đang bị thương cần phải nghỉ ngơi. Tự tôi về nhà thay quần áo được rồi”.
Lý do này thật sự rất tệ, sao cô có thể quan tâm nhiều đến anh như vậy. Chỉ trong lòng cô mới hiểu rõ, người đàn ông trước mặt, toàn thân cao thấp đều tản ra một sự huyền bí và nguy hiểm. Trực giác nói cho cô biết, không nên lại quá gần anh.
May mà anh không kiên trì nữa, chỉ nửa cười nửa không nhìn cô, tiếp tục nói cảm ơn: “ Được, hôm nay cảm ơn cô”. Ngữ khí ôn hòa lịch sự, quả là một người rất khiêm tốn, không một ai có thể đem anh ra liên hệ với người có vết dao đáng sợ kia.
Mà Thừa Ảnh giống như lấy được lệnh đặc xá, ngay cả một chút khách khí trong bụng cũng không có, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi cuộc gặp gỡ kỳ lạ này. Kết quả, cô vừa mới đi tới cửa bỗng nghe thấy phía sau truyền tới một giọng nói mát lạnh bình thản: “ Cô tên gì?”.
Cô theo tiếng nói quay đầu lại, người đàn ông có cơ thể cao lớn nhàn tản đứng cạnh bàn, ánh mắt thăm thẳm đen nhánh như mang theo một tia hứng thú, chậm rãi tự giới thiệu: “ Thẩm Trì”.
Cứ như vậy, cô không tiện từ chối nhưng lại không biết cách nói dối, chần chừ giây lát xong đành nói thật: “ Yến Thừa Ảnh”.
“ Yến Thừa Ảnh”. Anh hạ giọng, đem ba chữ này lặp lại lần nữa rồi mỉm cười: “ Tạm biệt”.
Cửa chính mở ra, ánh mặt trời rực rỡ mùa thu lập tức tràn vào làm người khác suýt nữa bị hoa mắt. Thừa Anh hít một hơi thật sâu nhìn thế giới tươi mới dần náo nhiệt bên ngoài, trong tư tưởng không hi vọng còn có thể gặp lại người đàn ông kia. Chuyện này tựa như một bí mật, chôn sâu trong đầu Thừa Ảnh, không nhắc đến với bất kỳ ai.
Hôm đó, cô thấp thỏm bất an chạy về nhà, vội vã thay đồng phục sạch rồi lấy nước xử lý vết máu bẩn trên quần áo. Sau khi khẳng định sẽ không bị cô phát hiện ra điều lạ mới vội vội vàng vàng chạy đến trường. Đương nhiên là cô đến muộn, may mà thầy giáo không nghiêm khắc trừng phạt.
Buổi chiều, Đinh Lệ Trân đến trường đi học lại, vừa thấy mặt đã hào hứng nói: “ Nói cho cậu biết một chuyện. Thầy Trương bị ốm, phải xin nghỉ nửa tháng”.
Buổi chiều, lớp họ có giờ mỹ thuật tạo hình. Tác phong của thầy Trương không được tốt lắm, giọng nói the thé, hay châm biếm sự yếu kém của học sinh và rất tự mãn. Tin tức thầy Trương bị bệnh nhanh chóng truyền đi, thoáng cái trong lớp bùng lên tiếng vỗ tay reo hò. Thừa Ảnh mới tới không lâu, đây là lần đầu tiên thấy mọi người như vậy, hoàn toàn khác hẳn bầu không khí nơi mình học trước kia nên không khỏi thấy lạ. Cô đóng bút vẽ trên bàn, hỏi: “ Không có thầy giáo, chúng ta làm gì bây giờ?”.
“ Nghe nói sẽ có thầy giáo dạy thay”. A Trân ghé vào bàn bên cạnh, nhỏ giọng cười hì hì: “ Hơn nữa còn là một đại soái ca”.
Thấy cô bạn thân gương mặt ửng đỏ, ánh mắt toát lên sự chú tâm, Thừa Ảnh nhịn không được gõ lên đầu bạn mắng: “ Cậu đúng là đồ háo sắc”.
“ Mình háo sắc, lẽ nào cậu thì không?”. A Trân là một cô gái không tim không phổi, hỉ nộ ái ố đều viết lên mặt, không hề che giấu. Thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, đối với loại động vật đẹp trai trời sinh thiếu sự miễn dịch. Thừa Ảnh vừa nghe cũng thấy hứng thú. Vì vậy, hai người câu được câu chăng nói chuyện say sưa đến khi chuông vào lớp vang lên.
Giáo viên dạy thay rất đúng giờ, một giây sau khi tiếng chuông chấm dứt, không nhanh không chậm bước vào phòng học. Trong nháy mắt, trước một lớp học đang nhao nhao ầm ĩ bỗng nhiên như bị thần chú, ngay lập tức yên lặng, không khí như bị đông lại. Mọi người đều nhìn ra cửa, ánh mắt tràn ngập sự hiếu kỳ và kinh ngạc. Chỉ có Thừa Ảnh là ngoại lệ.
Cô cảm thấy chết lặng khi nhìn thân ảnh cao lớn khôi ngô đi lên bục giảng. Đối mặt với người thầy vừa tới, ánh mắt của mọi người xung quanh đều phát
quang. Cũng chỉ có cô như thấy một mảng đen tối trước mặt, lỗ tai vang tiếng ong ong.
Nhận ra hơn hai mươi đôi mắt đang dò xét, mặt người đàn ông trẻ tuổi kia không đổi sắc, giọng nói thản nhiên: “ Xin chào, tôi là Thẩm Trì. Các em có thể gọi tôi là thầy Thẩm hoặc gọi thẳng tên tôi”.
Cuối cùng, giọng nói trầm thấp mát lạnh đã khiến mọi người tỉnh lại. Nháy mắt trong lớp học lại bùng lên những tiếng thảo luận với tần số cao, còn kèm theo giọng cảm thán của mấy nữ sinh. Lớp trưởng quên cả hô “ Đứng lên”. Mà anh căn bản không để bụng, một lát sau mới nói tiếp: “ Tôi được chỉ thị đến đây dạy thay, có lẽ chỉ một buổi hôm nay thôi. Cho nên để không lãng phí thời gian, chúng ta học luôn chứ?”.
Khi nói câu này, anh đặt bộ dụng cụ vẽ tranh xuống, hai tay nhàn rỗi đút túi quần, chậm rãi đi tới dãy bàn đầu tiên. Bởi ở đó có một nam sinh đưa ra câu hỏi nghi ngờ: “ Thưa thầy, nhìn thầy không giống thầy giáo chút nào”.
Thừa Ảnh không nhúc nhích, chăm chú nhìn Thẩm Trì, chỉ thấy trên gương mặt anh tú của anh nở một nụ cười: “ Quả thực không phải, hôm nay tôi được thầy hiệu trưởng giao phó, đến dạy thay một tiết”.
Vẻ mặt của anh ôn hòa thân thiết, ngay cả giọng nói cũng tao nhã và hình tượng ai đó toàn thân bao phủ máu tanh với ánh mắt sắc lạnh, lãnh đạm, mạnh mẽ buổi sáng tưởng chừng như hai người.
Thừa Ảnh nhất thời vẫn chưa tỉnh táo.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa sổ, vừa vặn rơi trên người anh, khiến toàn thân như rơi vào vùng sáng, càng lộ rõ vẻ đẹp trai. Anh mặc chiếc áo sơ mi sợi dệt màu trắng hết sức vừa vặn, hai chiếc cúc cổ bị tháo bỏ, tay áo xắn tùy tiện không rõ hình dạng, kết hợp với chiếc quần tây và đôi giày thoải mái, nhìn qua so với học sinh đang ngồi không nhiều hơn mấy tuổi.
Vừa nghe nói anh không thật sự không phải giáo viên, bầu không khí lớp học lập tức thoải mái hơn trước. Các nữ sinh lúc nãy xì xào bàn tán giờ càng thêm lớn mật, ngoài trò chuyện, ánh mắt còn nhìn thẳng vào người đàn ông đẹp trai từ trên trời rơi xuống, sự kích động hưng phấn treo cả trên mặt, không hề che giấu.
“ Thật là siêu đẹp trai”. Bên tai Thừa Ảnh truyền đến giọng nói của A Trân.
Cô không tập trung, cúi đầu đáp: “ Ừ”. Thừa Ảnh còn đang nghĩ tới chuyện sáng nay, kết quả bị Thẩm Trì bỗng nhiên thay đổi tầm nhìn, cô khó khăn liếc qua mặt anh. Đối mặt khoảng hai giây, Thừa Ảnh theo bản năng bỗng ngẩn người, còn anh thản nhiên di rời sự chú ý, quay đầu giải đáp thắc mắc của một bạn học nữ.
Nữ sinh kia hỏi: “ Thầy Thẩm, xin hỏi năm nay thầy bao nhiêu tuổi?”.
“ Em đoán không thể quá 22”. Một nam sinh ngồi bên cạnh tùy tiện chen lời.
“ Em nhìn không sai”. Thẩm Trì mỉm cười với nam sinh kia, gương mặt nghiêng nghiêng ngầm thừa nhận đáp án: “ Tôi hy vọng lát nữa khi vẽ chân dung người khác, em cũng có thể đem đường nét của người mẫu khắc họa chuẩn xác vào bức tranh”.
Anh vừa nói vừa xoay người lấy ra từ chiếc kẹp vẽ một bản danh sách, tùy ý lướt qua, sau đó nhìn về phía mọi người: “ Ai tự nguyện xung phong làm người mẫu nào?”.
Thấy mọi người không ai lên tiếng, anh chầm chậm bổ sung: “ Không cần cởi quần áo”.
Câu nói đùa khiến đám thiếu nam thiếu nữ cười vang. Mấy cậu nam sinh nghịch ngợm bắt đầu đùn đẩy “ tiến cử”, có lẽ muốn xem đối phương bị bêu xấu. Cũng có nữ sinh sôi nổi phóng khoáng định nhấc tay. Kết quả, không biết ai đó nói một câu: “ Thầy Thẩm, em thấy cơ thể thầy rất đẹp, hay là thầy làm mẫu cho chúng em đi”.
Giọng nói người đó khá lớn, xung quanh rất nhanh liền phụ họa theo. Thừa Ảnh nghe A Trân ngồi bên cạnh liên tục hô khẽ: “ Không được, không được, mình chảy máu mũi mất…”.
Điệu bộ ôm ngực của A Trân rốt cuộc khiến cô không nhịn được cười. Mà Thẩm Trì cũng cười, ánh mắt hẹp dài sâu thăm thẳm dưới ánh nắng gay gắt có chút mị lực, đối với đề nghị này từ chối cho ý kiến, chỉ nhẹ nhàng giở danh sách trên tay: “ Tôi sẽ chọn một bạn học”.
Thừa Ảnh bỗng có chút lo lắng. Cô không xác định được sự đối mặt ngắn ngủi khi nãy, anh có nhận ra không. Nếu có, liệu anh có gọi trúng tên cô? Cô rất ân hận, sớm biết vậy, lúc ấy đã đưa ra một cái tên giả nói cho anh biết.
Kết quả là cô đã lo bò trắng răng.
Thẩm Trì chọn một nam sinh đeo kính, vóc người hơi ục ịch trông giống Hách Thiệu Văn (1), cũng là một thành viên tích cực của lớp.
Nam sinh kia được mời lên phía trước, ngồi trên một chiếc ghế cao, đàng hoàng làm người mẫu. Thẩm Trì vẫn hai tay đút túi quần, đứng bên cạnh giảng giải nội dung chính về phác họa. Giọng nói của anh không nhanh không chậm, ngay cả cách đứng cũng hết sức nhàn nhã, thoải mái như đi chơi, không giống với đi học, càng giống cách nói chuyện phiếm buổi chiều.
Trong một thời gian ngắn, trái tim của hầu hết tất cả các nữ sinh đều bị người đàn ông trẻ tuổi bỗng nhiên xuất hiện này giam giữ.
Nhân lúc mọi người đang vẽ tranh, Thẩm Trì đi dọc lối nhỏ quan sát một vòng. Trên đường đi qua người Thừa Ảnh. Cô đang gắng sức rũ mi mắt, dồn hết tâm trí vào bút và giấy nhưng vẫn mơ hồ ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, như thể đắm mình trong nước đá bạc hà trong lành, vừa thanh lọc vừa mát lạnh.
Không khí như bị xâm lược bởi sự nguy hiểm, đây mới là cảm giác chân thật anh gây ra cho cô, không giống với biểu hiện nhẹ nhàng giả dối hàng chục phút trong lớp học, khiến người khác như được tắm gió xuân.
Sự thực, rất lâu sau đó, cô đối với anh vẫn luôn tồn tại một thứ tình cảm cực kỳ mâu thuẫn. Một người đàn ông như vậy, quá thần bí, quá nguy hiểm, mỗi lần lại gần đều cho cô cảm giác như mình sẽ hóa thành tro bụi bất kỳ lúc nào.