hoàn toàn không trang điểm thì trông cô ấy vẫn rất gợi cảm, cuốn hút. Tôi hít một hơi sâu, nhớ lại cảnh tượng ấm áp đêm qua, lập tức ngồi dậy mặc quần áo.
Khi Trình Tư Vy từ trong nhà tắm bước ra, đã không còn là Trình Tư Vy xinh đẹp, yếu ớt đêm qua nữa, cô ấy lại là một Trình Tư Vy lộng lẫy, đầy tự tin.
Nếu người đàn ông nào có được Trình Tư Vy, thì cả đời này không còn gì nuối tiếc nữa.
Tôi nghĩ thầm.
Cả hai chúng tôi quần áo chỉnh tề, bước ra khỏi phòng.
Sáng sớm ở thị trấn, sương mờ bao phủ, trong màn sương mờ ảo, trông thị trấn rất thi vị. Một dòng sông nho nhỏ, một cây cầu đá làm hiển hiện sự du dương của thị trấn trước mắt chúng tôi.
Vài chú vịt bơi qua chỗ chúng tôi.
Chiếc Porsche của Trình Tư Vy quay đầu trong bãi đỗ xe, đón những ánh nắng ban mai, rời khỏi thị trấn, chạy ra đường cao tốc.
Cô ấy mặc áo lông, quay vô lăng, nhìn về phía trước, mái tóc vàng bay bay, trông rất cao quý, sang trọng.
“Vy, chị còn ở lại đây bao lâu nữa?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Ngày kia là đi”. Cô ấy trả lời.
Tôi quay đầu nhìn bên ngoài cửa xe, thị trấn cổ với những ngôi nhà tường trắng ngói đen càng ngày càng nhỏ xíu trong tầm mắt tôi.
Những cánh đồng hai bên đường cũng lủi lại phía sau, khi chúng tôi về đến thành phố Bình Hải mới là chín giờ sáng.
“Vy, chị đưa tôi thẳng đến công ty nhé”. Tôi nói.
“Hai ngày tới tôi nghỉ trong khách sạn, lúc nào anh cũng có thể đến đó tìm tôi. Tôi cho anh quyền lựa chọn chứ không bắt ép anh. Có thể giữ được anh, đó là cuộc sống của tôi, còn nếu không thì là ký ức”.
Trình Tư Vy nói. Trong công ty, Trình Lộ đang bận đọc tài liệu. Hiện nay, việc bày binh bố trận cho cuốn sách mới đã đến thời khắc then chốt, tuy Cố Sảnh ở Bình Hải, nhưng ba cuốn sách mới của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh đã tiến quân vào tất cả các hiệu sách tại các thành phố lớn, lượng tiêu thụ rất mạnh. Trình Lộ không dám lơi lỏng, lúc nào cũng chú ý theo dõi tình hình vận chuyển sách đến các nơi, đề phòng gặp sự cố.
Những vạt nắng vàng rọi qua cửa sổ, chiếu lên mặt bàn làm việc của Trình Lộ. Một tay cô ấy cầm cốc cà phê, một tay cầm tài liệu, lông mày hơi chau lại. Mái tóc để thả xuống vai, đôi mắt xinh đẹp, tĩnh lặng, những ngón tay thon dài lật giở từng trang giấy. Trình Lộ thế này chính là mẫu phụ nữ yêu thích của những người đàn ông thành đạt, không lo không ai thèm rước.
“Trình Lộ”, tôi bước vào phòng, hỏi cô ấy, “Mảng bản quyền Online cũng do cô phụ trách hả?”.
Trình Lộ ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi, nói: “Trên nguyên tắc là do tôi phụ trách, nhưng thực tế là chúng ta không chú trọng lắm đến mảng này”.
“Tôi đang định đưa cuốn My World của Carl Sura lên mạng. Chủ yếu là trang sina và trang qidian”. [Sina là một trong bốn trang web lớn nhất Trung Quốc, qidian là trang web về văn học lớn nhất Trung Quốc]
“Nhưng nếu đăng lên mạng liệu có ảnh hưởng đến lượng tiêu thụ của bản in không?”. Trình Tư Vy nghi hoặc nhìn tôi.
“Tiểu thuyết của Carl Sura, vốn dĩ cũng do đăng lên trang BBS của Mỹ mới trở nên nổi tiếng. Tiểu thuyết của ông ấy rất thích hợp đọc trên mạng, Cố Sảnh đi con đường xuất bản sách in, chúng ta đi con đường tiêu thụ Online”.
“Thế nào là tiêu thụ Online?”. Trình Lộ hỏi tôi giọng đầy hứng thú.
“Chúng ta sẽ bán phần lớn sách trên trang taobao và dangdang, giảm lượng cung cấp sách cho các nhà sách bên ngoài. Mua sách trên mạng giảm 20%, bao gồm cả tiền vận chuyển. Tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh là tập đoàn hàng đầu trong nước về lĩnh vực xuất bản, đương nhiên bọn họ sẽ có ưu thế trong lĩnh vực xuất bản truyền thống, Cố Sảnh chắc chắn đánh chắc thắng chắc, kiên trì phát hành sách theo con đường truyền thống, chiếm lĩnh các cửa hàng sách liên hoàn và các nhà sách lớn, dùng sức mạnh của bọn họ để đè chết chúng ta. So với bọn họ, chúng ta không có nền tảng vững chắc, chắc chắn phải tìm con đường mới, mới có thể thắng họ”.
Trình Lộ hình như đã hiểu ra: “Cố Sảnh cứ nghĩ anh sẽ mở rộng chiến trường, nên đã bành trướng mạng lưới, nhưng bây giờ anh lại đột ngột lùi một bước, đặt trọng tâm vào việc bán sách Online, để cho cô ta hụt hẫng đúng không?”. Nhắc đến công việc, Trình Lộ lại trở nên rất phấn khích, vẻ mặt đăm đăm, ánh mắt trầm ngâm, dáng vẻ chăm chú vào công việc cũng mang một vẻ đẹp rất độc đáo.
“Ừ, ngay từ đầu tôi đã không có ý định phân thắng bại với cô ấy trên con đường các nhà sách bình thường. Với khả năng của Tổng giám đốc Ngô, nhà xuất bản An Mặc đã có vị thế chắc chắn ở miền nam, cộng thêm những đối tác của chúng ta ở miền bắc, chúng ta chỉ cần duy trì lượng tiêu thụ sách theo con đường thực tế ở mức bình thường. Bán sách Online sẽ làm quy mô lớn, giá thành thấp, hiệu quả cao, lại linh hoạt hơn. Cố Sảnh mở rộng mạng lưới, nên đã ra sức vận chuyển sách đến các nhà sách ở khắp các thành phố lớn nhỏ, ngược lại, đã trúng kế chúng ta”. Tôi nói.
Trình Lộ nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ thán phục. Trước đây tôi hô mưa gọi gió ở phòng thị trường, gần như cuốn sách nào cũng bán chạy. Đã làm thị trường thì không được mơ hồ. Thế nên vào giây phút đầu tiên phát hành cuốn sách mới của Carl Sura, mọi chuyện đều đã nằm trong dự tính của tôi.
“Tiếp theo, tôi nói đến những phần mà tôi đã hoàn thành. Việc thu thập và xử lý tin tức kinh doanh tôi đã để trong đĩa dùng chung của công ty, là tài liệu cơ mật nên chỉ có cấp giám đốc mới có thể đọc; điều tra thị trường trong phạm vi cả nước, Online hay trên thực tế sẽ tiến hành cùng lúc, còn về bản phân tích thị trường của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh tôi đã làm được một nửa; kế hoạch dự kiến sẽ kết hợp với tiến trình của phòng phát hành, tôi hy vọng mỗi tháng có thể đưa ra thị trường 30.000 cuốn; tôi đã ký hợp đồng đại lý với nhà sách bookoo, nhà sách Amazon, nhà sách 99, mạng dangdang, còn đối với các cửa hàng bán lẻ trên taobao, tôi cũng đã vạch kế hoạch cụ thể, có thể nhờ kho của các đối tác trên nhà sách bookoo để tiến hành phân phối sách tự do, việc phát hành có thể phủ đến cả những thành phố cấp ba… Việc cô phải làm bây giờ là liên hệ với bộ phận IT của công ty, thiết lập hệ thống chuyên dụng ổn định, cũng chính là Trung tâm phát hành sách Online, tạo ra một hệ thống phát hành Online trên toàn quốc”.
Trình Lộ kinh ngạc nhìn tôi: “Anh đã làm được nhiều việc thế rồi hả?”.
Cô ta thấy tôi không có xe, hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi gì.
“Bao giờ thì Cố Sảnh đi?”. Xe đi được mấy trạm, Trình Lộ không kìm được, liền cất tiếng hỏi tôi.
“Chắc là hôm nay hoặc ngày mai. Sao cô quan tâm đến cô ấy thế?”. Tôi hỏi.
“Hứ, tôi ghét cô ta, không được sao? Sáng nay cô ta đến công ty tìm anh đấy”. Trình Lộ lảo đảo người ngã nhào vào lòng tôi, nói.
Ngày nào cô ta cũng nhất quyết chịu chen chúc trên xe bus chứ không chịu ngồi xe tôi, đúng là tội nghiệp. Liệu có phải lúc trước tôi đối xử quá tệ với cô ấy? Tôi cố lấy thân mình bảo vệ cho cô ấy, thầm nghĩ trong lòng.
Chuyển sang hai tuyến xe khác, đi một vòng nửa thành phố, cuối cùng tôi cũng về đến cổ Bắc.
Khu nhà cũ kỹ này chỉ được cái yên tĩnh. Tôi bước đi trên những bậc cầu thang u ám, bước từng bước lên tầng.
Khi tôi mở cửa, đột nhiên nhận ra cả căn phòng đã thay da đổi thịt.
Tôi suýt nữa thì nghĩ mình đã vào nhầm phòng.
Sàn gỗ sáng loáng, bộ sofa phong cách châu Âu trắng tinh, chiếc bình gốm trang nhã, chiếc đồng hồ treo tường có trang trí hoa, và cả chiếc ti vi màn hình phẳng hai bên treo chó sói và dê con… Chỗ nào cũng rất ấm cúng, rất ngọt ngào, trông không khác gì phòng tân hôn.
Chỉ có cánh cửa kính ngoài ban công và vị trí của căn bếp là giúp tôi nhận ra tôi không vào nhầm phòng.
Đây chính là cảm giác nhà ư… Trong lòng tôi, bỗng nhiên thấy run run.
Tôi ngần ngừ bước chân vào bên trong, đúng lúc định bước vào thì lại lùi ra cửa, ngoan ngoãn thay sang một đôi dép lê mềm mại.
“Anh về rồi à?”, Cố Sảnh mặc chiếc tạp dề màu hồng từ trong nhà bếp bước ra, mỉm cười hỏi tôi. “ừ… ừ…”. Tôi ậm ừ trả lời, cứ như mình đang trong một giấc mơ.
“Anh đi rửa tay đi còn ăn cơm”, Cố Sảnh đi ra, nói với tôi giọng dịu dàng. Nhìn dáng vẻ của cô ấy, nếu lúc này tay tôi đang xách cặp thì chắc chắn cô ấy sẽ đón lấy chiếc cặp rồi cất đi.
Tôi luôn cảm thấy không thoải mái, nhưng không dám lỗ mãng cất tiếng hỏi, sự phá tan không khí này.
Sau khi đến chỗ bồn nước rửa tay sạch sẽ, tôi ngồi vào bàn ăn.
Cố Sảnh từ trong nhà bếp bê mấy món ăn còn nóng hổi ra đặt lên bàn, rồi cởi tạp dề treo lên thành ghế, tắt đèn phòng khách, chỉ để lại chiếc đèn neon màu vàng trong phòng ăn, rồi ngồi xuống.
Hình như hôm nay cô ấy không trang điểm, nhưng lại cho người ta cảm giác dịu dàng, hiền thục. Mái tóc thẳng mượt, hơi lượn sóng ở phần đuôi. Cô ấy mặc bộ đồ cotton hình hoạt hình bình thường, không thể nói là gợi cảm, nhưng trông rất giống một cô dâu mới. Rất đáng yêu. Tôi thầm ngạc nhiên, thích thú trong lòng.
Các món ăn thơm nức, bốc khói nghi ngút trong ánh đèn mờ ảo.
“Ăn cơm thôi”, Cố Sảnh cầm đũa lên, nói với tôi.
“Ờ”. Tôi thụ động cầm đôi đũa trước mặt lên, gắp chút thức ăn vào bát.
Tuy chỉ là hư vô, nhưng lại có hương vị hạnh phúc.
Tôi cũng không hiểu mình đang bị làm sao nữa, chỉ cảm thấy ngay giây phút này đây, phải tiếp tục diễn màn kịch này.
“Hai ngày vừa rồi em có bận không?”. Tôi khẽ hắng giọng, hỏi cô ấy.
“Cũng bình thường, em đến mấy nhà sách bàn chuyện làm ăn”, Cố Sảnh vừa trả lời, vừa điềm đạm nhai thức ăn.
Nếu chỉ nghe những lời này, thì cứ nghĩ cô ấy chỉ là một nhân viên kinh doanh bình thường, còn tôi cũng chỉ là một anh nhân viên quèn vừa từ công ty về, hai người cùng nhau sống cuộc sống bình dị, mới kết hôn không lâu, sống trong một căn hộ có phòng ngủ, phòng khách và một gian bếp. Cuộc sống tuy đơn giản nhưng lại rất ấm cúng.
“Hôm nay em đến công ty anh hả?”. Tôi nhìn Cố Sảnh đang ngồi đối diện, hỏi.
“Vâng, em đi tìm anh, nhưng anh không có ở công ty nên em đi về”, Cố Sảnh bình thản nói, như thể đang đến công ty tìm chồng vậy.
“Ừ”. Tôi cũng không hỏi nhiều.
Trong bầu không khí do Cố Sảnh tạo ra này, chúng tôi đều tự giác nhập vào vai diễn của mình.
“Hôm nay cô quản lý khu đến đo gas, ba mươi mốt khối anh ạ”, Cố Sảnh nói.
“Thế à? Vậy cũng không nhiều lắm”.
“Còn nữa, hôm nay em đã đi siêu thị mua một cái chổi mới, giá ba mươi lăm tệ, hơi đắt. Nhưng cái chổi cũ hỏng mất rồi, không thể dùng được nữa”. Cô ấy tiếp tục nói.
Tôi thấy hơi khó chịu, không biết cô ấy có mục đích gì, nhưng lại thấy nếu ngắt lời cô ấy thì chắc chắn cô ấy sẽ rất giận dữ.
“Thế hả? Dạo này đồ đạc ở siêu thị cũng đắt”. Tôi phụ họa thêm.
Cố Sảnh buộc tóc ra sau, trông rất hiền thục. Cô ấy dùng những ngón tay gầy guộc, mỏng manh kia để làm việc nhà khiến tôi vừa cảm động, vừa đau lòng.
“Công việc của anh thế nào? Có thuận lợi không?”. Cô ấy hỏi.
“Ừ, cũng bình thường. Món này ngon lắm, em mới học được hả?”. Tôi chỉ vào một món xào, hỏi.
Cố Sảnh cười sung sướng, nụ cười ngọt ngào làm tôi suýt nữa thì mất sức chống đỡ.
“Hôm nay là lần đầu tiên em nấu món này, không ngờ lại rất thành công”, Cố Sảnh cười vui vẻ như một người vợ hiền đang chìm đắm trong hạnh phúc.