Đi qua một con đường, không khí lại trở nên tĩnh lặng. Dòng nước chảy qua những hòn đá xanh dưới đáy sông, những chiếc đèn lồng màu đỏ chiếu rọi lên mặt đường, không khí tĩnh mịch của thị trấn đã trở lại.
Trình Tư Vy nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, không nhịn được bật cười: “Thú vị thật đấy”.
“Chị có lạnh không? Chúng ta quay về nhé?”. Tôi nhìn cô ấy, hỏi.
“Ừ”. Trình Tư Vy quay người lại, đi về hướng nhà nghỉ.
Tôi đi bên cạnh cô ấy, lần đầu tiên cảm thấy tôi và cô ấy như những người yêu nhau từ lâu.
Con đường đá xanh cổ kính rêu phong bị du khách giẫm lên thành ra nhẵn thín, sáng bóng, vừa hay làm hiện lên bóng tôi và Trình Tư Vy dưới sự phản chiếu của ánh đèn lồng mờ ảo.
Những cửa hàng hai bên bờ sông đã đóng cửa có treo những chiếc ô đủ màu sắc sặc sỡ, không biết vị chủ nhân nào đó đã quên không cất đi. Những cánh cửa tiệm bằng gỗ san sát nhau, trông rất cổ kính.
So với dòng người đông nườm nượp ban ngày, buổi tối, những cửa tiệm nhỏ trên con phố này được trở lại với vẻ yên tĩnh của nó.
Một chiếc du thuyền đi qua chỗ chúng tôi đứng, Trình Tư Vy đột ngột kéo tay áo tôi: “Mân, chúng ta ngồi thuyền về đi”.
“Ngồi thuyền vào buổi tối thì hơi lạnh, vừa rồi chẳng phải chị không thích ngồi thuyền sao?”. Tôi nhìn chiếc áo choàng trên người cô ấy, nhắc nhở.
“Bây giờ muốn rồi”. Trình Tư Vy kéo tôi đi đến bên bờ sông, vẫy tay gọi nhà thuyền.
Chiếc thuyền được trang trí đủ màu sắc này từ từ cập vào bờ. Tôi mặc cả tiền với họ rồi đỡ Trình Tư Vy bước lên chiếc thuyền đang đung đưa.
Bên trong thuyền chỉ có ba, bốn cặp tình nhân, tôi và Trình Tư Vy vào trong mui thuyền, tìm một chỗ ngồi xuống. Người lái thuyền cầm mái chèo, cất tiếng hò, chiếc thuyền lại bắt đầu nhẹ nhàng lướt đi trên dòng sông dưới sự chèo lái của anh ta.
Ở dưới sông ngẩng đầu nhìn lên hai bờ trên cao, lại thấy chúng mang một vẻ đẹp khác. Trình Tư Vy nghiêng người, ngả vào lòng tôi.
Tôi cũng nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy, nắm lấy bàn tay thon nhỏ, ngắm nhìn những du khách khác hai bên bờ, người thì đã ngà ngà say, người thì thong dong đi dạo, cũng có những người ngồi trên những con thuyền khác, lúc đi ngang qua còn chụp ảnh hai chúng tôi.
Thỉnh thoảng, Trình Tư Vy lại nhìn thấy thứ gì đó thú vị, ngoái đầu mỉm cười với tôi. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy trông cực kỳ xinh đẹp, không khí trên thuyền cũng vô cùng ấm cúng.
Có lẽ vì Trình Tư Vy quá lộng lẫy, những đôi tình nhân đang ngồi tựa vào nhau phía đối diện cũng nhìn tôi và cô ấy.
Có một cặp sinh viên nhìn chúng tôi không chớp mắt. Không chừng, họ nghĩ chúng tôi cũng là sinh viên.
Chầm chậm, những đèn hoa đăng lướt qua hai bên thuyền, Trình Tư Vy ngồi thẳng dậy, hiếu kỳ ngắm nhìn những chiếc đèn “hoa sen” lướt qua.
“Mười giờ rồi, trên bờ đã bắt đầu thả đèn hoa đăng. Đây là đèn may mắn, có thể cầu nguyện”. Người lái thuyền quay đầu lại nói với chúng tôi.
Càng lúc càng có nhiều những chiếc đèn hoa đăng trôi qua. Rất nhanh, chiếc thuyền nhỏ của chúng tôi bị chúng vây quanh.
Ánh nến lấp lánh, có màu xanh, màu đỏ, màu vàng… Những ngọn đèn hoa sen tỏa ra ánh sáng đủ các màu, lãng mạn như đang trôi trên sông ngân hà.
Trình Tư Vy thích thú nhìn dòng sông thần kỳ, nhoẻn miệng cười.
“Trên thuyền của tôi cũng có đèn, tối nay cho mọi người thả đèn miễn phí”. Người lái thuyền lấy mái chèo chỉ vào chiếc thùng trong khoang thuyền, nói.
Nghe thấy thế, cặp sinh viên lập tức mở cái thùng ra, đưa cho mỗi người trên thuyền một cái đèn.
Tôi và Trình Tư Vy đều lấy đèn màu đỏ, tôi châm nến, nghiêng người tựa vào mạn thuyền, chầm chậm thả đèn trên dòng nước. Trình Tư Vy không sợ bẩn, cũng cúi người xuống, cố gắng không để đèn bị lật, nhẹ nhàng thả xuống nước.
Tôi sợ cô ấy ngã xuống nước, vội vàng ôm lấy cô ấy, giúp cô ấy giữ thăng bằng.
Chiếc đèn hoa đăng đã được thả xuống sông, chiếc của Trình Tư Vy chạy theo chiếc đèn của tôi, lúc gần lúc xa.
Trình Tư Vy nhìn trân trân vào hai chiếc đèn. Thấy cô ấy yên lặng, nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cô ấy, tôi thầm thích thú trong lòng, đặt bàn tay vừa chạm vào nước của cô ấy vào lòng bàn tay mình, lau sạch nước sông lạnh lẽo.
Cô ấy quay lại, mỉm cười với tôi, rồi lại ngả vào lòng tôi.
Không biết bao lâu sau, nhà thuyền hô to “Đến rồi”, thuyền đã cập bờ.
Nhà nghỉ của chúng tôi cách bến tàu không xa lắm, tôi nắm tay Trình Tư Vy bước lên bờ, rồi ôm lấy cánh tay đang lạnh cóng của cô ấy, bước nhanh về phía nhà nghỉ.
Vỗn dĩ chỉ định ra ngoài đi dạo thôi, ai ngờ lại chơi đến tận nửa đêm. Có điều hôm nay được thể nghiệm cuộc sống cả ban ngày lẫn ban đêm của thị trấn cổ, quả thực cũng bõ công.
Hai chúng tôi về đến nhà nghỉ, Trình Tư Vy lấy chìa khóa ra mở cửa. Cửa sổ phòng vẫn mở, gió lạnh tràn vào bên trong, nên phòng cũng không ấm hơn bên ngoài là mấy. Tiếng ồn ào náo nhiệt của du khách vẫn vọng lại từ xa, Trình Tư Vy hơi cúi đầu, cầm chìa khóa đi vào bên trong.
“Đi ngủ sớm đi, hôm nay chị cũng mệt rồi đấy”. Tôi vuốt ve bờ vai tròn trịa của cô ấy, nhẹ nhàng nói.
Đột nhiên cô ấy quay người lại, đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Cô ấy liên tục hút lấy môi tôi, khuôn mặt lành lạnh áp sát mặt tôi, toàn thân đổ vào lòng tôi.
“Rất vui, thực sự rất vui”. Cô ấy tách môi tôi ra, khẽ cắn lưỡi tôi, nhắm nghiền mắt, nói.
Trái tim tôi như bị cô ấy treo lên lơ lửng, tôi vội vàng đỡ cơ thể đang nhào về phía tôi của cô ấy, giữ chặt hai cánh tay cô ấy. Trình Tư Vy ném chùm chìa khoá trong tay xuống giường, hai bờ vai run run, càng hôn càng nồng cháy, mãnh liệt.
Xoạt… chiếc áo choàng tuột xuống dưới chân để lộ ra cơ thể hoàn mỹ của cô ấy. Ánh mắt cô ấy nhìn tôi long lanh, những ngón tay thoăn thoắt cởi áo tôi ra, cánh tay luồn vào trong áo, càng ôm tôi chặt hơn.
Tôi kháng cự lại nụ hôn mãnh liệt của cô ấy, bàn tay dịch chuyển dần từ bờ vai trắng tròn xuống phía dưới, ôm chặt bờ eo thon nhỏ, đẩy cô ấy về phía trước vài bước.
Trình Tư Vy lùi ra sau ngã xuống giường. Mái tóc rối tung và ánh mắt mơ màng, kết hợp với gương mặt xinh đẹp đậm nét Á Đông và thân hình quyến rũ, tấm ga trải giường màu trắng tinh càng làm nổi bật thân hình của cô ấy trước mắt tôi. Cảnh tượng lúc này đủ làm bất kỳ người đàn ông nào cũng phải xiêu lòng. [ bạn đang đọc truyện tại thichtruyen.vn ]
Tôi lấy tấm chăn trên giường, phủ lên cơ thể cô ấy.
Tôi đưa tay vuốt ve gương mặt hồng hào, mịn màng của cô ấy: “Tối nay chỉ nói chuyện thôi, được không?”.
Trình Tư Vy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy bất ngờ, sự nhiệt tình trong ánh mắt dần tiêu tan. Những vị du khách uống đã ngà ngà say nhưng vẫn không chịu về mà còn say sưa hát hò. Cơ thể Trình Tư Vy bị vùi khuất trong tấm chăn, chỉ lộ ra bờ vai tròn trịa, chỉ có vậy thôi trông cô ấy đã xinh đẹp lắm rồi.
Tôi chui vào trong chăn, nằm bên cạnh với cô ấy.
Cửa sổ vẫn mở, bên ngoài trời tối đen như mực, ánh đèn mờ ảo chiếu rọi khắp cổ trấn. Những lọn tóc vàng rũ xuống hai vành tai nhỏ nhắn, trông cô ấy như một thiên thần phương Tây hiện lên trong đêm tối. Còn những ánh đèn lấp lánh dọc hai bên bờ sông ngoài kia, chiếu rọi lên gương mặt xinh xắn và cánh tay mềm mại, trông cô ấy đậm nét đẹp Á Đông.
Trình Tư Vy rướn cổ lên, ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời.
Gió lạnh bên ngoài cửa sổ táp vào mặt, còn cơ thể thì cuộn tròn trong chăn ấm, cảm giác rất thú vị.
Khắp nơi đều thắp đèn, chúng tôi nằm trong không gian yên tĩnh, lòng hoàn toàn ngăn cách với những ồn ào, xô bồ của cuộc sống. Cho dù không có chút âm nhạc nào, nhưng cảnh sắc ấm áp, yên bình này cũng đủ thi vị rồi.
“Sách của chúng tôi đã vận chuyển đến khắp các vùng trong cả nước, dự tính chỉ ba ngày nữa là có thể tung ra thị trường”. Tôi nói.
Trình Tư Vy giơ tay lên, dùng những ngón tay thon nhỏ của cô ấy bịt miệng tôi lại, mỉm cười: “Hôm nay chỉ trò chuyện tâm tình, không nói chuyện công việc”.
“Được”. Tôi cười, “Mấy hôm nay chị đang đọc sách của Milan Kundera đúng không? Lần trước tôi thấy trong phòng chị có một cuốn”.
“Làm hết việc rồi không có gì làm nên đọc để giết thời gian thôi mà”. Trình Tư Vy tiến sát lại, gối đầu lên cánh tay tôi, hỏi, “Chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ?”.
Tôi nâng cổ cô ấy lên để mặt cô ấy sát vào vai, nghĩ ngợi một lúc, đáp: “Khoảng vài tuần thì phải”.
“Thời gian trôi đi nhanh thật đấy”. Cô ấy khẽ than, “Lần đầu tiên gặp anh là ở tầng một khách sạn Hilton đúng không?”.
“Lúc đó còn có Trình Lộ”. Tôi bổ sung thêm.
“Lúc đó hai người đã sống cùng nhà với nhau rồi phải không?”. Trình Tư Vy ngoái đầu lại hỏi tôi.
“Hình như là thế”. Tôi đáp.
“Sao cậu lại ở chỗ cô ấy?”.
“Ban đầu sống cùng nhà với một thằng bạn, nhưng sau đó đột nhiên không có phòng, nên chuyển đến nhà cô ấy. Cũng là do trùng hợp thôi, vì ban đầu cũng không biết cô ấy sống ở đấy”.
Trình Tư Vy tựa đầu vào vai tôi vẻ lười biếng: “Tôi không muốn ép buộc anh, duyên đến rồi duyên lại đi, tất cả coi như một lần trải nghiệm”.
“Sao tự nhiên chị lại nói những điều này?”. Tôi nhìn cô ấy đầy vẻ nghi hoặc, lấy tay vén những lọn tóc sang hai bên rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô ấy.
Cô ấy nghiêng người nép vào lòng tôi, làn da mịn màng như mặt ngọc vừa được mài giũa chạm vào cơ thể tôi.
“Nếu anh thích thân thể tôi, tôi cũng không trách anh. Con người vốn dĩ là động vật đầy dục vọng, có cảm giác thích thú, cũng có lúc bị kích thích, không ai nợ ai cả”. Ánh mắt Trình Tư Vy long lanh ngắm nhìn những ngôi sao ở xa xăm, nhẹ nhàng nói.
Tôi thấy lời nói của Trình Tư Vy có gì đó bất thường, khẽ đẩy vai cô ấy ra: “Tôi không phải là chính nhân quân tử, nhưng đêm nay tôi tuyệt đối sẽ không động đến chị”.
“Anh vẫn không hiểu à?”. Cô ấy quay người lại, “Tôi sắp phải đi rồi”.
Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi và Trình Tư Vy đang ôm nhau cuộn tròn trong chăn, cơn gió lạnh buổi sáng sớm từ ngoài sông thổi vào đem theo hơi ẩm của sương mai.
Trình Tư Vy mở mắt, nhìn tôi đầy âu yếm.
Cuộc đối thoại đêm qua vẫn vấn vương trong đầu.
Ánh nắng ban mai từ cửa sổ rọi vào như một cột sáng chiếu lên cơ thể Trình Tư Vy.
Làn môi hơi chu lại và mái tóc vàng uốn lượn như những lọn sóng, trông cô ấy xinh đẹp lộng lẫy như thể không phải là sinh vật trên trái đất này.
Cánh tay trắng ngần, mềm mại đặt dưới khuôn mặt trang nhã, những ngón tay nõn nà như ngọc. Lông mi cong dài che phủ trên cửa sổ tâm hồn cô ấy, sống mũi cao thẳng, không cảm nhận được hơi thở của cô ấy.
Cô ấy tự nhiên duỗi người trong chăn, làn da vô cùng mềm mại, không có bất kỳ một tì vết nào.
Mùi hương trên cơ thể cô ấy đem lại cảm giác rất thoải mái và ấm áp.
Cô ấy hơi xoay người, đè lên người tôi, cánh tay đặt ngang ngực tôi, nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi, rồi đột nhiên lại nhổm lên đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi tôi.
Sau đó, cô ấy hít thật sâu hơi lạnh thổi từ cửa sổ vào, hai chân thả xuống giường, trượt tay ra mặc bộ đồ lót màu vàng.
Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ hỏi tôi có đi cùng cô ấy sang châu Âu không, không ngờ cô ấy không hề nhắc một tiếng nào về chuyện ấy.
Cô ấy mặc quần áo, trong thoáng chốc đã che phủ toàn bộ cơ thể xinh xắn, rồi đưa quần áo cho tôi, sau đó đi vào nhà tắm chải tóc.