Khi tỉnh dậy, ánh mặt trời chiếu vào lan can. Trong vườn hoa bên ngoài cửa sổ, chim hót vang hòa với hương hoa.
Tôi lật chăn ra, nhìn thấy mình hầu như toàn thân không mặc gì, chỉ mặc mỗi một chiếc quần lót. Bên cạnh là một cái chăn trống không, cảm giác như là Tô Tô thức suốt một đêm mưa gió, đến sáng sớm thì tự rời khỏi phòng tôi, đi ra phòng khách ăn sáng rồi.
Những hồi ức mơ hồ lẫn lộn tối qua hiện ra trong đầu tôi.
Không lẽ mình nằm mơ?… Tôi nhìn ra bầu trời đẹp bên ngoài, giơ tay day day vào huyệt Thái Dương.
Trên tường treo một bộ complet màu đen lạ lẫm.
Lòng tôi lạnh băng, nghĩ đến cảnh tối qua, đột nhiên có chút căng thẳng. Hôm qua hồ đồ quá, cứ tưởng mình đang nằm mơ nữa, hôm nay nghĩ lại “Tô Tô” thần bí của đêm qua, bỗng thấy thấp thỏm không yên.
Ding ding ding… Báo thức của điện thoại đột nhiên kêu to làm tôi giật mình.
Tôi hít một hơi dài, lấy lại tinh thần, lấy quần áo trong tủ ra mặc vào, rồi vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.
Tôi ra khỏi phòng, khi đến phòng khách, nhìn thấy Tô Tô đang ngoan ngoãn giúp Hiểu Ngưng làm điểm tâm sáng.
Nếu trong phòng tôi không tự dưng xuất hiện bộ complet đen, tôi vẫn cứ nghi ngờ mọi thứ đều bình thường.
Tô Tô nhìn thấy tôi đi ra khỏi phòng, cười hi hi chạy đến: “Anh Tiểu Mân! Em làm bánh gato cho anh nè!”.
Cô bé mặc chiếc áo bông in hoa, vẫn như mọi khi, vừa trong sáng vừa nghịch ngợm.
Nhìn dáng vẻ cô bé, hình như đã hoàn toàn quên chuyện xảy ra đêm qua.
Đúng lúc tôi đang ăn bánh, cô bé đột ngột hỏi tôi: “Anh Tiểu Mân, hôn thì có cảm giác thế nào?”.
“Ấy… Sao tự dưng lại hỏi anh cái này?”. Tôi nhìn cô bé vẻ kỳ lạ.
“Chỉ là… muốn hỏi thôi mà”, sắc mặt của Tô Tô hơi đỏ lên.
Cô bé nói tiếp: “Em hỏi chị Linh Huyên, chị ấy bảo là không biết. Rồi em đi hỏi chị Hiểu Ngưng, chị ấy không chịu nói gì cả”.
“Rút cuộc là sao lại tò mò về vấn đề này thế?”. Tôi nhìn khuôn mặt xinh xắn của Tô Tô, hỏi sâu thêm.
Tô Tô hơi cúi đầu xuống, thấy ngại ngùng: “Anh Tiểu Mân, em nói ra, anh không được cười em đấy”.
Nhìn bộ dạng ngại ngùng của cô bé, tôi càng thấy kỳ quặc, nhưng vẫn đồng ý: “Được được được, anh không cười”.
Tô Tô vặn ngón tay: “Ừm… Tối qua nằm mơ, em thấy anh hôn em”.
“Á?”. Tôi kinh ngạc nhìn cô bé.
“Em biết anh Tiểu Mân không làm như thế, nhưng… em cũng không biết tại sao lại nằm mơ như thế…”. Tô Tô nghịch ngón tay, cúi đầu nói.
Cô bé đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn tôi với ánh mắt ngây thơ: “Anh Tiểu Mân, nếu em có ý nghĩ không đúng với anh, anh không trách em chứ?”.
Điều này… lần đầu tiên có người con gái hỏi tôi như thế. Hóa ra không phải tôi muốn “ăn thịt” Tô Tô, mà là Tô Tô muốn “ăn thịt” tôi.
“Nhưng chị Hiểu Ngưng nói cái này cũng bình thường, trước đây khi Đới Duy ở đây, chị ấy cũng luôn muốn tìm một người bạn trai như Đới Duy”. Tô Tô tiếp tục nói.
Lời của cô bé không khỏi làm tôi nhớ đến cách nói của Đại Bính. Cậu ấy cho rằng bốn người con gái ở cùng với một người con trai, ngoài việc dựa dẫm trong cuộc sống, nhiều hơn là sự dựa dẫm về tinh thần. Có điều, họ cho rằng tôi là một tên gay “thuần túy”, thỉnh thoảng lợi dụng tôi thì có cảm giác áy náy.
Thấy tôi không nói gì, Tô Tô ấm ức ngẩng mặt lên, cẩn thận hỏi tôi: “Anh Tiểu Mân, có phải em nghĩ thế, làm anh giận rồi phải không?”.
“ừ, anh giận rồi”. Tôi cố ý nói.
“Á…”. Tô Tô thất vọng dài giọng ra: “Anh Tiểu Mân, em không cố ý đâu. Em bảo đảm từ sau không bao giờ dám nghĩ lung tung nữa”.
Nhìn bộ dạng hứa hẹn của cô bé, tôi không nhịn được phì cười.
“Hì hì, em biết anh Tiểu Mân sẽ không giận đâu mà”. Trong nháy mắt, vẻ mặt Tô Tô rạng rỡ lại ngay, nhìn tôi tinh nghịch nói. Cái vẻ mặt thất vọng lúc nãy cũng là cô bé giả vờ thôi.
“Phù, nói ra trong lòng thật thoải mái. Anh Tiểu Mân, em hay lợi dụng anh, anh không để ý chứ ạ?”. Tô Tô ôm chặt lấy tôi, hỏi.
Ai lợi dụng ai, còn chưa biết nữa, tôi nhìn Tô Tô tinh nghịch trong lòng mình, thầm nghĩ.
“Hai người đang nói gì thế?”. Trình Lộ cầm cốc sữa nóng bốc khói đi đến.
“A! Không có gì!”. Tô Tô vội vàng bịt miệng mình lại, nhảy sang một bên.
Trình Lộ biết cô bé đang cố ý giả vờ, đương nhiên không trúng kế, nói với tôi: “Tối qua tôi đã xác nhận, sách của chúng ta nhanh nhất cũng phải tuần sau mới ra mắt được, muộn hơn so với tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh đúng một tuần”.
Thấy sắc mặt tôi chùng xuống, Trình Lộ tiếp tục nói: “Nhưng, phòng phát hành nói rằng, chính thức đưa sách ra thị trường thì sẽ tương đối chậm, nhưng ở xưởng in, tuần này có thể lấy được sách mẫu rồi”.
“Lần này bọn họ rất nhanh, đã phá kỷ lục rồi. ừm, sách mẫu trước thứ sáu có thể in được bao nhiêu?”. Tôi hỏi ngay.
Trình Lộ nghĩ ngợi một lát: “Xưởng in ở Bình Hải làm thêm giờ, chắc được khoảng năm nghìn quyển”.
“Tô Tô, lên forum của trường đăng tin, nói thứ sáu anh sẽ về trường”. Tôi nói với Tô Tô đang đứng ở bên cạnh.
“Á?”. Tô Tô không ngờ tôi và Trình Lộ nói chuyện công việc mà lại kéo cả cô bé vào, có chút kinh ngạc.
“Đến cả chỗ thầy chủ nhiệm khoa, nói với thầy thứ sáu này anh sẽ tổ chức một hoạt động, những việc khác, thầy sẽ giải quyết cho”. Tôi tiếp tục nói.
“Ha ha! Anh Tiểu Mân sắp về trường rồi! Ngay bây giờ em sẽ đi đăng tin!”. Tô Tô cuối cùng cũng hiểu ý của tôi, vội vàng chạy về phòng.
“Quảng bá sách mới?”. Trình Lộ nhìn tôi vẻ khó hiểu.
“Ừ, chúng ta ra sách muộn những một tuần, đã ở vào thế rất bất lợi. Nhưng họ phải chuyển sách từ phía bắc xuống phía nam, cũng phải mất vài ngày, chúng ta tổ chức hoạt động quảng bá trước, cũng coi như xuất bản sách cùng một thời điểm, ít ra cũng tạo được thế cân bằng ở thị trường phía nam”. Tôi nói.
“Có lý, hôm nay đến công ty, tôi sẽ chuẩn bị việc này”. Trình Lộ gật đầu tán đồng, nghe khẩu khí này, cử như tôi là giám đốc còn cô ta là trợ lý vậy.
“Nhưng hôm nay tôi muốn xin nghỉ, muộn muộn mới tới”. Tôi nói với cô ta.
Trình Lộ chau mày: “Bây giờ công ty bận như thế, anh còn xin nghỉ? Tôi không đồng ý”.
“Không đồng ý? Thế thì lát nữa tôi đến công ty tuyên bố, tôi và giám đốc Trình, “hoa khôi” của công ty sống chung”. Tôi dọa cô ta.
“Anh…”. Trình Lộ trợn mắt nhìn tôi, không nói được câu gì.
Nhân lúc cô ta còn đang tức đến nỗi miệng méo xệch, tôi đi ra khỏi nhà, ngồi vào xe, nhanh chóng rời đi.
Việc hôm qua, trong lòng tôi có không ít nghi hoặc, tôi phải đi hỏi Đại Bính.
Tôi đến phòng khám tâm lý “Hoa Gian Phường” của Đại Bính, quả nhiên nhìn thấy cậu ta đã mở cửa, đang thu dọn đồ đạc.
“Nhà mới thế nào?”. Tôi đi vào, nói.
“Ê? Sao cậu lại đến đây? Nhà mới rất tốt, ở rất thoải mái”. Đại Bính vui mừng nhìn tôi, để mấy quyển sách tâm lý dày cộp lên giá, “Còn cậu, không muốn chuyển ra ngoài à? Tớ lại tìm cho cậu một căn rồi, ở khu đô thị mới Cổ Bắc. Giữ cho cậu, chuẩn bị trước cho yên tâm”. Cậu ta rút từ trong ngăn kéo ra chiếc chìa khóa, lắc lắc trước mặt tôi.
“Việc chuyển nhà lát nữa nói tiếp”. Tôi tiện tay cầm chiếc chìa khóa trong tay cậu ta, rồi ngồi xuống, “Tớ gặp cô ấy rồi”.
“Ai cơ?”. Đại Bính tiếp tục dọn dẹp đồ đạc, tiện miệng hỏi.
“Một Tô Tô khác”.
Đại Bính đột ngột dừng lại, ánh mắt dần bình tĩnh lại: “Ồ… cuối cùng cậu cũng biết rồi”.
“Thế là sao? Hai tính cách à?”. Tôi hỏi cậu ấy.
“Không phải. Là một cái tôi hình thành từ nhỏ do rất sợ sấm sét, kỳ thực cô bé vẫn là Tô Tô. Chẳng qua là một kiểu biểu hiện tập trung của tiềm ý thức”. Cậu ta giải thích.
Tôi nghĩ ngợi, lại hỏi cậu ta: “Tớ có thể hiểu rằng, bên trong Tô Tô có hai con người không?”.
“Nếu nói từ góc độ cảm giác, thì đúng là thế”. Đại Bính nói.
“Thế nếu tớ và Tô Tô đêm mưa gió sấm sét đó hôn nhau, thì có tính là đã hôn Tô Tô của ngày hôm sau không?”. Tôi tiếp tục hỏi.
“Cậu muốn hỏi nếu cậu và cái cô Tô Tô ẩn sâu bên trong kia mà có quan hệ thì thế nào chứ gì?”. Đại Bính cười sằng sặc.
Tôi biết tôi nhờ cậu ta tư vấn là tự chuốc lấy nhục nhã, nhưng tôi thực sự không tìm được người khác chuyên nghiệp hơn cậu ta, nên chỉ có thể giận dữ trợn mắt nhìn cậu ta.
“Cái này… thuộc về vấn đề đạo đức. Nếu theo như sự giải thích của cậu, họ là hai người khác nhau, nhưng lại có chung một cơ thể, ai dà, nói thế này, chả chuyên nghiệp tí nào cả”. Đại Bính cuối cùng cũng ngồi xuống, “Tớ nói thế này với cậu nhé, Tô Tô mà cậu nói kỳ thực là sự ngưng kết trong tiềm ý thức của Tô Tô”.
“Ồ?”. Tôi có chút hứng thú.
“Cũng có nghĩa là, Tô Tô của những đêm mưa gió yêu cậu hay ghét cậu, nguồn gốc ban đầu vẫn là tình cảm của Tô Tô đối với cậu, nhất cử nhất động đều thể hiện tiềm ý thức của Tô Tô. Bởi vì cái tôi hình thành để trốn chạy nỗi sợ hãi sấm sét thực ra là thay thế cho Tô Tô của ngày thường, làm những việc bình thường cô ấy không dám làm, nói những điều bình thường không dám nói”.
Đại Bính nhìn tôi, nói tiếp: “Con người ai cũng có tâm lý trốn tránh, từ một mức độ nào đó mà nói, luôn có hai mặt trong một con người, giống như rất nhiều người ban ngày đi làm nghiêm chỉnh, tối đến lại đi vũ trường, đêm cũng không về nhà, cảm giác như hai người hoàn toàn khác nhau”.
“Thế thì, Tô Tô sẽ như thế bao lâu?”. Tôi hỏi.
“Khó nói lắm, cũng có thể là cả đời, cũng có thể theo năm tháng tuổi nhiều lên, sự sợ hãi đối với sấm sét mất đi, cô Tô Tô kia sẽ không xuất hiện nữa”. Đại Bính ra vẻ chuyên gia tâm lý học, nói.
“Thế… bên trong có hai con người, có ảnh hưởng gì đến sức khỏe của cô bé không?”.
“Trước mắt, không ảnh hưởng. Chỉ có điều sẽ làm phiền người khác, đương nhiên bản thân cô ấy không hề biết”.
“Tô Tô đến chỗ cậu điều trị, là mong cậu giúp giải quyết vấn đề này à?”. Tôi lại hỏi.
“Ừm, là chị cô bé đưa đến tìm tớ, Tô Tô không hề biết bệnh tình của mình. Tớ cũng đã nghĩ vài biện pháp, nhưng tạm thời chưa có kết quả. Tô Tô của những đêm mưa gió bắt đầu xuất hiện lúc cô bé sáu tuổi, cho nên cắm rễ rất sâu. Tô Tô rất thuần khiết, nhưng không có nghĩa cô bé không có suy nghĩ của riêng mình. Một vài việc cô bé không dám làm, nhưng cứ giữ trong lòng, khi thời cơ chín muồi, sẽ thông qua một cái tôi khác để biểu hiện”.
Tôi ngắt lời Đại Bính: “Ví dụ, nếu như trong đêm mưa, Tô Tô hôn tớ, thực ra chính là Tô Tô muốn hôn tớ?”.
“ừ, chính xác là như thế”. Đại Bính cho tôi một câu trả lời đầy khẳng định.
Tôi lập tức chìm vào suy nghĩ.
“Nhưng, đấy chỉ là một vài liên kết về tình cảm thôi, xét đến việc cậu đã đi vào cuộc sống của Tô Tô những đêm mưa gió, và đi vào ký ức đơn thể của Tô Tô đó, sự phát triển sau này sẽ có thay đổi”.
“Thế là thế nào?”.
“Tức là Tô Tô trong những đêm mưa gió yêu cậu hận cậu, nền tảng tình cảm của Tô Tô lại tách ra một lần nữa. Cô ấy có tư duy độc lập, điều này hơi nguy hiểm”.
“Nguy hiểm?”.
“Trở về với vấn đề lúc nãy. Tô Tô mà cậu đã gặp tuy là đại diện cho Tô Tô, nhưng, cô ấy chỉ là một cái bóng, hoàn toàn mơ hồ về sự tồn tại của bản thân, cô ấy chưa chắc đã chịu trách nhiệm với Tô Tô hoặc với cơ thể của chính mình, mà cơ thể thực sự vẫn là của Tô Tô. Cậu phải