Tôi giơ tay vỗ vỗ đầu cậu ta: “Nói rõ ra xem nào!”.
“Được thôi, tớ lấy một ví dụ cực đoan vậy. Nếu như Tô Tô của những đêm mưa gió không được vui, có thể sẽ nhảy sông, người biến mất không chỉ là cô ấy, mà còn cả Tô Tô nữa. Theo dự đoán của tớ, Tô Tô của đêm mưa gió rất yếu, cô ấy chắc chắn tưởng rằng mình là một cá thể độc lập, chỉ có điều ký ức không liền mạch”.
“Cái tên Tô Tô trong đêm mưa rất khó nghe, chúng ta đặt một cái tên, gọi là Tử Hà được không?”. Tôi nói.
“Cậu muốn gọi thế nào thì gọi như thế. Tóm lại, nói dễ hiểu, cậu phải chịu trách nhiệm với Tô Tô, cũng phải chịu trách nhiệm với Tử Hà. Trên nguyên tắc, chúng ta không nên mở rộng ký ức đơn thể của Tử Hà, nhưng cô ấy đã gặp cậu, nhất định sẽ nhớ nhung cậu, nói đến cùng, cô ấy chính là sự thể hiện tình cảm trong chiều sâu của Tô Tô”.
Giải thích của Đại Bính dần dần làm sáng tỏ những thắc mắc của tôi. Trước đây không hề cảm thấy, bây giờ nhìn lại, cậu ta đúng là một bác sĩ tâm lý rất tốt, rất giỏi.
“Câu hỏi cuối cùng”, tôi nhìn Đại Bính, “nếu cô ấy muốn tớ làm bạn trai, tớ phải làm sao?”.
“Đó cũng là sự thể hiện nội tâm của Tô Tô, đương nhiên, có thể, bản thân Tử Hà cũng thích cậu”. Đại Bính đeo cái kính không độ ở trên bàn lên, cố ý dùng tay đẩy kính lên, dùng ánh mắt thấu suốt mọi thứ nhìn tôi, “Tớ biết cậu vẫn còn đang băn khoăn một vấn đề, tớ nói thế này nhé, cô gái thuần khiết đến đâu, cũng có những mộng tưởng của cô ấy. Gay chỉ là một cái cớ hợp lý mà phụ nữ an ủi nội tâm bản thân mà thôi”.
Bên ngoài phòng khám, một chiếc Beetle màu đen dừng ngay phía sau chiếc BMW của tôi, tay lái rất chuẩn, chỉ cách đuôi xe tôi đúng mười mấy centimet.
Trong xe, một phụ nữ đeo kính đen bước ra.
“Xin giới thiệu, đây là bạn gái của tớ, Diệp Phi Phi”. Đại Bính vội vàng đứng dậy, đón người phụ nữ đó vào, nói với tôi.
Cô ấy bỏ kính râm ra, tươi cười bắt tay tôi. Tôi nhìn thấy trên cánh tay nhỏ nhắn có xăm một con bướm đen, không khỏi nghĩ, một phụ nữ bốc lửa kiểu này, Đại Bính có giữ nổi không?
“Đây là Lương Mân anh em tốt của anh, đã từng nói với em rồi đấy”. Đại Bính giới thiệu tôi với bạn gái, lại tiếp tục nói với tôi: “Cô ấy dạo này thường đến đây giúp tớ, chuẩn bị trang trí lại”.
“Bạn gái của cậu đẹp lắm, đẹp hơn nhiều so với tưởng tượng của tớ”. Tôi nói với cậu ta.
Diệp Phi Phi cười lạnh nhạt: “Đại Bính, đi mua giúp em bao thuốc”.
Đại Bính không dám chậm trễ, nhìn tôi một cái vẻ cảnh cáo, rồi chạy ra ngoài. Anh chàng này, chả nhẽ sợ tôi giành mất bạn gái của cậu ta?
“Cậu ấy được lắm, mong là cô đối tốt với cậu ấy”. Tôi quay lại nhìn cái bóng béo tròn của Đại Bính.
“Tôi biết”. Diệp Phi Phi ngồi xuống một cái ghế, châm một điếu thuốc, tự đắc vắt chân lên, nhìn tôi, “Anh là Lương Mân?”.
“Nếu tôi nhớ không nhầm, vừa nãy Đại Bính đã giới thiệu rồi”. Tôi nói.
“Ồ, gay à?” Cô ta tiếp tục hỏi.
“Không phải!”. Thấy cô ta hỏi như vậy, tôi đột nhiên rất muốn giết chết Đại Bính. Tên xấu xa này dám nói linh tinh.
Ánh mắt của Diệp Phi Phi khóa chặt tôi: “Nói về mình đi, tại sao lại ở trong chung cư của con gái?”.
“Nguyên nhân rất phức tạp. Nhưng là đàn ông, đều thích ở cùng với bốn mỹ nữ đúng không?”. Tôi cười cười.
“Giả vờ gay cũng là một trong những thủ đoạn cưa gái đúng không?”. Diệp Phi Phi ngẩng đầu, thở ra một làn khói, nhìn tôi.
Không thể không nói, tư thế cô ta hút thuốc rất cool.
Thấy tôi không trả lời, cô ta lại hỏi: “Trong bốn cô gái, anh thích nhất là cái cô tên Tô Tô à?”.
“Là một cô bé rất đáng yêu, không giống phong cách của cô. Nhưng kiểu người giống như cô ấy, làm bạn gái cũng rất tuyệt”. Tôi trả lời.
“Làm bạn gái cũng rất tuyệt?”. Diệp Phi Phi tiếp tục hỏi.
“Bây giờ còn hơi nhỏ, tương lai sẽ rất tuyệt”. Tôi nói. Tôi thấy cô ta rất thẳng thắn, nói với cô ta cũng chả hề gì.
“Biết tôi là ai không?”. Cô ta đột ngột hỏi.
“Bạn gái của Đại Bính, Diệp Phi Phi”. Tôi trả lời.
“Còn gì nữa?”. Cô ta tiếp tục hỏi.
Tôi nhìn cô ta, lắc đầu: “Không biết”.
“Chị họ của Tô Tô. Căn nhà mà hiện giờ cô bé ở là của tôi”. Cô ta nhả một làn khói về phía tôi, bình tĩnh nói.
“Á…”. Tôi nhìn cô ta, câm bặt không nói được lời nào.
Diệp Phi Phi cũng không nói gì, tiếp tục lặng lẽ nhìn tôi.
Đại Bính cầm thuốc, thở hổn hển xông vào. Cậu ta nhìn thấy vẻ mặt của tôi, ngay lập tức đoán được đã xảy ra chuyện gì, nhẹ nhàng đặt thuốc xuống trước mặt Diệp Phi Phi, sau đó hậm hực ngồi xuống.
“Lương Mân, ngày mai tớ đưa cậu đi xem phòng mới”. Đại Bính không dám nhìn thẳng vào Diệp Phi Phi, chỉ dám lén lút liếc cô ta, rồi nói với tôi.
Tôi thở dài: “Không cần đâu, chiều nay, tớ sẽ tự đi xem”.
Tính đủ mọi nước vẫn khó thoát kiếp nạn. Tôi không bao giờ ngờ rằng, bạn gái của Đại Bính chính là chị họ của Tô Tô, càng không ngờ rằng, chung cư Tô Tô đang ở chính là “sản nghiệp” của cô ta.
Đại Bính ghìm giọng nói: “Tớ muốn ngửa bài với cậu sớm hơn, nhưng cứ…”.
Thấy Diệp Phi Phi liếc sang, cậu ta vội vàng dừng lại.
“Tạm thời anh cứ ở đấy đi, tôi không tiết lộ bí mật đâu”.
Câu nói của Diệp Phi Phi làm tôi cực kỳ bất ngờ.
“Tôi không cần biết anh có mưu đồ gì với những cô gái kia, nhưng nếu anh dám làm gì Tô Tô, tôi không tha cho anh đâu”. Cô ta nhìn tôi, nói tiếp.
Trên cánh tay cô ta đeo một bộ vòng bạc, hình xăm con bướm đen ở giữa những cái vòng bạc màu trắng đó, cực kỳ bắt mắt. Sự thon thả của cô ta hoàn toàn khác với Tô Tô, đó là sự thon thả khỏe mạnh gợi cảm. Tô Tô trắng hơn cô ta, nhưng làn da nâu của Diệp Phi Phi lại mang một vẻ đẹp rất khác.
Tôi thực sự không ngờ Tô Tô dịu dàng ngoan ngoãn thế, chị họ của cô bé lại có cá tính mạnh đến vậy.
“Tôi biết anh đối với Tô Tô rất tốt. Nhưng tôi chỉ có mỗi một đứa em, để nó một mình sống ở ngoài là muốn rèn luyện kỹ năng sống cho nó, không phải là để cho những kẻ háo sắc ức hiếp”. Diệp Phi Phi có làn môi mỏng, ánh mắt kiên định, có thể thấy, cô ta là loại “chị cả” dám làm dám chịu.
“Đúng đấy, anh đã nói rồi mà, Lương Mân đáng tin hơn đa số đàn ông ở bên ngoài”. Đại Bính nhân cơ hội nói xen vào.
“Đã lộ thân phận rồi, tôi vẫn sẽ chuyển ra ngoài sống”. Tôi bình tĩnh nói.
Diệp Phi Phi nhìn tôi: “Đới Duy đi rồi, việc này tôi cũng biết. Trong chung cư vẫn nên có một người con trai. Tôi nói rồi, đối với Tô Tô, anh không được vượt qua giới hạn, những cái khác, tôi cũng không quan tâm. Đới Duy là bạn tôi, năm đó anh ấy nhận sự ủy thác của tôi mới đến chung cư ở để chăm sóc Tô Tô. Anh là bạn của Đại Bính, tôi tin Đại Bính, cũng sẽ tin tưởng anh”.
“Cô hy vọng tôi ở lại chăm sóc Tô Tô?”. Tôi hỏi cô ta. Càng ngày tôi càng cảm thấy người phụ nữ này vô cùng hào sảng. Nhìn cô ta, tôi lập tức hiểu ngay, Tô Tô của cái đêm mưa gió ấy, hay Tử Hà, mô phỏng theo chị cô ấy, Diệp Phi Phi.
“Đúng. Ngoài ra, việc hai người đập vỡ kính tiệm quần áo đêm qua, tôi đều giúp hai người giải quyết ổn rồi”. Diệp Phi Phi búng điếu thuốc ở tay đi, cầm thuốc Đại Bính mới mua về, quay người đi vào căn phòng phía trong.
Người phụ nữ này không những có tiền, hơn nữa rất có cá tính. Nhưng người như thế này tôi tin cô ta thật lòng yêu Đại Bính.
Đại Bính tưởng rằng tôi đang nghĩ về chuyện của Tô Tô, không kìm được lại hỏi tôi: “Cảm giác của cậu với Tử Hà thế nào?”.
“Tôi thích cô ấy”. Tôi đáp rồi ra khỏi phòng khám.