Đầu ngón tay của hắn gảy gảy tóc của cô. Biểu tình lạnh lùng.
"A Dã, anh năm nay bao nhiêu tuổi? Da của anh rất tốt, đến tuổi này mà còn tốt như vậy thật là không dễ."
Hứa Mộng Phỉ nhìn khuôn mặt anh tuấn của A Dã, sờ soạng bàn tay của mình lên trên mặt hắn, lĩnh hội cảm giác tinh tế của làn da hắn.
"32, tiểu thư, xin đừng lộn xộn, chỉ cần nửa giờ thì kiểu tóc của cô sẽ được chuẩn bị tốt, hi vọng cô sẽ hài lòng."
A Dã làm như không thấy với ánh mắt khiêu khích của Hứa Mộng Phỉ, hắn không thích phụ nữ chủ động quyến rũ đàn ông như vậy.
"Được rồi, tôi đây không động đậy nữa, anh cứ động đi."
Hứa Mộng Phỉ ý tứ ám chỉ rất hàm xúc, chỉ tiếc nhà tạo mẫu tóc A Dã, cũng là bên đối tác với sa lon trung tâm này, cũng chỉ thờ ơ trước ám chỉ của cô.
Hắn đã quen bị các loại khách quấy rầy rồi.
Bên ngoài sa lon trung tâm.
Tiểu Trư, chính là cô bé học sinh làm part-time trong nhà hàng của Tần Y Đồng, cô sợ hãi đứng bên ngoài ghé mắt nhìn vào bên trong.
Cô là mang cơm tới cho anh trai, hôm nay nhà hàng xảy ra chuyện thật lớn, nhưng nhờ bạn của bà chủ Tần tiểu thư đến đây, sự tình mới có chuyển biến.
Cô cũng là bận đến trễ như vậy mới có thời gian mang cơm đến cho anh trai, không biết anh trai có trách cô hay không nữa?
Mà anh trai của cô cũng là một thợ cắt tóc nổi tiếng ở sa lon trung tâm này.
"Tiểu Trư, em đã đến rồi, mau vào, dạ dày của anh đều đã đói dẹp bụng rồi, như thế nào bây giờ em mới đến, muốn anh đói chết sao."
Người thanh niên trẻ này mới hai mươi ba tuổi, bộ dáng hắn cũng có vài phần suất khí, hắn chính là Tiểu Hổ, anh trai của Tiểu Trư.
"Anh hai, đến đây, là đồ ăn anh thích ăn, hôm nay nhà hàng có chút việc cho nên em tới trễ, anh còn không mau ăn...., vậy anh mau mau ăn đi."
Cũng may là anh trai không có trách mình.
Tiểu Trư đi qua đưa cà mên cho anh trai Tiểu Hổ, Tiểu Hổ tiếp nhận cà mên rồi đi về hướng phòng nghỉ ngơi, hắn thật sự rất tiết kiệm, hắn không muốn xài tiền bậy bạ, cho nên mới không có đi kêu đồ ăn mua bên ngoài.
Hai người anh em họ đều cực kỳ tiết kiệm, bởi vì em gái muốn thi đại học, hắn làm anh trai đương nhiên phải giúp em gái chuẩn bị tiền học phí, mà em gái cũng cực kỳ không chịu thua kém, bất kể là dưới tình huống học sinh làm thêm part-time cũng không làm ảnh hưởng đến thành tích học tập, hiện tại vị trí công tác này của em gái ở nhà hàng là nhờ một người đầu bếp là bạn thân của hắn, thông qua sự giới thiệu của bạn thân hắn nên em gái Tiểu Trư mới được đi đến nhà hàng kia công tác, bà chủ lại là một cô gái, người cũng rất tốt, chế độ đãi ngộ cũng không tệ.
Lại còn cho phép Tiểu Trư mang đồ ăn cho Tiểu Hổ ăn.
Như vậy đã lập tức giải quyết được vấn đề ăn cơm của Tiểu Hổ rồi.
"Oa, rất đẹp trai....."
Khuôn mặt tròn tròn đáng yêu của Tiểu Trư mang theo ánh mắt si mê nhìn đến người đang làm tóc cho Hứa Mộng Phỉ, cũng là ông chủ A Dã của salon trung tâm này.
Chuyện vui vẻ nhất mỗi ngày của cô chính là tới nơi này đưa cơm cho anh trai ăn, bởi vì cô sẽ được vụng trộm nhìn người mình thích, nhìn dáng vẻ A Dã nghiêm cẩn chăm chỉ làm việc, cứ như vậy đứng rất xa nhìn lén hắn, cô cảm thấy mình đã cực kỳ hạnh phúc rồi.
Ngay lúc A Dã xoay cái ghế Hứa Mộng Phỉ đang ngồi kia về bên phải một chút, Tiểu Trư lập tức thấy được mặt của Hứa Mộng Phỉ, cô có cảm giác mình đã từng thấy qua người phụ nữ này, ở nơi nào thấy qua đây? Tay cô gõ gõ lên đầu của mình, cô cảm thấy được vấn đề này rất quan trọng, chính mình nhất định phải nhớ được.
*
Hứa Mộng Phỉ hấp dẫn A Dã không thành công, xong xuôi cô hậm hực hờn dỗi rời khỏi salon trung tâm.
Sau khi cô rời đi, Tiểu Trư mới đột nhiên nhớ tới cô ta là ai, Tiểu Trư cảm thấy khả năng cô ta nhất định có liên quan đến chuyện nhà hàng bị trúng độc.
Cô vội vàng gọi điện thoại cho bà chủ Tần Y Đồng.
Tần Y Đồng đang ở trong bệnh viện, Tiểu Trư lập tức đến bệnh viện.
"Chị Tần, em cảm thấy hôm nay nhà hàng chúng ta xảy ra chuyện cùng với người phụ nữ mà ban ngày mới đến kia nữ nhất định có quan hệ, em mới vừa ở chỗ anh trai làm việc thấy được cô ta."
Tiểu Trư lập tức nói sự nghi ngờ của mình cho Tần Y Đồng biết.
"Cô ta, chính là cô ta sao?"
Nghe Tiểu Trư nói như vậy, Tần Y Đồng bắt đầu nhớ lại, người phụ kia nhỏ mọn như vậy sao?
Cửa bệnh viện có một chút xôn xao, hoá ra là Hứa Mùi Thơm đến đây.
Hứa Mùi Thơm là huấn luyện viên ở trung tâm thể dục thẩm mỹ của cha Điềm Điềm, đồng thời còn là diễn viên hợp tác đóng phim bom tấn với Hoả Viêm Diệu, bạn trai của Đường Mật Nhi, cô hai mươi hai tuổi.
Cô nghe nói Thiển Hạ đã xảy ra chuyện nên lập tức đến bệnh viện thăm hỏi Thiển Hạ.
Tiểu Trư nhìn thấy cô đến, nghiêng đầu tò mò nhìn chằm chằm mặt Hứa Mùi Thơm.
"Mùi Thơm, cô tới thăm Thiển Hạ sao, cô ấy ở bên trong, mà chị gái cô có liên hệ với cô không?"
Chuyện chị gái Hứa Mộng Phỉ của Hứa Mùi Thơm đã từng là bạn gái của Tần Trác Luân thì Hứa Mùi Thơm đương nhiên biết, bắt đầu cô cũng không hiểu làm sao Tần Trác Luân lại đồng ý hẹn hò với Tô Thiển Hạ.
Nhưng chị gái cô đã mất tích ba năm, nên cô cũng không còn canh cánh chuyện này trong lòng nữa.
Bởi vậy cô cũng không phản đối, từ lúc bắt đầu đã thờ ơ, biến thành như hiện tại là bạn bè với Thiển Hạ.
"Không có, chị của tôi đã ba năm không liên lạc với người trong nhà rồi, nhưng như thế nào anh lại đột nhiên hỏi đến chị của tôi?"
Hứa Mùi Thơm kinh ngạc nhìn Tần Trác Luân, chẳng lẽ Tần Trác Luân và chị gái của cô có liên hệ với nhau?
"Hôm nay cô ấy có đến công ty tìm tôi, chuyện của cô ấy tôi cũng không rõ ràng, nếu không thì cô hãy liên hệ với cô ấy."
Tần Trác Luân cầm tờ giấy có số điện thoại mà Hứa Mộng Phỉ đã đăng ký với quầy lễ tân công ty đưa cho Hứa Mùi Thơm.
"A..., không nghĩ đến chị của tôi đã ba năm không liên hệ với chúng tôi, nay vừa xuất hiện thì đã liên hệ với anh, xem ra chị ấy đối với anh vẫn là nhớ mãi không quên."
Hứa Mùi Thơm nói như thế.
"A..., tôi nhớ ra rồi, chị Tần, cô ấy, người phụ nữ ngày hôm nay đến nhà hàng của chúng ta bới móc trông rất giống cô ấy, chị Tần, chị nhìn kỹ xem...."
Tiểu Trư vẫn len lén nhìn mặt Hứa Mùi Thơm, còn một bên vẫn rất trầm tư, hóa ra là suy nghĩ xem Hứa Mùi Thơm giống ai.
Tần Y Đồng nhìn Hứa Mùi Thơm một hồi, chính xác rồi, Tiểu Trư không nói thì tôi cũng không chú ý, không nghĩ tới Hứa Mùi Thơm và người phụ nữ kia rất giống nhau.
"Các người nói người phụ nữ kia là ai, hẳn không phải là chị gái tôi đi, mới vừa rồi Tần Trác Luân có nói cho tôi biết hôm nay chị gái của tôi có đi đến công ty tìm anh ấy, chẳng lẽ chuyện Thiển Hạ bị trúng độc có quan hệ với chị gái tôi sao, vậy tôi ra ngoài gọi điện thoại cho chị ấy nói rõ ràng mọi chuyện. Nếu thật sự có liên quan tới chị ấy, tôi...?"
Hứa Mùi Thơm nghe thấy Tần Y Đồng và Tiểu Trư nói chuyện, cô tò mò quay đầu lại hỏi các cô sự tình.
Nói đến phần sau, cô có chút khổ sở, nếu là chuyện ở nhà hàng thật sự có liên quan tới chị gái, thật sự cô cũng có chút không dám tin đồng thời cũng cực kỳ kinh ngạc, bởi vì sự việc này đã nói lên chị ấy đã thay đổi quá nhanh.
Vẻ mặt Tần Trác Luân hơi suy ngẫm, bên tai anh đều đã nghe được đoạn đối thoại của ba cô.
Sở dĩ anh không đón Thiển Hạ trở về, cũng không giữ Thiển Hạ lại, vì anh cho rằng làm như vậy là sự an bài tốt nhất cho Thiển Hạ, cũng sẽ không có ai tới xúc phạm Thiển Hạ, hiện tại nếu như chứng thật được chuyện xảy ra với Thiển Hạ có liên quan đến Hứa Mộng Phỉ, nếu như thế thì mọi chuyện sắp hỏng bét rồi.
Tiểu Trư và Tần Y Đồng nhìn Hứa Mùi Thơm đi ra ngoài, cô bé và Tần Y Đồng cũng nhỏ giọng nói một câu gì đó xong cũng lập tức rời khỏi bệnh viện.