ng làm hỏng chuyện tôi giao. Nếu như các người dám làm hỏng chuyện của tôi, tôi lập tức bảo lão đại của các người thu thập các người. Nhanh đi."
Vẻ mặt Hứa Mộng Phỉ rất ái muội, cô cầm một gói thuốc bột nhỏ đưa cho tên côn đồ dẫn đầu, mệnh lệnh cho mấy tên côn đồ phía sau kia, nhìn bọn họ rời đi, trên mặt cô lập tức dương lên một nụ cười rất thâm độc.
"Dám hại tôi xấu mặt, tôi sẽ khiến cho danh dự của nhà hàng các người mất sạch, cũng sớm đóng cửa một chút."
Cô ngồi xe đi tới một nhà hàng khác nằm đối diện nhà hàng kia, sau đó chọn một vị trí gần cửa sổ, nhìn mấy tên côn đồ bước ra, tên côn đồ dẫn đầu dựa theo chỉ dẫn của cô làm rất gọn gàng, xong việc thì lập tức thông báo tin tức.
Cô kiên nhẫn chờ đợi, mãi đến khi nhìn thấy những thực khách ôm bụng, ói mữa rồi hôn mê, cô mới lập tức gọi điện thoại cho tòa soạn báo và phóng viên tin tức của Đài Truyền Hình đến đây.
Không quá vài phút, nhà hàng đã tụ tập rất nhiều các phóng viên.
Cô nhìn thấy tình cảnh này, nở nụ cười âm hiểm rồi rời khỏi nhà hàng kia, đeo mắt kính của cô lên bỏ đi.
Trong phòng ăn nhà hàng,
"Dạ dày của mình đau quá, Y Đồng, Y Đồng, nhanh, nhanh đưa mình đi bệnh viện, bụng của mình đau chết mất, bảo bảo của mình, bảo bảo sẽ không có việc gì chứ?"
Thiển Hạ và Y Đồng cùng nhau ăn cơm rất ngon, nói chuyện phiếm cũng cực kỳ vui vẻ, không khí đặc biệt tốt đẹp, không nghĩ tới bỗng nhiên Thiển Hạ ôm bụng, thống khổ gục xuống bàn, la hét dạ dày đau quá.
"Sao lại thế này, dạ dày cậu làm sao có thể đau được, chúng ta bắt đầu ăn đều còn rất tốt mà, như thế nào mà mình lại không đau bụng. Mình cũng ăn chung với cậu mà, chẳng lẽ là do hai món ăn này, mình không thích ăn nên cũng không ăn, thế nhưng cậu lại ăn, thật đáng giận, Tiểu Trư, lại đây....."
Tần Y Đồng quá thông minh, lập tức tìm ra được vấn đề sở hở, cô nhanh chóng gọi điện thoại cấp cứu, để cho Tiểu Trư tìm ra người đã hạ độc, nhưng Tiểu Trư lại vội vội vàng vàng thông báo là cũng có rất nhiều thực khách trong nhà hàng đều đã ngất đi, cũng có nhiều người đang ôm bụng, còn có nhiều người đang chạy như điên không ngừng.
Xem ra thật sự đã có người hạ độc trong thức ăn.
Tần Y Đồng nhìn xe cấp cứu chạy đến, tất nhiên cô phải đưa Thiển Hạ đi bệnh viện, tuy nóng vội nhưng cô cũng rất nhanh trí, lập tức gọi điện thoại cho nữ chủ hắc bang Đường Mật Nhi, để cô ấy đến hỗ trợ điều tra sự tình, Đường Mật Nhi rất nhanh đã cho người đến, cũng phong tỏa tin tức, mà những tờ soạn báo và các phóng viên Đài Truyền Hình cũng đều rất sợ hãi thế lực hắc bang của Đường Mật Nhi nên tự nhiên cũng không dám đưa tin về chuyện này.
"Mình, bảo bảo của mình như thế nào, sẽ không có việc gì phải không?"
Sắc mặt Thiển Hạ vừa trắng vừa xanh, cô nắm chặt tay Y Đồng, cô rất lo lắng, lo lắng bảo bảo trong bụng sẽ có chuyện.
Bác sĩ từng nói thời gian mang thai ba bốn tháng đầu là thời kì quan trọng nhất, lần trước cô mới từ trên cầu thang ngã xuống, sau đó được Tần Trác Luân dốc lòng chăm sóc thân thể mới dần hồi phục, hiện tại lại xảy ra chuyện này.
"Đừng, đừng lo lắng, cậu sẽ không có việc gì, mình đã gọi Dale đến đây, tự cậu ấy sẽ kiểm tra cho cậu, đều là do mình không tốt, mình nên đặc biệt chú ý mới phải."
Y Đồng rất tự trách bản thân mình, cô có gọi điện thoại cho Dale, cũng may là cô vẫn thường xuyên liên hệ với Dale nên mới biết Dale đang ở trong thành phố này.
"Không, không thể trách cậu, may mắn là cậu không có ăn hai cái đồ kia, nếu không thì cậu cũng sẽ có việc, mình, dạ dày mình đau quá, đau....."
Thiển Hạ cố an ủi Y Đồng, nhưng là sắc mặt của cô đang rất thống khổ, cô nói mấy chữ đau kia xong thì cũng lập tức ngất đi.
Tập đoàn Tần đế
Hôm nay tâm tình Tần Trác Luân thủy chung không yên.
Kỳ quái, đều đã đến thời gian tam tầm, như thế nào mà mí mắt phải của anh cứ một mực giật giật, đây là sắp phát sinh sự tình gì sao?
Mặc dù anh không quá tin tưởng câu nói \'Mắt trái giật tài, mắt phải giật tai họa\', nhưng mà lúc này anh đã có chút lo lắng rồi.
"Luân, Thiển Hạ ăn cơm bị trúng độc, hiện tại đã đi bệnh viện, bác sĩ Dale đang cấp cứu cho cô ấy, địa chỉ bệnh viện là xxxxxxx, anh hãy mau tới đây."
Lôi không ở trong công ty, điều này ngược lại càng khiến Lôi dễ dàng giúp Tần Trác Luân âm thầm bảo vệ Thiển Hạ, anh nhìn thấy Thiển Hạ đi vào nhà hàng của Tần Y Đồng, mà Tần Y Đồng và Thiển Hạ lại là chị em bạn bè tốt từ nhỏ đến lớn.
Nên anh chỉ ngồi đợi ở bên ngoài một quán cà phê bên đường, không nghĩ tới lại thấy được xe cấp cứu chở Thiển Hạ và Tần Y đồng đi bệnh viện.
Anh bình tĩnh trà trộn đi vào thăm dò hiện trường, tất nhiên cũng nghe thấy được Tần Y Đồng gọi cho Đường Mật Nhi và nội dung cuộc điện thoại với Dale.
Anh nhìn xe cấp cứu lái đi thì lập tức gọi điện thoại cho Tần Trác Luân, cũng cho Luân biết tình huống thực sự của Thiển Hạ.
"Được, mình lập tức đến, cậu giúp mình điều tra rõ ràng xem là người nào muốn gây bất lợi cho Thiển Hạ và Tần tiểu thư như vậy."
Trong lòng Tần Trác Luân quả nhiên rất vội, nhưng anh vẫn nghĩ được đâu vào đấy nên nhờ Lôi đi điều tra tình huống, Tần Y Đồng và Thiển Hạ là chị em bạn bè tốt, lại cùng họ với anh, nên anh cũng sẽ yêu ai yêu cả đường đi quan tâm cô.
Bệnh viện
"Tình hình của Thiển Hạ như thế nào?"
Tần Trác Luân đuổi tới bệnh viện, hỏi xong cũng đồng một dạng lo lắng chờ đợi bên ngoài phòng giải phẫu với Tần Y Đồng.
"Dale đang cấp cứu rửa ruột cho Thiển Hạ, chỉ mong đứa bé sẽ không có việc gì, đều do tôi không đủ cẩn thận, nếu tôi cẩn thận hơn một chút thì Thiển Hạ cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy, đều là do tôi không tốt, tôi không bảo vệ tốt cậu ấy."
Tần Y Đồng không có tâm tư nào đi đoán làm thế nào Tần Trác Luân nhanh như vậy đã biết chuyện Thiển Hạ bị trúng độc.
Cô một mực tự trách mình, còn khóc rất đau lòng.
"Dale là bác sĩ y thuật rất giỏi, là bác sĩ quyền uy trong giới y học, có cô ấy cấp cứu cho Thiển Hạ, nên là Thiển Hạ và đứa bé đều sẽ không có việc gì, cô đừng khổ sở quá như vậy, nếu để Phách Thiên thấy được còn tưởng rằng tôi lại khi dễ cô."
Trong lòng Tần Trác Luân mức độ lo lắng cũng không thua gì Y Đồng, nhưng nhìn thấy Y Đồng cứ tự trách khổ sở như vậy thì anh như thế nào lại có thể nhẫn tâm trách cứ được.
*
Vài giờ sau, đèn giải phẫu tắt, Dale mang gương mặt mệt mỏi xuất hiện, lạnh lùng liếc mắt nhìn Tần Trác Luân một cái, không muốn nói chuyện với Tần Trác Luân.
"Dale, Thiển Hạ cậu ấy, cậu ấy, mẹ và đứa bé có sao không, có phải đều đã bình an đúng không?"
Y Đồng sốt ruột tiến lên hỏi Dale.
"Bình an, hiên tại cậu có thể đi vào thăm cậu ấy, còn anh ta không thể vào đi."
Dale đồng ý để cho Tần Y Đồng đi vào thăm Thiển Hạ, nhưng lại không chịu để cho Tần Trác Luân đi vào, đây là cái đạo lý gì?
"Vì cái gì tôi không thể vào đi, tôi chính là papa của đứa bé."
Trong lòng Tần Trác Luân không thể nào cao hứng được, Dale như thế nào đối với anh căm thù như vậy.
Anh cũng không làm chuyện gì đắc tội cô ấy, muốn nói đắc tội, cũng chỉ là lúc ấy đến nước Pháp muốn đi tìm Thiển Hạ, anh và Phách Thiên bọn họ có kết hợp nho nhỏ chỉnh Dale một phen, không phải cô đã nói không tức giận sao, như thế nào bây giờ còn mang thù.
"Anh đừng nói với tôi, anh không biết mấy ngày trước Thiển Hạ thiếu chút nữa sinh non, hiện tại tình trạng của cô ấy vẫn không ổn định, tùy lúc đều có thể sinh non, tuy tôi thấy chuyện lần này anh cũng không có liên quan trực tiếp nhưng mà anh cũng có một phần trách nhiệm, tô không muốn nói chuyện với anh, mời anh rời đi cho, nếu anh muốn gặp Thiển Hạ, nếu như cô ấy bị sinh non, đó chính là do anh làm hại, cũng là anh có ý định muốn để cho cô ấy sinh non, như thế nào, sợ cô ấy sẽ quấn lấy anh không rời sao? Tôi ghét nhất chính là bọn đàn ông như các người vậy."
Dale là bác sĩ, lại rất có quyền uy trong giới y học, tự nhiên có thể nhìn ra được chuyện mấy ngày trước Thiển Hạ mới vừa làm qua một cái tiểu phẫu, mà cái tiểu phẫu kia cũng thiếu chút khiến cho Thiển Hạ sinh non, tóm lại cô mặc kệ chuyện kia và chuyện hôm nay đã xảy ra có liên quan đến Tần Trác Luân hay không, nhưng nhìn anh ta, cô cảm thấy được Thiển Hạ vẫn nên là cách xa anh ta một chút.
Bởi vậy cô lạnh lùng muốn Tần Trác Luân rời đi, không cần đến quấy rầy Thiển Hạ.
"Cô, cô nói rất đúng, thật sự tôi không có làm tốt mọi chuyện, tôi sẽ không đi vào, tôi sẽ ở bên ngoài này, mãi đến khi cô ấy và đứa bé đều tốt trở lại thì tôi lại nhìn cô ấy."
Tần Trác Luân không có sinh khí, ngược lại rất nghe lời nói của Dale, anh quý trọng Thiển Hạ cũng quý trọng đứa bé trong bụng của cô, đây chính là đứa con đầu tiên của anh, anh làm sao có thể không quý trọng.
Vì Thiển Hạ và đứa bé mà suy nghĩ, anh sẽ không hiện ra trước mặt Thiển Hạ, ít nhất trước khi thân thể Thiển Hạ chưa tốt lại thì anh sẽ chịu đựng việc không nhìn thấy cô.
Nhưng anh vẫn có quyền lợi được ở bên ngoài này.
"Tùy anh, chỉ mong anh nói được thì làm được."
Dale nói xong, xoay người rời đi.
*
Hứa Mộng Phỉ ngồi trên sofa trong phòng khách sạn, cô xem tin tức phát trên tivi, nhớ lại sự kiện trúng độc ở nhà hàng sẽ được đưa tin, trong lòng cô đặc biệt cao hứng.
Cô vừa uống rượu vừa chờ tin tức thông báo.
Nhưng mà đợi cho đến nửa đêm, vẫn không thấy phát.
Quái lạ, rõ ràng cô đã gọi điện thoại cho phóng viên Đài Truyền Hình, cũng nhìn thấy bọn họ đến chỗ hiện trường, như thế nào lại không phát tin tức đây?
Một sự kiện lớn như vậy, vậy mà không truyền phát tin tức ra?
Tần Trác Luân cũng không có gọi điện thoại cho cô, mặc dù cô đã để lại số điện thoại ở quầy lễ tân tại công ty của Tần Trác Luân.
Cô cảm giác sự tình hôm nay rất không thuận lợi.
Cô nghĩ vẫn là đi đến chỗ nhà hàng đó nhìn xem, nhìn một cái thì trong lòng cũng đã biết trước, thuận tiện đi tìm Tần Trác Luân luôn.
Ba năm trước đây anh đối xử với cô rất tốt, tốt đến nỗi khiến cho tất cả những cô gái khác đều rất ghen tị.
Maynor Hàn nói trong lòng anh vẫn còn có cô, Maynor Hàn cũng sẽ không nói dối, bởi vậy cô tin tưởng trong lòng Tần Trác Luân vẫn là có chính mình.
Cô đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rửa, tiếp đó để thân thể trần truồng ra khỏi phòng tắm, cứ thế lựa chọn những bộ quần áo mà hôm nay đã mua.
Chọn trúng một bộ lễ phục màu đỏ gợi cảm, cô đứng ở trước gương soi, rất mãn nguyện, tối hôm nay cô sẽ mặc bộ này.
Mặt khác cô cũng mua kèm những đôi giầy cho đồng bộ, xong xuôi cô cũng chọn một đôi giày màu đỏ tương xứng với bộ lễ phục, ăn mặc chỉnh tề xong, cô mở hộp trang sức châu báo ra, tìm một sợi dây chuyền đeo ở trên cổ.
Sau đó nhìn đến mái tóc của mình, nhìn lễ phục và giầy đi với nhau, nhưng chỉ có tóc là không được bắt mắt nhất, như vậy đối với sự mỹ lệ của cô sẽ suy giảm không ít.
Cô hi vọng chính mình sẽ đẹp nhất khi xuất hiện trước mặt của Tần Trác Luân, sau đó khiến anh mê mẩn xoay quanh mình.
Sa lon trung tâm
Hứa Mộng Phỉ đi tới sa lon trung tâm, nhờ nhà tạo mẫu tóc giúp cô làm tóc.