Cô xoay người đi về phía thang máy dành cho nhân viên, khi cửa thang máy khép lại, Tần Trác Luân nhìn ba mươi sáu nghìn đồng trong tay, cô gái đưa đồ ăn này rất kì quái, anh đã nói không cần trả lại tiền nhưng cô ta nhất định đưa lại cho anh, mà đợi chút, anh cảm giác giọng nói của cô ta có chút quen thuộc, hình như anh đã nghe qua ở đâu đó?
Tô Thiển Hạ trở lại nhà hàng, cởi xuống đồng phục bên ngoài của nhân viên, lập tức đưa một trăm nghìn đồng cho chủ nhà hàng. Trên mặt vẫn luôn mỉm cười, nhà hàng này là của Tần Y Đồng.
"Hạ Hạ, sao cậu luôn cười thế? có phải nhìn thấy Tần Trác Luân hay không, anh ta có hoài nghi cậu không? Này, cậu lại làm gì thế, mình còn chưa nói xong đâu? Cậu có ăn đậu hũ của anh ta hay không vậy?"
Tần Y Đồng nhìn Tô Thiển Hạ cười híp mắt, tâm tình thoạt nhìn rất không tệ, nhân cơ hội này cô muốn thăm dò tin tức, ai ngờ Tô Thiển Hạ lại mặc kệ cô, mở cửa xe nhanh chóng đi mất.
Tô Thiển Hạ trực tiếp lái xe về nhà, cô về đến nhà lập tức tìm được chìa khoá nhà Tần Trác Luân, sau đó lại tiếp tục vào nhà của anh.
Cô muốn chân chính hiểu rõ toàn bộ sở thích của anh, ví dụ như anh thích mặc quần lót kiểu gì, thích dùng nhãn hiệu dao cạo râu nào, thích xem sách gì, trong nhà có thích đọc loại tạp chí và báo điện ảnh nào hay không ..., phải hiểu rõ ràng mới hấp dẫn được anh chứ, còn có chính là phải làm một bữa ăn tối thật ngon và ấm áp chờ anh trở về ăn, muốn nắm chắc lòng của đàn ông thì trước tiên cần phải bắt được dạ dày của anh ta, đây chính là diệu kế theo đuổi đàn ông nha. . . . . .
Thiển Hạ lập tức bắt tay chuẩn bị một bàn bữa ăn tối phong phú chờ Tần Trác Luân trở về ăn, đợi hơn ba tiếng, đến hơn mười giờ tối mà anh vẫn chưa về.
Buồn cười, bản cô nương chuẩn bị bữa ăn tối lại dám không đến ăn, được, nhìn bản cô nương không tìm anh tính sổ mới là lạ.
Tô Thiển Hạ thở phì phò từ trong nhà Tần Trác Luân đi ra ngoài tới đối diện nhà mình, mấy phút sau, lúc trở ra cô đã biến mình trở thành một \'giai nhân rất gợi cảm và hấp dẫn\'.
"Y Đồng, là mình, giúp mình tra bây giờ cái tên Tần Trác Luân đang ở nơi nào, tối nay mình quyết định cưỡng hiếp anh ta."
Cô vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho bạn tốt Y Đồng, chính mình tự kiểm tra thì sẽ mất thời gian, nhờ Y Đồng giúp một tay kiểm tra sẽ nhanh chóng hơn nhiều.
Y Đồng nhận được điện thoại của Tô Thiển Hạ thì có chút cảm giác giật mình, đây là Thiển Hạ sao?
Cô nói muốn cưỡng hiếp Tần Trác Luân, tối ngày hôm qua ở quầy rượu không phải vẫn cùng mình uống rượu giải tỏa bi thương sao?
Được rồi, Thiển Hạ đã nhờ mình tra, mình nên giúp một tay mới đúng.
Tại sao Tần Y Đồng có thể mau chóng tra được vị trí của Tần Trác Luân? Ha ha, câu trả lời cũng chỉ có Tần Y Đồng biết.
Mười mấy phút sau, Tần Y Đồng nói cho Tô Thiển Hạ địa chỉ một quán bar, quán bar kia Thiển Hạ cũng chưa bao giờ đến.
"Y Đồng, cảm ơn cậu, chờ mình thành công sẽ mời cậu ăn một bữa tiệc thật lớn."
Tô Thiển Hạ lập tức lái xe đến quán bar kia, lúc xuống xe ngẩng đầu nhìn lên tên quán bar : "Quán bar thâu đêm".
Chẳng lẽ Tần Trác Luân đến "Thâu Đêm" tìm "bạn gái một đêm"?
Cô vừa đi vào thì có rất nhiều đàn ông tần phóng điện với cô, càng đi vào bên trong thì lại càng nhiều nhưng cô chỉ nhắm mắt làm ngơ.
Cô hỏi nhân viên tạp vụ, nhân viên tạp vụ không biết Tần Trác Luân là ai, cô không ngồi một chỗ tìm mà lần lượt đi tìm từng gian phòng trong quán.
Rốt cuộc, lúc cô sắp buông tha việc đi tìm anh, lập tức nhìn thấy anh và một cô gái nóng bỏng đang ngồi chung một chỗ uống rượu, không khí rất mập mờ.
Lúc này cô lại không hề nổi giận, chỉ là đi tới trước mặt anh, cô đặt mông ngồi ở trên đùi của anh, dùng đôi mắt đẹp long lanh tràn đầy quyến rũ phóng điện với Tần Trác Luân, còn đẩy cô gái nóng bỏng đang liếc mắt đưa tình với anh chen đến một bên đi.
"Cô từ đâu ra, anh ta là của tôi đấy."
Cô gái nóng bỏng như lửa kia bị Tô Thiển Hạ chen ngang lập tức ngồi trên mặt đất, cô rất không phục, hôm nay cô rất vất vả mới câu được một trai đẹp thượng hạng như vậy, tại sao có thể dễ dàng để cho người phụ nữ này xông tới cướp đi được, cô giơ tay muốn cho Tô Thiển Hạ một cái tát.
Tô Thiển Hạ một tay giữ chặt bàn tay đang giơ lên của cô ta, ánh mắt đẹp đẽ toát ra sự lạnh lùng khiến cho cô gái kia bị giật mình.
Coi như cô không nguyện ý thì cũng biết cô gái trước mặt này rất không dễ chọc, không thể làm gì khác hơn là lộ vẻ tức giận rồi rời khỏi phòng.
Tô Thiển Hạ ngoái đầu nhìn về phía Tần Trác Luân cười một tiếng, tay trái vòng lên cổ của anh, tay phải nắm cằm của anh giống như đang nhìn chằm chằm con mồi, cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp thở dài nói: "Loại gen không tệ, sẽ để cho anh làm cha đứa bé của tôi."
Vừa nói xong, tay phải đánh một cú sau đầu khiến anh bất tỉnh, sau đó cũng không để ý hình tượng trói anh lại, kéo dọc theo đường đi từ phòng bar lên phòng khách sạn ở tầng trên.
Tối nay, cô - Tô Thiển Hạ muốn đem trai đẹp Tần Trác Luân này ăn sạch sẽ, tuyệt đối không nương tay.
Trong lúc cô kéo anh lên phòng tự nhiên cũng khiến không ít người chú ý, trong đó có một người đàn ông cao lớn rất tuấn tú.
"Người đâu, điều tra xem cô gái kia là ai, lại dám đánh Luân bất tỉnh, thật là một cô gái rất đặc biệt."
Lập tức có một người đàn ông áo đen giống như vệ sĩ xuất hiện, người đàn ông tuấn tú lười biếng phân phó xuống, nhìn về phía bóng dáng Tô Thiển Hạ đang kéo Tần Trác Luân vào phòng khách sạn trong quán bar, ánh mắt thần bí loé lên vẻ hứng thú.
Sau khi Thiển Hạ kéo Tần Trác Luân tới phòng khách sạn, dùng mông đóng cửa phòng lại, kế tiếp cô kéo anh tới phòng tắm tắm rửa.
Sau khi xả đầy nước vào bồn tắm, cô xoay người ngồi xỗm trước mặt anh, tỉ mỉ nhìn ngắm gương mặt tuấn mỹ siêu cấp của anh.
"Tần Trác Luân, tối ngày hôm qua anh dám dùng ổ khoá kia khóa tôi, còn dùng dao gọt trái cây cắt nát quần áo để làm nhục tôi...Nhưng Tô Thiển Hạ- tôi thù rất dai, tối nay tôi lập tức "ăn" sạch anh. Ăn sạch sành sanh xong sẽ chụp cho anh mấy tấm ảnh khỏa thân, như vậy nhược điểm của anh sẽ ở trong tay bản cô nương, về sau tôi bảo anh đi hướng đông anh cũng không dám đi hướng tây, ha ha, chơi thật vui vẻ."
Cô vừa nói vừa cười, càng nói càng vui mừng.
Cô cột tay chân anh vào bốn phía bồn tắm.
Sau đó cô đi ra ngoài đóng kỹ tất cả cửa sổ lại rồi trở vào bên trong phòng tắm.
Anh đã tỉnh rồi, một tròng mắt đen thăm thẳm đang cuồng nộ nhìn chằm chằm cô khiến cô có một loại kích động muốn chạy trốn, cô vội trấn định nhìn kỹ lại, nhưng hiện tại anh đang trong tay cô, cô sợ anh làm gì chứ.
"Ánh mắt của anh là thế nào, anh nghĩ tôi sợ sao, anh cho rằng bản cô nương sẽ bị hù dọa thậy lớn sao, tối nay tôi muốn ăn sạch anh."
Vẫn bị anh nhìn chằm chằm khiến cả người cô cảm thấy không được tự nhiên, vậy làm thế nào xơi tái anh ta, suy nghĩ một chút, cô cầm lấy một cái khăn lông che kín ánh mắt của anh lại, hì hì, hiện tại mắt anh không thấy đường, cô cảm thấy rất có cảm giác thành tựu.
Bắt đầu chầm rì rì cởi quần áo của anh, bởi vì sợi dây trói tay chân của anh thít chặt vào người nên việc cởi quần áo của anh ra gặp chút khó khăn.
"Này, Tần Trác Luân, tối hôm qua anh dùng dao cắt nát quần áo của tôi, hôm nay tôi cũng không khách khí."
Cô cầm một cây kéo lên, sau hai ba lần cắt thì quần áo anh trên người anh trống trơn.
"Oa, thân hình của anh thật không phải đẹp bình thường, so với vận động viên, so với nam người mẫu siêu cấp thì còn đẹp hơn nhiều, tôi muốn sờ một chút xem sao."
Mặc dù cô nhìn thấy thân thể của anh thì có chút đỏ mặt, dù thế nào đi nữa anh cũng không nhìn thấy, vậy thì cô xấu hổ làm gì chứ, cô thoải mái đưa bàn tay nhỏ bé sờ sờ bộ ngực của anh thì nơi đó căng chặt lại, sau đó bàn tay nhỏ bé đi xuống dưới. . . . . .
Đây là lần đầu tiên Thiển Hạ nhìn một người đàn ông trần truồng.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn khó nén tò mò, tay của cô lại ở trên người của anh ăn đậu hũ.
Người đàn ông như anh lại bị một phụ nữ nhìn chằm chằm vào thân thể, điều này làm cho Tần Trác Luân rất tức giận, dù muốn phát hỏa cũng không biết làm sao, ai bảo anh bị cô cột vào bốn phía bồn tắm.
"Bồn tắm này nhỏ một chút cũng không sao, Tần Trác Luân, chúng ta cùng tắm uyên ương thôi."
Ngón tay Tô Thiển Hạ gõ gõ nơi nào đó của anh, dáng vẻ cố ý biểu hiện giống như rất có kinh nghiệm đánh giá nơi nào đó của anh.
Thật ra thì tim cô đang đập rất nhanh, cô cố ý đưa lưng về phía anh cởi quần áo xuống, đi vào trong bồn tắm, không được khẩn trương, Tô Thiển Hạ cô mở quán bar thì loại đàn ông nào mà chưa từng thấy qua, làm sao phải khẩn trương, bây giờ anh ta là được cô sủng ái, cô có thể chơi đùa anh ta.
Ở trong lòng cô không ngừng tự nói với mình rằng không cần khẩn trương, chỉ cần tận lực đối đãi với anh như một "vật sủng" đi.
"Nào, hôn một cái."
Cô dùng sức nâng gương mặt tuấn tú của anh lên, cái miệng nhỏ nhắn dùng sức ‘hôn\' xuống mặt anh.
Cô cười có chút e thẹn, nhưng sau khi cô thật hôn anh một lần, cô phát hiện cũng không khó khăn lắm.
Chợt tâm trí nổi lên.
Tay của cô đi tới trước ngực anh, vuốt vuốt da thịt ở ngực, một tay kia đi tới mông của anh, mắt đẹp cố ý coi thường hạ thân của anh, không còn cách nào, cô vẫn có chút ngượng ngùng.
Nên làm như thế nào đây?
Trong lòng cô nghĩ tới chuyện mình muốn trộm gen của anh thì nhất định phải cùng anh làm cái kia thôi.
Cô phát hiện mặc dù mắt anh bị chính mình che lại, nhưng lại có thể cảm nhận được anh khiến cho cô tồn tại cảm giác rất mãnh liệt.
Cô phải đánh nhanh thắng nhanh.
"Cô tốt nhất cởi trói sợi dây cho tôi, nếu cô chơi quá, lần sau cô rơi vào trong tay của tôi, tôi sẽ không dễ dãi như thế đâu."
Tần Trác Luân cảm giác da thịt của cô trắng nõn mịn màng, biểu hiện của cô khiến trái tim anh có chút khốn đốn mê hoạc, không phải cô có kinh nghiệm phong phú của một sắc nữ sao?
Vì sao cô không dám để cho anh nhìn, hiện tại tay của cô còn đang sờ cái mông của anh, vậy cô xem Tần Trác Luân là cái gì?
Món đồ chơi sao?
Điều này làm cho anh hết sức tức giận, anh phát hiện bộ ngực của cô tuy không phải rất lớn nhưng rất mềm mại, sức co giãn đàn hồi rất tốt, lại vừa đúng một nắm tay, anh nhớ lúc trước mình có chạm nhẹ qua, hôm nay hình ảnh hôn cô cũng xuất hiện trong đầu anh, làm cho anh có chút thẹn quá hoá giận, anh lập tức nhìn về phía cô hét lên.
"Thôi đi, bản cô nương mới không sợ anh, này Tần Trác Luân, có phải anh muốn miệng cũng bị chận lại hay không? nếu như không muốn thì ngoan ngoãn ngậm miệng lại cho tôi, thật ra thì anh rất thích thú không phải sao, dối người dối lòng nha."
Cô bị anh mắng như vậy, trong lòng không phục lắm, cố ý đè thân thể của mình lên trên người anh, lúc này cô cũng đã tự cởi sạch quần áo trên người mình, dù thế nào đi nữa mắt anh bị che lại cũng nhìn không thấy.
Cô nghe được một âm thanh rất nhỏ, giống như tiếng thở dốc vậy?
Tóm lại là từ trong miệng anh phát ra, cô lập tức chuyên tâm nghiên cứu phản ứng thân thể và vẻ mặt của anh xem sao...
Ha ha, lần trước thân thể anh ta không có phản ứng với mình, lần này cố ý đụng phải, thì ra là sẽ có phản ứng, điều này nói rõ anh ta có hứng thú với mình, anh ta thật đúng là giỏi giả bộ đấy.