Đến cuối tuần, Tiểu Quân đang định thu dọn đồ đạc về thì Chí Hào gọi điện đến.
Điện thoại di động của cô để chế độ rung. Nhìn thấy số điện thoại, cô cầm chiếc điện thoại rất lâu mà cũng không ấn ngắt. Cô nhìn dãy số đó như thể nhìn xuyên qua màn hình.
Hôm đó, sau khi rời khỏi căn hộ chung cư của anh, cô quyết tâm không liên lạc. Tất cả đã quá rõ ràng. Thời gian mấy năm nay của cô đã chẳng còn gì. Còn có thể thế nào chứ? Người bạn trai mà bạn yêu suốt ba năm qua không muốn lấy bạn. Chẳng lẽ lại đi khóc lóc, treo cổ tự tử sao? Con người cũng phải có thể diện của mình. Cô không làm được.
Mọi người đều trưởng thành cả rồi. Tất cả chỉ là do bản thân lựa chọn. Việc bị lừa giống như giẫm phải vũng bùn bẩn, cái gì nhịn được thì cố nhẫn nhịn, cái gì không nhịn được thì cũng cố mà im lặng. Càng ít người biết càng tốt. Tốt nhất là đến cả bản thân cũng coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Việc gì phải tỏ ra buồn khổ sầu não trước người ta. Việc đó chỉ làm cho người khác cười nhạo mình cả đời mà thôi.
Điện thoại di động trong tay cô vẫn không ngừng rung. Cuối cùng cũng ngắt. Bỗng nhiên, nó lại rung lên báo có tin nhắn. Vẫn là Chí Hào. Chỉ một câu thôi.
-Tiểu Quân, anh muốn gặp em.
Cô nhắm mắt lại, cầm túi, xoay người bước ra ngoài. Vừa bước ra tiền sảnh thì có tiếng gọi. Lâm Đạt đang nghe điện thoại gọi cô:
-Tiểu Quân, bảo vệ dưới lầu gọi điện tìm cô. Có người đang đợi cô ở dưới lầu. Anh ấy bảo cô mau xuống vì xe không thể đỗ ở đó lâu được.
Tiểu Quân sững sờ. Lâm Đạt đã gác máy. Cô ấy nhìn cô có vẻ khó hiểu nhưng mọi người ra ngoài làm việc cũng nhiều, điều khó hiểu trong mắt cô cũng chỉ là thoáng qua.
Tiểu Quân không để ý mà cũng chẳng còn thời gian mà để ý. Nghe Lâm Đạt nói xong, cô bàng hoàng, tâm trạng rối bời.
Có người đợi cô dưới lầu. Ai đợi cô vậy nhỉ? Ngoài Chí Hào ra thì làm gì có ai đợi cô chứ?
Ba năm yêu nhau, Chí Hào chưa bao giờ quang minh chính đại đỗ xe dưới sảnh công ty cô, càng không bao giờ nhờ bảo vệ gọi điện đến quầy lễ tân như vậy. Cô còn vì chuyện này mà oán giận, chỉ có điều là không nói ra thôi.
Tuy cô không thích đàn ông đến đón người con gái của mình mà lần nào cũng phải khua chiêng gõ trống nhưng ít nhất cũng đừng để cô cảm thấy quan hệ giữa hai người mãi mãi không có ai biết. Không ngờ đến ngày hôm nay, khi họ đã bước đến giai đoạn chia tay thì Chí Hào thay đổi tính cách, lại chủ động như vậy. Cô chưa kịp suy nghĩ thì điện thoại di động trong tay cô lại bắt đầu rung. Vẫn là Chí Hào. Cô hít một hơi thật sâu rồi nghe máy.
Trước khi nói, Chí Hào thở phào một tiếng như trút được gánh nặng. Anh nói:
-Tiểu Quân, cuối cùng em cũng nghe điện thoại.
Đã mấy tuần rồi cô không nghe thấy giọng anh, tim đập loạn nhịp, nói không nên lời, chỉ cầm điện thoại im lặng.
Không thể trách cô ngại ngùng được. Bố mẹ Tiểu Quân đều là công nhân viên chức, từ nhỏ bà ngoại đã nuôi cô khôn lớn. Tuy bà ngoại sinh ra không gặp thời, nhưng rốt cuộc cũng là con nhà gia giáo. Vì vậy, bà dạy cô rất nghiêm. Từ quy tắc nhỏ trở thành thói quen, cô chịu ấm ức cũng không dám phản kháng, chửi mắng hay vặn hỏi tới cùng mà chỉ biết khóc. Cách thể hiện nỗi tức giận chỉ có im lặng và lạnh lùng mà thôi. Cũng vì vậy mà cô chưa từng được người khác tôn trọng.
Không nghe thấy Tiểu Quân trả lời, Chí Hào chậm rãi nói những lời thật dịu dàng:
-Bây giờ anh đang ở công ty em đợi em. Em có thể xuống được không?
Giọng anh rất nhẹ, ẩn chứa trong đó một chút cầu xin. Tiểu Quân lại là mẫu người dễ mủi lòng. Nghe xong, cô cảm thấy nơi nào đó trong lồng ngực mình sụp xuống, một khoảng trống khó chịu. Cô không kìm nén được thở dài.
Khi nghe điện thoại, cô vẫn không hề dừng bước. Công ty ở trên tầng cũng không cao lắm. Cô cũng không muốn mọi người trong thang máy nhìn thấy cô nói chuyện với anh nên cuối cùng, cô đã đi cầu thang bộ cho yên tĩnh. Cô xúc động muốn mở miệng nói, muốn hỏi anh còn gì để nói nữa và cũng muốn nói cách nghĩ của cô sẽ không thay đổi. Nếu tất cả vẫn quay về điểm ban đầu thì phiền anh hãy quên đi.
Những lời đó đã ở sẵn trong miệng nhưng cuối cùng, cô chẳng nói gì. Gặp nhau rồi nói. Cuối cùng, cô tự nhủ với bản thân như vậy. Tình cảm ba năm, cô không phải là thần thánh mà chỉ là một người bình thường, không thể rũ sạch được, quay đi cũng phải nhẹ nhàng, chia tay cũng phải rõ ràng.
Thời tiết khá nóng nực! không khí trong tòa nhà mát lạnh nhưng ở cầu thang bộ thì nhiệt độ cao hơn. Sau khi gập điện thoại, tự nhiên chân cô bước nhanh hơn. Cuối cùng cũng xuống tầng trệt. Cửa ngách khá chặt nên cô phải cố sức mới đẩy được. Không khí mát lạnh ở đại sảnh phả vào. Đúng vào lúc tan ca, bước chân của mọi người trước mắt đều vội vàng. Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cổng, có rất nhiều xe xếp hàng ngay ngắn. Ánh nắng vẫn gay gắt, màu vàng phản chiếu khắp nơi nơi, trước mắt cô chỉ cảm thấy thật mơ hồ.
Rất nhiều người ở cửa ra vào, ai cũng vội vàng. Khi sắp bước ra cửa lớn, Tiểu Quân suýt nữa đâm phải một người. Dừng lại để xin lỗi, cô ngẩng đầu lên thì bỗng thấy bàng hoàng, cô biết người đàn ông trước mặt. Đó là Khởi Trung.
Hôm nay, Khởi Trung ăn mặc rất giản dị: áo sơ mi sẫm màu và quần bò, cầm một chiếc cặp, chân đi giày thể thao rất trẻ trung. Thấy cô ăn mặc như vậy, anh cũng bàng hoàng. Phòng Kế Hoạch không yêu cầu nghiêm khắc đối với chuyện ăn mặc của nhân viên. Khi đi làm, Tiểu Quân thường mặc khá thoải mái, chiếc áo váy màu trắng có đeo dây thắt lưng. Chiếc váy rộng bị gió thổi qua càng tôn thêm vẻ lúng liếng đáng yêu của cô. Dáng vẻ đó khác hoàn toàn với cách ăn mặc lấp lánh ánh vàng lần trước.
Sau một giây thẫn thờ, anh lại cười với cô để lộ hàm răng trắng ngần, một nụ cười thật rạng rỡ. Anh gọi tên cô:
-Tiểu Quân!
Cô đáp một tiếng mà không hiểu tại sao anh lại xuất hiện ở đây, cũng không biết nên nói hay là đi tiếp. Anh nhìn nét mặt cô, lông mày hơi rung rung,chỉ giải thích đơn giản:
-Tôi đến đón cô. Tối nay, mọi người cùng đi hát. Vừa rồi điện thoại của cô bận. Thái Quân và Mỹ Mỹ không nói gì với cô sao?
Đi hát ư? Suýt nữa thì cô quên mất. Tiểu Quân chau mày:
-Mỹ Mỹ không nói là anh đến đón tôi. Anh đến từ lúc nào thế?
Anh hơi ngại ngùng nhưng vẫn trả lời cô:
-Tôi vừa đến. Hôm nay đông người, tôi lái xe đưa mọi người cùng đến. Họ đều đã đi trước rồi. Tôi nghĩ công ty cô cũng không xa, lúc này bắt xe không tiện lắm nên tôi đến đón cô. – Nói xong, anh chỉ ra ngoài. Chiếc xe Excelle đỗ ngay ngắn ngoài cửa lớn, chiếm tới nửa con đường nhỏ làm cho chiếc phía sau phải chậm lại, có vẻ tắc nghẽn.
Tiểu Quân cũng cảm thấy tắc nghẽn. Vừa rồi tâm trạng hơi phức tạp đó còn làm trái tim cô dập rộn ràng thì bây giờ đã biến thành đá cứng, từng hòn đá sắc nhọn đâm vào tim khiến cô không thể nào thở được. Nhìn ra xe của anh, cô chỉ cảm thấy mình thật buồn cười
-Đây là xe của anh à?
Anh gật đầu rồi lắc đầu:
-Xe của công ty đấy. Tôi vẫn chưa mua xe.
Nếu công ty không phát xe thì anh cũng không định mua. Noi ở của anh rất gần công ty. Trước đây anh đều đi tàu điện ngầm đi làm. Đi làm thêm còn có thể báo phí đi lại. Anh sống một mình, ngày nghỉ rất ít khi ra ngoài nên cũng không cảm thấy cần thiết phải mua xe. Ở Thượng Hải, ai lái xe cũng phải chuẩn bị chỗ đỗ xe ngoài trời hay là những chỗ cố định không được di chuyển. Hôm nay, nếu không phải là mọi người cùng đi thì anh thà ngồi tàu điện ngầm còn hơn.
Cô nghe xong cũng không có phản ứng gì. Hít một hơi thật sâu, cô lại nói:
-Vừa rồi, anh gọi điện cho tôi ở quầy lễ tân đúng không?
Cửa ra vào quá đông người, anh dẫn cô ra ngoài và giải thích:
-Không phải tôi. Là nhân viên bảo vệ vừa nãy đấy. Tôi nói là đến đón cô thì anh ta liền đi gọi điện.
Người anh nói chính là anh Vương bảo vệ. Lúc đó, anh ta đang đứng hướng dẫn xe đi theo tuần tự, bên cạnh là cậu Trương bảo vệ đứng ở cửa lớn.
-Này, sao anh lại đỗ chiếc xe đó ở cửa. Tắc đường bây giờ.
-Anh ta đến đón Tiểu Quân, cậu biết không? Tiểu Quân ở tầng năm đấy.
-Người chuyên đến sớm về muộn ấy hả? biết rồi, xinh đẹp nhưng không ai theo đuổi.
-Ở đây không phải là có người theo đuổi sao?
-Ôi giời! Lái chiếc xe Excelle thì ăn nhằm gì chứ? Những cô gái xinh đẹp như vậy bình thường đâu có để ý đến Excelle. Toàn là Mercedes Benz hay BMW thôi.
-Cậu đừng coi thường người ta. Đi xe Excelle cũng theo đuổi được cô gái xinh đẹp nhất ở đây rồi. Vậy mới giỏi chứ. – Người bảo vệ cười khì khì nhìn Khởi Trung từ xa với ánh mắt hàm ý: Người anh em, là đàn ông thì hãy cố lên.
Tiểu Quân đâu có biết anh bảo vệ đó nghĩ gì. Cô vốn không ngờ người đợi cô ở cửa là Khởi Trung. Tiểu Quân nhất thời bối rối, lòng cô lại thấy khó xử, đứng bên xe anh mà nghĩ mãi không ra bèn nói lời xin lỗi:
-Tôi xin lỗi. Bỗng nhiên tôi có chút việc cần phải làm. Hay là anh đi trước đi. Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho Mỹ Mỹ. – Nói rồi, cô xoay người bước đi.
-Tiểu Quân!
Khởi Trung đứng phía sau gọi tên cô. Tiểu Quân dừng bước quay đầu lại nhìn anh.
-Cô vội lắm ư? Cô định đi đâu? Tôi đưa cô đi nhé. – Dưới ánh mặt trời, anh nhìn cô thật lòng hỏi.
Cô vội vàng lắc đầu:
-Không cần đâu. Ở ngay đây thôi.
Anh suy nghĩ một chút rồi lại nói:
-Tôi đợi cô rồi chúng ta cùng đi nhé.
Không biết tại sao anh lại kiên trì như vậy, Tiểu Quân nhất thời bối rối không biết trả lời thế nào, cô quay đầu nhìn về hướng khác.
Khởi Trung cũng nhìn theo hướng cô nhìn. Nơi đó, những chiếc xe đi qua đi lại, anh cũng không biết cô nhìn gì nữa.
Bên tai anh nghe tiếng Tiểu Quân rất nhẹ nhàng. Cô chỉ nói:
-Cũng được. Vậy anh đợi tôi một lát.
Chí Hào không hề nhìn thấy cảnh xảy ra ở cửa.
Anh dừng xe bên ngõ hẻm như mọi lần. Trước đây, chỉ một lát sau là Tiểu Quân sẽ xuất hiện bên xe anh. Nhưng lần này, anh đã đợi trong xe rất lâu.
Thời gian của anh rất quý giá! Rất ít khi anh phải đợi lâu như vậy, đặc biệt là đợi một người con gái. Trong lòng anh cảm thấy khó chịu, bỗng nhiên anh muốn xuống xe lên lầu tìm cô. Anh lại muốn gọi điện cho cô lần nữa nhưng cuối cùng cũng kìm nén được. Đêm hôm đó, Tiểu Quân giận dữ bỏ đi, anh không hề đuổi theo. Thực tế là tâm trạng của anh hôm đó cực kỳ tồi tệ! Rốt cuộc Tiểu Quân muốn gì chứ? Anh biết nhưng anh càng biết bản thân mình không thể cho cô ấy được.
Cho thế nào đây? Vì kết hôn với cô mà gây căng thẳng với gia đình ư? Bỏ hôn ước với Văn Tâm, phá hủy những hợp đồng hợp tác giữa nhà anh và nhà Văn Tâm ư?
Chắc chắn là cuộc hôn nhân chỉ có tiền mà không có tình yêu sẽ không hoàn hảo nhưng cuộc hôn nhân chỉ có tình yêu mà không có tiền thì hoàn hảo sao được? thật nực cười!
Tuy anh không phải là kẻ chỉ biết tiêu tiền của gia đình nhưng sự nghiệp của anh là sự nghiệp của gia tộc. Không có cây đại thụ này phía sau thì anh có thể làm được gì chứ?
Kinh doanh công nghiệp hay giải trí đều cần kiếm ra tiền. Anh chưa từng đi làm kiểu chín giờ sáng đến năm giờ chiều mới về. Anh vốn không thể tưởng tượng được cuộc sống đó. Chẳng trách mà Tiểu Quân lại muốn anh giống như cô, hàng ngày sáng sớm đến công ty cùng những nhân viên bình thường bận rộn để kiếm những đồng lương ít ỏi, tối đến mệt mỏi kiệt sức trở về căn hộ chung cư chật hẹp