như chiếc lồng chim, xem tivi trong thời gian còn lại ư?
Cuộc sống đó, anh chỉ cần tưởng tượng cũng cảm thấy lạnh toát mồ hôi hột rồi. Hơn nữa, nếu thật sự có ngày đó thì liệu Tiểu Quân còn yêu anh nữa không?
Phụ nữ luôn miệng nói là vì tình yêu nhưng thứ họ yêu là gì? Là núi tiền của anh ư? Là chiếc ô tô sang trọng ư? Hay là cùng anh hưởng cuộc sống giàu sang? Không có những thứ đó, anh còn là người đàn ông trong lòng cô không?
Hoặc là Tiểu Quân khác những người khác. Cô thật sự cho rằng hai người cùng ăn một bát mỳ rẻ tiền mà có tình yêu mới là người phụ nữ hạnh phúc. Hai năm nay, cô hoàn toàn thờ ơ với những món quà xa xỉ mà anh tặng. Nếu không phải là anh nhắc thì rất ít khi cô dùng đến chúng. Anh đã vô số lần bảo cô thôi việc nhưng cô không nghe mà lại còn làm việc càng ngày càng chăm chỉ hơn. Cô cố chấp chỉ có một chuyện. Đó là kết hôn. Cô sợ anh nghi ngờ nên đã chủ động đề nghị anh chứng minh tài sản. Cô không cần một đồng nào của nhà anh cả.
Nhưng bất luận cô làm thế nào thì kết cục vẫn vậy. Gia đình anh là những người kinh doanh. Cái gì cũng đều có thể tính ra giá trị được. Hôn ước giữa anh và Văn Tâm không những không làm thất thoát tài sản ra ngoài mà còn làm cho thực lực gia đình tăng lên gấp bội. Mối làm ăn tốt như vậy thì ai bỏ được chứ?
Đi một vòng rồi lại quay về đường cụt, Chí Hào đau đầu. Anh đã làm hết sức có thể, chỉ cần cô muốn thỏa hiệp, anh có thể làm vừa lòng cô mọi thứ. Cô còn muốn thế nào nữa chứ? Nếu đổi lại là người phụ nữ khác, anh tin rằng phản ứng của họ sẽ là ngây ngất, vui mừng đón nhận. Duy chỉ có Tiểu Quân, cô vẫn giận như vậy.
Mấy ngày nay, Tiểu Quân từ chối liên lạc với anh. Anh cũng biết đây là lúc cô tức giận nhất. Ban đầu, anh muốn cô có vài ngày để suy nghĩ lại, hy vọng sau khi binhg tĩnh lại thì có thể hiểu rõ hiện thực. Thật không ngờ, lần này cô lại giận lâu như vậy. Mấy tuần liền bặt vô âm tín. Những cuộc điện thoại và tin nhắn của anh đều như đá ném xuống biển chẳng có tăm hơi gì. Cuối cùng, anh không đợi được nữa nên đành phải trực tiếp đến tìm cô.
Cửa xe có tiếng gõ nhẹ. Chí Hào quay đầu lại thì nhìn thấy Tiểu Quân. Đây là nơi họ thường xuyên gặp nhau, con ngõ nhỏ rất hẹp, bình thường ít người qua lại, hai bên đường là bóng cây rậm rạp, giữa tháng tư mà tưởng như trời đã tối. Ở đây vẫn có ánh mặt trời hoàng hôn màu cam đỏ. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lốm đốm lên người, lên mặt cô lấp lánh.
Lúc trước định nói gì, anh hầu như quên sạch. Anh đẩy cửa xe, nắm lấy tay cô, kéo vào xe.
Tiểu Quân đang định nói, không kịp đề phòng, đã bị anh kéo vào xe. Vóc dáng cô nhỏ bé nhưng không quá gầy, nắm vào cổ tay cô như nắm vào chiếc kẹo bông vậy, mềm mại, rất dễ chịu! CHí Hào bỗng phát hiện ra mình nhớ cảm giác này biết mấy. Không kìm nén được, anh lại nắm chặt hơn.
Cô đang định nói thì bị anh chặn lại, nhẹ nhàng nói. Tay anh nắm chặt tay cô, cảm giác da thịt tiếp xúc làm cho tâm trạng anh khá lên rất nhiều. Lúc này, anh chỉ nhìn cô cười:
-Em sao thế?
Cô cũng nhìn anh. Ánh sáng phản chiếu ở khoảng cách gần. Anh cảm thấy trước mắt mình mờ đi, không nhìn rõ ánh mắt của cô, cũng không cảm thấy gì.
Trời nóng! Tiểu Quân buộc tóc lại để lộ cái cổ trắng ngần. Vì bị anh kéo vào nên áo cô cũng có chút xộc xệch, cổ áo sơ mi phía bên anh gấp ngược lên, cái nốt ruồi đen ở sâu trong cổ lúc ẩn lúc hiện.
Không khí trong xe đủ mát nhưng anh bỗng cảm thấy nóng. Không kìm được, anh cúi đầu hôn lên cổ cô. Tiểu Quân co rúm người lại. Đương nhiên, cô đã quá quen với những động chạm của anh nhưng cô bây giờ giống như con nhìm cuộn tròn người giương lông cứng, rụt cổ, lạnh lùng nói:
-Anh đừng như vậy. Tôi có chuyện muốn nói.
-Em muốn nói gì? – Anh ngẩng đầu lên cười hỏi lại cô. – Về nhà rồi nói được không?
Bên cạnh có người đi qua, cô giằng tay anh ra tỏ thái độ nghiêm túc. Bị cô làm cho giật mình, anh từ từ ngồi ngay ngắn lại. Trước mắt là khuôn mặt của người đàn ông quen thuộc, một người giàu có, Chí Hào trẻ trung tuấn tú, lịch lãm sang trọng, nhìn gần càng hài lòng hơn nhưng lần này cô nhất quyết từ chối. Trước mắt cô toàn là hình ảnh của chiếc xe đỗ ngoài cửa chính lúc nãy – Chiếc xe đã khiến cô thất vọng.
Anh nhìn cô rất lâu rồi thở dài:
-Tiểu Quân, sao em vẫn không hiểu nhỉ?
Tiểu Quân hít một hơi thật sâu. Cô cảm thấy nỗi đau khổ của hai năm qua đúng là nực cười, những chú hề từ bốn phương tám hướng nhào tới.
Nghĩ mà đau lòng, hai người qua lại lâu như vậy, cô cũng không phải là người thứ ba nhưng muốn một kết quả thì cuối cùng sự thực đã chứng minh, tất cả đều là do cô mơ tưởng hão huyền, cô luôn sống trong sự hoang tưởng của bản thân, không thực tế chút nào.
Cô thì đáng gì chứ? Gia cảnh bình thường, công việc bình thường, một người kém cỏi, chẳng hề có gì, đã vậy lại còn nâng cao bản thân, bị như vậy là đáng đời.
-Bỏ đi. Là tôi đã sao. Chúng ta chia tay nhau nhé. – Không muốn nghĩ ngợi nữa, Tiểu Quân thở dài một tiếng.
Anh bàng hoàng, nắm lấy cổ tay cô, thật không ngờ Tiểu Quân còn nhanh hơn anh. Cô rụt tay lại đẩy cửa bước xuống xe.
Tiểu Quân ư? Cô ấy nói gì? Chia tay ư? Cả đời này, anh chưa từng nghe đến hai từ đó. Anh nghi ngờ mình nghe nhầm.
Cô quay đầu lại nhìn anh, lạnh lùng nói:
-Xin lỗi. Tôi có hẹn. Tối nay, tôi còn có việc. Anh đi trước đi. – Anh mất cảnh giác, không kịp phản ứng gì, giương mắt nhìn cô bỏ đi. Vài giây sau, anh mới xuống xe thì đã thấy cô đi về hướng tòa nhà rồi.
-Tiểu Quân! – Anh gọi cô.
Cô hạ quyết tâm, bước những bước dài hơn, coi như không nghe thấy gì.
Lòng rồi bời. Thật không ngờ lần này cô lại cứng đầu như vậy. Vì câu cuối cùng của cô mà lông mày anh dựng ngược lên. Anh bước nhanh vài bước giữ cô lại, giọng điệu nặng nề:
-Tiểu Quân! Em hẹn ai?
Cô không trả lời mà giằng tay anh ra rồi lại đi tiếp.
-Tiểu Quân! – Anh vừa gọi vừa thở hổn hển.
Cô đã bước đến trước tòa nhà. Giờ tan ca, cửa ra vào rất đông người, ai cũng vội vã, xe cũng vậy, chiếc nọ nối tiếp chiếc kia ra khỏi con đường. Duy chỉ có chiếc Excelle vẫn đỗ ở ngoài cùng. Anh chàng mặc quần bò không hề ngồi ở trong xe mà đứng một mình ở bên ngoài.
Chí Hào vốn không hề để ý đến người và xe như vậy nhưng Tiểu Quân vẫn cứ bước về phía người đó. Cuối cùng, cô dừng lại, quay đầu nói với anh:
-Anh đừng hỏi nữa. Tôi hẹn anh ấy.
Tối hôm nay, Tiểu Quân và Khởi Trung không hề xuất hiện ở nơi tụ tập. Mỹ Mỹ gọi điện cho Tiểu Quân, cô cũng không nghe. Chỉ có Khởi Trung gọi điện cho Thái Quân nói anh đã đón được Tiểu Quân, họ đang ở bên nhau và mọi người không cần phải lo.
Thái Quân thấy lạ, anh định gọi điện thoại giục thì bị Mỹ Mỹ ngăn lại:
-Giục gì chứ? Hai người bọn họ muốn làm gì thì làm.
-Không phải chúng ta đã nói là cùng nhau đi hát sao? – Trong phòng hát có rất nhiều người, mấy người hát rất hay, Thái Quân đành phải hét lớn lên. Mỹ Mỹ giận dỗi lườm anh một cái:
-Mục đích của đi hát là gì? Sao loáng một cái mà anh đã quên ngay thế?
Mục đích của đi hát đương nhiên là để Tiểu Quân và Khởi Trung có cơ hội phát triển tình cảm rồi. Thái Quân nhìn bộ dạng mất hứng của bạn gái mà không nói lên lời. Cuối cùng, anh đặt điện thoại xuống, lặng lẽ thở dài trong lòng.
Trưởng nhóm và cô gái xa xỉ đó…lẽ nào quan hệ của họ thật sự có thể phát triển thuận lợi đến thế ư? Lần thứ hai gặp nhau mà đã thấy ưng ý rồi. Anh thật sự không thể ngờ tới.
Không thể trách Thái Quân khó hiểu, sau này Tiểu Quân nghĩ lại tình cảnh hôm đó, đến bản thân cô cũng cảm thấy kì quặc.
Cô nói mình có hẹn, đương nhiên là Chí Hào hoàn toàn không tin mà chỉ nghĩ lúc đó vì Tiểu Quân tức giận nhất thời nên mới nói như vậy thôi. Thật không ngờ một giây sau, cô lại kéo Khởi Trung ngồi vào chiếc xe đó. Khởi Trung không có gì bất ngờ, lúc đó còn ngoái lại nhìn Chí Hào và gật đầu với anh coi như lời chào, cực kỳ chu đáo.
Thực ra, anh muốn không có ai đi cùng Tiểu Quân cũng không được, thế nên cuối cùng, cũng đành phải gật đầu. Cơn giận của Chí Hào bốc lên ngùn ngụt, mắt anh đỏ lên.
Anh có ấn tượng với người đàn ông này. Không phải là bề ngoài của Khởi Trung khiến người khác khó quên mà chủ yếu là trong mấy năm nay, anh ta là người đàn ông đầu tiên xuất hiện bên Tiểu Quân. Hơn nữa, không phải là một lần mà lại còn là nhiều lần. Khởi Trung lại là người có phong độ và ôn tồn thế nên việc duy nhất Chí Hào muốn làm là đấm cho anh ta một quả.
Nhưng sức kiềm chế của nhiều năm giáo dục đã chiếm thế thượng phong. Trước cửa tòa nhà thương mại, người xe qua lại, vừa rồi trong nháy mắt đã có người để ý nên Chí Hào đành nắm chặt nắm đấm mà đứng yên tại chỗ chau mày nhìn họ rời khỏi đó. Cơn giận sôi lên sùng sục trong lồng ngực, người anh cứng đơ như tượng.
Tiểu Quân không hề ngoái đầu lại nhìn nên cô không biết phản ứng của Chí Hào thế nào? Thực ra cô đã cố gắng kìm nén lắm nên mới không ngoái đầu lại. Vừa ngồi lên xe, cô vẫn còn khả năng trấn tĩnh, sau đó xe dừng trước đèn đỏ, cuối cùng cô đã không kìm được mà ngoái đầu lại.
Tuy Khởi Trung lái xe không nhanh nhưng lúc này đã đi qua hai con phố nên tòa nhà công ty đã sớm ở tít phía sau rồi. Ánh hoàng hôn mờ mờ nên làm sao có thể nhìn rõ được chứ? Cũng như những ngày đêm cô và Chí Hào ở bên nhau, Chẳng còn nhìn rõ được nữa.
Trái tim cô thắt lại, nỗi buồn bỗng tràn ngập trong lòng, nước mắt cứ thế ứa ra. Cô cúi đầu, bỗng nhiên một chiếc khăn tay xuất hiện. Làn nước mắt khiến cô không nhìn rõ, cô dụi mắt nhìn lại, đúng là chiếc khăn tay thật. Năm nay, số lần cô nhìn thấy khăn tay còn ít hơn cả số lần có người khỏa thân chạy trên phố. Cô nhất thời choáng váng ngẩng đầu lên nhìn anh.
Anh cũng nhìn cô. Khi ánh mắt chạm nhau, anh nhanh chóng quay đí, tiếp tục nhìn về phía trước và vờ như không thấy vẻ xấu hổ của cô.
Khởi Trung thật sự không ngờ rằng, lần thứ hai gặp mặt Tiểu Quân, cô đã thành một con người khác. Sau đó, anh càng không thể ngờ rằng, cô lại khóc lóc một cách thương tâm như vậy bên cạnh anh.
Anh mới chỉ gặp cô có một lần, lúc đó cô lấp lánh ánh vàng bước đến trước mặt anh và Thái Quân. Sau khi ngồi xuống, cô mới đẩy cặp kính đen lên chào họ một tiếng cụt ngủn: “Hi!”. Khi uống trà, nói về chiếc túi của cô, cô đã nói cho mọi người nghe cái giá khủng khiếp của nó mà vẻ mặt vẫn thản nhiên như không. Sau khi ra khỏi quán, dưới ánh mặt trời, cô đã thay đổi, lạnh lùng bảo anh không cần phải tiễn. Khi nói chuyện, đầu cô hơi ngẩng lên, người tỏa ra hương kẹo dâu ngọt ngào. Rất đặc biệt!
Cuối cùng, anh đưa cô về nhà, cô ngồi trên xe trợn tròn mắt nhìn anh hoài nghi:
-Anh đưa tôi về thật à?
Anh gật đầu. Cô nghĩ một chút rồi mới nói thêm:
-Cảm ơn anh. – Sau đó, cô cười giống như ánh vàng lộ ra sau tầng mây đen.
Đó chỉ là những chi tiết rất nhỏ nhưng anh mới chỉ có gặp cô một lần mà thôi. Hai người không quen nhau nên anh cũng không có cơ hội thấy quá nhiều phong cách khác nhau của cô.
Hôm đó, khi chào tạm biệt, đương nhiên là anh có thể cảm nhận được là cô chẳng hề chú ý gì đến anh. Trên đường về, anh còn thầm nghĩ. Bỏ đi, quên chuyện này đi. Nhưng sau hôm đó, anh lại luôn nghĩ đến vóc dáng của cô, nghĩ đến hương kẹo dâu ngọt ngào trên người cô, nghĩ đến đó anh lại không kìm nén được mỉm cười. Thế nên khi Thái Quân đề nghị buổi g