-Cảm ơn anh! – Mặt đầy nước mắt, biết mình đáng thương hại, cuối cùng Tiểu Quân cũng nhận lấy chiếc khăn tay, áp lên che mắt và che luôn hình bóng lờ mờ của tòa nhà ở phía xa xa dưới ánh hoàng hôn.
Chiếc khăn tay rất sạch, mềm mại và mát dịu. Cô còn cảm giác như có ánh nắng chiếu ở trên đầu. Nhiều năm trước, bố cô cũng dùng chiếc khăn tay như vậy bọc chiếc cốc men đem về nhà mở ra, hân hoan mở nắp cốc. Sau đó, ông mỉm cười nhìn cô reo vui khi thấy que kem mát lạnh trong cốc sắp tan.
Lúc đó, niềm vui đến dễ dàng biết mấy. Bây giờ thì sao? Hồi ức càng làm cô thấy buồn hơn. Cô không muốn ai thấy bộ dạng này của mình. Cô dùng hai tay áp lên chiếc khăn tay đó, dường như bây giờ, đó là thứ duy nhất cô có thể giữ lại.
Cuối tuần, đường rất hay tắc, đèn đỏ sáng liên tục, xe nhích từng tí một. Đáng lẽ phải cảm thấy lo lắng nhưng Khởi Trung hoàn toàn không bận tâm. Thấy cô đau buồn như vậy, anh có cảm giác bất lực.
Tuy lớn lên cùng với máy tính nhưng rốt cuộc anh cũng không quá ngốc. Vừa thấy tình hình như vậy, tuy không rõ ngọn ngành nhưng anh cũng đoán ra phần nào. Nghĩ đến chuyện đó mà anh thở dài. Khó khăn lắm, anh mới đủ dũng cảm bước thêm một bước, thế mà giờ lại gặp cô trong hoàn cảnh đáng thương thế này.
Đèn đỏ lại nhấp nháy, cuối cùng đoàn xe cũng bắt đầu từ từ nhúc nhích. Anh nắm chặt vô lăng nhìn về phía trước. Đấu tranh tư tưởng mãi cuối cùng cũng mở miệng. Anh dùng giọng điệu bình thường như thể tất cả những điều vừa xảy ra lúc nãy chỉ là ảo ảnh.
-Cô đí ăn chút gì nhé. Hôm nay, tôi phải hoàn thành dự án nên bỏ bữa trưa. Bây giò, cũng thấy hơi đói.
Cô không nghĩ là anh có thể nói như vậy nên kéo khăn tay che trên mặt xuống một chút để lộ ra đôi mắt long lanh ngân ngấn nước mắt. Khởi Trung đang nhìn hướng đối diện với mắt cô nên tay anh cũng run run, suýt nữa thì rẽ nhầm hướng.
Kết quả, hai người đi ăn thịt nướng ở tầng một trung tâm thương mại ở gần đó. Buổi tối cuối tuần rất đông khách nên chỉ có một bàn duy nhất ở trong góc gần sát bếp. Mỗi lần có người phục vụ đi ra đi vào thì cánh cửa nhỏ màu bạc lại mở ra mang theo một luồng khói hỗn tạp.
Vẻ ngoài của Tiểu Quân rất dịu dàng nhưng tính cách thì lại không giống với những cô gái đài các hễ gặp chuyện gì đau lòng là sẽ khóc lóc thảm thiết. Từ nhỏ, cô đã quen tự mình giải quyết vấn đề, ngoài việc biến đau thương thành sức mạnh ra, cô có một cách giải quyết vấn đề nữa là hễ không vui là vùi đầu vào ăn uống và đi chơi. May mà vóc người cô nhỏ bé nên có mập một chút cũng không bị béo quá mà chỉ giống như một chiếc kẹo bông vừa trắng vừa mềm. Lúc này, tâm trạng của cô đã rơi xuống vực thẳm, thật đáng để ăn uống cho thật đã. Anh chàng phục vụ đẹp trai mặc áo trắng bước ra. Mỗi lần, anh ta đều đặt trước mặt cô một chiếc đĩa sứ đầy thịt nướng. Cô không hề từ chối mà cắm đầu ăn rất lâu. Cuối cùng, khi ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Khởi Trung đang tay dao tay nĩa, không biết là anh đã nhìn cô bao lâu rồi.
Có lẽ anh bị khiếp sợ vì khả năng ăn uống của cô. Tiểu Quân dừng lại nghĩ bây giờ cô có giả vờ thục nữ từ tốn cũng không kịp nữa rồi.
Cô chưa bao giờ mất mặt như vậy trước Chí Hào. Đương nhiên, anh cũng rất ít khi đưa cô tới những chỗ chật hẹp như thế này. Trước khi đến làm việc ở Trung Quốc, anh thường sống ở nước ngoài nên đã quen ăn đồ tây và cũng rất cầu kỳ trong việc tiêu pha. Nơi hẹn của họ đều là những nhà hàng cao cấp, ánh đèn lung linh và âm nhạc du dương. Cô luôn muốn giữ thể diện trước mặt anh. Mỗi lần đi ăn đều rất lịch sự nữ tính. Hơn nữa, khi cô và anh đi ăn, tất nhiên là tâm trạng của cô rất vui nên làm gì có chuyện ăn uống thục mạng như bây giờ? Nghĩ đến Chí Hào mà lòng cô lại nhói đau. Cô ép bản thân mình phải gạt ngay hình bóng ấy đi, sau đó mới mở miệng nói:
-Thật ngại quá! Khi tâm trạng của tôi không vui thì đều như vậy đấy. Thực ra, bình thường tôi ăn cũng không nhiều lắm…
Anh cười và hỏi cô:
-Cô có ăn nữa không?
Thật không ngờ Khởi Trung lại thấu hiểu người khác như vậy. Anh không hề hỏi gì nhiều về chuyện trước đây. Tiểu Quân thầm cảm ơn anh. Cảm ơn xong, cô lại thở dài, lắc đầu. Bị người đàn ông này bắt gặp lúc mình đau khổ nhất, rồi lại được anh ra tay giúp đỡ, giờ này phút này, cô cảm thấy anh thật thân thiết. Khi mở miệng nói, cô không hề để ý gì:
-Ăn no rồi nên tôi cũng cảm thấy khá hơn một chút.
Anh nghĩ rồi hỏi:
-Cô buồn lắm à?
Cô gật đầu:
-Đương nhiên là buồn rồi. Chia tay mà lại không đau khổ sao? Anh chia tay bao giờ chưa? Không đúng. Anh đã yêu bao giờ chưa?
Câu hỏi này khiến cho lông mày của Khởi Trung dựng lên. Anh không phải là người sống trong hang động hay trên núi, sao lại chưa từng yêu chứ?
Khởi Trung có học thức, công việc ổn định, thu nhập cũng khá cao, chị gái anh lấy chồng bên Canada, bố mẹ anh qua bên đó chăm sóc cho con của chị ấy nên để anh ở lại Thượng Hải một mình. Nhà anh vốn là một căn hộ nhỏ ở khu Phố Đông. Sau khi đi làm, anh mua một căn hộ ở phố Kim Kiều. Tuy xa một chút nhưng cũng có thể coi là có nhà có cửa. Chỉ là vì nơi làm việc và hoàn cảnh làm việc khiến cho anh ít có cơ hội giao lưu kết bạn với con gái. Nhưng cho dù như vậy thì vẫn có người giới thiệu, mai mối cho anh. Không những có mà lại còn không ít nhưng không biết là số anh không may mắn hay là vì nguyên nhân gì? Mỗi lần đi xem mặt đều gặp những tình huống ngoài ý muốn.
Lần đầu tiên, anh được giới thiệu cho một cô gái làm ở bộ phận tài chính của một ngân hàng. Khi đó, công ty của anh vẫn chưa có xe. Lúc gặp mặt, anh thường phải đạp xe tới. Khi đi ăn và nói chuyệnđều rất ổn nhưng không ngờ, vừa ra khỏi cửa, cô ấy nhìn thấy anh lần tìm chìa khóa xe, cô ấy chau mày và nói một câu bằng giọng Thượng Hải:
-Em không đi xe nào cả. Em gọi taxi về đây. – từ đó, cô ấy bặt vô âm tín.
Người giới thiệu cảm thấy rất ngại. Hơn nữa, người ta thấy anh rất tốt nhưng tính cách không được hợp lắm. Anh nghe xong cười nhưng cũng chẳng hề để bụng chuyện đó. Chống bị sốc là một trong những tố chất tâm lý của đàn ông. Anh luôn tự mình điều chỉnh như vậy.
Buổi hẹn thứ hai là một cô giáo tiểu học. Cô ấy mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ giống như búp bê Nhật Bản. Họ đi lại với nhau vài tháng. Có lần đi xem phim, gặp một cảnh rất khủng khiếp. trong bóng tối, cô ấy lấy tay bịt mắt nhưng rồi lại không nén nổi tò mò nhìn qua kẽ tay. Sau đó, cô ấy sợ quá ôm chầm lấy anh. Anh cảm thấy cô rất đáng yêu và thực sự muốn tiếp tục. Thật không ngờ, vài tháng sau, cô ấy bỗng hẹn anh ra ngoài, sắc mặt rất khổ sở, cô ấy nghẹn ngào nói:
-Em thấy anh rất tốt nhưng mẹ em nói, nhà anh ở phố Kim Kiều, nhà em ở công viên Trung Sơn, cách nhau quá xa. Mẹ em không muốn sau này, em sống ở xa như vậy thì mẹ em sẽ không thể chăm sóc cho em…
Anh nghĩ về câu nói của cô ấy rất lâu, cuối cùng cũng hiểu ra. Thôi vậy, ngôi nhà không có chân, anh muốn chuyển nó đến gần nhà mẹ cô ấy cũng khó.
Sau hai lần thất bại, sau này, khi gặp đối tượng thứ ba, anh không đầu tư như thế nữa. Cô gái này là thư ký. Cô ấy rất xinh đẹp. Vừa gặp là anh đã cảm thấy không có hứng thú gì nhưng không ngờ, cô ấy lại rất có cảm tình với anh. Lúc đó, anh vẫn chưa có xe. Mỗi lần đi chơi với cô ấy, anh đều đưa cô ấy về nhà rồi lại đi tàu điện ngầm về. Có lúc, cô ấy còn nấu cơm cho vào cặp lồng mang đến cho anh nên sáng hôm sau, anh cũng không cần ra ngoài mua đồ ăn sáng mà có thể ngủ thêm một lát.
Tự nhiên, anh thấy rất cảm động và bắt đầu nảy sinh tình cảm với cô ấy. Không ngờ, một năm sau, công ty cử anh đi New York tập huấn. Đây là một cơ hội hiếm có nên đương nhiên là anh đi ngay. Mới đầu, ngày nào cô ấy cũng gửi tin nhắn nói rằng cô ấy nhớ anh, anh cũng cảm thấy rất có lỗi. Dù bận rộn đến mấy, anh cũng dành thời gian gọi điện. Mỗi khi có cơ hội ra phố là anh đều mua quà cho cô ấy và cất chúng ở trong va li. Nhưng sau đó, cô ấy ít liên lạc với anh hơn. Anh gọi điện cho cô ấy thì đều báo bận hoặc là không có người nghe. Cuối cùng, hoàn thành công việc, anh trở về nước, cô ấy ra sân bay đón anh. Cô ấy mở miệng nói với anh thật khó khắn:
-Khởi Trung, em xin lỗi. Thực ra anh…
Anh đã hiểu rõ mọi chuyện, với nụ cười méo xệch, anh nói nốt câu của cô:
-Anh biết rồi. thực ra anh rất ổn! Được rồi. Em đi đi.
Nghe xong, cô ấy bật khóc. Lau nước mắt, cô ấy quay người bước lên một chiếc xe đang đỗ ở ngoài cửa. Trong xe người đàn ông đã đợi cô ấy từ lâu. Cửa xe đóng lại và chiếc xe cứ thế lăn bánh đi xa dần khuất khỏi tầm mắt.
Từ đó về sau, Khởi Trung không còn hứng thú với chuyện giới thiệu làm quen nữa. Đàn ông con trai lo gì không có vợ chứ? Cái gì là của bạn thì rồi sẽ là của bạn. Cái gì không phải là của bạn thì dù bạn có cố giành giật cũng vô ích. Thời gian anh thà dành cho công việc còn hơn. Tuy anh không phải là người có dã tâm nhưng sự nghiệp luôn phải là của mình.
Hơn nữa, lúc đó, anh cũng cảm thấy rất mơ hồ về bản thân hoặc là cố ý không nhớ. Một buổi tối, khi lái xe, anh nghe thấy phát thanh viên nói về chuyện thất tình. Với một giọng nhẹ nhàng, người phát thanh viên nói, bây giờ tôi sẽ kể về cảm giác thất tình của một người đàn ông. Anh ấy nói thất tình giống như bị một lưỡi dao đầm vào mạng sườn mình. Không, không, giống như một quả bom nổ “bùm” một tiếng trong trái tim.
Anh nghĩ người gửi tin nhắn này chắc chắn là vẫn còn trẻ, không nên gọi là đàn ông, gọi là chàng trai sẽ tốt hơn. Đàn ông mà lại dễ dàng kể lể tình cảm của mình như vậy sao? Sự việc đã xảy ra và cũng đã kết thúc, dù có ăn năn hối lỗi thế nào thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hơn nữa, tâm sự đau xé lòng như vậy mà lại đem kể cho cả thế giới nghe thì thà im lặng còn hơn.
Anh thuật cho Tiểu Quân nghe đoạn tâm sự trên đài đó với giọng rất bình thản rồi sau đó nhìn cô nói:
-Cô thấy thế nào?
Cô không ngờ lại có người có thể nói một câu bình tĩnh như vậy khi thuật lại câu chuyện xúc động đến thế. Sự phản cảm khiến cô không kìm nén được nhếch mép cười.
Anh nhớ đến câu nói đó, cso ánh sáng sau đám mây đen, rồi cũng mỉm cười vì nụ cười của cô.
Lúc này, không khí tạm thời trở nên dễ chịu hơn. Sau đó, họ bắt đầu vừa ăn vừa nói chuyện. Cuối cùng, Tiểu Quân ăn đến mức không thể nhúc nhích được nữa. Không ổn rồi, cô phải về nhà. Lần này, không biết tại sao anh không trả lời mà chỉ nhìn cô. Tiểu Quân bị nhìn như vậy nên cảm thấy rất lúng túng. Cô cúi đầu tự nhìn lại mình rồi lại nhìn bàn ăn trống trơn trước mặt. Xấu hổ quá!
-Khởi Trung, tôi đã nói rồi, bình thường tôi không như vậy. Hơn nữa, đây là bữa ăn buffet, dù có ăn nhiều hơn nữa thì cũng vẫn ngần đấy tiền. Hôm nay tôi mời. Anh đừng nhìn tôi nữa được không?
Anh cười và nói:
-Ăn nhiều một chút, cô cũng không bị béo đâu.
Lần này, cô thật sự thở dài. Cô bỏ dao nĩa xuống nhìn anh nói:
-Anh Trần, anh giả vờ đúng không? Thực ra còn đề tài khác để nói, anh cố tình châm chọc, khiêu khích tôi phản bác lại đúng không?
Anh nghe xong cũng không phản bác mà chỉ cười giơ tay đầu hàng cô.
Sau này, Tiểu Quân nghĩ kỹ cũng cảm thấy con người thật sự cần có thời gian và không gian để hiểu nhau. Khởi Trung không nói nhiều nhưng lại rất hài hước. Khi cười, lông mày anh giãn ra, khóe miệng bên trái còn lúc ẩn lúc hiện một cái lúm đồng tiền nhỏ. Rất hấp dẫn! Lúc trước, tâm trạng của cô cực kỳ tồi tệ nhưng sa