như vậy, muôn vạn lần đừng có lạnh lùng nữa.” Cô cầm cây chổi lau nhà huơ đi huơ lại sau lưng anh: “Mẹ em chết, anh lại còn muốn em cười, anh đi mà cười, anh đúng là đồ lưu manh truyền thế.”
“Ầm!” một tiếng, như sấm động bên tai, cô cố gắng đóng cánh cửa chống trộm lại, vẫy tay nói: “Bai bai…” Anh gõ cửa: “Đừng như vậy…” Cô nghiến răng: “Đồ ngốc nhà anh, về đi cho em đi ngủ.”
“Vậy thì anh về, ngày mai lại đến thăm em.” Hách Gia Tuấn bịn rịn không rời, đợi đến khi cô đóng chặt cửa, anh mới hết hi vọng, đành quay trở về.
Anh rút điện thoại, ấn số, sắc mặt chăm chú, có vẻ nghiêm trọng: “Tìm xem phần mộ của mẹ Gia Mĩ nằm ở đâu.” Anh ngắt điện thoại, trong ánh mắt có chút lấp lánh, lẩm bẩm một mình: “Trình Gia Mĩ, có phải em đau lòng lắm không… đau lòng đến mức độ nào nhỉ? Nếu như anh có thể chịu đau đớn hộ em, như vậy thì chắc sẽ tốt hơn rất nhiều… nhưng, không thể… làm sao bây giờ? Đến cả nỗi đau, anh cũng không thể cùng em chia sẻ…”
Trong nghĩa trang, có rất nhiều ngôi mộ được xây dựng nguy nga đồ sộ, Hách Gia Tuấn mặc một bộ âu phục màu đen phẳng phiu, ngẩng cao đầu, bước từng bước trịnh trọng đến trước phần mộ của Vương Nghi, đặt bó hoa cúc màu trắng trên tay xuống, cúi rạp người rất thành kính, nét mặt có chút nặng nề. Bốn bề xung quanh giống như đang ở một chỗ hoang vu vắng vẻ, tĩnh lặng đến mức chẳng có một âm thanh gì.
Anh khẽ mỉm cười, nhưng trong anh mắt lại vô cùng bi thương: “Bác gái… cháu chưa chăm sóc tốt cho Gia Mĩ, lúc cô ấy đau khổ nhất, cháu lại không có ở bên cạnh cô ấy…” Anh dừng lại một lát, cố gắng kìm chế để nước mắt không trào ra, lại nói: “Nhưng, cháu sẽ cố gắng hết sức, cháu sẽ cố gắng hết sức để cô ấy vui vẻ… Mọi người đều không tin cháu, nhưng… bác gái ở trên thiên đường nhất định sẽ tin cháu, đúng không?” Đáp lời anh, chỉ là một vùng cô đơn tịch mịch.
Anh lặng lẽ lau nước mắt đang trào ra ở khóe mắt: “Bác gái, con người cháu, thật sự không có ưu điểm gì, kỳ thực Gia Mĩ nói đúng, cháu là một kẻ vô tích sự, chẳng làm nên trò trống gì, làm việc gì cũng linh tinh lang tang, không thể đem đến cho cô ấy cảm giác an toàn. Nhưng, cháu thực sự thích cô ấy.” Anh nhớ lại lúc lần đầu gặp Gia Mĩ, lúc ấy, anh đang luyện nhu đạo, Taekwondo tập ở phòng bên cạnh. Giống như số phận đã định vậy, anh vô tình nghe nói có một người con gái ở phòng bên cạnh rất mạnh mẽ, cho nên mới đi xem cô ấy thế nào.
Khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã ngơ ngơ ngẩn ngẩn, giống như là nhất kiến chung tình, vừa gặp đã yêu giống như ở trong truyền thuyết vậy. Cả người anh thất thần, hoảng hốt, ngoài hình ảnh người con gái đang gắng hết sức để luyện tập ra, anh chẳng còn thấy gì nữa. Còn cô thì vẫn vậy chẳng để ý gì đến xung quanh, mỗi quyền, mỗi cước đều giống như đang báo thù vậy.
Kỳ thực, nếu nghĩ cẩn thận một chút, thì cô cũng chẳng có ưu điểm gì, vô cùng thô lỗ, cơ bản không giống như những người con gái khác. Tuy vóc dáng rất chuẩn, diện mạo cũng xinh đẹp, nhưng… quả thực là vô cùng thô lỗ. Trừ anh ra, còn ai dám thích cô? Nhưng anh giống như bị trúng bùa mê vậy, mất hết cả hồn phách, âm thầm dò hỏi xem cô học ở trường nào, thậm chí còn vì cô mà xin chuyển trường, đến học cùng trường với cô. Biết cô không có tiền đóng học, anh đã giả mạo danh nghĩa người khác để giúp đỡ cô, mà cho đến tận bây giờ, chắc cô vẫn nghĩ là có một người vô danh tốt bụng nào đó đã giúp đỡ.
Anh tận dụng mọi cơ hội để được tiếp cận cô… đáng ghét nhất là lúc lên lớp cô vẫn còn lén lút ăn quà vặt. Anh cố gắng hạ quyết tâm thay đổi thói quen xấu này của cô. Kết quả là… cô lại thay đổi anh. Nếu quả thực là có nghiệt duyên như mọi người vẫn nói, thì chắc chắn kiếp trước, anh đã nợ cô một điều gì đó…
Anh trầm tư một lát, rồi lại đối diện với bức ảnh của Vương Nghi nói: “Bác gái, cháu nghĩ, cả cuộc đời này, cháu thật khó mà có thể rời xa cô ấy…” Thần sắc anh rất tập trung, phảng phất một nỗi buồn tuyệt vọng: “Nếu như không thể cùng nhau, vậy phải làm thế nào? Nếu như… vạn nhất… Cháu thực không thể tưởng tượng được, nếu như có một ngày, chúng cháu bị ép buộc phải xa nhau, thì tình cảnh lúc đó sẽ như thế nào…” Vẫn như lúc nãy, chẳng có âm thanh nào đáp lại lời anh, tất cả đều tĩnh lặng, anh lặng lẽ cúi đầu, cung kính: “Bác gái, cháu sẽ thường xuyên đến thăm bác.”
Gia Mĩ nằm trong bồn tắm, trầm mình trong nước, nén khí lại. Nếu như có thể như thế này mà chết, thì thực tốt biết bao, nhưng… cô không chết được, nếu như vậy, cô thực không bằng một con lợn. Cô cố gắng chống người dậy, nước bắn tung tóe lên bốn phía, cô há to miệng hít lấy hít để một cách tham lam. Cửa lại bị gõ cộp cộp. Toàn thân cô căng cứng, không dám lên tiếng, nhè nhẹ đi vào.
“Gia Mĩ, em đừng có tự sát.” Hách Gia Tuấn ở bên ngoài vô cùng sốt ruột. Là tiếng của anh ấy, cái anh chàng này, làm sao mà vào được vậy? Cô vội vàng đứng dậy, định mặc quần áo, nhưng anh đã xông vào cửa.