Tiếng chuông điện thoại cầm tay rộn rã vang lên, Trình Gia Mỹ ngẩn người nhìn hiển thị trên màn hình, cơ hồ không dám động, trong lòng bàn tay như có một cơn địa chấn rung chuyển, ướt đẫm mồ hôi lạnh buốt. Cô đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường, đã mười giờ rồi, điện thoại vẫn đổ chuông. Âm hưởng của những thanh âm cứ vang mãi, không chịu ngừng lại, giống như con chim bị thương cứ gào lên khắc khoải. Cô ấn phím nhận cuộc gọi, rồi từ trong đáy cổ họng cất tiếng: “A lô”.
Đối phương chẳng hề lên tiếng.
“Hách Gia Tuấn, là anh phải không?” Cô gắng hỏi.
Ở phía đối phương, rất lâu sau mới nhẹ nhàng “Ừ” lên một tiếng.
Cô cười hết cỡ: “Anh nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại đến có việc gì vậy?”
“Anh phải đính hôn rồi.” Giọng anh trầm trầm, lộ rõ vẻ khàn khàn. Cô hơi giật mình, tựa hồ như vừa tỉnh giấc từ trong mộng, hoảng hốt nói: “Vậy thì chúc mừng anh”.
Anh trầm mặc, một lúc sau mới chậm rãi hỏi: “Trong bốn năm đại học, thực sự đã bao giờ em thích anh chưa?”. Cô gắng sức nắm chặt chiếc điện thoại, sợ như chỉ khẽ buông tay, điện thoại sẽ rơi xuống đất, cô mỉm cười nhưng trong mắt một chút buồn đau thoáng hiện qua: “Anh đúng là đồ ngốc, đương nhiên là không rồi”.
Anh “H…ừ…” một tiếng, cố ý kéo dài âm cuối. Cô giọng điệu nhẹ nhàng: “Đến lúc ấy em làm phù dâu cho anh nhé”.
“Nhưng….anh thích em”. Giọng điệu của anh vẫn hệt như mấy năm trước, cô cười mượn cớ: “Đương nhiên rồi, chúng ta là anh em mà, anh làm sao mà không thích em được cơ chứ”. Anh chẳng nói lời nào, một lúc sau, ở đầu điện thoại bên kia chỉ truyền đến những tiếng tút tút. Tiếng tút tút kia dần dần hạ xuống, trước mắt cô quang cảnh giống như trong quán rượu, chỗ nào cũng đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy, khắp nơi tràn ngập nam thanh nữ tú, âm nhạc mở đến cực điểm, thanh âm to quá mức khiến người ta váng hết cả đầu, đau nhức.
Cô tắt đèn, rúc vào trong chăn, cố mỉm cười, nhưng chẳng biết tại sao, mắt bỗng nhiên ướt sũng, tựa hồ như lệ muốn tuôn trào. Chiếc chăn mỏng nhẹ vô cùng mà sao cô cảm thấy nó giống như ngàn cân vậy, nặng nề đè xuống người cô, đến ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn. Những ngón tay của cô gắng sức bấu chặt lấy chiếc chăn, nhưng nước mắt không kìm được nữa, hối hả tuôn rơi. Vốn cho rằng, có thể quên đi, nhất định có thể quên tất cả.
Nhưng tất cả, quen thuộc đến mức đáng sợ như thế này.
… …
Cô mơ màng quay trở về thời đại học, trên sân vận động vô số người, anh đứng trên đài, trước chiếc microphone lớn tiếng nói: “Trình Gia Mỹ, anh thích em, làm bạn gái của anh có được không?” Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn lên người cô, cô ngẩn người như con gà gỗ, đang đợi để phản ứng lại, nhưng anh đã đứng trước mặt cô, nói: “Anh thích em, làm bạn gái của anh nhé”.
Phản ứng đầu tiên của cô là thưởng cho anh một quả đấm, sau đó trừng mắt, giận dữ nói: “Anh nói lại một lần nữa xem nào!”
Anh nói lại tiếng càng to và dõng dạc hơn: “Anh thích em, anh thật sự thích em”.
Cô tạo thế chuẩn bị tiếp tục đánh cho anh cái nữa.
Anh vội xua tay liên tiếp: “Anh nói đùa thôi, người anh em, đừng giận nữa. Chỉ là nhìn thấy em chẳng có ai theo đuổi, nên an ủi tâm hồn bị thương tổn của em một chút thôi mà. Đừng có mà tưởng thật là anh thích em đó nha, thực là oan uổng”.
Cô chân tay lạnh buốt, nghiến chặt răng “hừ” một tiếng. Anh vội vàng an ủi: “Đừng có buồn, mất cả vui. Chỉ là đùa một chút thôi mà. Em cũng thật là….cho dù là cao thủ Taekwondo, thì cũng đừng túm anh làm tấm bia chứ”.
Cô giận phừng phừng nói: “Không tìm anh, thì tìm ai?”
Anh lập tức mỉm cười: “Tìm hòa thượng Thiếu Lâm Tự, đồ ngốc ạ”
“Đáng chết!”. Cô co chân phi thẳng đến chỗ anh, anh vội vàng xua tay nói: “Em đừng như thế, anh không nói nữa, thực là không nói nữa”. Cô giơ tay lên, anh hai tay ôm lấy đầu, cô nhịn không được cất tiếng cười thật to, lúc này trên mặt anh lộ rõ vẻ đắc ý đối với các bạn nam xung quanh nói: “Ta đã nói là sẽ khiến cho cô ấy cười được mà, mau cầm tiền lại đây.”…
Những kí ức ấy như một thước phim, chậm chậm diễn ra trước mắt. Mấy năm gần đây, cô luôn nghĩ, nếu có một ngày nào đó, anh lại nói với cô một câu: Anh thực sự thích em. Lúc ấy cô sẽ làm gì nhỉ? Sẽ dùng hết sức gật đầu, hay lại nắm tay tiếp tục tặng cho anh một quyền như trước đây? Cô nghĩ, cô nhất định sẽ gật đầu, liên tục gật đầu, gật đến khi nào anh nhìn thấy mới thôi. Nhưng…anh đã bày tỏ rất nhiều lần, còn cô thì hết lần này đến lần khác đã đánh mất đi những cơ hội ấy.
Có thể anh không thật sự thích cô, theo lời anh nói: “Anh chỉ là đùa một chút mà thôi, em đừng có nghĩ đó là thật nhé!”
Hết lần này đến lần khác anh đều nói như vậy. Hết lần này đến lần khác, cô đều cự tuyệt như vậy!
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cô vẫn gối đầu trên gối, đưa tay với chiếc điện thoại, nhìn màn hình hiển thị, trong lòng đột nhiên có một tia hy vọng mong chờ như thiêu đốt. Tiếng của cô vô cùng bình tĩnh, vừa cười vừa hỏi: “Hách Gia Tuấn, anh làm gì mà ầm ĩ thế, không muốn để người khác ngủ sao? Đã hơn nửa đêm rồi mà sao gọi điện thoại liên tục vậy?”
“Anh thật sự thích em!”. Anh nói một cách giản đơn và rõ ràng, cô toàn thân chợt run rẩy, hơi thở có phần gấp gáp hơn, mạnh mẽ gật đầu. Cô định mở miệng nói, bỗng ở đầu điện thoại bên kia truyền đến một giọng cười vô cùng nồng nhiệt: “Trình Gia Mỹ, lại khiến em lay động rồi sao? Em đừng tưởng rằng là anh chân thật nhé. Anh chưa từng chân thật, em biết rồi đấy”.
“Chết đi”. Cô nghiến chặt hai hàm răng, dùng hết sức ném chiếc điện thoại qua cửa sổ. Tức giận ngùn ngụt, phải một lúc lâu sau mới định thần trở lại, chạy ra phía cửa sổ, kêu lên: “Điện thoại của tôi!”. Cô tức giận đến nỗi giậm chân giậm cẳng: “Trứng rùa thối, đừng để tôi nhìn thấy mặt anh, nếu không tôi nhất định sẽ khiến anh sống được chết không xong”.
Điện thoại trong phòng khách lại liên tục đổ chuông, cô lao thẳng ra, cầm ống nghe lên nói: “Hách Gia Tuấn, bắt đền điện thoại cho em”.
“Được thôi, em đến bên anh đi, ở cùng anh một tháng, anh sẽ đền cho em, còn đích thân đưa em đi mua nữa”.
“Tiền không phải là tất cả”.
“Đúng, tiền không phải là tất cả, nhưng không có tiền thì tuyệt đối không thể”.
“Chết đi.” Cô giận đùng đùng, gác điện thoại, điên thoại lại tiếp tục đổ chuông. Cô cầm lên, hét to: “Có chuyện gì mai gặp rồi nói!”
“Ngày mai anh phải đi làm”.
“Đồ ngốc, đi làm thì cũng phải ăn cơm chứ”.
“Ừ, vậy thì ngày mai anh đến đón em”.
“Tạm biệt!”, cô chẳng chút do dự cúp máy cái rụp, ngẩn người một lúc, cuối cùng nhịn không được cười khì khì.
Ngày hôm sau, Gia Mĩ cố căng mắt để đi đến văn phòng luật sư, đồng nghiệp nhìn thấy cô, chỉ thân tình hỏi tối qua làm gì vậy, cô vừa nghe thấy lời này, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, lắc đầu nguầy nguậy, thẳng thừng nói: “Có làm gì đâu, đừng có mà nghĩ linh tinh”.
“Theo tin mới nhất nhận được, công tử Hách Gia Tuấn của tập đoàn Hách Thị và một nhân vật thiên kim quan trọng trong chính phủ sắp đính hôn”. Đồng nghiệp cầm tờ báo ồn ào đi quá. Cô vội giật lấy tờ báo, mắt nhìn trừng trừng vào những dòng chữ.
Trên trang nhất của tờ báo in dòng chữ đó, rất to, rõ ràng, màu đỏ tươi, như một con nòng nọc quẫy đuôi, vô cùng sinh động. Hàng chữ ấy đập vào mắt cô. Tay cô run rẩy. Tờ báo bị đồng nghiệp giật lại. Trong đầu cô chỉ còn một khoảng không trống rỗng, tựa hồ như không thể thở được. Thì ra, anh thật sự sắp phải kết hôn.
“Gia Mĩ, Hách Gia Tuấn này làm sao mà càng nhìn lại càng thấy giống kẻ “tử vì đạo” nhỉ?”. Đồng nghiệp dần dần vây lấy xung quanh cô, mồm năm miệng mười tranh nhau bàn tán: “Đúng vậy, quá giống”.
“Ai “tử vì đạo” ?”, tiếng của cô nghe thoảng qua như gió, tựa hồ như rơi vào một giấc mơ, còn chưa tỉnh lại. Đồng nghiệp đưa tờ báo đến trước mặt cô, những con chữ trên tờ báo ở trước mặt, giống như mũi kim, nhằm thẳng vào mắt cô mà đâm tới.
“Chính là người đàn ông mà hàng ngày đều vì cô mà thường chạy đến công ty của chúng ta”.
“Ồ!”. Tinh thần cô có vẻ hoảng hốt, cô nhìn tờ báo.
“Lẽ nào người này chính là Hách Gia Tuấn?”
“Ơ, đúng”. Cô mơ mơ hồ hồ gật đầu, các đồng nghiệp vẫn không ngừng bàn tán. Cô mở tờ báo, chăm chú đọc mẩu tin ấy. Cô dán chặt mắt vào đọc từng chữ từng dòng cẩn thận đến dị thường, như là sợ lộ ra cái gì đấy. Cô thấp giọng như tự nói với mình: “Trình Gia Mĩ, người nhất định phải cố lên, cái thằng cha ấy phải kết hôn rồi, ngươi cũng sớm tìm một người đàn ông tử tế mà lấy, không thể để cho hắn ta xem thường dược”.
Cô đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên gặp Hách Gia Tuấn. Lúc ấy giáo sư ở trên bục giảng đang giảng bài rất say sưa, cô lén lén lút lút ngồi ở dưới cắn hạt dưa tí tách, Hách Gia Tuấn lúc đó ngồi ở bên cạnh không chịu được, kết quả là, hắn đứng dậy chỉ vào cô, dường như dùng hết sức bình sinh để lớn tiếng nói với thầy giáo: “Thưa thầy, ở đây có một nữ sinh ngồi trong lớp cắn hạt dưa”.
Cô ngây người ra, thiếu chút nữa thì bị hóc. Cô định đem túi hạt dưa ném trên mặt đất để thần không biết quỷ không hay, nhưng hắn lại dùng sức túm chặt lấy cổ tay cô, cô vùng vẫy, hắn lại càng cố gắng hết sức kéo cô, cuối cùng hắn ôm chặt lấy cô, lớn tiếng nối với thầy giáo: “Chính là cô ấy! Thầy nhìn túi hạt dưa ở trên tay cô ấy đây này!”.
Lúc ấy, mặt cô đỏ ửng, nóng ran, lúng túng đến mức chỉ muốn tìm một kẽ hở nào trên mặt đất mà chui xuống. Hắn lại còn không chịu bỏ qua, cứ ôm chặt lấy cô mãi không buông. Vào lúc tuyệt vọng nhất, cô chợt nghiêm túc nói: “Thưa thầy, bạn học này đã cấu thành tội quây rối tình dục”.
Vị giáo sư này vốn là người nổi tiếng nghiêm khắc “Mặt sắt đen sì”, nghe cô nói như vậy, sắc mặt thầy cũng tươi tắn hơn phần nào. Cô nói thao thao bất tuyệt: “Thầy xem, bạn ấy còn chưa được sự đồng ý của em, mà đã ôm ôm ấp ấp. Tội quây rối tình dục định nghĩa là: Một bên có những lời lẽ hoặc hành động có liên quan đến quấy rối tình dục mà không được phía bên kia chấp nhận, bao gồm cả việc không tình nguyện tiếp xúc thân thể, hối lộ tình dục, đưa ra những hành vi liên quan đến quấy rối tình dục làm điều kiện cho một hành vi lợi ích nào đó; Không bao gồm ngôn ngữ tiếp xúc thân thế, ánh mắt và tư thế… Cho nên bạn ấy hoàn toàn có thể cấu thành tội phạm!”.
“Tôi không có…”. Anh còn đang ngụy biện…
“Tay của anh đặt ở chỗ nào trên người tôi?”. Cô thoải mái trấn tĩnh lại, anh cúi đầu nhìn, tay của anh đang đặt trên ngực của cô, gương mặt tuấn tú của anh trong khoảnh khắc bỗng đỏ bừng lên, anh vội vàng co tay lại. Ánh mắt của cô nhìn anh chằm chằm, nói từng câu từng chữ mang đầy tính giáo huấn: “Vị đồng môn này, xuất phát điểm của bạn vốn là tốt, nhưng phương pháp dùng không đúng. Bạn như vậy, rất dễ trớ thành bị cáo…”. Hôm ấy, cô được một dịp thoải mái tha hồ khoa trương trổ tài ăn nói, nói đến mức Hách Gia Tuấn mắt tròn mắt dẹt, chăm chú nghe đến nỗi há hốc mồm, nhìn cô với ánh mắt vô cùng bái phục. Quả nhiên, sau khi tan lớp, anh vội hạ thấp giọng cùng cô thương lượng, lần sau nếu ăn quà vặt trong lớp nhớ nhường cho anh một phần, một đứa canh chừng, một đứa lén ăn.