“Đây là chuyện gì xảy ra?” Nhâm Chi Giới giữ yên lặng thật lâu mới mở miệng.
“Cái gì chuyện gì xảy ra?” Lam Lăng lầu bầu một tiếng, giống như con mèo nhỏ khéo léo dựa vào trong ngực rộng rãi của hắn , động cũng không muốn động.
“Em là xử nữ.”
“Em vốn chính là. . . . . .” Nàng đột nhiên biết vấn đề ở nơi nào, khẽ nâng mắt thu hút nhìn hắn, “Anh không thích em là xử nữ?”
Nhâm Chi Giới như có điều suy nghĩ nhìn nàng một hồi lâu, xoay mình đưa tay chế trụ cằm của nàng, kịch liệt hôn, cho đến khi nàng sắp hít thở không thông, hắn mới không tình nguyện đem nàng buông ra.
“Khuyết lạc không có đụng em, nhưng là ngày đó buổi tối. . . . . .” Hắn cũng không quên kia tiếng rên rỉ không ngừng cùng kích tình hô hào.
“Ngày đó buổi tối là hắn ép em.” Nói đến ngày đó buổi tối Khuyết Lạc chơi ác, Lam Lăng liền không nhịn được cắn răng nghiến lợi.
“Ép em cái gì?” Đầu ngón tay của hắn ôn nhu nhẹ phẩy qua khuôn mặt nhỏ nhắn đô đô tức giận của nàng, dụ dỗ.
“Hắn ép em làm. . . . . .” Lam Lăng nhìn về phía Nhâm Chi Giới, nói không ra Khuyết Lạc muốn nàng làm cái gì, loại chuyện đó. . . . . . Quá biến thái, vừa nghĩ tới nàng vừa tức vừa xấu hổ, không cách nào nhe răng.
“Nói, hắn ép em làm cái gì, hử?”
“Tóm lại chính là chuyện xấu.” Nàng không muốn nói.
“Anh ta ép em lên tiếng vờ rên rỉ, cố ý cho anh lầu dưới nghe thấy?”
Lam Lăng hô hấp cứng lại, xoay đi chổ khác, coi như là cam chịu.
“Lam Lăng.” Nhâm Chi Giới ôm mặt của nàng để cho nàng đối mặt hắn, hôn lên môi của nàng cùng mũi trong nháy mắt bị nước mắt kia làm thấm ướt , mang theo nụ cười nói: “Anh phải nói, anh thật cao hứng anh ta chẳng qua là ép em làm cái kia, mà không phải thật chạm vào em.”
“Đây chính là em dùng tự do đổi , hắn nói chỉ cần em hảo hảo diễn tốt vai tình nhân, qua một chút sẽ để cho em trở về Đài Loan, cho nên em mới đáp ứng hắn làm cái loại chuyện đó mắc cở chết người. . . . . .” Vừa nghĩ tới chuyện phát sinh kia, nàng không nhịn được tức giận, đột nhiên đưa ra quyền hướng lồng ngực hắn đánh, “Nhưng là anh đáng chết cũng ở lầu dưới cùng Quan Vũ Điệp mây mưa vui vẻ! Ghê tởm! thiên đao vạn quả!”
“Miệng của em hư như vậy, thật không khả ái.”
“Đúng vậy a, tôi là không có giống Quan Vũ Điệp ôn nhu động lòng người, anh nhớ cô ấy cũng có thể đi tìm, tôi cũng không có cần giữ lấy anh không thả.” Lam Lăng quay mặt qua chỗ khác đưa lưng về phía hắn.
Kia lưng xinh đẹp trần truồng không tỳ vết đập vào mắt Nhâm Chi Giới vừa nhìn hô hấp liền cứng lại, dục vọng mạnh mẽ lần nữa đánh úp về phía hắn.
Hắn không khỏi đưa tay ra theo sát phía sau nhốt chặt nàng, đầu ngón tay thon dài hơi thô dò hướng trước ngực nàng mềm mại đứng vững mà ôm trọn, nhẹ nhàng trêu chọc nụ hoa mẫn cảm.
“Nhâm Chi Giới. . . . . .” Nàng ưm một tiếng, vừa – xấu hổ thấp kêu tên của hắn.
“Ngày đó cũng không phải lỗi của anh hoàn toàn, nếu không phải là em cái kia mưu mô có chút hiệu quả làm anh khống chế không được hơn uống một chút rượu, cũng sẽ không kìm hãm được đụng cô ấy.” Hắn khẽ cắn cổ nhạy cảm trắng nõn , dọc theo sống lưng vẫn đi xuống hôn lên, nữa đở eo nhỏ của nàng, đem thân thể của nàng chuyển sang, tham lam ngậm lấy một nhủ tiêm cắn mút.
Nàng không khỏi đem thân thể hướng hắn, để cho hắn hôn sâu hơn, thỏa mãn phát ra một hồi một trận vui vẻ rên rỉ.
Hắn đem nàng đè ở phía dưới, nhẹ nhàng ma sát trêu chọc, “Là lỗi của em, biết không? Từ một khắc bắt đầu nhìn thấy em, anh liền bị em mê phải đầu óc choáng váng rồi, Nhâm Chi Giới không còn là Nhâm Chi Giới nữa.”
“Thật?” Lam Lăng cặp mắt bao hàm dục hỏa thẳng nhìn vào hắn, không thể tin được lời hắn nói.
“Trăm phần trăm.” Một động thân, hắn không hỏi ý kiến gì liền tiến vào nàng, đem hai người dục hỏa hoàn toàn đốt nổ tung.
Nàng hô hào lên tiếng, trèo chặt ở vai hắn, ngón tay ngọc thật sâu đâm vào trong da thịt cổ đồng của hắn.
Thân thể tuyết trắng mỹ lệ theo hắn cường lực kéo ra đưa vào mà cuồng nhiệt run rẩy không dứt, eo mãnh khảnh giống như cành liễu tùy thời mà đón gió, hai vú rất tròn đứng vững cũng vì kịch liệt mà bãi động, chân thon dài vén ở chung một chỗ chặt chẽ dây dưa hắn.
“Em thật là đẹp, Lam Lăng.” Hắn cắn lên vành tai của nàng, ở bên tai nàng nói nhỏ, phảng phất đem liệt hỏa phần dưới bụng hắn thiêu đốt, khiến cho hắn muốn khắc chế cũng không được.
“Em yêu anh, Nhâm Chi Giới, em yêu anh. . . . . .” Nàng bởi vì không chịu nổi yêu cầu của hắn, cơ hồ muốn khóc lớn.
“Anh cũng vậy yêu em, yêu em. . . . . .” Hắn lẩm bẩm nói nhỏ, mê luyến nhìn nàng bởi vì dục hỏa mà hiện ra vẻ mặt mị hoặc trước hắn.
Rốt cục, sau một hồi cường lực đẩy đưa ra vào, ở mồ hôi cùng tiếng rên rỉ ở bên trong, hắn đem hai người hướng đến cao trào.
Tia nắng ban mai vừa lộ ra, điện thoại liền rung chuông, phảng phất không đem người trong giấc mộng đánh thức thề sẽ không ngừng reo, ước chừng vang lên năm phút đồng hồ. Bởi vì thời gian còn sớm, Cao thẩm lại nghỉ phép chưa trở lại, cho nên cả tòa nhà trong phòng chỉ có Nhâm Chi Giới cùng Lam Lăng.
“Nhâm Chi Giới, có điện thoại.” Lam Lăng sớm bị đánh thức, lại chậm chạp không có mở mắt ra, có lẽ là không dám đối mặt thực tế đi, nàng đột nhiên sợ đêm qua Nhâm Chi Giới đối với nàng cực kỳ ôn nhu bây giờ sẽ hối hận đối với việc ở cùng nàng, lại lần nữa đối với nàng lạnh như băng , cho nên vẫn gối đầu trên khuỷu tay của hắn không bất động.
“Để nó vang.” Hơi nhíu lông mày, Nhâm Chi Giới nhẹ nhàng đùa bỡn mái tóc dài của nàng, vẻ mặt có chút ngưng trọng, bất quá những thứ cảm xúc này tiết lộ ở trên mặt, Lam Lăng vùi ở trong ngực hắn nhắm mắt lại cũng không thấy.
“Nhưng rất là ồn nha.” Nói là nói như vậy, bất quá khóe miệng của nàng lại lộ ra một chút xíu ngọt ngào cười.
Nàng thích hắn vì nàng cái gì cũng không quan tâm, mặc dù nàng cũng biết như vậy rất hư vinh lại không thực tế, nhưng nàng chính là thích, hơn nữa cảm thấy hạnh phúc.
Nhâm Chi Giới đau đến muộn kêu thất thanh, nhưng cũng không có ngăn cản nàng, ngược lại Lam Lăng nghe hắn kêu rên, vừa ngẩng đầu nhấc lên xoay mình thấy hắn băng gạc trên ngực lại dính máu, vừa kinh hoảng lại hối hận.
“A. . . . . . Thật xin lỗi, em không phải cố ý, em thật quên anh bị thương. . . . . .” Nàng vội vội vàng vàng mà nghĩ xuống giường đi lấy hộp y tế, đầu ngón tay lại làm cho Nhâm Chi Giới bắt được.
“Không có gì đáng ngại.” Hắn mỉm cười, đem nàng kéo vào lại trong ngực.
“Không được! Như vậy anh sẽ chết mất !” Đều do nàng, không an phận để cho hắn chảy máu, nếu không vết thương của hắn có thể sớm lành lặn rồi.
“Anh là có chín cái mạng mèo, không chết được .” Huống chi chẳng qua là vết thương nứt ra điểm này chuyện nhỏ.
“Nhưng là. . . . . .”
” Chúng ta liền rời đi nơi này.” Khẽ đẩy ra thân thể của nàng, Nhâm Chi Giới trước xuống giường, vươn tay đem nàng cũng kéo xuống giường, “Thay xong y phục, thu thập xong hành lý, anh ở dưới lầu chờ em.”
“Dọn dẹp hành lý?” Lam Lăng không hiểu ngẩng đầu lên, phong tình vạn chủng nhìn hắn một cái, cười duyên nói: “Làm cái gì? Dẫn em bỏ trốn a?”
Nhâm Chi Giới không có phủ nhận, chẳng qua là nhẹ nâng lông mày, nhu nhu cười cười, “Anh không thích nữ nhân của anh hỏi quá nhiều, bất quá cũng là tùy em.”
“Rất vui đó.” Nàng tiến lên ôm cổ của hắn, nhón chân lên hôn hắn, “Nói cho anh biết, em rất ghét những thứ kia nam nhân phải hai năm tám vạn.”
“Những nam nhân kia nhất định không bao gồm anh.”
“Làm sao thấy được?”
“Bởi vì em luôn câu dẫn anh.” Nhâm Chi Giới sủng ái véo gương mặt của nàng, đem nàng ôm lấy mồm mép phải sâu hơn, “Giống bạch tuộc tựa như.” Hắn than nhẹ.
“Nhâm Chi Giới chưa bao giờ làm ra chuyện hối hận.”
“Kia Quan Vũ Điệp thì sao đây? Cô ấy làm sao bây giờ? Khuyết Lạc nữa? Hắn sẽ thế nào đối với anh? Em biết hắn là cố ý, hắn biết rõ em thích chính là anh, lại gắng bắt em giả trang tình nhân hắn tới câu dẫn anh cắn câu, chẳng lẽ hắn thật muốn đem anh đuổi đi?”
Nhâm Chi Giới con mắt quang thu lại, lạnh nhạt nói: “Những chuyện này anh sẽ xử lý, em không cần lo lắng.”
“Nhâm Chi Giới, em không hy vọng làm khó anh, em chỉ là muốn yêu anh mà thôi.” Lam Lăng tâm tình trong lúc bất chợt trở nên nặng nề.
Trước nàng chỉ muốn muốn xác định hắn đối với nàng yêu, muốn cho tình cảm trong lòng tìm được cửa ra vào mà thổ lộ, lại không bận tâm những cái khác, hiện tại, nàng tựa hồ không thể không nhìn thẳng tính nghiêm trọng của chuyện này.
Nếu như Khuyết Lạc muốn lấy chuyện này tới uy hiếp Nhâm Chi Giới rời đi xí nghiệp Khuyết thị, nếu như Quan Vũ Điệp không buông tha Nhâm Chi Giới. . . . . . Nghĩ tới, Lam Lăng bất an nhắm mắt lại, khó có thể dự liệu chuyện này đến tột cùng sẽ đưa tới hậu quả nghiêm trọng gì.
“Anh nói rồi anh sẽ xử lý.” Nhâm Chi Giới nâng lên mặt nàng, ôn nhu đưa tay vuốt lên hàng mi mang vẻ u sầu, “Em dám yêu dám hận, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào để câu dẫn anh, sẽ không hiện tại người tới tay, ngược lại muốn đuổi đi? Hử?”
“Mới không!” Nàng cặp mắt xinh đẹp trợn tròn, tràn đầy vô cùng quyết tâm và dũng khí, “em còn lo lắng anh hối hận đây! Dù sao đã từng cự tuyệt em, làm như em là mãnh thú hồng thủy. . . . . .(thú dữ và nước lũ ^.^)” Vừa nói ra, mắt của nàng bị màn lệ chiếm hết, cảm giác ủy khuất .
“Đứa ngốc.” Hắn đem nàng ôm chặt, dùng nụ hôn an ủi nàng.
” Bắt đầu từ lần trước anh không để ý nguy hiểm đem em bảo hộ vào trong ngực, em liền quyết định đời này chỉ thích một mình anh, coi như làm tình nhân của người khác vĩnh viễn anh không nhận ra. . . . . . em cũng vậy nguyện ý.” Nàng ôm chặt lấy hắn, nước mắt thấm ướt lồng ngực của hắn.
“Tiểu mèo hoang cũng có thể như vậy ủy khuất?” Hắn cười nhẹ, tâm lại ấm áp dễ chịu , tràn đầy cảm động cùng cảm kích.
Cảm giác chân chính yêu một người hẳn là tốt đẹp như thế, đây là sau khi hắn gặp nàng mới phát giá nhận ra, hơn nữa còn liều lĩnh lún sâu, trầm luân ở nàng mang cho hắn vui sướng cùng hạnh phúc, dám yêu dám hận, phảng phất trong con ngươi có thể đem trọn thế giới bốc cháy lên.
“Anh dám cười em? Nhìn xem em thế nào đánh chết anh!” Nàng luân khởi quả đấm muốn công kích hắn, vậy mà khi nhìn bộ ngực hắn có vết máu lại làm nàng rút tay về.
“Thế nào? Không làm được?” Hắn vừa cười.
“Khoan đắc ý, em chỉ là muốn. . . . . . Chờ anh thương lành đánh chết anh cũng không muộn.” Nàng thẹn thùng không mở mắt. Nụ cười Nhâm chi Giới luôn làm nàng tâm đãng thần trì, cả người không tự chủ run rẩy.
Nhâm Chi Giới thấy nàng xinh đẹp yêu kiều, tâm không khỏi rung động, không ngừng muốn nàng.
“Không nghĩ tới em cũng sẽ xấu hổ.” Hắn thú vị cúi người hôn môi của nàng mút một cái, nhưng cũng không có theo dục vọng của mình ôm lấy nàng, ngược lại quay lưng lại tìm y phục mặc lên.
Bởi vì giờ phút này, hắn nhất định phải đem nàng đưa đến địa phương tương đối an toàn , này so với việc hắn đối với nhu cầu ham muốn nàng càng quan trọng hơn.
Điện thoại vẫn còn vang, một hồi lại một trận tiếng chuông giống như là tuyên cáo tội trạng của hắn, hoặc như là cảnh cáo tương lai của hắn tràn đầy biến cố. . . .