g trở lại cũng không làm Khuyết Lạc cảm thấy ngoài ý muốn, hắn chính là như vậy, giống như biết sau khi trở lại sẽ gặp phải chuyện gì, còn là trời sanh mệnh làm nô tài, cũng không trông nom đây không phải là “Chủ nhân” cố ý chỉnh hắn.
“Cậu đem Lăng nhi của ta giấu đi nơi nào rồi? Lật cả NewYork cũng không tìm được các người.” Khuyết Lạc lạnh lùng nhìn hắn, ngữ khí mang đùa cợt nói.
“Chi Giới lần này trở về là muốn khẩn cầu Thiếu chủ đem Lam Lăng tặng cho chi giới.”
” Người bị cậu ăn mới đến nói cho ta biết, cũng không ngại muộn?”
“Chi Giới tự biết phạm sai lầm, mặc cho Thiếu chủ xử trí.” Nhâm Chi Giới cúi thấp đầu, tất cung tất kính nói.
“Mặc cho ta xử trí? Đây chính là cậu nói.” Khuyết Lạc hừ lạnh một tiếng, câu khởi khóe miệng cười cười, “Vậy thì lập tức cút ra khỏi Khuyết gia cho ta, vĩnh viễn không được trở về nữa.”
Nhâm Chi Giới ngẩng đầu lên, “Lão gia nếu như cũng đáp ứng, Chi Giới nhất định lập tức rời đi.”
“Cha đã đáp ứng, bởi vì hắn cũng không muốn nuôi hổ làm loạn.”
“Thiếu chủ. . . . . .”
“Chẳng lẽ không đúng sao? Cậu bởi vì một nữ nhân phản bội ta, dĩ nhiên cũng sẽ bởi vì tài phú Khuyết gia phản bội ta. Khuyết gia ban đầu thu dưỡng cậu, cũng không phải là để cho cậu tới tiếp nhận tài sản Khuyết gia, mà là thấy cậu đáng thương, không nghĩ tới cậu những không một lòng trung thành, chỉ một nữ nhân mà có thể đem tâm cậu bán đi, chúng ta còn có thể hy vọng cậu cái gì?”
“Lão gia cũng nghĩ như vậy?”
Nhâm Chi Giới không tin từ nhỏ hắn Khuyết Văn trong lòng thật sẽ nghĩ như vậy. Vì báo đáp ân tình, hắn đem mệnh bán cho Khuyết gia cũng không tiếc, nhưng là, nếu quả thật như Khuyết Lạc nói, Khuyết Văn đối với hắn kiêng kỵ như vậy, hắn làm sao cần lưu lại?
Ban đầu Khuyết Lạc muốn đuổi hắn đi, Khuyết Văn nhưng là liên tục muốn hắn lưu lại, nói Khuyết thị vĩnh viễn là nhà hắn, không cần để ý Khuyết Lạc đối với hắn khiêu khích cùng không có thiện ý, chẳng lẽ đây hết thảy là giả ? Hắn thật không thể tin được.
“Không sai, hắn sớm mong cậu rời đi, chẳng qua là ngại vì là người trưởng bối, miệng nói một chút muốn lưu cậu lại, cậu còn tưởng là thật lưu lại. Chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, ta cũng vậy không muốn tranh giành với cậu, có lời gì liền nói, Lam Lăng ta vốn là không muốn, đưa cậu không sao, chỉ cần cậu lập tức rời đi Khuyết gia, hết thảy đều tốt.”
“Tôi muốn gặp mặt lão gia, có thể không?” Hắn không chết tâm yêu cầu.
“Xem ra cậu thật là chưa tới phút cuối chưa thôi.” Cha đến tột cùng dùng thuốc gì, có thể để cho Nhâm Chi Giới thật sâu cho là cha hết sức yêu thương hắn, coi trọng hắn? Khuyết Lạc cảm thấy buồn bực không dứt.
“Chi Giới thiếu lão gia quá nhiều.”
Hừ, đáp phi sở vấn ( hỏi một đằng nói một nẻo) Nếu không phải hiểu rõ ràng tính tình Nhâm Chi Giới, hắn còn tưởng rằng Chi Giới vì ham gia sản nhà Khuyết gia nên mới không muốn rời đi.
“Chi Giới.”
Một tiếng gọi khẽ làm Nhâm Chi Giới quay đầu lại, nhìn thấy Khuyết Văn, hắn lập tức quỳ xuống.
“Lão gia, Chi Giới làm ra chuyện sai lầm, xin lão gia tha thứ.”
“Mau dậy đi, mau dậy đi, ngươi đứa nhỏ này làm cái gì mà đại lễ như vậy đây?” Khuyết văn tiến lên đem hắn đở dậy, khuôn mặt già cõi cứng rắn vô cùng đau lòng, “Coi như ngươi thật đoạt tình nhân của Khuyết Lạc cũng không cần đau lòng như thế, nữ nhân nha, tìm thì sẽ có, ta tin là Khuyết Lạc hào phóng một chút đem nàng tặng cho ngươi, huống chi ta cũng sẽ không chấp thuận tiểu tử này đem nữ nhân như vậy lai lịch không rõ cưới vào cửa. . . . . .”
“Cha!” Khuyết lạc không nén được tính tình cắt đứt lời của hắn, “Khuyết gia có hắn thì không có con, chính người chọn một, con lời nói đã nói rất rõ ràng.”
Loại này diễn kịch ghê tởm này đúng là khiến hắn chịu không nổi, thật đúng là con mẹ nó cứ như tình cảm chân thành vậy, lừa gạt chết người không đền mạng! Nhâm Chi Giới tung hoành thương trường nhiều năm, lại vẫn bị lão già này lừa xoay như chong chóng, Lão Hồ Ly chính là Lão Hồ Ly, bắt được một người sẽ cắn chết không thả!
“Khuyết Lạc, không cho phép nói hưu nói vượn!” Khuyết Văn giả bộ giận đến muốn cầm gậy đánh hắn, Nhâm Chi Giới lập tức đưa tay chế thượng ( ngăn lại ).
“Lão gia, ngài không đáng vì Chi Giới tức giận, Thiếu chủ cũng không sai.”
“Chẳng lẽ ngươi thật đúng là như hắn nói, ham tài sản Khuyết gia?” Khuyết Văn nâng cao lông mày hỏi.
“Chi Giới không dám, cũng chưa từng nghĩ qua muốn một phần nào của Khuyết gia, lão gia đã cho Chi Giới quá nhiều, Chi Giới cả đời cũng không trả hết ân tình.”
“Vậy thì lưu lại.”
“Cha, người đây là rõ ràng không quan tâm con cái này nhi tử ‘ ruột thịt ’ sao?”
“Con cái tên nghịch tử này, ta muốn con làm cái gì? Nếu thật ta phải ở giữa các con chọn một, ta thà chọn Chi Giới, cũng không cần con trai chỉ biết chơi bời khắp nơi không nghe lời ta!” ( hay! Đáng khen cho lão hồ ly diễn kịch, ta hựn ta hựn!)
“Phải không? Đã như vậy, vậy con hiện tại rõ, bất quá sau khi con rời đi, có thể sẽ không trở về nữa, chính cha nên hiểu rõ ràng.” Vừa nói, Khuyết Lạc cầm lên áo khoác liền muốn rời đi.
“Con. . . . . .” Khuyết Văn sắc mặt biến xanh, một tuồng kịch sắp hát xong.
“Thiếu chủ, nên đi là tôi.” Nhâm Chi Giới đưa tay ngăn lại hắn.
Khuyết lạc đắc ý cười một tiếng, ngoài miệng cũng không lưu tình, “Vậy thì lập tức cút!”
“Khuyết lạc!” Khuyết Văn ý bảo hắn câm miệng.
“Lão gia, Chi Giới gây ra lỗi lầm, Thiếu chủ không trách tội đã là hết sức chiếu cố Chi Giới rồi, xin ngài đừng vì giữ Chi Giới ở lại mà cùng Thiếu chủ xích mích không vui, Chi Giới cái này rời đi, đại ân đại đức của lão gia, Chi Giới chỉ có thể kiếp sau mới báo.” Nhâm Chi Giới hướng khuyết văn khom người chào thật sâu, lưu luyến không rời nhìn bọn hắn phụ tử một cái mới chậm rãi xoay người rời đi.
“Chi Giới. . . . . .” Khuyết Văn muốn kêu hắn trở về, Khuyết Lạc lại một bước xa ngăn ở trước mặt hắn.
“Để cho hắn đi, không cần diễn nữa, con xem cảm thấy rất ghê tởm.”
“Con . . . . . Cái này nghiệt tử!” Khuyết Văn hắn làm sao có thể sinh ra một đứa con trai như vậy? làm trái lời hắn đã không nói, còn khắp nơi cầm châm đâm hắn.
“Con đây nghiệt tử giúp đỡ cha không ít bận rộn a, đuổi người đi không cần lão nhân gia ngài xuất thủ, để cho ta làm mới thật nhẹ nhàng , để mặt mũi lại cho cha, còn có cái gì chưa đủ ?”
“Con cho rằng nó là người dể dàng đuổi được? Không có Khuyết thị, hắn có thể tự mình thành lập một vương quốc, đem chúng ta đánh cho chết.” Cứ như vậy để cho hắn đi, Khuyết Văn chính là không thể an tâm, giống như cổ họng mắc một cái xương cá, hết sức không thoải mái.
Khuyết Lạc nheo lại mắt, đối với Khuyết Văn trong mắt chợt nổi lên sát khí cảm thấy không vui, lên tiếng cảnh cáo nói: “Coi như cậu ta muốn thành lập vương quốc riêng cho mình thì cũng không sao, con rất vui khi ở trên thương trường cùng hắn ganh đua dài ngắn, cha cũng không nên động đến hắn.”
Đối với khả năng của mình Khuyết Lạc có thể hiểu rõ, Khuyết Văn có nhàn nhạt kinh ngạc, xem ra, hắn thật đánh giá thấp con trai của mình, cho là bất cần đời hắn vĩnh viễn không thành được nhân tài.
“Tại sao ta cảm thấy con là cố ý muốn đuổi Chi Giới đi?” Mấy ngày nay, hắn nghĩ như thế nào chính là cảm thấy có cái gì đó không đúng.
Khuyết Lạc hơi sửng sờ, gật đầu thừa nhận.”Con đương nhiên là cố ý muốn đuổi cậu ta đi, một núi không thể có hai hổ, cha, đạo lý này người sao lại không hiểu?”
“Cứ như vậy?”
“Cứ như vậy, nếu không còn có cái gì?”
Khuyết văn trừng mắt nhìn nhi tử, nhất thời nửa khắc cũng nói không giải thích được cái cảm giác lúc này, cảm thấy bản thân giống như được đặt sẵn trong kế hoạch, hơn nữa còn mất đi vật gì đó, đến tột cùng là cái gì đây? Sợ rằng chỉ có trời mới biết .
HongKong – sân bay, một thân ảnh nhỏ nhắn vội vả hướng phía trước chạy tới, phía sau nàng là mấy vệ sĩ cao lớn đi theo.
Cơ hồ là muốn xông tới trước mặt Nhâm Chi Giới, Quan Vũ điệp giơ tay “ba” một tiếng, trên mặt của hắn lập tức có năm dấu tay, một cái tát này đánh dùng hết sức, nửa điểm không lưu tình.
“Anh đáng chết!” Nàng khóc đến lệ quang đầy mắt, một đôi mắt tràn đầy tố cáo.
“Anh là đáng chết.” Nhâm Chi Giới không phủ nhận đối với nàng có thật sâu xin lỗi.
“Anh thật vì Lam Lăng không tiếc phản bội Khuyết Lạc lại vứt bỏ tôi?” Nàng cho là hắn ít nhất sẽ vì mình mà phản kháng, bất kể lý do cỡ nào gượng ép, bọn họ cũng sẽ tha thứ hắn, chuyện cũ sẽ bỏ qua, không nghĩ tới, hắn lại thản nhiên thừa nhận hết thảy, để cho nàng tâm một khỏa mong đợi liền rơi vào khoảng không.
“Thật xin lỗi.”
“Anh vô sỉ!”Taycủa nàng lần nữa nâng lên, sau đó kích động vuốt ngực phập phồng không ngừng, cơ hồ muốn không thở nổi, “Làm sao anh có thể theo tôi lên giường giờ lại vứt bỏ tôi? Đáng chết! Nếu như anh không có thích qua tôi, cũng không cần đối với tôi như vậy, anh cho rằng Quan Vũ điệp là dạng nữ nhân gì, có thể để cho anh vui đùa một chút coi như xong?”
“Anh không có ý này, chỉ là anh. . . . . .”
“Chẳng qua là lòng của anh bị Lam Lăng kia câu dẫn đi? Mới thời gian ngắn ngủn mấy ngày, anh liền bị cô ta dụ dỗ mê hoặc ba hồn bảy vía bay mất?” Nàng thương tâm nhìn hắn, “Vậy tôi thì sao? Tôi được coi là cái gì?”
“Vũ Điệp. . . . . .”
“Anh căn bản không yêu tôi, có đúng hay không? Anh vừa bắt đầu liền yêu tình nhân của Khuyết Lạc, không phải là tôi, đúng không? Đêm hôm đó anh chẳng qua là uống rượu quá nhiều mới có thể đối với tôi không kìm hãm được, phải không?” Nàng tức giận nắng thẳng ra những gì sợ hãi trong lòng, sắc mặt cũng càng lúc càng tái nhợt, “Anh nói a! tôi muốn nghe lời nói thật!”
Hết thảy hết thảy, thật ra nàng biết, chẳng qua là nàng vẫn lừa gạt mình, cái gì đều không muốn nghe, không muốn xem cũng không nguyện nhìn.
Nhưng là như vậy vẫn vô dụng, vô dụng. . . . . .
Đến cuối cùng, hắn vẫn là của người khác, không phải của nàng.
Nhìn nàng bộ dáng suy yếu, Nhâm Chi Giới có không đành lòng có chút thương yêu, hắn hiểu được lỗi của mình, không có cách nào đối với nàng động tâm, nhưng hắn cũng không muốn lừa gạt nàng nữa.
“Đúng vậy.” Hắn hung ác quyết tâm nói.
Hắn mới nói xong, Quan Vũ điệp thân thể lay động một cái, mềm nhũn té xỉu trong ngực hắn.