i nó nói nghĩa là gì. Nó nói: “Khốn kiếp, đầu tớ đau như đang đội một cái áo ngực vậy.” Tôi nghĩ hồi lâu, mà chẳng hiểu gì hết.
Nam Tương lấy nước khoáng trên bàn, rót một ly đưa cho nó: “Cậu cũng uống à? Để chúc mừng gì sao?”
“Để chúc mừng tớ chuyển nhà.” Đường Uyển Như chợt ợ một tiếng, trong không khí đột nhiên thêm mùi chua của rượu vang. Cố Nguyên chau mày lại, mặt không hề biến sắc đưa cổ tay đặt lên mũi. Không cần hỏi cũng biết, trên cổ tay anh ta chắc chắn đã xịt 1ml nước hoa, mà tiền mua số nước hoa đó đủ để cho tôi ăn một bữa tối.
“Thì ra hôm qua các cậu họp cùng nhau, là vì cậu chuyển nhà.” Nam Tương gật gật đầu, sụp mắt xuống rồi uống một ngụm cà phê, “Thế sao cậu không gọi tớ đến giúp?”
Nét mặt Đường Uyển Như vụt trở nên bối rối, nó quay mặt qua, tìm kiếm sự cứu viện ở tôi. Nó đâu làm gì được Nam Tương, tâm tư của nó chỉ cạn khô như dòng nước cống ngầm kia, chỉ cần bật nắp ra là nước sôi sùng sục, thứ gì cũng có thể thấy hai năm rõ mười. Nó chẳng giấu được chuyện gì cả.
Còn Nam Tương ư, nó là Bermuda, là hẻm biển lớn, là bản 3D của phim Vertical Limit[3]. Nó có thể giấu cả một con cá sấu to lớn trong đôi con ngươi sắc sảo kia. Khi Đường Uyển Như giao đấu với nó, cảm giác giống việc phái Lâm Đại Ngọc đi đánh Ngưu Ma Vương vậy.
[3] Tên bản gốc là Giới hạn thẳng đứng, ở Việt Nam nó được biết đến với tên Bão Tuyết.
“Cậu phải rõ nhất tại sao mình không gọi cậu chứ.” Tôi ưỡn người ra vẻ trượng nghĩa lẫm liệt, “Vệ Hải cũng ở đó, nếu cậu cũng đi nữa, có tiện không?”
“Có gì không tiện, chia tay thôi mà, đâu phải quật mộ tổ nhà họ lên đâu.” Ngoài cửa vọng lại một tràng âm thanh trầm thấp cuốn hút, nhưng có vẻ cũng lạnh lùng vô cùng. Tôi không cần quay đầu cũng biết là Cố Hoài đã về, vì chỉ cậu ta mới có thể khiến mọi người có thứ cảm giác sau lưng đột nhiên xuất hiện một chiếc quạt hơi lạnh được bật lên, cả xương sống như đóng băng trong khoảnh khắc. Đặc điểm “chỉ nghe tiếng, đã biết người” này cũng giống Đường Uyển Như, rất đỗi quen thuộc.
Cố Hoài cầm một ly Latte mua ở Starbucks, ngồi xuống vị trí cạnh Nam Tương, sau đó cậu ta dùng đôi mắt màu xám sẫm lạnh lùng kia nhìn tôi, giống như một con chó săn đang trục xuất kẻ xâm phạm có ý đồ áp sát lãnh thổ của nó. Tôi đã hiểu, lãnh thổ mà cậu ta canh giữ chính là mỹ nữ xinh đẹp tuyệt thế không gì sánh nổi này đang ngồi cạnh cậu ta. Tôi nhìn cậu ta, rồi lại nhìn Nam Tương, vẻ tình tứ lặng lẽ đang bùng lên trong mắt nó, chẳng khác nào hồi đó khi nó nhìn Vệ Hải.
Cảm giác buồn nôn bất giác trào dâng, giống như đã uống phải một ly nước cốt ruồi ép.
Lẽ nào gian phu dâm phụ mà cũng ngạo nghễ như thế, sau khi tôi bị Cố Hoài khiêu khích, ý chí chiến đấu càng thêm hừng hực. Điều duy nhất khiến tôi lấy làm tiếc chính là Cố Ly vẫn chưa tỉnh, tôi bị thiếu hỏa lực tiếp viện, nếu không thì dựa vào hai người, cộng thêm mấy cái miệng nữa, cũng không sánh được đòn kinh hồn của Cố Ly với các người, trong vòng mười giây đảm bảo khiến hai người hồn xiêu phách lạc.
Tôi nhìn Nam Tương, giọng chợt dâng cao, càng như vậy tôi thấy càng quái dị hơn, tôi nói: “Vả lại hôm qua, cậu bận thế, vừa lo tiệc tối ở dịch quán Tư Nam, vừa lo party ở sân thượng Roosevelt bến Ngoại Than, cậu chạy ngược chạy xuôi, lách ngang luồn dọc, đâu thể lo thêm chuyện đến giúp Đường Uyển Như chuyển nhà. Chuyện nhỏ này, đâu đủ xỉa răng, tuyệt không dám làm lỡ tiền đồ xa rộng của cậu. Cậu xem cậu bận đến mức cả đêm không về nhà thế cơ mà.”
“Kết thúc chuyện tối qua xong xuôi, tớ về nhà mình một chuyến, phải lấy một số thứ.” Nam Tương nhìn tôi, cố sức nén cơn giận, trong mắt nó mang vẻ khoan dung với tôi, nhưng nó lại không hề biết, tôi lúc này chẳng khác gì so với con bò đực mà trước mặt đang có một tấm vải đỏ trêu ngươi. Gân máu đỏ ửng trong mắt tôi chính là lá chiến kỳ đang bay phần phật.
“Nhà của mình? Là về nhà Cố Hoài?” Tôi hiểu Nam Tương, căn nhà kia của nó đã trống huếch trống hoác rồi, mẹ nó hiện giờ đang trong trại cai nghiện, căn nhà ấy chỉ còn là bốn bức tường, về đó lấy đồ? Lấy gì chứ? Lấy cái khỉ gió! “Có điều cũng cần phải nói thêm, ở một góc độ nào đó, nhà của Cố Hoài với cậu mà nói chính là ‘nhà của mình’, tớ hiểu.”
“Nam Tương về đâu, chẳng liên quan gì đến cô!” Có thể vì tôi đã quá ép người, hoặc tôi và anh ta đã tích oán thù đã lâu, Cố Hoài ngồi bên cảm thấy không lọt tai, liền cầm chiếc ly đặt trên mặt bàn gỗ, ngước mắt lên trừng trừng nhìn tôi.
“Thế việc tôi và Nam Tương nói chuyện, là chuyện liên quan đến cậu sao?!” Tôi dùng lực mạnh hơn ném chiếc ly lên mặt bàn, trong chớp mắt cà phê bắn tung tóe. Nói thực, tôi không phải con ngốc, tôi có thể cảm thấy sự căng thẳng cực độ trong bầu không khí, đừng nói là tôi, mà ngay cả một Đường Uyển Như bản lĩnh cao cường, lúc này khóe miệng cũng giật giật, sắc mặt trắng bệnh. Đôi mắt nó chuyển động tứ phía, giống như lúc này đang ở trong một căn nhà kín mít đầy khí gas, bất cứ tia lửa điện nào, cũng có thể lập tức biến thành một biển lửa, mọi người chẳng thể thoát được số phận hồn xiêu phách tán, ngọc đá vỡ nát.
Nhưng trong lòng tôi lại giống như bị người ta chích cho một ống thuốc kích thích, lý trí và tình cảm, ngạo mạn và thành kiến đều đang lao như điên theo một hướng đến một kết cục không thể thu dọn. Cảm xúc của tôi trải qua sự nung nấu đầy nước mắt suốt một đêm, trải qua quá trình lên men đầy hơi rượu suốt một đêm, thì sớm đã sôi sục gào thét chờ đợi cái thời khắc gạt cần nước xả sạch.
Còn lúc này, Neil từ trên lầu bước xuống với cánh tay trần. Thực ra dùng từ “cánh tay trần” để hình dung cách ăn mặc của hắn lúc này, thật bảo thủ quá mức, nói một cách chính xác, thì phải là “chỉ mặc nội y”.
Không biết có phải người Mỹ đều sống thoáng như vậy hay không, cái thằng quỷ tây lai này gần như khỏa thân đứng trước mặt chúng tôi, cực kỳ tự nhiên thoải mái cầm bình cà phê rót một ly, chẳng hề tỏ ra bối rối, hắn vừa uống, vừa hào hứng hỏi chúng tôi: “Mọi người đang nói chuyện gì mà sôi nổi thế?” Hắn ngực phanh vú lộ, đứng dạng hai chân, điệu bộ cực kỳ khêu gợi.
Qua câu hỏi của hắn, có thể biết, cơn say của hắn vẫn chưa tỉnh hẳn. Ít nhất hắn hoàn toàn chẳng nhận ra sát khí đằng đằng trên mặt tôi và Cố Nguyên, với bộ mặt của chúng tôi lúc này nếu đang đi trên phố, nhất định ngay tắp lự sẽ bị cảnh sát đè xuống còng lại.
Đường Uyển Như như một con chó Labrador nhìn thấy hộp thức ăn hình đầu chó, nước miếng nhỏ tong tong, ánh mắt dán lên người Neil. Đôi mắt rực cháy của nó giống như hai chiếc cọ sơn quét đi quét lại trên từng thớ thịt tươi rói của Neil, chỉ tiếc là không thể lật qua lật lại hắn mà ngó nghiêng một chút, nếu lúc này hắn đang được đốt trên một đống than, nó có thể lập tức đứng trên phố bán thịt dê xiên. Ánh mắt Đường Uyển Như cuồng nhiệt như thế, khiến tôi cảm thấy chiếc quần lót màu trắng duy nhất trên người Neil kia như sắp bị ánh mắt của nó liếm tuột xuống đến nơi.
Nhưng miệng của Đường Uyển Như đã bán đứng trái tim nó, nó đưa tay bịt mắt lại (nhưng kẻ hở giữa các ngón tay đủ vẫn đủ để lọt mấy con cá chép), lẳng lơ nói: “Ôi trời cậu còn biết xấu hổ không Neil, chơi trò lưu manh giữa ban ngày thế này!” Đôi mắt nó vẫn long lanh phía sau bàn tay xòe ra kia, “Người ta còn chưa đánh răng mà!” Tôi chẳng tài nào hiểu được câu nói sau cùng ấy, nhưng thực sự tôi bị nghĩa đen của câu ấy làm cho rung động. Hoặc là vì tôi suy nghĩ quá đen tối, hoặc là Đường Uyển Như quá bốc đồng.
Nhưng tôi không thể ngờ được, sự bốc đồng của nó còn ở phía sau. Nó như đột nhiên nhớ đến điều gì đó, giật phắt tay khỏi mặt, nhìn chằm chằm vào vòng eo chắc nịch của Neil (tiếp đó, sau khi nó nói ra sự nghi hoặc trong lòng, tôi mới ý thức được, chỗ nó dán mắt vào hoàn toàn không phải là cái eo), nói: “Hả? Không phải chứ, trước đây khi tớ và Vệ Hải bị nhốt trong cung thể thao, anh ấy đã ngay lập tức ‘thế ấy’ rồi. Chẳng phải con trai các cậu buổi sáng ngủ dậy đều sẽ ‘thế ấy’ ư? Sao cậu chẳng ‘thế ấy’?” Mỗi lần nó nói ‘thế ấy’, thì lại kết hợp với cử chỉ dùng tay tạo ra một dấu hiệu dung tục vô cùng – chĩa ngón tay trỏ lên theo hình số “1”.
Tôi: “…”
Neil: “…”
Nam Tương: “…”
Còn Cố Hoài đã bị ngụm cà phê đang ứ đọng trong cổ họng làm cho sặc, ho đến mặt mũi đỏ gay.
“Cậu mau mặc quần áo vào đi, ở đây có cả nam giới đấy, cậu đừng khiến mọi người mất tự nhiên!” Nam Tương mặt mày méo xệch nói với Neil, rõ ràng nó muốn chuyển đề tài hot sặc mùi thuốc súng vừa rồi sang chỗ khác, lúc này, Neil chính là bình chữa cháy đến tay kịp lúc.
“Cố Nguyên có gì không tự nhiên chứ,” Neil vụt chốc đã uống hết sạch cà phê trong ly, hắn vươn vai một cái, đường nét các múi cơ trên lồng ngực và bắp tay vặn tới vặn lui, trông vô cùng đẹp mắt, “trước đây em từng thấy anh ấy và Giản Khê hai người khỏa thân trong phòng tắm, còn cắt móng tay giúp nhau nữa ấy chứ.”
Tôi và Đường Uyển Như ngay tức khắc hít một hơi khí lạnh, lúc này đây, tôi đã vô thức làm một động tác – tôi khẽ ngước mắt lên nhìn Nam Tương, thật bất ngờ, đúng lúc ấy Nam Tương cũng ngước mắt lên nhìn về phía tôi.
Trái tim vốn đã hoàn toàn đóng băng, cứng như sắt thép của tôi, lúc này lại có một phần nho nhỏ đang tan chảy. Hai chúng tôi luôn ngầm hiểu nhau từ nhiều năm nay, bất kể thời gian nào, ra-đa bã đậu phụ trong não chúng tôi, luôn khởi động cùng lúc, kết thúc công việc cùng thời điểm. Khi chúng tôi bắt được bất cứ đầu dây mối nhợ nào giữa Cố Nguyên và Giản Khê, hai chúng tôi đều sẽ không hẹn mà gặp, trong lòng tự có ý nghĩ đen tối mà len lén trao nhau ánh mắt dung tục, chúng tôi dùng thần thái để giao lưu ba chữ “cậu hiểu mà”.
Cảm thấy thần sắc lạnh toát tựa thép không gỉ trên mặt đã dịu xuống, có lẽ vì sự hiểu ngầm này giữa tôi và Nam Tương đã làm dao động tâm trạng oán hận của tôi với nó, nhưng mặt khác, có lẽ khi nghe đến cái tên Giản Khê, hai chữ này với tôi mà nói, giống như một lá bùa Kim Cương dán lên trên trán quỷ nhập tràng vậy, tôi lập tức không còn giãy giụa nữa, mà ngừng chiến ngay tại trận.
“Hôm nay thứ hai mà, sao mọi người còn chưa đi làm, lại ở đây tán gẫu nhàn nhã như vậy?” Neil mặc chiếc áo T–shirt không biết của ai để trên ghế sofa, sau đó lại tiện tay lấy chiếc quần cũng không biết từ đâu ra mặc vào. Hắn lập tức từ người mẫu nội y của CK lúc trước biến thành chàng trai bãi biển trên trang quảng cáo đồ bơi của AussieBum. Nhưng sau khi mặc vào, lại càng tăng thêm vẻ quyến rũ kiểu khác. Tục ngữ nói rất đúng, Phật cần dát vàng, người cần áo đẹp, một con công sau khi đã vặt sạch bộ lông, thì cũng chỉ là một con gà to mà thôi, chẳng có ý nghĩa gì.
“Tớ muốn đợi Cố Ly dậy, hỏi mượn nó một cái váy. Hôm nay tớ phải tháp tùng Cung Minh đi dự một buổi đấu giá, quần áo của tớ không tiện ra vào những nơi như thế lắm.” Nam Tương nói.
Cái phần nho nhỏ vừa mới mềm dịu lại trong tôi kia, chẳng nói chẳng rằng đã biến thành sỏi thận.
“Cái váy tối qua cậu mặc đến Roosevelt uống rượu ấy, chẳng phải rất sang trọng sao? Lúc Neil về đã miêu tả cho chúng tớ nghe rồi, cảm giác mặc nó vào rồi thì có thể biến thành Hằng Nga cũng nên, giày thủy tinh của cô gái lọ lem cũng chẳng tuyệt đến thế, cô gái lọ lem chỉ biến thành công chúa trong một giây, còn cậu thì gần như trong m