bị phát hiện, có khả năng sẽ bị Khâu Nguyên Phượng giết chết chứ chẳng chơi! Thái Bảo Nhi nắm thật chặt tay Hạ Mộng Lộ, “Ở bên trong!”
Hạ Mộng Lộ nhìn về cánh cửa sắt rỉ sét trước mặt. Nó có một ổ khóa rất lớn, và chỉ có một chỗ thông gió nho nhỏ ở trên cao. Cô thấy Thái Bảo Nhi khẩn trương như vậy cũng không dám thở mạnh. Thật ra, cô chỉ hiếu kỳ muốn tận mắt thấy mà thôi, không hề định làm gì khác, vì nói không chừng, cô gái kia sống trong đó rất tốt.
Đến cửa, Thái Bảo Nhi móc một cây sắt nhỏ, đâm vào ổ khóa, “Tối nay cậu ta có một bữa tiệc, sớm nhất cũng phải mười giờ mới về, cho nên không cần lo lắng quá!”
“Chúng ta có nhất thiết phải sợ tới mức này không?”
“Nói nhảm! Đương nhiên là có! Ngay cả Lạc Vân Hải cũng không dám đề cập chuyện này với cậu ta nữa mà. Cậu ta đã trở nên rất điên khùng, lúc nào cũng có thể giết người!” Cô vẫn chưa muốn chết đâu!
Thái Bảo Nhi nói, “Đây tính là gì? Lạc Vân Hải biết phá tất cả các loại khóa trên thế giới, ngay cả hủy bom cũng như đang chơi vậy đó! Được rồi, không nói nữa, tôi mở đây!”
“Ừ!” Hạ Mộng Lộ nắm đèn pin, gật đầu một cái.
“Ken két!”
Cửa sắt mở ra, trong phòng không có mùi ẩm mốc hôi thối, ngược lại còn có mùi thơm, hơn nữa mặt đất không nhiễm một hạt bụi, xem ra là có người thường xuyên đến quét dọn. Trong phòng chỉ có một cái bàn bốn chân và một sô pha.
Khi Hạ Mộng Lộ và Thái Bảo Nhi thấy người nằm trên mặt đất thì nhanh chóng bịt chặt miệng mình, vì sợ sẽ phát ra tiếng thét chói tai.
Lam Băng nằm yên dưới đất, trên người không mảnh vải che thân, tóc dài tới đầu gối rối bù, mắt cá chân bị xích lại, có thể nói là có chắp cánh cũng không bay được.
Đã chết rồi sao?
Hạ Mộng Lộ và Thái Bảo Nhi nhìn nhau, đè lại trái tim đang đập điên cuồng, từng bước tới gần. Hạ Mộng Lộ run rẩy hỏi, “Này, cô không sao chứ?”
Lam Băng vẫn nằm im trên mặt đất, gầy như que củi, giống như đã mất đi linh hồn, khuôn mặt xanh xao vàng vọt.
“Trời ơi.......!” Thái Bảo Nhi sợ hãi than. Trước kia Lam Băng rất đẹp, giờ sao lại khủng khiếp như vậy? Thái Bảo Nhi hỏi, “Lam Băng, cậu có khỏe không?” thấy Lam Băng không trả lời, bèn ngồi xổm xuống, lay nhẹ, “Lam Băng? Lam Băng? Cậu sao vậy? Lam Băng?”
“Cô ấy còn sống!”
Hạ Mộng Lộ đưa tay sờ trán Lam Băng thử, thật may là không phát sốt, “Cô là Lam Băng đúng không? Cô có thể nói chuyện không? Cô nhìn chúng tôi nè, chúng tôi tới để cứu cô!” Hạ Mộng Lộ vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ gầy của Lam Băng.
Lúc này Lam Băng mới ngẩng đầu, thản nhiên nhìn Thái Bảo Nhi, “Cứu tôi?” giọng nói khàn khàn như bị bệnh.
Thái Bảo Nhi thận trọng gật đầu, “Đúng! Chúng tôi tới cứu cậu! Lam Băng cậu phải tỉnh táo lại! Chúng ta hãy nhanh chóng rời khỏi cái nơi ma quỷ quái, nếu không cô sẽ chết mất!”
“Không! Tôi không đi! Tôi không muốn đi đâu hết!” Lam Băng lắc đầu. Cô thật muốn xem, khi nào Khâu Nguyên Phượng sẽ giết cô.
“Cậu không nghĩ cho bản thân, thì cũng phải nghĩ cho con của cậu chứ!” Thái Bảo Nhi sờ tay lên bụng Lam Băng, “Nghe nói...... Cậu đã từng phá thai rất nhiều lần, lần này rất có thể là lần cuối cùng cậu có thể mang thai. Lam Băng, cậu phải được chăm sóc tốt hơn, nếu để sảy thai, sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội làm mẹ nữa!” Trời ơi, Khâu Nguyên Phượng sao có thể hành hạ Lam Bằng đến nông nỗi này? Không phải cậu ta đã nói đời này chỉ yêu một mình Lam Băng sao?
Lam Băng nghe vậy, cúi đầu, sờ tay lên bụng mình. Người kia đã hơn ba tháng chưa tới đây, nếu không đứa bé này đã sớm biến mất rồi!
Hạ Mộng Lộ cũng khuyên, “Tôi đã nghe chuyện của cô. Việc này không trách cô được, dù sao cô cũng là vì bảo vệ khu vực của mình, đổi lại là người khác cũng sẽ làm vậy thôi! Sai chính là Khâu Nguyên Phượng! Cô không thể vì anh ta mà khiến con mình biến mất, nó vô tội! Hãy đi theo chúng tôi! Bảo Nhi mở xích ra đi!” Đột nhiên cô cảm thấy mình hạnh phúc hơn Lam Băng rất rất nhiều.
Lam Băng che bụng, có lẽ tình mẹ dâng trào, nên không cự tuyệt nữa, “Nhanh lên một chút! Anh ta mà về là chúng ta chạy không thoát đâu!”
“Được, được! Cô đừng gấp!” Tay Thái Bảo Nhi run run, vừa lau mồ hôi vừa cố gắng mở khóa xích sắt. Sau khi mở xong, cô cởi áo khoác ra mặc cho Lam Băng.
Hạ Mộng Lộ cũng cởi áo khoác xuống, cột vào hông Lam Băng, “Đi mau!”
Lam Băng cố gắng đứng lên, nhưng lại bất lực ngã ngồi xuống, “Đã quá lâu tôi không đi đứng gì, giờ không nhúc nhích nổi nữa, làm sao bây giờ?!”
“Tôi cõng cô!” Hạ Mộng Lộ khom lưng cõng Lam Băng lên, sau đó lén lút chạy chậm ra ngoài, dọc theo đường đi cũng nín thở, hận không thể bay ra ngoài trong chớp mắt. Thái Bảo Nhi đi trước dẫn đường, thấy đằng xa có hai người đi tuần bèn nói nhỏ, “Đừng lên tiếng, đi vào sân cỏ, nhanh lên!”
Hiện giờ ý nghĩ muốn sống của Lam Băng rất mãnh liệt, cô cố hết sức vòng tay quanh cổ Hạ Mộng Lộ, để giảm bớt gánh nặng cho đối phương.
Đến xe, Hạ Mộng Lộ đỡ Lam Băng ngồi lên yên sau, “Cô bám chặt vào, đừng để rớt xuống! Bảo Nhi, lên đi!”
Hạ Mộng Lộ không dám chần chờ một giây nào, ra sức đạp đến nỗi mồ hôi tuôn như mưa. Cô đã quên mục đích ban đầu khi tới đây, nhưng cũng không hối hận, bởi vì nếu cứ mặc kệ Lam Băng như vậy, cô sẽ ăn ngủ không yên cả đời, không thể thấy chết mà không cứu.
Sớm biết có ngày hôm nay cô đã mua một chiếc xe đạp điện rồi!
Đến khi cách xa khu biệt thự, ba người mới đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Lam Băng để mặt dính sát vào lưng Hạ Mộng Lộ, nhìn chằm chằm cảnh đêm.
Những hoa cỏ và đèn đường kia, đã bao lâu cô chưa thấy? Lâu đến mức cô quên mất trên thế giới này ngoài Khâu Nguyên Phượng còn có rất nhiều thứ tồn tại!
Khâu Nguyên Phượng, tôi quyết định, từ nay về sau, tôi không yêu không hận gì anh hết! Chúng ta xem như chưa từng quen!
Tôi đã trốn rồi, anh biết chưa? Tôi đã cảm nhận được làn gió mát, cảm nhận được hơi thở của tự nhiên!
Nhà Kỷ Lăng Phong.
“Reng reng reng reng reng!”
Kỷ Lăng Phong lười biếng đi ra mở cửa, thấy Thái Bảo Nhi thì giễu cợt,“Sao? Lại muốn tôi vẽ tranh cho cô?”
Thái Bảo Nhi không để ý tới anh, đỡ Lam Băng vào nhà, cho cô nằm tạm trên sô pha, “Mộng Lộ, cô đi nấu một chén cháo dinh dưỡng đi, đợi cô ấy ăn xong, tôi sẽ tắm cho cô ấy!” Hẳn là Lam Băng đã mấy tháng không được tắm rồi, có thể nhìn thấy cả một lớp bùn dày bám trên người.
Kỷ Lăng Phong nhìn người nằm trên sô pha, “Ai vậy? Sao lại gầy đến mức này?”
Bảo Nhi lấy mềm đắp cho Lam Băng.
Mái tóc dài của Lam Băng rối bời, hình như còn có rận đang bò lung tung, có ai ngờ cô đã từng là hoa khôi của trường chứ?
Thái Bảo Nhi nhìn Kỷ Lăng Phong nói, “Cậu đi mua một ít thuốc diệt rận giùm tôi!”
“Kêu cậu đi thì cậu đi đi!” Thái Bảo Nhi trừng mắt.
“Hừ!” Kỷ Lăng Phong đá cánh cửa một cái, bước đi.
Kỳ lạ, cô gái kia từ đâu ra chứ?
Lam Băng xấu hổ gãi đầu, “Thật xin lỗi, đã mang đến nhiều phiền phức cho hai người!” Đã bao lâu cô không được ấm áp như vậy rồi?
Thái Bảo Nhi thở dài, “Lam Băng, trước kia chúng ta cũng tính là bàn bè tốt học chung cấp ba và đại học. Tôi thật sự không ngờ cậu tiếp cận chúng tôi là có mục đích, nhưng giờ tôi đã hiểu, cũng không hận cậu. Thật ra Vân Hải không chết, hơn năm năm trước đã trở về. Mọi người đều không hận cậu nữa, chỉ có Nguyên Phượng là không buông được! Chúng tôi muốn giúp nhưng không thể làm gì, dù sao cậu ấy mới là anh em tốt của Vân Hải, nếu không nhờ Mộng Lộ nhắc, có lẽ tôi cũng sẽ không đi cứu cậu.”
“Không sao! Tôi hiểu!” Có thể cứu cô ra, cô đã rất cảm kích.
“Cha cậu chết rồi, bang Thanh Lam cũng mất. Trước tiên, cậu cứ ở chỗ này dưỡng thai đi, tôi sẽ tìm Tiểu Hứa tới giúp cậu, nhất định sẽ sinh được!”
Lam Băng nhẹ nhàng gật đầu. Tìm đủ mọi cách để giữ, cuối cùng vẫn mất, thôi, mất thì mất đi, số mệnh đã an bài, ai cũng không cải được! Giờ cô không muốn suy nghĩ gì nữa, chỉ mong sinh đứa bé ra, sống yên ổn qua ngày đến già.
Thái Bảo Nhi nghĩ hồi lâu rồi hỏi, “Cậu có còn yêu Nguyên Phượng không?”
“Yêu? Ha ha, cậu cảm thấy còn sao? Tôi biết cậu đang nghĩ gì nhưng không thể nào! Vĩnh viễn không thể nào! Khi trái tim một người đã chết hoàn toàn, cô ấy sẽ trở nên vui vẻ, trở nên muốn sống tiếp, trở nên không có đau khổ. Giờ, đột nhiên tôi thấy mình rất vui vẻ, trong tim cũng không đau nữa, thật, lúc nghe thấy cha tôi chết tôi cũng không đau đớn gì! Nếu trời cao đã cho tôi cơ hội sống lại, vậy tôi sẽ sống cho thật tốt! Anh ta còn dám làm vậy nữa, tôi sẽ giết anh ta!”
Có loại cười sau lưng giấu nước mắt, nhưng trong lúc Lam Băng cười không hề có nước mắt.
Thái Bảo Nhi biết cô nghĩ sai rồi. Cô tưởng rằng Lam Băng và Khâu Nguyên Phượng vẫn có thể quay lại.
Lam Băng, cậu thật sự vui sao? Có lẽ cậu thật sự vui cũng có thể không, nhưng còn sống là tốt rồi. Khâu Nguyên Phượng không thể cho cậu niềm vui, vậy con của cậu ta nhất định có thể!
Lòng như nước lặng, thì ra chính là thế này!
Có lẽ nếu Khâu Nguyên Phượng chết, Lam Băng cũng sẽ không để ý, bởi vì hiện giờ dường như cô không còn quan tâm tới bất kỳ thứ gì khác ngoài đứa bé trong bụng cô. Về tình yêu, chỉ có thể chờ người trong cuộc tới làm hồi kết.
“Pằng!”
Khâu Nguyên Phượng lạnh lùng nhìn cấp dưới ngã vào vũng máu, nghiêm nghị hỏi những người còn lại, “Người đâu rồi?”
“Anh Phượng, tụi em thật sự không biết! Tụi em vẫn luôn canh giữ bên ngoài! Xin anh tha mạng!” Mấy người đều run rẩy quỳ xuống đất xin tha.
Khâu Nguyên Phương đen mặt, cất súng, nghiến răng nói, “Cút!”
Mấy người kia vội đỡ người bị thương nhanh chóng rút lui.
Khâu Nguyên Phượng nhìn chăm chăm căn phòng trống rỗng. Cô được cứu đi, anh tức cái gì? Tại sao cảm giác tim như bị người khác móc đi? Gần sáu năm rồi, Lăm Băng, không ngờ tôi đã nhốt em gần sáu năm!
Tại sao anh vẫn còn muốn tới đây? Đã tự ép mình đừng tới nữa, nhưng nhịn ba tháng, rồi cũng tới! Có lẽ là vì đứa bé này anh mới không đến. Vì anh không đến thì đứa bé mới có thể tiếp tục tồn tại.
Em đi rồi, chúng ta đều được giải thoát, đáng lẽ tôi nên mừng mới phải, tại sao lòng lại thấy đau hơn? Rốt cuộc là tại sao? Em chỉ là một cô gái bình thường, không, em không phải là người, em là một yêu tinh có thể làm một người đàn ông mất đi nụ cười, mất đi sung sướng, và chìm đắm trong đó.
Trong sáu năm này, anh đã tìm rất nhiều phụ nữ thay thế, điên cuồng với họ trên giường, nhưng vẫn không thể tìm lại cảm giác năm đó, vẫn không muốn có con với họ, dù mẹ anh đau khổ khẩn cầu, dù cha anh trách mắng.
Giờ thì tốt rồi, em đi, tất cả đều kết thúc! Tôi sẽ không tìm em, từ nay về sau em và tôi là hai người xa lạ! Như vậy là tốt nhất!
Mười ngày liên tục vẫn không nghe Long Hổ có hành động gì, giống như Lam Băng chưa bao giờ biến mất. Ba người đang lo lắng đề phòng rốt cuộc thả lỏng tinh thần.
Mười ngày nay, Hạ Mộng Lộ cơ hồ không dám đi làm một mình, cô biết Khâu Nguyên Phượng rất tôn kính Lạc Vân Hải, nhưng không có nghĩa là người này sẽ không nổi điên lên xử cô. Thái Bảo Nhi cũng run như cầy sấy cầy sấy cả ngày, may là Khâu Nguyên Phượng đã không tìm đến. <