trong miệng của cô truyền ra: "Tô Dịch Thừa, em yêu anh." Cố ý nói cho anh biết sai thời gian sai máy bay, vì chính là cho anh một kinh hỉ, vì ngay khi xuống máy bay thì vội chạy tới gặp anh, tới nói cho anh biết ba chữ kia.
Ba chữ kia tựa hồ như nhiễm ma pháp, tựa hồ mang theo ma lực, khiến cho lòng của Tô Dịch Thừa vô cùng mềm mại lại không có kích động nào so sánh với, một tay ôm lấy hông của cô, một tay thật chặt cố định cái gáy của cô, Tô Dịch Thừa có chút nóng bỏng hôn trả lại cô, lời lẽ ở trong miệng của cô lui đi, cướp đoạt tất cả tốt đẹp của cô.
Tô Dịch Thừa dùng tốc độ nhanh nhất đem công việc của mình hoàn thành, sau đó nắm tay của An Nhiên đi tới bãi đậu xe. Thư ký Trịnh đi ra ngoài trở lại thấy vợ chồng Tô Dịch Thừa, không khỏi trừng lớn mắt, vừa nhìn Tô Dịch Thừa một chút, vừa nhìn An Nhiên một chút, có chút nói không ra lời.
An Nhiên cười chào hỏi cùng anh: "Thư ký Trịnh, đã lâu không gặp."
"Ách." Thư ký Trịnh sửng sốt một lúc lâu, lúc này mới kịp phản ứng, nhìn An Nhiên gượng cười nói: "Tô, Tô phu nhân không phải là ngày mai mới trở lại sao?"
"Mẹ tôi tốc độ khôi phục so sánh với dự đoán tốt hơn rất nhiều, cho nên bay trở về sớm hơn dự định." An Nhiên cười nói.
Thư ký Trịnh cũng chỉ gật đầu, thỉnh thoảng còn nhìn về phía Tô Dịch Thừa.
An Nhiên tựa hồ nhìn thấu giữa hai người có gì đó không thích hợp, có chút nghi ngờ hỏi: "Có vấn đề gì không?"
Thư ký Trịnh vội lắc đầu, gượng cười nói: "Không có, không có, không thành vấn đề." Sau đó sợ mình sẽ nói nhiều sai nhiều, vội vàng lấy cớ nói: "Cái kia, tôi, tôi còn có một số việc chưa hoàn thành, xin phép đi trước." Ngay khi vừa đi vẫn không quên nói: "À thay tôi hỏi thăm bác gái, chúc bà thân thể sớm ngày khang phục." Vừa nói, cũng không đợi An Nhiên trả lời, vội vàng trực tiếp bước vào thang máy.
Nhưng mà sau khi ngồi xuống trên xe, An Nhiên vẫn có cảm giác, cảm thấy nơi này tựa hồ có cái gì không đúng, nhưng mà cụ thể để cho cô nói, cô cũng không thể nói là cái gì.
Ngồi trên xe, lúc An Nhiên còn đang nghi ngờ thư ký Trịnh là lạ ở chỗ nào, đột nhiên phát hiện hình như đường về nhà xảy ra vấn đề gì đó.
"Chúng ta đang đi đâu?" Mặc dù gần một tháng nay cô đều ở nước Mỹ, nhưng mà cái này cũng không đại biểu cô đã quên mất đường về nhà, con đường này căn bản là không phải là đường về nhà.
Tô Dịch Thừa quay đầu, nhàn nhạt mỉm cười với cô nói: "Về nhà."
"Nhưng mà nhà của chúng ta không phải là bên kia sao?" An Nhiên chỉ chỉ chỗ ngược lại, cả người rất là nghi ngờ.
Buông ra một cánh tay, đem tay nhỏ bé của cô giữ tại lòng bàn tay, nói: "Chúng ta về căn phòng trước của chúng ta, mấy ngày qua em không có ở đây, anh đều trở về bên kia, bên này căn phòng quá lớn, khiến cho anh cảm thấy trống trải." Tô Dịch Thừa lừa gạt cô, mặc dù gần đây anh quả thật vẫn ở trong căn phòng lúc còn độc thân, nhưng mà anh sẽ không nói cho cô biết là bởi vì chuyện hôn lễ, cho nên căn phòng bên kia phải bố trí một lần nữa. Mặc dù bố cục lớn cũng không có thay đổi, nhưng mà vẫn muốn căn phòng mang không khí vui mừng một chút, anh đối với hôn lễ của bọn họ rất coi trọng.
An Nhiên không nghĩ nhiều như vậy, sau khi nghe thấy lời nói của anh cô chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, nắm chặt bàn tay của anh, nhìn anh lộ ra nụ cười hạnh phúc .
Lúc trở về hai người tự mình đi xuống siêu thị dưới nhà mua đồ ăn, về đến nhà Tô Dịch Thừa tự mình cho xuống bếp làm một bữa tối thịnh soạn cho An Nhiên, An Nhiên cũng bị lệch giờ, có chút ngủ không được, lôi kéo Tô Dịch Thừa nói chuyện. Gần tới rạng sáng, lúc này mới buồn ngủ, ngồi ở phòng khách trên ghế sa lông, tựa vào trong ngực Tô Dịch Thừa chậm rãi ngủ.
Nhìn khuôn mặt đang ngủ say kia của cô, Tô Dịch Thừa cúi đầu hôn mắt, lông mày của cô, sau đó lúc này mới ngồi chỗ cuối đem cô ôm vào đặt xuống giường trong phòng, thay cô đắp chăn, sau khi làm xong, mới từ trong phòng lui đi ra ngoài, một tay khác trực tiếp gọi điện thoại cho Diệp Tử Ôn.
Điện thoại vang lên vài tiếng sau mới có người nhấc máy, bất quá người bên kia điện thoại hiển nhiên hỏa khí có chút lớn, nhưng mà tựa hồ sợ là đánh thức cái gì, hỏa khí mặc dù rất lớn, nhưng mà thanh âm áp vô cùng thấp nói: "Kháo, con mẹ nó người nào hơn nửa đêm còn phá giấc ngủ người khác"
"Anh vợ của cậu." Tô Dịch Thừa nhàn nhạt mở miệng.
Bên kia điện thoại trầm mặc một lúc lâu, Tô Dịch Thừa nghe được tiếng thanh âm xột xoạt, tựa hồ anh ta đang xuống giường ra khỏi phòng, sau đó nghe được Diệp Tử Ôn thanh âm đột nhiên cất cao , hơi có chút kêu rên nói: "Đại ca, ngày mai cậu mới làm hôn lễ kết hôn bổ sung cũng không cần kích động đến nửa đêm còn ngủ không được tới quấy rầy tớ đi."
Tô Dịch Thừa không để ý đến anh oán trách cùng kêu rên, chỉ thản nhiên nói: "Dịch Kiều ở bên cậu sao."
"Cậu nói cho con bé biết, sáng sớm ngày mai không cần đi tới sân bay, trực tiếp đi tới phòng lúc trước của tớ, An Nhiên đã trở về."
"Trở về? !" Diệp Tử Ôn có chút ngoài ý muốn, phản xạ có điều kiện hỏi: "Vậy hôn lễ ngày mai không có vui mừng rồi?"
"An Nhiên còn không biết." Tô Dịch Thừa đơn giản trả lời, sau đó lại nói: "Chu Hàn bên kia nhờ cậu gọi điện thoại cho cậu ta đi."
Diệp Tử Ôn sửng sốt, hỏi: "Tại sao là tớ a?" Theo anh biết, người này cùng người kia hẳn là đã không có ngăn cách rồi mới đúng, vậy còn dùng anh làm ống loa trung gian sao? !
Bất quá Tô Dịch Thừa trả lời khiến cho Diệp Tử Ôn có chút hộc máu, chỉ nghe anh nói: "Chuyện thất đức làm một lần là đủ rồi, tớ không muốn giống như vậy bị người ta mắng hai lần." Ý tứ chính là nửa đêm gọi điện thoại phá giấc ngủ người khác quả thật rất thất đức nên bị mắng, nhưng mà anh không muốn lại bị mắng nữa, cho nên chuyện bị mắng còn dư lại trực tiếp cho Diệp Tử Ôn đi làm.
Nói xong, cũng không đợi Diệp Tử Ôn trả lời, Tô Dịch Thừa trực tiếp cúp điện thoại.
Mà bên kia điện thoại Diệp Tử Ôn sửng sốt một lát sau hướng về phía điện thoại phát điên, lại càng cảm giác mình căn bản là chơi lầm bạn xấu, nhưng mà vừa suy nghĩ đến hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn sau này của mình còn có một phiếu vé của anh ta chỉ có thể đem chuyện khổ ép này ôm xuống.
Một lần nữa trở lại trong phòng, An Nhiên vẫn như cũ biết điều ngủ yên, đi vào tắm đổi quần áo, từ bên kia lên giường, đưa tay đem cô ôm vào trong ngực. Hôn cái trán của cô, sau đó nhắm mắt lại ôm lấy cô ngủ.
Ngày thứ hai khi tỉnh lại Tô Dịch Thừa đã không còn ở bên cạnh, An Nhiên cũng không có để ý, chắc là anh phải đi làm, dụi dụi mắt từ trên giường, ngáp cái vào phòng tắm rửa mặt, lúc trở ra thì cảm giác bụng của mình trống trơn hơi có chút đói, cho nên trực tiếp đi phòng bếp, cô đoán Tô Dịch Thừa nhất định đã giúp cô làm xong bữa ăn sáng đặt ở trên quầy bar, hơn nữa phía dưới nhất định còn đè ép một trang giấy, làm cho cô hâm nóng rồi ăn.
An Nhiên suy đoán quả nhiên là chính xác, phòng bếp trên quầy bar Tô Dịch Thừa quả nhiên đã sớm đem bữa ăn sáng làm tốt, hơn nữa đặt ở phía dưới sandwich quả nhiên có một trang giấy, nhưng mà cô đoán sai chính là nội dung trong tờ giấy, lần này cũng không phải nói để cho cô đem bữa ăn sáng hâm nóng lại. Hơn nữa hôm nay trên tờ giấy giấy tựa hồ có chút dài, giống như là một đoạn độc thoại. . . . . .
Tám tháng trước một ngày nào đó, tôi ở trong một quán cà phê gặp một cô gái, cô hình như là đi gặp đối tượng gặp mặt, cô biểu hiện rất chân thật, nhưng mà tôi thấy được tư thế cô tay đặt ở dưới mặt bàn bắm thật chặt, xem ra cô ấy thật không phải là tự nguyện,nên lúc đầu có chút không nhịn được.
Sau này tôi ở ba chỗ khác nhau gặp được cô ấy, tựa hồ mỗi lần như thế cô đều đang gặp mặt, có lẽ duyên phận của chúng tôi bắt đầu như vậy. Vào lần thứ tư lúc tôi nhìn thấy cô, cô ấy lầm tưởng tôi là đối tượng gặp mặt, tôi muốn giải thích, nhưng mà cô ấy hiển nhiên là bị mấy lần gặp mặt trước lấy đi hết tất cả sự kiên nhẫn, cô ấy rất trực tiếp, tiến lên liền hỏi tôi có muốn kết hôn cùng cô không, lúc ấy tôi có chút ít bị hù dọa, bởi vì chưa từng gặp phải chuyện như vậy, nhưng khi cô hiểu lầm nghĩ rằng tôi không đồng ý, liền đứng dậy muốn đi, tôi đột nhiên không muốn để cho cô ấy rời khỏi như vậy, ta nghĩ có lẽ cô ấy sẽ là một người vợ tốt.
Chúng tôi cứ như vậy mà kết hôn, cũng không phải vì tình yêu, đơn giản là vì cả hai người thích hợp với nhau. Nhưng mà cô ấy là một người rất dễ dàng làm cho người ta yêu, chờ tới lúc giật mình lại, mới phát hiện thì ra cô ấy đã tác động đến lòng của tôi, nước mắt của cô ấy sẽ làm cho tôi cảm thấy đau lòng, sự bi thương của cô ấy lây nhiễm sang tâm tình của tôi, cô ấy vui vẻ có thể mang đến cho tôi cao hứng, hết thảy mọi thứ của cô ấy tựa hồ từ từ len lỏi vào cuộc sống của tôi, dung nhập vào máu của tôi, tôi vẫn cho là tôi sẽ không yêu nữa, nhưng mà yêu cô ấy thật không khó, quá mức đơn giản.
Tôi nợ cô ấy một lời hứa hẹn, thậm chí còn nợ cô ấy một lời tỏ tình, nếu như cô ấy nhìn thấy tờ giấy này, tôi hi vọng cô ấy có thể đem bữa ăn sáng trên quầy bar ăn xong trước, sau đó lại trở về phòng đem tủ mở ra, nếu cô ấy đồng ý cho tôi một cơ hội hứa hẹn với cô ấy, như vậy xin mời cô ấy mặc quần áo treo trong tủ rồi mở cửa đi ra ngoài.
—— Tô Dịch Thừa ——
An Nhiên có chút nghi ngờ để xuống tờ giấy, hứa hẹn cái gì? Tỏ tình cái gì? Nhìn một chút bữa ăn sáng bày sandwich kia, chần chờ một lát, cuối cùng cũng không có ăn bữa ăn sáng trước, mà là đi vào trong phòng.
Đứng ở trước tủ quần áo, tim của An Nhiên đột nhiên đập rất nhanh, không khỏi khẩn trương, hít một hơi thật sâu, nuốt một ngụm nước bọt, chậm rãi đưa tay, đem tay nắm của cánh cửa tủ quần áo kia cầm lấy, nhắm hai mắt mà mở ra, một lúc lâu cô chậm rãi mở mắt ra, sau đó có chút không dám tin tưởng mà đưa tay che miệng mình, mắt mở thật to, "Trời ạ!" An Nhiên quả thực có chút không dám tin vào hai mắt của mình.
Che miệng lắc đầu, rù rì nói: "Làm sao lại, làm sao lại. . . . . . Nó tại sao lại ở chỗ này? !"
Quần áo bên trong cũng không phải là cái gì khác, chính là bộ đồ cưới treo trong cửa tiệm áo cưới mà An Nhiên ở Newyork nhìn thấy, chính diện thiết kế là một đóa hoa tản ra, phần eo cũng không có thiết kế ôm thắt lưng, mà là thẳng xuống, làn váy còn làm trước ngắn phía sau thì xòe ra, một bộ lễ phục như vậy, vừa có thể che kín cái bụng cao kia, có thể thể hiện ra chân thon dài tinh tế, dễ dàng hơn một chút vấn đề làn váy áo cưới quá dài mà không dễ đi đường.
Hồi lâu, nội tâm kích động rốt cục hơi bình phục lại, tiến lên đem áo cưới cầm lấy, từ trong áo cưới đồng thời rơi ra một trang giấy, đem áo cưới thả vào trên giường, nghi ngờ đem tờ giấy rơi xuống nhặt lên nhặt lên, lúc thấy rõ chữ viết trên giấy cũng nhịn không được chảy xuống nước mắt lần nữa.
Thật ra thì phía trên chỉ ghi một câu nói: “Mặc nó vào, để anh cho em một hứa hẹn”
Che miệng An Nhiên có chút khóc không thành tiếng, mặc dù không có người xem tới được, nhưng nắm thật chặc áo cưới kia xong, nước mắt làm sao cũng khống chế không được .
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa rầm rầm rầm, cho là Tô Dịch Thừa, cô không có suy nghĩ nhiều, ôm áo cưới liền chạy về phía cửa, nước mắt trên mặt còn quên chưa lau, vội vàng mở cửa ra, vừa định mở miệng, nhưng thấy rõ, người đứng ở cửa cũng không phải là Tô Dịch Thừa, mà là Lâm Lệ cùng Tô Dịch Kiề