Lúc nàng tỉnh dậy thì trời đã tối, rèm cửa sổ trong phòng ngủ không kéo hết, có tia sáng thản nhiên xuyên qua khe hở tiến vào, rọi xuống mặt sàn bóng loáng một vệt sáng.
Bật đèn ngủ ở đầu giưởng lên, thân thể giật giật bủn rủn, bụng trống trơn, hơi đói. Xoay người nhìn Lý Tịch vẫn đang ngủ say, khuôn mặt sạch sẽ gối đầu lên cái gối trắng tinh, kỳ thật hôm nay anh coi như vẫn thương hương tiếc ngọc, động tác không mạnh, có lẽ do thân thể còn chưa bình phục, vẫn còn mệt mỏi, xong việc liền lăn ra ngủ. Tóc của anh đã khá dài, nàng vuốt ve thái dương của anh, giống như đứa trẻ đùa dai quấy rối, nhẹ nhàng dùng ngón tay xới tung mái tóc của anh, anh dường như cảm nhận được cái gì khẽ cau cau mũi, vuốt vuốt qua mặt mấy cái rồi lại bình tĩnh ngủ trở lại.
Hiếm khi thấy được Lý Tịch vốn áo mũ chỉnh tề, nhất phái phong lưu lại có bộ dáng gà ăn bánh ngô này, nàng cắn môi nhịn cười. Khẽ rướn người nghiêng đầu nhìn anh, hơn nửa bờ vai trần lộ ra bên ngoài, may mà có điều hoà sưởi ấm nên cũng không bị lạnh. Lúc trước nàng chọn phòng này bởi vì ở đây ấm áp, nhà ở phía nam thường không cần ấm lắm, thực ra nàng thì không sao cả, ở phòng cũ bao năm đông lạnh hạ nóng cũng không sao, mùa hè ba mươi mấy độ cực nóng, mùa đông dưới 0o tuyết rơi nàng cũng không cảm mạo bao giờ. Nhưng Lý Tịch này thân nhiệt lại thấp, ngồi không mà chân tay lạnh như băng, buổi tối không biết làm thế nào để ngủ lại chỗ nàng.
Nghĩ đến việc này là vì đã để ý đến thói quen của anh, ban đầu nàng cũng cảm thấy kinh ngạc, thấy mình nhất thời điên rồ mới có thể không suy nghĩ gì mà làm ra việc này. Nhưng sau ngẫm lại, khi đã chân thành quan tâm đến một người thì luôn có thói quen nghĩ thay cho người đó, tự nhiên không hiện ra một tia giả dối cứng ngắc. Vùi đầu ở gáy anh, nhịn không được khoé miệng giơ lên, giống như con cún nhỏ hít hà hương bạc hà dào dạt trong gió xuân, giống như phiến lá bạc hà trong sương sớm mùa hè, thấm nhập nội tâm.
Hơi thở phun sau gáy làm anh cảm thấy ngứa ngáy, nghiêng người thay đổi tư thế quay lưng về phía nàng. Chăn bị kéo xuống thắt lưng, nàng có thể nhìn rõ vết sẹo trên lưng anh, lông mi khẽ lay động, giống như bị bệnh thấp, kéo chăn lên kín vai anh, nàng lại chui vào trong chăn ôm lấy anh, mặt gắt gao dán vào vết sẹo kia, cuộn mình. Kỳ thật dấu vết không phải là dữ tợn, bao năm qua rồi màu sắc cũng nhạt dần, chỉ là không biết chuyện xưa ra sao, tổng làm cho nàng cảm thấy ghê người. Nhưng hai người luôn có sự ăn ý kỳ lạ, anh không nói, nàng cũng sẽ không hỏi. Bởi vì nàng tin tưởng, chấp nhận chờ đợi đến ngày nào đó anh nguyện ý nói ra.
“Em thích dùng tư thế này để đánh lén anh hả?” Giọng anh khàn khàn mang theo ý cười từ phía trên truyền đến, cũng không nhúc nhích, để mặc nàng ôm như vậy.
Nàng hôn dọc xương sống của anh lên đến cổ, “Mai để em đi cùng anh tập phục hồi chức năng nhé, được không?” Đầu lưỡi vẫn lượn quang đường cong khuôn mặt anh. Lý Tịch còn đang ngái ngủ bị nàng đùa nghịch hết cả mơ màng, quay thân mình lại ôm lấy nàng lại dây dưa một trận, nàng một tay nắm bảo bối nóng bỏng thẳng đứng của anh, một tay chặn ngực anh, “Có để em đi cùng anh hay không?” Nàng không lùi nửa bước, Lý Tịch mặt đã đỏ bừng, chui đầu vào cổ nàng điên cuồng mà hôn, miệng hàm hồ đáp lời, “Ân…”
“Anh đồng ý rồi?” Dung Ý lại thử hỏi một lần nữa.
“Ân…” Anh đưa tay giữ lấy gáy nàng, không kiên nhẫn cắn cắn da thịt mịn màng của nàng, bá đạo xâm chiếm lãnh địa của nàng. Nàng xoay qua xoay lại trong lòng anh, giống như con cá trườn khỏi tay anh, đột nhiên thấp giọng cười nói, “Anh đói bụng chưa? Để em đi nấu cơm cho anh ăn.” Kỳ thật là nàng đói bụng, ngủ từ giữa trưa đến giờ, chưa có chút gì vào bụng.
“Tiểu nhị có vẻ đói…” Bây giờ mới nói định tiêu diệt hoả sao? Cũng đã quá muộn rồi. Anh không để ý tới nàng, cả người ghé vào trên người nàng, có thể vì ngại ánh đèn ở đầu giường quá chói mắt, anh kéo chăn lên phủ kín cả hai người, trong không gian nhỏ hẹp giống như đấu vật, cuối cùng chỉ còn lại tiếng kêu rầu rĩ của Dung Ý từ trong chăn truyền ra, sau đó là một tiếng hét chói tai, trước khi chút ý thức cuối cùng biến mất còn thầm nghĩ may mà nơi này cách âm tốt, nếu không hàng xóm chắc sẽ nghĩ nàng miệt mài quá độ mất.
Hôm sau nàng chưa ngủ dậy đã nhận được điện thoại từ thư ký của Vincent, nói rằng vì hạng mục hiện tại có biến cố, tất cả các thành viên trong tổ phải nhanh chóng trở về tham dự cuộc họp để triển khai công việc. Nàng cực không tình nguyện đứng lên tắm rửa thay quần áo, tối hôm qua ép buộc vài hồi, bây giờ còn không mở được mắt ra, mắt nhắm mắt mở đi vào phòng tắm, sau đó quay về phòng bếp cho gạo vào nấu cháo. Trở lại thay quần áo, thu dọn mọi thứ gọn gàng xong, nhìn thấy Lý Tịch vẫn còn chưa ngủ đủ, ánh mắt mơ màng không có biểu tình gì.
“Em làm anh tỉnh giấc à?” Nàng xoay người hôn lên trán anh, mở ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra cái gì đó nhét vào trong túi, “Em phải quay về công ty một lát, anh cứ ngủ tiếp đi. Trong bếp em đang hầm cháo rồi, không được để bụng đói uống thuốc đâu đấy. Toilet không có những đồ hàng hiệu xa xỉ như ở nhà anh, lúc anh đi vào phải cẩn thận một chút…” Dặn dò tỉ mỉ xong nhìn thấy anh không nhập tâm chút nào liền cười cười đi ra ngoài.
Anh nhìn nàng tất bật, mí mắt chớp chớp mấy cái liền nhắm lại, ý thức mơ hồ chỉ nghe thấy nàng đi vào để cái gì đó lên tủ đầu giường rồi lại nghe tiếng cửa bên ngoài khoá lại, chỉ còn lại không gian yên tĩnh. Lại ngủ trong chốc lát, lúc tỉnh dậy chỉ nghe thấy có tiếng mưa rơi. Ở đây cửa kính cách âm không tốt lắm, tiếng hạt mưa rơi xuống tí tách nghe thật rõ ràng, anh tỉnh hẳn dậy. Nhìn xung quanh phòng ngủ một vòng, phong cách điền viên thanh lệ, đơn giản mà không trống trải, đồ dùng màu trắng cùng sàn gỗ tạo cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái, rất thích hợp với phong cách của nàng.
Chống giường ngồi dậy, anh nhìn thấy cốc nước để trên tủ đầu giường mới biết vì sao lúc nãy nàng đi ra rồi lại quay vào. Lúc ngủ dậy anh có thói quen uống nước, cho dù là nửa đêm hay sáng sớm. Lúc đầu ngẫu nhiên qua đêm ở phòng ở cũ của nàng, nửa đêm mơ mơ màng máng đứng dậy đi rót nước để uống, không biết từ khi nào nàng đã nhớ thói quen này của anh, từ đó luôn đặt sẵn một cốc nước ở đầu giường cho anh.
Xốc chăn lên đang chuẩn bị xuống giường, lại thấy đùi phải của mình được đặt trên một cái gối ôm nhỏ, cảm thấy có gì đó chạm nhẹ vào trong lòng, như là mềm đi. Chỉ là những chuyện rất nhỏ thôi, trước kia không ít bạn gái cùng quản gia biết thói quen này của anh, nhưng khi chính tay nàng làm lại bỗng nhiên khiến khoé miệng của anh gợi lên, trong nụ cười nhẹ nhàng ấy còn có chút ôn nhi.
Một tiếng động lớn vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh, anh cười thản nhiên mở di động ra, nghe đối phương nói chuyện nhàm chán, làm như vô tâm, sau đó không biết nghe được bên kia nói câu gì mà hơi nhíu mi lại giống như lời vừa rồi khiêu khích hứng thú của anh, “Vậy à? Hắn hạ bao nhiêu?” Đợi đối phương trả lời xong, nét cười trên mặt càng sâu không cưỡng lại được, tiếp tục hỏi, “Ngoài mấy ngân hàng đó, bên trong nội địa cũng cho hắn mở?”
Nghe xong anh cúi đầu trầm tư một lát, lông mày nhăn lại chậm rãi tản đi, rồi gọi điện thoại cho thư ký, “Thông báo cho các CEO trong đại khu, triệu tập cuộc họp lúc 10h.” Tắt di động đi, khoé miệng cười đã mang theo vài phần quỷ dị giống như có chút tàn nhẫn trên chiến trường đẫm máu.
*****
Trong văn phòng CEO của Đan Trữ, Dương Miễn nhìn số liệu hiển thị trên màn hình máy tính, trong ánh mắt có chút ý tứ, lập tức gọi điện cho phòng tài vụ chuẩn bị hợp đồng giao dịch để anh ký duyệt. Lúc Đan Hiểu Uyển bước vào, nhìn thấy anh đang rút một điếu xì gà từ trong hộp ra, dùng dao cắt xì gà đặt phần đầu mái vòm vào đầu điếu thuốc, động tác chậm rãi mà tao nhã nhưng đang chăm chú thưởng thức cực phẩm này.
Tiếng giày cao gót chìm trong lớp thảm, cô đi thẳng qua ngồi lên đùi anh, hôn hôn vào cổ anh, “Không phải là anh không thích hút loại này sao?”
“Trước kia chưa bao giờ hút, nhưng sau khi thử qua rồi thì với loại hương thơm cực hạn này khó có thể chống cự…” Tiện tay quẹt một que diêm nhẹ nhàng châm điếu xì gà, ánh lửa đều đền bén vào điếu thuốc, xem tư thế đã vô cùng thuần thục. Có vài thứ, một khi đã nghiện sẽ rất khó từ bỏ, tiền tài, quyền lợi, dưới một người trên vạn người, thậm chí là cao nhất… Mấy thứ này đều có thể làm người ta nghiện.
“Những tin tức anh bảo phòng quan hệ xã hội tung ra quả nhiên rất hữu dụng, thái độ của S&D hiện tại thoạt nhìn là không thể không hợp tác với Đan Trữ, hơn nữa theo báo cáo lợi nhuận của Đan Trữ quý vừa rồi, cổ phiếu của Đan thị cũng tăng không ngừng, có lúc vượt quá 30%…” Cô kéo kéo cái caravat kẻ chéo màu đỏ của anh, ngón tay từng chút từng chút một tiến vào trong áo sơ mi của anh, ý cười trong mắt mang theo cả sự sùng bái cùng thưởng thức, còn có tình yêu sâu đậm.
Anh nhẹ nhàng hút vào một hơi, giữ lại trong khoang miệng, luân chuyển lên trên, ngàn hồi trăm chuyển nhấm nháp cẩn thận sau mới chậm rãi phun ra, từng vòng khói xoay tròn bay lên, làm biểu tình trên mặt anh cũng trở nên mơ hồ. Thật lâu sau anh mới ôm cô nói, “Sau khi ký kết với S&D xong, chúng ta sẽ kết hôn. Em thích như thế nào? Scotland cổ kính? Giáo đường nước Đức? Hay là Nam Thái Bình Dương nhìn ra biển xanh vô tận?…”
Cô dùng môi cắt ngang câu hỏi của anh, cẩn thận mút vào từng ngụm từng ngụm hương cam thuần khiết trong miệng anh, khó có thể kiềm chế sự kích động trong lòng, đây là người đàn ông của cô, là người đàn ông của riêng cô.
Lúc còn trẻ, anh từng khao khát đến lúc cha mẹ hai bên gặp nhau bàn chuyện hôn sự, cùng Dung Ý nhìn trời nói rằng muốn có váy cưới kiểu dáng Tây Âu, lúc này nhớ lại đã thành xa xôi quá rồi, giờ phát hiện ra, chỉ những thứ mình nắm chắc trong tay mới là thực, là vĩnh hằng. Nhìn khói xì gà tiếp tục bay lên, nụ cười nơi khoé miệng dần dần biến mất, thủ nhi đại chi (câu thành ngữ dùng để nói về người hoặc vật này thay thế cho người hoặc vật khác – dựa theo điển tích về Hạng Vũ) là vực sâu trống rỗng vô tận.
*****
Bầu trời sau buổi giữa trưa vẫn đầy mây, người đi lại trên phố run rẩy theo từng trận gió lạnh, trong phòng họp nhỏ ấm áp mà sáng sủa, âm thanh ai oán nổi lên bốn phía, tiếng kêu than dậy khắp trời đất.
Dung Ý chỉ vùi đầu sửa sang lại bảng phân công công việc vừa hoàn thành trong hội nghị vừa rồi, tập văn kiện thật dày cơ hồ sắp chất lên tận cằm, bên cạnh Jenny đang chống cằm mang theo giọng Đài Loan nũng nịu thầm oán giận nói, “Ôi, Vincent này còn không muốn cho người ta sống sót nữa hay sao?” Cuối tuần gọi về mở cuộc họp, nhiệm vụ giao cho từng người thậm chí gấp đôi bình thường, vốn định về Đài Bắc làm phù dâu cho chị họ, không ngờ còn chưa kịp ngâm nước nóng, boss đã ra lệnh nghỉ phép thì có thể tối đa 1 ngày, có bị bệnh cũng phải làm xong hạng mục này thì nằm úp sấp hạ.
Nàng cười cười, mang đống tài liệu đứng dậy đi ra ngoài phòng họp, đưa tay lên xem đồng hồ, không cần nghĩ ngợi gì liền hướng về phía văn phòng của Vincent, gõ gõ cửa.
“Come in!” Giọng nói rõ ràng, trong sáng, có trọng âm lại hữu lực. Ngẩng đầu nhìn Dung Ý sắc mặt không rõ, anh tiếp tục cúi đầu nhìn màn hình máy tính, “Có việc gì vậy?”
“Tôi muốn xin nghỉ buổi chiều…”
“Không được!” Anh trả lời rõ ràng, đầu cũng không ngẩng lên, tay vẫn gõ lách cách không ngừng, “Em đã xin nghỉ phép hai ngày liền rồi,