nhóm chúng ta vốn làm việc không ngừng nghỉ, một người vắng mặt sẽ làm chậm tiến độ của toàn bộ hạng mục, tôi nghĩ em cũng hiểu rõ điều đó.”
“Tôi biết, tôi sẽ mang việc của mình về làm tại nhà, ngày mai đảm bảo tiến độ đúng như yêu cầu, có được không?” Nàng biết chính mình gần đây nghỉ phép nhiều khiến mọi người trong nhóm gặp không ít phiền toái, nhưng chiều nay lại không thể không đi, cân nhắc mãi chỉ có thể khẩn cầu Vincent cho nàng một con ngựa mà phóng.
Anh tiếp tục nhìn màn hình, không đáp lại, thật lâu sau mới ngẩng đầu nhìn nàng vẻ mặt khó xử, trong nháy mắt lại cúi đầu, vẻ mặt không chút thay đổi nói, “Làm xong tối nay gửi email cho tôi.” Lực chú ý lại một lần nữa tập trung vào công việc của mình.
Nàng như nhận được đại xá, nói vài tiếng cảm ơn, cơ hồ muốn nhảy qua cái bàn mà ôm chầm lấy anh để cảm tạ một phen, lúc đi ra ngoài nhìn nhìn khuôn mặt vẫn không có biểu tình gì của anh, âm thầm nghĩ, kỳ thật anh cũng không phải loại người vô tình máu lạnh như người ta vẫn nói. Cho dù là lần trước khi nàng về tự mình đưa nàng ra sân bay, hay là lần trước A May ở lại công ty tăng ca bị viêm ruột thừa đau đến chết đi sống lại, anh vừa xuống máy bay anh nghe được chuyện liền nhanh chóng trở về đưa cô ấy đi bệnh viện, mà người nhà A May đều di dân không có ở đây, cô ấy vừa về nước cũng không có người quen, anh ở lại bệnh viện chăm sóc cả đêm, khiến cho A May thần hồn điên đảo cả ngày suy nghĩ lấy thân báo đáp đại ân.
Vincent nhìn qua khung cửa thuỷ tinh đến thân ảnh vội vàng thu dọn tài liệu rồi nhanh chóng rời đi, vốn luôn giữ khuôn mặt không chút biểu tình trứ danh vạn năm như quân poker, nhưng lại kìm lòng không được chậm rãi nở nụ cười.
*****
Ra khỏi cửa chính gọi điện cho Lý Tịch, tất nhiên là anh đã trở về công ty, nghe giọng anh hơi mệt mỏi, không phải không lo lắng, anh chị chỉ thuận miệng ứng phó rồi nói, “Ngoan, qua bên kia chờ anh nhé!” Nàng thực tự nhiên nghĩ rằng anh nói bên kia là bảo nàng đi đến biệt thự, lại thấy ngữ khí của anh có vẻ đang bàn việc chính sự nên cũng không muốn làm phiền anh, gật đầu đồng ý.
Thời tiết không tốt, đoạn đường này lại khó bắt xe, đứng thật lâu trong gió lạnh mới vất vả vẫy được cái xe đưa đi. Ngồi trên xe giao thông thuận lợi, lúc vào cửa nhìn đồng hồ thấy mất có 20 phút, trong hoa viên có người làm vườn đang chăm sóc cây cối, lá cây nửa vàng nửa xanh, con đường lát đá quanh co nên nhìn không rõ mặt.
Nàng thấy anh vẫn chưa về, trên sô pha ở phòng khách còn có tư liệu về hạng mục nào đó, cũng không biết là nhìn bao lâu, đến lúc thấy quản gia có chút kinh ngạc nhìn mình mới nghe quản gia nói anh mới từ trung tâm quản lý họp xong trở về, quản gia đã bảo bác sĩ phục hồi chức năng cùng chuyên viên mat xa tới phòng ở bên công viên thế kỷ chờ, Lý tiên sinh hôm nay đến công ty sau đó sẽ đến thẳng bên đó để tiến hành tập luyện, mấy ngày nay cũng không về bên này ngủ.
Nàng nghe được thoáng sửng sốt, trợn to mắt nhìn quản gia, vài giây sau phản ứng trở lại mới nhận ra mình bị đùa giỡn, cơn tức dâng lên muốn giết người, một bên cắn răng một bên hung hăng nói, “Lý nhị, anh đợi đấy…” Thật vất vả mới xin nghỉ để đi cùng anh, lại bị anh chỉ đông điểm tây đùa giỡn, sớm biết như vậy, trời lạnh thế này rúc trong chăn ngủ còn hơn. Nàng cũng không rõ vì sao lại cảm thấy tức giận như vậy, chỉ cảm thấy phát lên đến đau cả đầu, giống như có ngọn lửa cháy bùng bùng trong não, lo âu không thôi.
Quay lại Phổ Đông lại không may mắn như vậy, đi một chút lại phải dừng lại, cơ hồ mất cả giờ đồng hồ, làm cho nàng lúc nhìn thấy hàng biệt thự ngay ngắn chỉnh tề, hồ nước nhộn nhạo, dòng suối nước trong veo, cảnh trí lâm viên nhàn nhã điềm tĩnh lại thấy tất cả thật đáng ghét. Bởi vì lần đầu tiên đến đây, nhân viên bảo vệ khu nhà nghiêm trang hỏi nàng, lúc nói rằng mình đến tìm Lý Tịch, quản gia lại bảo chưa từng thấy nàng, biểu tình thận trọng đến cực điểm nói muốn quay vào báo với lão bản, có lẽ ông ta đã gặp không ít người được đưa vào đây nên không thể không thận trọng. Trong lòng nàng hiện tại muốn bùng nổ một câu, “Lý nhị a, khắp Trung nguyên rộng lớn này anh là to nhất hả?”
Cuối cùng vẫn là quản gia tự mình đi ra đón nàng vào, bên ngoài là kiến trúc cổ điển kiểu châu Âu, bên trong lại trang hoàng một cách nghiêm túc, trần nhà cao vút treo những chùm đèn nở rộ có điểm tối tăm, từng cây đèn bàn hình đoá sen xinh đẹp trong không gian như mất đi linh hồn, chỉ toả ra ánh sáng mờ nhạt.
Giống như trước nàng được dẫn xuống tầng hầm ngầm, chỉ có điều bên cạnh cầu thang còn có thang máy khiến nàng kinh ngạc, biệt thự ba tầng cũng dùng thang máy? Có phải chuyện bé xé ra to không vậy? Tầng hầm ngầm kỳ thật không âm u, ngược lại xung quanh là vách kính hướng ra hoa viên thuỷ bộc phía sau, so với tầng 1 còn có phần sáng sủa hơn. Lúc đi về phía cửa, nàng bỗng nhiên cảm thấy mình thật vô duyên khi đến đây, bước chân nặng nề có điểm bất khả tư nghị (không thể nào suy nghĩ, bàn luận được)
Nàng chưa tiến vào, chỉ đứng bên ngoài cửa, bên trong có tiếng anh ồ ồ thở dốc, có bác sĩ ra hiệu lệnh hỗ trợ anh vận động tứ chi, có tiếng anh đau đớn hít hà, cùng tiếng nước chảy bên ngoài, tình cảm hỗn loạn không rõ tràn ngập trong lòng nàng. Tay nàng đặt trên khoá cửa, vẫn không đi vào. Nàng nhớ rõ một lần ở nhà anh nhìn thấy anh tập luyện, Hà Vĩnh Tình từng nói với nàng, hỏi nàng đã chuẩn bị tốt để bước vào thế giới của anh hay chưa? Thế giới của anh không chỉ có tiên y giận mã, hô phong hoán vĩ, còn có những thứ không thể nề hà, không trọn vẹn, còn có đủ loại vô lực, còn có những yếu đuối không muốn ai biết, nàng cứ ép buộc tháo bỏ sự tự vệ của anh, liệu có phải hay không là tàn nhẫn, là tổn thương anh? Mỗi người đều có những thứ muốn giữ lại cho riêng mình, hà cớ gì lại tự mình khiến anh khó chịu mà cũng là làm khó chính mình?
Hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua cánh cửa khép hờ trước mặt, đang chuẩn bị quay đầu lộn trở lại theo đường cũ lại có người từ bên trong đi ra, có lẽ là bác sĩ hướng dẫn phục hồi chức năng, tay áo sơ mi kéo lên tận khuỷu, trên trán lấm tấm mồ hôi, ngẩng đầu nhìn nàng nói, “Lý tiên sinh mời cô vào.” Sau khi nói xong liền đi.
Nàng vẫn lăng lăng đứng, một tay vịn vào khung cửa, cũng không nhúc nhích. Nửa thân mình đang định đi vào, nhưng không ngẩng đầu lên, chợt nghe từ bên trong truyền đến giọng nói mệt mỏi của Lý Tịch mang theo ý trêu tức, “Cứ ngắm trộm như vậy có mệt hay không a?”
“Ai ngắm trộm anh?” Nàng nói thầm một câu, không thấy Lý Tịch còn đứng ở máy tập đi bộ nữa, liền quay sang nhìn loạt cửa sổ sắp xếp ngay ngắn, gỗ mộc màu nâu đậm mang chút áp lực.
Có lẽ là vì mệt quá, anh vịn vào thành xà kép, đặt mông ngồi xuống sàn gỗ, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nàng nghe được tiếng động vội vàng quay đầu lại nhìn, thời tiết như vậy, anh mặc áo cộc quần đùi thể thao, mồ hôi ướt đẫm quần áo lộ ra phần lưng gầy yếu, bộ dáng nóng nực bốc lên không chịu nổi. Nàng đem khăn mặt bên cạnh đưa cho anh, anh tiện tay vắt lên đùi, vừa vặn che khuất đùi phải và đầu gối gầy trơ xương, ngẩng đầu nhìn thoáng qua nàng mặt không chút biểu tình, thấy buồn cười hỏi, “Em giận à?”
Nàng ngồi xổm xuống rồi bệt luôn xuống đất, nhìn mồ hôi rịn ra hai bên tóc mai, bao nhiêu câu hỏi lúc đi đường định đến chất vấn anh lại không thốt ra được, chỉ hỏi một câu, “Có mệt không?” Mọi tức giận đã chìm vào trong ngực biến thành đau lòng, cũng không nói ra được.
Anh cười cười, khoé miệng gợi lên giấu diếm dấu vết, ngọn đèn chiếu xuống sàn gỗ lại ánh lên mặt anh, quang ảnh thản nhiên có chút mất mát, lắc đầu thấp giọng nói, “Chỉ là có điểm khó coi…” Giọng của anh rất mơ hồ, nàng nghe không rõ ràng lắm rằng anh nói có điểm khó coi hay là có điểm khó chịu đựng được, cũng có thể ý của anh là lúc anh tập luyện động tác khó coi khiến cho anh khó chịu đựng được… Trong mắt nàng như cuồn cuộn làn sương mù bi thương, chỉ cảm thấy câu như vậy sẽ không bao giờ phát ra từ miệng của Lý Tịch cao ngạo hơn người kia, trong lòng khổ sở co rút chặt lại thành đau đớn. Liền ngả người ra chui vào ngực anh, Lý Tịch trong tình trạng kiệt sức bị nàng gắt gao ôm lấy, không rên một tiếng.
“Em không lạ gì những lúc anh khoẻ mạnh…” Cằm nàng tựa trên vai anh, tay đặt trên đùi phải của anh, dán cả người vào người anh, ẩm ướt mà ấm áp, nhưng nàng lại luyến tiếc rời đi, “Anh đã nói anh muốn biết những chuyện xưa của em, dù là vui hay buồn, dù là tốt hay xấu, chỉ cần em muốn nói thì anh đều muốn biết… Chuyện của anh, anh không muốn nói thì em sẽ không hỏi, chỉ là, đừng coi em như người ngoài, cho em ở bên anh, được không?”
Anh vô lực dựa vào nàng, nghe lời của nàng, trong ánh mắt có chút ánh sáng ấm áp mà mềm mại, tựa như rạng rỡ tinh quang, đốt sáng lên toàn bộ bầu trời đêm đen tối. Thật lâu sau mới rầu rĩ, vẻ mặt nghi hoặc nói, “Anh nói vậy khi nào?”
“Là lần đầu tiên anh theo em về nhà…” Nàng có chút buồn bực, người nào sao lại có thể quên những gì mình đã nói chứ?
“Ai, sao anh lại nhớ rõ là lúc dỗ dành cô nhóc nào đó lúc ở Nhật Bản a?” Anh vẻ mặt cười xấu xa còn chưa kịp hoàn toàn tràn ra, Dung Ý liền cắn một cái vào vai khiến anh đau đến hít sâu một hơi khí lạnh, vẻ tươi cười đã chuyển thành vặn vẹo có điểm bất đắc dĩ, kề sát lỗ tai của nàng nhẹ nhàng bật hơi, “Về sau bộ dáng khó coi của anh chỉ để cho một mình em nhìn thấy…” Hơi thở phun vào tai nàng, chậm rãi quay về, phảng phất như muốn tiến vào trong lòng nàng.
Trong tầng hầm yên tĩnh, hai người ôm chặt nhau, giống như đứa trẻ sợ bị người ta nghe trộm, lén lút bí mật trao đổi, tính trẻ con như vậy, ngọt ngào như vậy… Nàng cười ha ha, mặt mày bay lên như người phụ nữ hạnh phúc, kiều mỵ và ôn nhu, chóp mũi hít hà mùi mồ hôi mằn mặn trên người anh, chỉ cảm thấy có hơi thở của anh ở bên người thật tốt biết mấy. Một khắc như vậy, ngay cả người đã từng mình đầy thương tích không tin có gì là vĩnh hằng cũng nhịn không được nhớ tới thiên trường địa cửu, giống như chỉ cần ôm chặt lấy anh không buông tay là thật sự có thể thiên trường địa cửu.