Nghe thấy trong lời nói của Hoàng thượng hàm chứa ý giận, chúng phi tử đều sợ hãi đứng sang một bên, ngay đến Liên phi cũng chẳng dám hó hé câu nào.
“Các ái phi đừng đứng nữa, ngồi xuống hết đi! Các ái phi mà bị mệt, trẫm sẽ đau lòng lắm đó.”
Thấy các mỹ nhân đều ra vẻ cẩn thận, Hoàng thượng ôn hòa nói. Đây mới là dáng vẻ mà nữ nhân nên có, thấy trẫm thì phải phục tùng, cẩn thận từng tí mới đúng, đâu giống nữ nhân kia chứ, mỗi lần gặp đều làm trẫm tức gần chết.
Nhưng mà, đôi ba câu vừa nãy, hẳn là mấy nàng cũng hiểu ý mình rồi nhỉ? Mình đối với ‘Thụy Tiên’ đủ chán ghét, mấy nàng phải ‘Đối xử tử tế’ với nàng ta đó nha, đừng để mình thất vọng.
Thấy các mỹ nhân ngồi xuống, Hoàng thượng uể oải nói:
“Trẫm hơi mệt rồi, vị ái phi nào nói chuyện cười cho trẫm vui đi?”
Vừa nói, tay đặt lên vai Hoàng thượng, không nhẹ không nặng bắt đầu xoa bóp. Hoàng thượng thoải mái cười nói:
“Vẫn là Vân Nhi biết quan tâm, hiểu được lòng trẫm!”
“Hoàng thượng, đây là điều thần thiếp nên làm.” Đắc ý liếc nhìn Liên phi đang ảo não một cái, Vân phi dịu dàng cười nói.
“Hoàng thượng, thần thiếp đàn cho Hoàng thượng một khúc được không?” Liên phi lỉnh lên phía trước, dịu dàng hỏi.
Tiếng đàn chẳng phải có thể giải tỏa áp lực sao? Chuyện tốt nếu đã bị Vân phi cướp mất, thế mình chỉ có thể làm việc khác, cũng phải biểu hiện cho tốt mới được.
“Ừ!” Khẽ ừ một tiếng, Liên phi vội đi đến giá để đàn ở một bên, tiếng nhạc du dương vang khắp Liên Hoa cung.
Nhạc khúc thay đổi từng bài, Hoàng thượng nhắm mắt hưởng thụ giữa các mỹ nhân trên mặt càng ngày càng mất kiên nhẫn. Mình đây chẳng phải đang chịu tội sao? Gần đây vì ba người mà mình sắp bị bức tới điên rồi. Một người chính là ‘Thụy Tiên’ đáng ghét này. Mỗi lần gặp nàng ta không phải mừng muốn chết, thì là tức gần chết, ấy thế mà mình còn cả ngày nhớ tới nàng ta; người thứ hai chính là Tiêu Kiếm, đã qua nhiều ngày rồi, ngay đến cái bóng cũng tìm không ra, nhưng trong lòng đối với nam tử này lại nhớ mãi không quên; người thứ ba chính là đứa trẻ kia, một đứa trả đáng yêu biết bao, nhưng đã lục hết trong cung, đều bặt vô âm tín, nếu như không phải cái bình hoa bị đổ vỡ kia, hắn hoài nghi mình có phải nằm mơ hay không, đứa trẻ kia chỉ xuất hiện trong mơ mà thôi….
Điểm mấu chốt nhất chính là vẻ ngoài của đứa trẻ kia. Giống huynh đệ bọn họ thế kia, bọn họ lớn lên không khác nhau là bao, tướng mạo như vậy tuyệt đối không phải là sự trùng hợp.
Có thể nào là con của một trong ba huynh đệ bọn họ không nhỉ? Hoặc là con bên ngoài của hai tên kia? Bất luận là con của ai, đều dính dáng đến vấn đề huyết mạch hoàng thất, đều phải điều tra cho kĩ. Huyết mạch hoàng thất tuyệt đối không thể để lưu lạc bên ngoài.
Nói tới mình, rõ ràng biết hôm nay nàng ta sẽ đến, gặp nàng ta thì mình lại tức giận, nhưng ngồi ở Ngự thư phòng một hồi, vẫn nhịn không được mà chạy qua đây, không ngờ nữ nhân kia lại dám đến trễ. Đây chẳng phải là chưa gặp nàng ta mà mình đã bị nàng ta làm cho tức gần chết rồi hay sao? Nếu như gặp được rồi, không biết còn cỡ nào nữa!
Đã hơn một canh giờ, nữ nhân kia sao còn chưa tới? Bình thường cái loại tụ hội này nhiều nhất thì cũng chỉ hai canh giờ, nàng ta không phải định khi tụ hội gần kết thúc rồi mới lòi mặt ra đấy chứ?
“Hoàng thượng, chi bằng để thần thiếp phái người đi gọi Tiên phi muội muội nhé, chắc muội ấy có chuyện trì hoãn gì rồi…”
Nhìn mặt Hoàng thượng càng ngày càng hiển rõ sự mất kiên nhẫn, Liên phi lấy lòng hỏi.
“Không cần! Trẫm lại muốn xem thử, nàng ta rốt cuộc khi nào mới đến đây? Các nàng cũng nghe rõ cho trẫm, sau này phải chăm sóc tốt cho ‘Thụy Tiên’, bảo nàng ta học tốt quy củ trong cung, sau này đừng vô lễ vậy nữa!”
Hoàng thượng mở mắt ra, vẻ mặt cảnh cáo quét về phía đám phi tử, đáp phi tử vội vàng đáp ứng. Vân phi hào phóng nói:
“Hoàng thượng, thần thiếp nhất định sẽ chọn ngày qua đó dạy lễ nghĩa cho Tiên phi muội muội thật tốt. Thần thiếp bảo đảm tụ hội lần sau, Tiên phi tuyệt đối sẽ không giống hôm nay…”
“Hoàng thượng, thần thiếp sẽ đích thân qua đó dạy dỗ Tiên phi, thần thiếp cảm tạ sự tín nhiệm của Hoàng thượng đối với thần thiếp, Tiên phi hôm nay đến trễ là lỗi của thần thiếp, thần thiếp nhất định sẽ sửa!” Liên phi hiểu ý nhìn Hoàng thượng, ánh mắt tự trách nhấp nha nhấp nháy.
“Hai vị ái phi đều rất hiểu ý trẫm. Thế này đi, trẫm đánh cược với ái phi, ai có thể dạy tốt Tiên phi, người đó sẽ tạm thời thống lĩnh hậu cung, các vị ái phi bất luận chức vị cao thấp, đều có thể tham gia, ái phi thấy sao?”
Hoàng thượng bắt đầu cười giảo hoạt, nụ cười mỉm khiến cho các phi tử dều đỏ cả mặt, thấp giọng ừ hử đáp ứng, cũng đúng lúc để Tiểu Tiểu vừa vào cửa nhìn thấy hết một màn.
“Í, sao Hoàng thượng cũng ở đây thế?”
Tiểu Tiểu thấp giọng nói một câu, các vị mỹ nhân thẹn thùng không nghe thấy, nhưng câu này truyền vào tai Hoàng thượng, trong lòng Hoàng thượng nhất thời tức giận: Đây là hậu cung của trẫm, cái gì gọi là ‘Hoàng thượng cũng ở đây’?
Nhưng hắn còn chưa phát giận, thì Tiểu Tiểu đã đi lên phía trước, nhẹ nhàng cúi thân, thỉnh an Hoàng thượng.
“Hờ hờ, ‘Thụy Tiên’ của trẫm, cuối cùng nàng cũng bò đến rồi sao?”
Hoàng thượng vươn tay chỉ về phía Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu nhìn thấy xong, vội đứng dậy, cười nhạt nói:
“Hoàng thượng, thần thiếp là đi đến. Chẳng lẽ lúc nãy Hoàng thượng thấy thần thiếp bò đến à?”
“Hừ, đã đến trễ hơn một canh giờ rồi, không phải bò đến đây, thì đến đây kiểu nào?” Lạnh giọng nhìn nàng, Hoàng thượng muốn xem nàng còn có thể nói được gì nữa.
“Nếu Hoàng thượng đã cho rằng thần thiếp bò đến, thế thì cứ coi như là thần thiếp bò đến đi!”
Tiểu Tiểu than một tiếng, Hoàng thượng nghe thấy nàng thừa nhận là bò đến đây, trong lòng đột nhiên cao hứng không ít, nhưng còn chưa cười ra tiếng, thì đã nghe thấy câu nói tiếp theo tức chết người không đền mạng kia của nàng:
“Thần thiếp thật không ngờ rằng, Hoàng thượng lại có khuynh hướng này, mỗi ngày bò lên triều, ăn cơm, ngủ nghỉ, chẳng lẽ không mệt sao?”
“A…” Tất cả mọi người, đều sợ hãi run bắn lên, người nói Hoàng thượng bò lên triều, Tiên phi e rằng chính là người đầu tiên trên đời này đấy?
“Hỗn xược! ‘Thụy Tiên’, ngươi thế mà dám bêu xấu trẫm như vậy, ngươi biết đáng tội gì không?” Mặt lạnh xuống, Hoàng thượng đè nén sự giận giữ trong lòng, lạnh lùng nói.
“Hoàng thượng bớt giận, thần thiếp nào có bêu xấu Hoàng thượng. Lúc nãy Hoàng thượng nói thần thiếp bò mà đến, chẳng lẽ mỗi ngày Hoàng thượng đều ‘bò’ giống thần thiếp hay sao?”
Tiểu Tiểu vô tội nhìn hắn, nàng thật không muốn phản bác hắn, là hắn tự tìm lấy, là hắn chọc mình trước.
Trong phòng tĩnh lặng, mặt Hoàng thượng bắt đầu đen, nhưng lại chẳng nói lời nào nữa, Hỷ công công bên cạnh Hoàng thượng không ngừng ra hiệu bằng mắt với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu đáng thương căn bản là không thèm để ý đến. Nàng tìm một chỗ trống ngồi xuống, cầm điểm tâm trên bàn lên nhìn, cười nói:
“Đúng là có chút đói rồi, cái này không tệ, nhìn có vẻ rất ngon.”
Một miếng ném vào trong miệng, bắt đầu nhấm nháp, một tí cũng không hề để ý đến cặp mắt như muốn giết người đang phóng tới đây.
“Tiên phi muội muội, lúc nãy Hoàng thượng còn chưa bảo muội đứng dậy? Hoàng thượng còn chưa lên tiếng, sao muội lại đứng lên rồi?” Liên phi thấy Hoàng thượng đen mặt, là người lên tiếng đầu tiên giúp Hoàng thượng.
“Ồ, vậy sao? Nhưng lúc nãy muội thấy Hoàng thượng vươn tay ra hiệu bảo đứng dậy. Hoàng thượng, lúc nãy người vươn tay ra, là bảo thiếp đứng dậy phải không?” Cầm một miếng điểm tâm lên, Tiểu Tiểu đứng dậy đi đến bên Hoàng thượng, lỉnh đến trước mặt hắn, nhỏ giọng hỏi:
“Phải không?”
“Mới….” Hương thơm nhàn nhạt đột nhiên mà đến, khiến cho Hoàng thượng cảm thấy hơi hơi bất an, nghe thấy câu hỏi của Tiểu Tiểu, hắn vội vàng phản bác, nhưng mới nói được một chữ, một khối Bách Hợp tô ngòn ngọt đưa thẳng vào miệng, hắn chỉ có thể nuốt xuống.
“Hoàng thượng, sao nào? Ngon lắm đúng không?” Tiểu Tiểu không hỏi vấn đề lúc nãy nữa, rất hiếu kì hỏi. Nàng là nữ nhân, cái vị ngọt ngọt kia rất ngon, không biết một đại nam nhân như Hoàng thượng có thích hay không?
“Ừ….” Có chút mất mặt, hắn trước giờ còn chưa từng để phi tử đút mình ăn ở trước mặt các phi tử qua bao giờ, nhưng mùi vị của Bách Hợp tô này đúng là không tệ, giống với mùi vị trên người nàng, khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.
“Hờ hờ, lúc nãy Hoàng thượng thừa nhận rồi, đấy là Hoàng thượng bảo thiếp đứng dậy, người không có ý kiến gì chứ?”
Trở về chỗ ngồi, Tiểu Tiểu cười nhạt nhìn Liên phi, nữ nhân này nàng đã gặp qua, chính là khi đang tìm Điểm Điểm, mắng người một chút cũng không hàm hồ.
“Tiên phi muội muội, Vân tỷ tỷ không biết tại sao muội muội lại đến muộn thế chứ? Là có chuyện gì nên chậm trễ à?”
Thấy Liên phi bị hớ, Vân phi không đi làm khó Tiểu Tiểu, ngược lại tựa như quan tâm mà kéo quan hệ với nàng.
“Tỷ là Vân phi à? Thật là ngại quá, lúc muội thăm người nhà trở về, cỗ kiệu bị một tên cuồng bạo lực ngăn lại, đụng trúng đầu một cái, rất nhiều chuyện không nhớ được. Nhưng mà, hôm nay gặp các vị tỷ muội cũng quen biết được mọi người rồi…”
Tiểu Tiểu uống ngụm trà, thành công nhìn thấy mặt mũi người nào đấy đen lại, lạ à nha, nàng lại chẳng chỉ tên gọi họ, sao lại cứ có người thích nhận vậy chỉ?
“Bị tên cuồng bạo lực chặn lại? Muội muội không sao chứ?” Vân phi cả kinh nhìn Tiểu Tiểu, nàng không biết tên cuồng bạo lực vừa nãy Tiểu Tiểu nói là ai, nếu như biết, đánh chết nàng nàng cũng không hỏi câu này.
“Muội đương nhiên là cát nhân tự có thiên tướng, không sao rồi. Nhưng thật tội nghiệp cho một nữ tử nhỏ nhoi yếu đuối như muội, không đem tên cuồng bạo lực kia ra đánh cho một trận, một tí cũng chả bõ tức…í, Hoàng thượng, võ công của người thật cao, thế mà cũng có thể bóp nát cả ly trà.”
Nghe thấy bên cạnh không bình thường, Tiểu Tiểu vội ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy ly trà tội nghiệp kia, sớm đã hóa thành cát bụi, chỉ có nước trà rơi tí tách, tội nghiệp chảy xuống dưới đất….
“Hoàng thượng, người không sao chứ?” Chúng phi tử thấy tay Hoàng thượng đỏ dần lên, đều chay tới, quan tâm hỏi.
Hoàng thượng dùng lực hất tay một cái, mỹ nữ đứng gần nhất bị đẩy ngã, ngã đè xuống người phía sau, người phía sau cứ thế mà đè tiếp…trong nháy mắt, dưới đất toàn là tiếng ‘ui da’, thiệt là hoành tráng!
Tiểu Tiểu nhìn bốn phía một lượt, hình như trừ mình ra, thì chỉ có một mỹ nữ không ngã xuống, nàng khen ngợi cười với nữ nhân đó một cái, nụ cười này cũng rơi vào trong mắt Hoàng thượng, Hoàng thượng tức giận nói:
“ ‘Thụy Tiên’, qua đây băng bó giúp trẫm!”
“Thiếp á?” Chỉ vào mũi mình, Tiểu Tiểu ngây thơ hỏi.
“Đương nhiên là ngươi, ‘Thụy Tiên’!” Hoàng thượng nghiến răng nghiến lợi nhìn nàng, nếu như nàng có thể ăn được, thì Tiểu Tiểu sớm đã bị hắn nuốt tươi vào bụng rồi.