hình như thần thiếp đã từng nói với người, khuê danh của thần thiếp là ‘Thủy Tiên’, không phải ‘Thụy Tiên’. Thủy là thanh bằng, Thụy là thanh trắc, Hoàng thượng chưa học qua âm luật hay sao? Hay là Hoàng thượng mắc chứng đãng trí rồi?” Vô tội chớp chớp cặp mắt to long lanh, Tiểu Tiểu ngây thơ hỏi.
“ ‘Thụy Tiên’, có tin bây giờ trẫm bổ não ngươi ra hay không?”
Lợi hại hơn sự tức giận là gì? Là càng tức giận. Lợi hại hơn nữa là gì? Là càng càng tức giận, thế lợi hại hơn nữa nữa là gì?
Tiểu Tiểu đảo mắt, trước kia nàng chưa nghiên cứu qua, nhưng hôm nay nàng đã biết rồi, chính là cười, da cười thịt không cười, cái loại cười muốn ăn thịt người kia, chính là giống y như biểu tình hiện tại của Hoàng thượng vậy. Nữ nhân tốt không đấu với ác nam, hảo hán không chịu thiệt trước mắt, Tiểu Tiểu rất thức thời chìa hai tay ra, chỉ chỉ mấy chấm đỏ nhỏ chi chít trên đó, khổ não nói:
“Lúc nãy thần thiếp quên nói với Hoàng thượng một tiếng rồi, sở dĩ thần thiếp đến muộn, là vì đột nhiên nổi mẩn, người xem trên người cơ man nào là chấm đỏ, cho nên…”
“Qua đây băng bó giúp trẫm!”
Hoàng thượng thét lên một tiếng, ai mà biết mất thứ đó là thật hay giả, trên tay thì đầy rẫy, trên mặt trên cổ thì lại chả sao hết, mấy trò tiểu xảo này, nàng ta thật quá ngây thơ rồi.
“Hoàng thượng, không phải chỉ trên tay thôi đâu, người xem trên cánh tay thần thiếp…”
Xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay chi chít chấm đỏ, Tiểu Tiểu bực bội than vãn:
“Hoàng thượng, người không sợ bị truyền nhiễm hay sao? Nếu người không sợ, thần thiếp không để ý, bây giờ qua đó băng bó cho người…”
“Hoàng thượng, hay là để nô tài giúp người băng bó đi, sởi trên người nương vẫn phải kiêng. Bệnh sởi thường đều truyền nhiễm….”
Hỷ công công đi lên phía trước, cầm lấy hòm thuốc mà cung nữ bưng tới, bắt đầu khẩn trương.
“Haizz, Hỷ công công nói không sai, cái loại bệnh sởi này nghe nói chỉ cần đụng tới là bị lây nhiễm liền, thần thiếp vốn không muốn đến, nhưng lại lo đây là lần tụ hội đầu tiên sau khi ra khỏi lãnh cung, không đến lại sợ các vị tỷ muội hiểu lầm, cho nên…”
“Tiên phi muội muội, muội nói cái này sẽ lây nhiễm à?” Vân phi sợ hãi nhìn mấy chấm đỏ bắt mắt kia, không phải là thật đấy chứ, mấy thứ đó thiệt là khủng bố mà.
“Muội cũng không biết nữa, chắc sẽ truyền nhiễm. Nhưng cũng không sao, mấy thứ này nổi ở đâu thì còn không nhất định. Giống muội nè, nổi trên tay, trên người, nhưng lại không nổi trên mặt, sau này có để lại sẹo cũng chả sao, dù sao thì cũng nằm bên trong quần áo, cũng chẳng ai thấy được…”
Tiểu Tiểu tốt bụng giải thích, làm cho mấy phi tử từng dựa gần Tiểu Tiểu đều ngã ngồi xuống đất, bọn họ tay ôm mặt run rẩy nói:
“Nương nương nói là, nếu như nổi ở mặt thì sẽ để lại sẹo sao?”
“Ừ!” Tiểu Tiểu thành thật gật đầu: “Nhưng mấy chấm đỏ này sẽ không phát tác ngay, phải bám trên thân người một canh giờ. Trước khi chưa phát tác, chỉ cần dùng nước lạnh rửa mặt, không ngừng rửa sạch trong nửa canh giờ là có thể phòng ngừa được rồi!”
Nửa canh giờ? Chúng phi tử đều nhìn nhau một cái, bây giờ sắp đến nửa canh giờ rồi, phải nắm bắt thời gian, bằng không…
“Hoàng thượng, thần thiếp đột nhiên đau bụng, đi trước một lát….”
Vân phi sờ sờ mặt, nàng ta là người đầu tiên lên tiếng cầu cứu.
“Chuẩn!” Nhìn cái tay bị Hỷ công công bó thành cục, Hoàng thượng bực bội nhíu mày.
“Hoàng thượng, thần thiếp đau đầu, ra ngoài trước một lát…”
“Hoàng thượng, tiểu công chúa đang đợi thần thiếp, đi trước đây…”
……
Tiểu Tiểu nghi hoặc nhìn Hoàng thượng, từ khi nào mà tính khí hắn lại tốt như vậy? Mọi người đều đi hết cả rồi, ngay đến chủ nhân của Liên Hoa cung cũng đi tuốt, trong nháy mắt cả phòng khách chỉ còn sót lại một phi tử là nàng, Tiểu Tiểu cười hề hề, dựng tay lên:
“Hoàng thượng, thần thiếp đau tay, bây giờ còn ngứa rất dữ dội, đi trước đây…”
Thất vọng quá, sao Hoàng thượng lại muốn đến chứ? Ngay đến mấy câu chọc ngoáy khiêu khích cũng không có, Tiểu Tiểu nhìn thấy chẳng vui nữa, vội nói lời cáo từ.
“Vậy sao? Tay của ái phi khó chịu, trẫm có trách nhiệm xoa giúp ái phi, qua đây!”
Lạnh lùng cười nhìn nàng, hắn thật không tin cái này có thể truyền nhiễm được.
“Hoàng thượng, người là cửu ngũ chí tôn, người là tấm thân ngàn vàng, cái này sẽ truyền nhiễm đó, làm sao có thể để Hoàng thượng mạo hiểm được chứ?”
Buông tay xuống, trong lòng Tiểu Tiểu thầm mắng, chẳng lẽ vừa bắt đầu hắn đã biết mấy thứ này không sao hết rồi à? Thế sao lúc nãy hắn không vạch trần mình? Có lẽ hắn chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi…
“ ‘Thụy Tiên’, chúng ta là phu thê. Thân thể nàng không khỏe, vi phu làm sao có thể không thăm không hỏi, thậm chí sợ truyền nhiễm được chứ?”
Một tiếng phu thê, làm cho toàn thân Tiểu Tiểu run bắn cả lên, Hoa Nguyên len lén nhìn nam nhân gần ngay trước mắt này, hắn cũng từng nói mấy lời đường mật này với mình, nhưng lần trước ở lãnh cung, hắn không nhìn thấy mình, không nhận ra mình, nàng có thể tự lừa gạt mình là do có nhiều người, bây giờ…
Trong phòng chỉ có mấy người thôi, sao hắn còn không nhìn thấy mình chứ? Đừng nói là không nhận ra mình đấy nhé? Từng nói là sẽ quên đi, sẽ buông xuống, nhưng khi thật sự nhìn thấy, tại sao lại còn động tâm chứ? Phu thê, mình từng là phu thê với hắn đấy.
“Hoàng thượng, thần thiếp đã từng nói nhiều lần với người rồi, thần thiếp là Thủy Tiên, không phải ‘Thụy Tiên’, Hoàng thượng đừng gọi sai nữa thì hơn.”
‘Thụy Tiên’, nghe cứ thấy quái quái? Hoàng thượng này gọi như vậy, chẳng có ý gì tốt lành đâu.
“ ‘Thụy Tiên’, là tên trẫm ban cho nàng, biết chưa? ‘Thụy Tiên’, qua đây!”
Kẻ ngu mới qua đó ấy? Tiểu Tiểu im lặng nhìn hắn, nhưng bước chân thì lại chả nhích lên trước tí nào. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, Hỷ công công thì lại lo lắng nhìn Tiểu Tiểu, muốn nói nàng, bảo nàng thuận theo Hoàng thượng một chút, nhưng lại không dám nói thẳng ra.
“Nương nương, hay là để nô tỳ giúp người xem đi. Hoàng thượng tấm thân vạn kim, làm sao có thể đụng chạm đến bất kì nguy hiểm gì được?”
Hoa Nguyên ngẩng đầu lên, mềm mại cười nói, là không thể nhìn tiếp được nữa. Trực giác của nữ nhân nói cho nàng biết, Hoàng thượng đối với Lão đại vốn chẳng chán ghét như vẻ bề ngoài. Tuy thường bị nàng ta làm cho phát tức, nhưng hắn cũng rất dung túng cho nàng ta, thậm chí mang theo một chút sủng nịch…
Đúng, là sủng nịch! Không cam nhìn Tiểu Tiểu một cái, tại sao nàng ta lại có được sự đối đãi đặc biệt của Hoàng thượng vậy chứ? Minh gần gũi hắn một năm, cũng chưa từng nhận được sự sủng nịch như vậy.
“Được, Hoa Nguyên, giúp ta xem đi!”
Tiểu Tiểu thu hồi “Măt nhỏ”, không nhìn trừng trừng “Mắt to” của hắn nữa, Hoàng thượng này thật thú vị, tại sao cứ thích đối chọi với mỉnh thế nhỉ, mình rất ít khi chịu thiệt nha.
“Hoa Nguyên?” Ánh mắt Hoàng thượng chuyển hướng nhìn về phía hình bóng nhỏ nhắn đang đứng trước mặt, cảm thấy có chút quen thuộc, Hỷ công công lên phía trước giải thích nói:
“Hoàng thượng, nàng ấy là nương nương mà Tiên phi nương nương mang ra từ lãnh cung, bây giờ là thiếp thân cung nữ của Tiên phi nương nương.”
“Ồ, là Hoa Nguyên à. Hoa phi không muốn làm chủ tử mà muốn làm cung nữ sao?” Hoàng thượng đùa cợt nhìn Hoa Nguyên, cười lạnh nói:
“Cũng tốt, nhưng gọi tên này hình như không được hay cho lắm. Như vậy đi, hôm nay trẫm ban tên cho ngươi, cứ gọi là Nê Nhi đi!”
“Nê Nhi, là ý gì?” Tiểu Tiểu khó hiểu hỏi. Gọi Hoa Nguyên là được rồi, sao phải đổi tên chứ?
“Nương nương là chủ tử ở hậu cung, là mây ở trên trời, cung nữ là nô tỳ ở hậu cung, là bùn dưới mặt đất. Nếu nàng ta đã cam nguyện làm bùn đất, trẫm ban tên ‘Nê Nhi’ có gì không thích hợp nào?” Vô tình nhìn Hoa Nguyên, Hoa Nguyên ngẩng đầu lên, tuyệt vọng nhìn hắn, ‘Nê Nhi’, hắn quả nhiên tuyệt tình, ngay đến cái tên kia cũng không cho mình dùng.
“Nê Nhi, còn không tạ ơn!” Hỷ công công đáng thương nhìn nàng ta, nhắc nhở sự vô lễ hiện tại của nàng ta——Nhìn thẳng vào Hoàng thượng, vốn là chuyện cực kỳ vô lễ.
“Nê Nhi tạ ân điển của Hoàng thượng!”
Trầm trọng quỳ xuống dưới đất, hai hàng thanh lệ từ từ chảy xuống, đầu Hoa Nguyên đụng vào đất…
Từ nay trở đi, nàng không còn là Hoa Nguyên kiêu ngạo nữa, nàng thật sự trở thành một cung nữ, một cung nữ được Hoàng thượng ban tên ‘Nê Nhi’.
Hậu tri hậu giác, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng nhìn ra sự khác thường của Hoa Nguyên, nghe hiểu được ý của Hoàng thượng, nàng tức giận trừng Hoàng thượng:
“Hoàng thượng, sao người có thể đối xử với Hoa Nguyên như vậy? Không phải nói nhất dạ phu thê bách dạ ân hay sao, người phụ nàng ấy thì thôi, ngay đến cái tên của nàng ấy cũng muốn đoạt đi?”
“Trẫm phụ nàng ta? Nê Nhi, trẫm từng phụ ngươi khi nào?” Lạnh lùng nhìn về phía Hoa nguyên, vì lời nói của Tiểu Tiểu, không hiểu sao Hoàng thượng lại trở nên bức xúc.
Không muốn để nàng hiểu lầm mình, Hoàng thượng nghĩ như vậy đấy.
“Hồi Hoàng thượng, Hoàng thượng không có phụ nô tỳ!”
Cúi thấp đầu, Hoa Nguyên dập đầu cái cộp xuống đất, trong giọng nói có sự tuyệt vọng, Tiểu Tiểu nghe mà cũng thấy kinh hãi.
“Nếu như người không từng phụ bạc nàng ấy, sao nàng ấy lại ở lãnh cung chứ? Nếu như người không…” Không nhìn tiếp được nữa, sao Hoàng thượng có thể đối đãi với một nữ tử yếu đuối như vậy chứ? Muốn kịch liệt phản bác, nhưng Hoa Nguyên lại kéo lấy tay Tiểu Tiểu, nói:
“Nương nương, người tha cho nô tỳ đi!”
Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn nàng ta, lại nhìn nhìn Hoàng thượng, lớn giọng nói:
“Ngưoi là nha hoàn của ta, ngươi chính là Hoa Nguyên, lời người khác nói, ngươi có thể xem như thả p 0!”
“ ‘Thụy Tiên’, ngươi tưởng trẫm không dám xử trí ngươi hay sao?”
Lời của nàng càng ngày càng to gan, mấy lời thô tục này mà cũng mắng ra được. không ngờ sự giáo dục của Vu thừa tướng quả nhiên khác với người thường, Hoàng thượng đứng bật dậy, đứng bên cạnh Tiểu Tiểu từ trên cao nhìn xuống, Tiểu Tiểu phải ngẩng đầu lên thì mới nhìn được mặt hắn:
“Hừ, người đương nhiên dám, nhưng người cũng từng nói, người sẽ không để thiếp chết, người sẽ từ từ dày vò thiếp….”
“Thông minh, biết thế là tốt! ‘Thụy Tiên’, ngươi cứ đợi mà tiếp chiêu đi…”
Nhìn cái ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống người kia của Tiểu Tiểu, Hoàng thượng cười ha ha rời khỏi, thật không ngờ, hóa ra, nàng cũng có mặt yếu!
“Hừ, ai sợ ai còn chưa biết đâu…” Tiểu Tiểu phẫn nộ nói, nhưng cái bóng người màu vàng kia thì đã không thấy nữa, Hoa Nguyên kéo lấy tay Tiểu Tiểu, khóc nói:
“Nương nương, người đừng vì Nê Nhi mà làm vậy, đắc tội với Hoàng thượng sẽ bất lợi với người…”
“Thì đó, nương nương. May mà Hoàng thượng không tính toán, bằng không, lời ban nãy của nương nương đáng chết nhiều lần….” Từ ma ma cũng kéo lấy tay Tiểu Tiểu, khuyên răn nói.
“Hoa Nguyên, nhưng mà ngươi…” Tiểu Tiểu quay đầu lại, đáng thương nhìn Hoa Nguyên một cái, cái tên này, bảo nàng ta sau này làm sao nhìn người đây?
“Nương nương, ta không sao, ta rất thích cái tên này…Hoàng thượng ban tên, là vinh hạnh của nô tỳ…”