a lớn, Hoàng thượng thấy Sóc vương đang gấp gáp chạy tới, hắn không hiểu hỏi.
“Hoàng huynh, là Lân, Lân trở về rồi…”
Thở hắt một hơi, Sóc vương nóng ruột nói.
“Cái gì? Lân trở về rồi? Không phải còn mười ngày nữa sao?” Hành trình đã được xếp đặt sẵn, ít nhất thì mười ngày nữa đệ ấy mới trở về, nhưng bây giờ đệ ấy lại về tới rồi, chẳng lẽ là vì nữ nhân kia?
Sóc vương gật gật đầu:
“Nghe nói, sau khi về người cứ y như muốn phát điên ấy, ngay đến y sam cũng chẳng chịu thay, khắp nơi tìm người…”
Sóc vương thầm than một tiếng, không ngờ tình cảm của Lân vương dành cho nữ nhân kia lại sâu đậm đến vậy.
“Nữ nhân kia, tên gọi là gì?” Hoàng thượng trầm tư một hồi, đột nhiên hỏi.
“Hình như gọi là Tiểu Tiểu! Hoàng huynh, chúng ta làm sao đây? Phải khuyên huynh ấy thế nào đây?” Sóc vương lo lắng nhìn Hoàng thượng, Lân vương trước nay chưa từng để ý một nữ nhân nào, nhưng lần này lại điên cuồng như vậy, hắn lo rằng huynh ấy sẽ gặp nguy hiểm.
Bởi vì nữ nhân kia quá quỷ dị, xuất hiện và biến mất quá đột ngột.
Hoàng thượng than một tiếng: “Là chúng ta đề thấp tầm ảnh hưởng của nữ nhân kia đối với đệ ấy quá. Chúng ta vẫn là nên ra ngoài thăm đệ ấy trước đã….”
Hai người cùng lo lắng như nhau mà cất bước rời đi, phía sau không xa lại xuất hiện một người, thì thào nói:
Hắn, thật sự về rồi à? Không phải nói một tháng sao? Sao lại nhanh như vậy? Có cần ra ngoài gặp hắn hay không?
Nhớ lại một tháng quen biết với hắn, Tiểu Tiểu bắt đầu mỉm cười. Nói thật, người đối xử tốt nhất với mình sau khi xuất sơn, trước giờ chưa hề lợi dụng qua mình chính là hắn. Hắn rất dịu dàng, cũng rất biết săn sóc, đối xử với mình tốt đến hết chỗ chê, hơn nữa, hắn có khả năng là cha Điểm Điểm…
Mình có thể tin tưởng hắn được không? Chuyện của Điểm Điểm có thể giao cho hắn điều tra được không? Tách ra đã hơn hai mươi ngày rồi, mình không nghĩ tới hắn, nhưng hắn cứ xuất hiện trong đầu óc mình. Đặc biệt là lúc phiền não, thì nghĩ tới hắn càng nhiều hơn, chưa từng trải qua tình yêu, nàng không biết tình yêu là như thế nào. Nhưng nếu như bận lòng cũng là một loại cảm xúc của tình yêu, nàng đích thực là bận lòng vì hắn rồi.
Ban nãy nghe bọn họ nói hắn đang tìm mình, trong lòng Tiểu Tiểu đột nhiên cảm thấy ngọt ngào một cách kì lạ. Chẳng lẽ hắn yêu mình rồi sao?
Bất an nghĩ ngợi, trên mặt Tiểu Tiểu không tự giác mà bắt đầu đỏ lên, mãi đến khi Hoa Nguyên và Từ ma ma đi đến phía sau, nàng cũng không phát hiện ra.
“Nương nương, người sao vậy? Có phải đã hối hận về việc ban nãy đắc tội với Hoàng thượng rồi không? Lúc nãy người cũng thật quá kích động mà, phải nên thuận theo Hoàng thượng…” Từ ma ma bắt đầu lải nhải nói, Tiểu Tiểu than một tiếng:
“Đi thôi!”
Nghĩ tới Hoàng thượng? Làm sao có thể chứ, người mình nghĩ tới lúc nãy là Lân vương, là tiểu thúc của cái thân phận hiện tại này của mình mà thôi!
***
Ngựa không dừng vó gấp gáp trở về, nhìn thấy quản gia, Lân vương nhảy xổ vào hỏi:
“Quản gia, rốt cuộc là chuyện gì?”
Tìm lâu vậy rồi, nếu như nàng còn ở kinh thành, hẳn phải sớm tìm ra rồi chứ. Lân vương không đi tìm kiếm một cách mù quáng, mà đi tìm quản gia hỏi rõ tình hình lúc đó đã, đủ thấy rõ sự bình tĩnh và tỉnh táo của hắn.
“Hồi Vương gia, ngày thứ hai sau khi Vương gia rời đi, sáng sớm lúc lão nô đến đó, cô nương còn chưa thức dậy, nhưng lúc buổi chiều qua đó thì người đã mất tích rồi…”
Quản gia hổ thẹn quỳ xuống đất, đều tại sự sơ sót của mình, nếu như tìm hai nha hoàn qua đó trông cô nương thì đã không xảy ra chuyện rồi, nhưng cô nương cũng không giống như là bị bắt cóc.
“Lúc đó, bên ấy có điểu gì khác thường hay không? Có người nào qua đó tìm nàng không?”
Lân vương lạnh lùng nhìn quản gia, ông ta đúng là không muốn sống nữa mà, sai lầm cấp thấp như thế mà cũng phạm phải?
“Vương gia, lúc đó thức ăn trong phòng vẫn là của ngày hôm qua, trong phòng cũng không có bất cứ điều khác thường gì hết, chắc cô nương không phải bị bắt cóc đâu. Cái viện kia khá hẻo lánh, lúc đó cũng không có ai nhìn thấy có người đến đó tìm cô nương…”
Lân vương đứng dậy, hỏi: “Phủ thừa tướng thì sao? Có đi hỏi qua chưa?”
“Phái người đi hỏi rồi, bọn họ nói không gặp cô nương, mà người nô tài phái đi cũng tra không được bóng dáng của cô nương. Chắc là cô nương không có bên đó đâu…”
Quản gia sợ hãi nhìn khuôn mặt đen lại của Lân vương, tiêu rồi, nếu như không tìm được cô nương, e là cái mạng của mình cũng khó mà giữ.
“Hừ, đồ vô dụng!” Một cước đạp qua đó, quản gia ôm bụng ngồi xổm trên đất, đau tới nỗi mặt mày trắng bệch, nhưng vẫn sốt ruột hỏi:
“Vương gia, người muốn đi đâu?”
Lân vương quay đầu lại, lạnh lùng nhìn ông ta: “Ngươi nói xem!”
Quản gia ôm đầu ngừng một chút, Vương gia trở về vẫn còn chưa rửa mặt rửa mũi, vẻ mặt rất tiều tụy, ngài ấy muốn đi đâu?
“Vương gia, người rửa mặt trước cái đã…” Bước chân vẫn không dừng lại, Lân vương sờ sờ mặt, hình như có chút không thoải mái, đã rất lâu không chỉnh trang lại rồi.
“Thủy Thủy đâu?” Chưa qua thông báo, thì Lân vương đã xông vào rồi, đám thủ vệ đều sợ hãi đi theo phía sau, không dám ngăn cản. Bọn họ không biết tiểu thư sao lại đắc tội tới Lân vương, nhưng bọn bọ biết lúc này Lân vương đang rất phẫn nộ, cực kỳ phẫn nộ.
“Thủy Thủy đang ở đâu?” Không nhận được sự hồi đáp, Lân vương tức giận quay đầu lại, nhìn mấy thị vệ đang run bần bật, không chút kiên nhẫn hỏi.
“Không…biết…” Một thị vệ run rẩy đáp, tiểu thư ở nội viện, một đại nam nhân như hắn làm sao biết được hành tung của tiểu thư chứ?
“Không biết?” Nắm lấy cổ của người vừa mới lên tiếng, trong nháy mắt mặt người kia đã bắt đầu tím tái, thở không ra hơi.
“Vương gia, bọn ta chỉ là hạ nhân trông giữ cửa mà thôi, thật sự không biết mà…” Một thị vệ khác lùi ra sau vài bước, lo lắng phân bua.
“Vậy sao? Tìm ai đó biết đến đây!” Tay không hề buông ra, nhưng lực trên tay lại nhỏ đi không ít, cái mặt của người bị túm lấy vẫn còn đỏ, nhưng đối phương là Vương gia, hắn không dám động thủ giãy khỏi tay Vương gia.
“Vương gia, đây là…”
Lúc Vu Hoa về đến nhà, nhìn thấy tình cảnh trong viện như vậy, nhưng khi y đi gần lên phía trước, khi nhìn thấy người kia là Lân vương, càng kinh ngạc tới há hốc miệng? Đây…Vương gia đây là?
“Vương gia, người…”
Thật khó mà tin, chẳng qua chỉ mới hơn hai mươi ngày không gặp Lân vương mà thôi, sao hắn lại tiểu tụy nhiều đến thế? Phong quốc xảy ra chuyện gì rồi sao? Nhưng cho dù là có chuyện gì đi nữa, Vương gia cũng không nên biến mình trở nên như vậy.
“Vu Hoa, Tiểu Tiểu đâu?” Buông tay ra, Lân vương đi tới trước mặt Vu Hoa, vẻ mặt nóng ruột hỏi.
“Tiểu Tiểu?” Vu Hoa thì thào nhắc lại, cái tên mà mỗi ngày không biết mình đã đọc biết bao nhiêu lần, là nữ nhân mà mình trơ mắt nhìn nàng bị đưa vào cung thay thế cho muội muội của mình, y làm sao có thể quên nàng, làm sao có thể yên tâm về nàng được cơ chứ?
“Ngươi biết nàng đang ở đâu đúng không? Có phải ngươi đã đem nàng giấu đi rồi? Nói cho ta, nàng đang ở đâu? Ta muốn gặp nàng!”
Hai tay Lân vương tóm lấy bả vai Vu Hoa, dùng sức lắc, lắc tới nỗi y thấy hoa mắt chóng mặt, lắc tới nỗi y không phân biệt nổi đông tây nam bắc, lắc đến độ mấy thứ trong dạ dày của y đều đảo lộn, xém nữa là phun hết cả ra…
“Vương gia, người còn lắc ta vậy nữa thì ta thật sự sẽ ói ra hết đó…” Gian nan bắt lấy cánh tay của hắn, Vu Hoa gắng sức nói.
“Được, ngươi nói Tiểu Tiểu đang ở đâu? Ngươi đem nàng giấu đi đâu rồi?”
Buông tay ra, trên mặt Lân vương vẫn mang vẻ vạn phần nóng ruột.
“Vương gia nói đùa rồi, ta có thể giấu Tiểu Tiểu cô nương hay sao?” Vu Hoa cười khổ một tiếng, những gì y nói cũng là sự thật.
Đúng thế, y làm sao có thể giấu Tiểu Tiểu được chứ? Lấy sự cổ linh tinh quái của nàng, muốn giấu nàng e là khó lắm đấy?
Lân vương cười cười: “Cũng phải, Tiểu Tiểu đi đâu rồi? Đừng nói với ta là các ngươi không biết đấy!”
Các ngươi, đương nhiên là chỉ Vu Hoa và Thủy Thủy. Hai người bọn họ, là người mà Tiểu Tiểu quen thân nhất ở kinh thành. Cho dù có muốn về nhà, Tiểu Tiểu cũng sẽ nói với họ một tiếng, Lân vương tin vậy.
“Ta…Vương gia, người chỉ nghĩ tới Tiểu Tiểu, thế Thủy Thủy thì sao?”
Ban đầu trong lòng còn có chút hổ thẹn, sau khi nghĩ đến muội muội của mình, vẻ mặt của y bắt đầu trở nên bực bội. Thật không ngờ, Thủy Thủy lại cùng với Lân vương…
“Thủy Thủy, cái này thì liên quan gì đến ta? Ta tìm nàng ta cũng chỉ là vì muốn hỏi tin tức của Tiểu Tiểu mà thôi.”
Lân vương khó hiểu nhìn y, rốt cuộc y có chịu nói tin tức của Tiểu Tiểu không hả, nếu như không nói, buổi tối hắn nhất định sẽ đến đây dò xét một phen.
“Vương gia, ta vẫn luôn cho rằng người là một người dám làm dám chịu, không ngờ rằng người lại…Thủy Thủy mang thai rồi, muội ấy nói đứa bé là của người!”
Vu Hoa chỉ trích hắn, đây là do Thủy Thủy nói, Thủy Thủy sẽ không lấy khuê danh của mình ra đùa giỡn, y tin tưởng muội ấy.
“Thủy Thủy đã mang thai? Liên quan gì đến ta chứ? Ta căn bản không hề đụng tới nàng ta, nàng ta làm sao mà có thể mang thai đứa con của ta được?”
Lân vương cười lạnh một tiếng, đúng là lợi hại mà, cho dù có thật sự đụng tới nàng ta đi nữa, còn chưa tới một tháng, nàng ta biết mình mang thai rồi chắc?
“Vương gia, đại trượng phu dám làm dám chịu, người vậy mà lại không chịu thừa nhận?” Vu Hoa tức giận nhìn hắn, vẻ mặt không thể tin được.
“Vương gia, sao chàng lại đối xử với thiếp như vậy? Sao người lại có thể không thừa nhận đứa con của chúng ta chứ, chẳng lẽ thiếp không vừa mắt chàng hay sao?” Thủy Thủy bi thống tuyệt vọng, không biết từ lúc nào đã đứng phía sau cách hai người bọn họ không xa, sau khi nghe xong lời nói của Lân vương, không nhịn được nữa mà bật khóc, xoay người chạy về phòng.
“Đứng lại!” Lân vương lạnh lùng kêu lên, hàn ý trong mắt khiến người đứng bên cạnh là Vu Hoa cũng phải rùng mình, cũng khiến cho Thủy Thủy ở nơi không xa kia dừng bước, nàng ta nghĩ Vương gia muốn hồi tâm chuyển ý, muốn thừa nhận mình…
“Vương gia…” Thủy Thủy quay đầu lại, lộ ra khuôn mặt như hoa lê thấm mưa.
“Tiểu Tiểu đang ở đâu? Ngươi giấu nàng đi đâu rồi?”
Vẫn là những lời nóng ruột như cũ, chỉ là khi Thủy Thủy nghe được, thì như một thanh đao lạnh lẽo cứa vào trong tim đau tới thấu xương.
“Trong mắt chàng chỉ có nàng ta thôi sao? Thế con của thiếp phải làm sao?”
Một sự đố kị nổi lên, trong mắt nàng ta lộ ra một tia ác ý.
“Hừ, Thủy Thủy, bổn vương muốn ngươi khi nào? Sao bổn vương lại không nhớ?”
“Ha ha, Vương gia thật đúng là hay quên, hôm đó, ở cùng với Tiểu Tiểu, ở trong hoa viên phía sau tẩm thất của chàng…”
Bất chấp xấu hổ, Thủy Thủy kiên cường nói. Lời này nói xong, cả mặt nàng ta đều đỏ hết cả lên, mang theo mấy giọt lệ hoa, đáng thương tới nỗi khiến người ta phải đau lòng.
“Vậy sao? Vu cô nương. Ngươi nên biết, hôm đó bổn vương vốn không uống rượu, cho nên bổn vương biết hôm đó người mà bổn vương muốn là ai, ngươi có muốn biết là ai không?”
Lạnh nhạt đi lên trước vài bước, Thủy Thủy sợ hãi lùi ra sau một b