“Thân hình thần thiếp được chứ? Hoàng thượng có phải dục cầu không đủ đã lâu rồi không? Người xem, đường đường là vua một nước, thấy nữ nhân thay quần áo mà lại chảy máu mũi…”
——— ————
Nếu Hoàng thượng đã viết xong thánh chỉ thả Tiên phi hồi cung, bản thân cũng không thể tiếp nhận việc phong quan của Hoàng thượng nữa rồi. Trước mắt, cầm thánh chỉ rồi chuồn đi chính là biện pháp tốt hiện nay. Đúng là đáng tiếc cho tiền đồ tốt như thế kia, phải biết rằng, chức vị này nhiều người đã phải cố gắng rất lâu cũng chưa chắc có được đâu nhá.
“Không thể! Nếu đã là phi tử của trẫm, trừ phi nàng ta chết trong cung, bằng không, trẫm sao có thể thả nàng ta xuất cung được chứ?” Hoàng thượng lạnh lùng nói. Cái giây phút nàng ta tiến cung, sớm đã định trước suốt đời nàng ta sẽ phải sống ở trong cung, đây là sự thật không thể thay đổi được.
“Nhưng mà, Hoàng thượng, người vốn không yêu nàng ta. Vả lại, khi nàng ta không còn tác dụng của một quân cờ nữa, giữ nàng ta lại trong cung, chẳng phải chỉ tổ làm cho người không vui hay sao? Đến lúc đó, sao Hoàng thượng không cho nàng ta tự do, không để cuộc đời nàng ta quá bi thảm?”
Tâm tư của Hoàng thượng nàng không hiểu, nhưng sự tàn nhẫn của Hoàng thượng hôm nay nàng đã được mở rộng kiến thức một phen. Nếu như nàng là Tiêu Kiếm, bọn họ có thể làm bạn, sẽ là bằng hữu tri tâm rất tốt, nhưng nếu như nàng là Thủy Tiên, là Tiên phi, thì đã định sẵn sau này bọn họ chỉ có thể tức giận nhìn nhau. Nhưng mà, sau này và trước kia, giữa mình và hắn hơi có sự bất đồng. Chí ít thì Tiểu Tiểu đã biết chỗ khó xử của hắn, sẽ không hận hắn, bài xích hắn như trước kia nữa.
Nhưng Hoàng thượng đối với Tiểu Tiểu thì sao? Hẳn là không có bất kỳ sự bất đồng nào đâu nhỉ. Nàng vẫn là con gái của kẻ mà hắn ghét, vẫn sẽ kêu nhiều người đến để bắt nạt nàng. Chỉ là nàng không sợ, có gì đáng sợ đâu chứ, nàng không phải là người mà bất kỳ kẻ nào cũng có thể ức hiếp cho được.
“Đấy là số mệnh của nàng ta! Tiêu Kiếm, ta nói thật cho ngươi biết, lúc đó, ta vốn không muốn cho nàng ta vào cung, vào cung là yêu cầu của bản thân nàng ta, là Vu thừa tướng ép ta làm như vậy. Cho nên…”
Cho nên, quả nhiên giống như Tiểu Tiểu đoán, cái lần gặp mặt đó, dựa vào trực giác Tiểu Tiểu đã biết rằng nàng ta phản bội lại tình cảm của hai người, ham vinh hoa phú quý nơi hoàng cung, nhưng sau khi vào cung mới biết mọi thứ không giống như trong tưởng tượng của nàng ta, nên nàng ta mới đau lòng, mới muốn trốn tránh. Thì ra, dự cảm của nàng trước giờ vẫn không hề sai, quả nhiên Thủy Tiên không hề mềm yếu như những gì mình thấy.
“Tiêu Kiếm, ngươi quen biết nàng ta à? Hình như ngươi rất quan tâm đến chuyện của nàng ta?” Ánh mắt thăm dò của Hoàng thượng lướt về phía Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu lắc đầu:
“Hoàng thượng, người hiểu lầm rồi, ta là một kẻ quê mùa, làm sao quen biết nàng ta được chứ? Chẳng qua là lúc nãy nhìn thấy thánh chỉ, có chút hứng thú thôi. Hôm nay thân thể ta không được khỏe, Hoàng thượng lại bận, ta xin cáo từ trước đây.”
Thánh chỉ cầm trong tay, trong lòng Tiểu Tiểu cảm thấy hơi khổ sở. Thánh chỉ không thể mang theo trên người, xem ra phải tìm chỗ nào thích đáng rồi cất nó đi. Ban đầu còn muốn mang thánh chỉ ra ngoài bán, giờ đây xem ra lúc ấy chỉ là nói cho vui vậy thôi.
“Tiêu Kiếm, ngươi không sao chứ?” Mang theo chút quan tâm, Hoàng thượng cảm thấy sắc mặt Tiểu Tiểu có hơi nhợt nhạt.
“Không sao, về ngủ một giấc là được!”
Ngủ một giấc, lần này, nàng thật sự chỉ có thể làm Tiên phi thôi.
“Hoàng huynh, y không sao chứ?” Sóc vương nhìn thấy bóng người rời đi kia, cầm tờ thánh chỉ Hoàng thượng vừa mới buông xuống, nhìn như nghĩ tới gì đó.
“Sóc, đệ cảm thấy sao? Có lẽ y có quen biết với ‘Thụy Tiên’, nếu không, sẽ không đột nhiên trở nên như vậy!” Hoàng thượng khẳng định nói, lúc nãy hắn cảm thấy tâm tình của y rõ ràng thay đổi không ít.
“Ừ, đệ cũng cảm thấy như vậy. Có cần tìm người điều tra chi tiết về y không?” Sóc vương hỏi. Ban đầu, vì sự kiên trì của Hoàng thượng, bọn họ vẫn luôn tín nhiệm Tiêu Kiếm này, tuy mình hay đấu võ mồm với y, nhưng trước nay chưa hề nghi ngờ y. Hôm nay xem ra, hẳn là y có rất nhiều chuyện giấu bọn họ.
“Ừ!”
Một chữ, phảng phất như có rất nhiều thứ gì đó ngăn cách ở giữa.
***
Đến lãnh cung lần nữa, sớm đã không còn dơ bẩn như lúc đầu, nhìn ngó xung quanh, đều sạch sạch sẽ sẽ, ngay ngay ngắn ngắn. Vốn việc tuyên chỉ thì chỉ cần Hỷ công công đến đây nói là được, nhưng Hoàng thượng muốn đến đây xem tình trạng hiện tại của ‘Thụy Tiên’, muốn xem coi nàng ta có thảm hại như trong tưởng tượng của mình hay không.
Lúc đám người rầm rầm rộ rộ đến, mấy thứ đồ đang làm dở dang trong tay đám phi tử bên chỗ Hoa Nguyên liền vội vội vàng vàng nhét xuống giường, tất cả phi tử đều đi ra ngoài, nghênh đón thánh giá.
“Người đều đến hết cả rồi chứ?” Ánh mắt Hoàng thượng quét một lượt, trong đám người lại không thấy hình bóng của nữ nhân kia, vẻ mặt hắn bắt đầu hơi bực bội, sao lại không thấy nàng ta nhỉ? Tại sao đã lâu không gặp, mà mình lại nhớ đến nàng ta chứ
Là muốn xem tình trạng thảm hại của nàng ta sao? Hoàng thượng không biết, chỉ là khi biết nàng ta không có trong này, trong lòng hắn hơi cao hứng một chút: nàng cùng đám nữ nhân này suy cho cùng vẫn có chỗ bất đồng.
“Hồi Hoàng thượng…có lẽ Tiên phi còn ở trong cung của nàng ta…” Trả lời có chút run rẩy, Hoa Nguyên thầm kêu không ổn, nếu Hoàng thượng qua đó, vậy Lão đại chẳng phải sẽ…
“Hoàng thượng, hay là để lão nô qua đó kêu Tiên phi nương nương đến đây?” Hỷ công công lỉnh lên phía trước, giờ này chắc tiểu tô tông kia vẫn còn đang ngủ thì phải? Hơn nữa trong cung của nàng ta ông đã từng đến, một tí cũng không rách nát, nếu như để Hoàng thượng biết, còn không nguy hay sao?
Hoàng thượng xoay người một cái, muốn đi đến viện sát bên cạnh, Hỷ công công chạy đến trước mặt, muốn qua đó gọi Tiểu Tiểu một tiếng, nhưng lại bị Hoàng thượng kêu lại:
“Hỷ công công, không cần! Trẫm đích thân qua đó xem xem!”
Đích thân qua đó? Bốn chữ, dọa cho tất cả mọi người há hốc miệng như muốn rớt luôn cái cằm!
Những người đi theo, điều họ bị dọa là Hoàng thượng lại đích thân đến đó tìm một phi tử lãnh cung; mà những người quỳ dưới đất, biết tính cách của Tiểu Tiểu ——Ngủ không đủ giấc, ai qua đó tìm nàng ta cũng mắng kẻ đó!
Nếu như, Hoàng thượng qua đó gọi người, mắng luôn Hoàng thượng thì phải làm sao? Nhưng Hoàng thượng đã quyết định rồi, ai dám ngăn cản Hoàng thượng chứ?Thấp thỏm không yên đi theo phía sau Hoàng thượng, trong nháy mắt mọi người đã tụ tập đông đủ ở trong viện của Tiểu Tiểu.
Trong phòng im ắng, giống như không có người vậy, Hoàng thượng bước vào cửa trước, nhìn mấy thứ đồ dùng trong nhà mới tinh gọn gàng sạch sẽ kia, mặt Hoàng thượng mắt đầu đen lại:
“Hỷ công công, lời của trẫm ngươi đã chuyển đến hay chưa?”
Hỷ công công vội vàng gật đầu: “Hoàng thượng, nô tài đã chuyển đến rồii! Chỉ là…nô tài cũng không biết chuyện gì xảy ra hết á!”
Trừ phủ nhận ra, ông cũng chẳng biết phải nói rõ thế nào với Hoàng thượng. Thủ đoạn của Tiên phi, ông đã nếm nhiều lắm rồi, ngay đến mình cũng chẳng dám làm gì nàng ta, huống hồ là công công ở các cung chứ?
“Hừ! Đây chính là sự chiếu cố thật tốt mà trẫm giao cho đó sao?” Bước chân không ngừng lại, Hoàng thượng trực tiếp đi vào trong phòng, đập vào mắt chính là dáng ngủ ngọt ngào của ‘Thụy phi’ kia.
Quay đầu xem ngoài cửa sổ, thời gian không sai, đã hạ triều , sắp ăn cơm trưa rồi, nữ nhân này sao vẫn chưa dậy nhỉ? Giường là loại giường lớn khắc hoa tinh xảo, chăn đệm là loại chỉ có ngũ phẩm chiêu nghi mới có thể dùng, bàn trang điểm cũng mới tinh, tuy nhiên mấy thứ đồ trang điểm trên đó không nhiều cho lắm…
Tất cả những thứ này, đều khiến Hoàng thượng nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: Mình đã suy nghĩ quá ngây thơ! Ở đây, nàng ta không những không bị phân biệt đối xử, ngược lại sống rất tốt, cực kỳ tốt, thậm chí còn tốt hơn mình nữa!
Đánh giá sự bày biện trong phòng xong, Hoàng thượng sớm đã nộ khí xung thiên:
“Gọi nàng ta!”
Mình cũng đã tảo triều hơn hai canh giờ rồi, mà nàng ta vẫn còn trong mộng đi gặp Chu công, ở đâu có chuyện tốt như thế? Có thủ đoạn đúng không? Được, ra ngoài từ từ ta sẽ cho cô biết, ta muốn xem xem, rốt cuộc là cô lợi hại hay ta lợi hại!
“Nương nương, dậy đi, mau dậy đi!” Hỷ công công đi đến trước giường Tiểu Tiểu, tiếng gọi không lớn lắm.
“…” Thấp giọng hừ một tiếng, Tiểu Tiểu ngủ tiếp.
“Nương nương, Hoàng thượng đến đây rồi, mau dậy tiếp giá!” Hỷ công công quay đầu nhìn Hoàng thượng một cái, tốt bụng nhắc nhở tình hình hiện tại của Tiểu Tiểu.
“Hoàng thượng là cái thá gì? Bà đây ngủ dậy hẵng nói…” Nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, Tiểu Tiểu trở mình, tiếp tục ngủ!
Trời ơi, sao nàng ta dám nói vậy chứ? Hỷ công công đổ mồ hôi lạnh, không dám quay đầu nhìn Hoàng thượng, nhưng cũng có thể cảm nhận được ánh mắt bốc hỏa của Hoàng thượng.
“Nương nương, là Hoàng thượng đến thăm người, Hoàng thượng đang đứng đợi người…”
Nói như vậy, hẳn là nàng ta biết tình hình hiện tại rồi chứ? Tiểu tổ tông, cô đừng tuôn ra những lời kinh người vậy nữa, tim ta không tốt, không chịu được sốc đâu.
“Hoàng thượng…” Tiểu Tiểu nửa tỉnh nửa mê, cuối cùng cũng biết người đang bốc hỏa kia là ai rồi, mở mắt ra, quay người lại, thấy Hoàng thượng kia đang tức giận trừng mắt nhìn mình, nàng kinh ngạc hỏi:
“Í, hôm nay vơ được gì vậy nè, lại có thể vơ được Hoàng thượng đến lãnh cung của ta thế này…”
“Hừ, cho dù là lãnh cung, cũng là của trẫm, từ lúc nào trở thành lãnh cung của cô chứ?” Lửa giận vốn còn chưa phát, nghe câu này xong, Hoàng thượng bắt đầu bộc phát.
“Được thôi, vậy người cứ ở đây từ từ mà ở nhé, ta đi!” Tiểu Tiểu hơi cười, không phải Tiêu Kiếm nữa, chọc hắn cho vui.
“Cô…sau này, lãnh cung cô cũng không cần ở nữa…”
Đè nén lửa giận, Hoàng thượng giận sự tùy tính của nàng ta.
“Ồ, xin hỏi Hoàng thượng tôn quý, ta phải đến đâu ở vậy? Không ở tại lãnh cung, không phải đem ta đuổi ra khỏi cung đấy chứ?”
Lạ thật, có phải dù có nhiều vấn đề hơn nữa thì cũng phải chờ mình thay đồ mặc áo xong mới nói được không vậy? Rụt đầu lại, trên người Tiểu Tiểu có mặc gì đâu.
“Nghĩ đẹp nhỉ! Cô tưởng rằng hoàng cung là nơi cô muốn vào thì vào, muốn ra thì ra hay sao?”
Lạnh lùng nhìn nàng, hắn biết lúc nãy nàng muốn chạy —— chạy ra khỏi cung! Bằng trực giác, hắn không cho phép nàng ra ngoài!
“Trước giờ ta chưa từng nghĩ như vậy. Hoàng thượng, ta phải thay áo rồi, có phải người nên tránh đi một lát hay không?”
Chẳng buồn liếc hắn, Tiểu Tiểu biết, hôm nay hắn đến đón mình ra khỏi lãnh cung, cuộc sống sau này của mình cũng sẽ đặc sắc lắm đây.
“Hừ, cô là phi tử của trẫm, ‘Thụy Tiên’, thay áo mà cũng phải tránh trẫm hay sao?”
Không biết từ lúc nào, Hỷ công công đã lui ra ngoài rồi, cả trong tẩm thất này chỉ có hai người bọn họ. Tiểu Tiểu nhìn xung quanh, cười giảo hoạt nói:
“Thì ra là Hoàng thượng muốn thưởng thức thân hình của thần thiếp một chút. Không vấn đề gì, Hoàng thượng phải nhìn kĩ nha, thần thay áo nhanh lắm đó!”