Sóc vương thấy Tiểu Tiểu và Tiền thái y cùng nhau xầm xì trao đổi, trong lòng cảm thấy khó chịu,……..
——— —————— ———–
“Hoàng huynh, đây là chuyện gì vậy?” Không biết Sóc vương nghe được tin tức từ đâu, cũng mau chóng qua đây, Tiểu Tiểu lườm hắn một cái, hắn đến làm gì? Chẳng lẽ hắn sẽ tra ra được gì chắc?
“Ta cũng không biết, chỉ là đáng tiếc cho đám cá này, không biết nguồn nước ở những chỗ khác có vấn đề gì hay không, bảo thái y đi kiểm tra rồi…” Hoàng thượng khẽ than một tiếng, gần đây trong cung xảy ra thật không ít chuyện, trước là mình bị bệnh, nhất tiết thiên lý; đám tiểu thái giám chạy đôn chạy đáo, lần đầu tiên chưa hề có trong lịch sử; sau ngay đến lũ cá trong Ngự hoa viên cũng chết ngỏm toàn bộ, đây là cá sao? Đây đều là tiền không cả đấy, thậm chí có tốn bao nhiêu tiền cũng không mua được đâu, đây đều là trân phẩm cả đó!
Sóc vương gật đầu, nhìn về phía Tiểu Tiểu đang trầm tư, cười lạnh nói: “Ngay cả thần y cũng đến à? Hoàng huynh, huynh còn sợ gì nữa? Là thần y mà, chắc chắn có thể tra ra nguyên nhân cái chết của lũ cá này chứ? Thần y, ngươi nói xem?”
Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, khinh thường nhìn Sóc vương: “Thế thì thật đa tạ Sóc vương đã nâng đỡ rồi. Nhưng ta vẫn thích nghe tiếng người hơn, về phần tiếng chó ấy à, nghe xong chỉ tổ ô nhiêm lỗ tai. Hoàng thượng, sớm như vậy, sao trong Ngự hoa viên lại có tiếng chó sủa thế này?”
“Ngươi…ngươi mắng ai là chó hả?” Sóc vương nâng quyền, tức giận trừng Tiểu Tiểu.
“Sóc, Tiêu Kiếm, hai người các ngươi thật là…đừng gây chuyện nữa, trước tiên hãy tra xét xem là chuyện gì đã đi!” Hoàng thượng đè tay Sóc vương xuống, hai người họ đúng là không phải có thù hận bình thường, cứ như có thù lớn lắm ấy.
“Ta lại không phải nói ngươi? Sao ngươi lại tự nhận thế nhỉ?” Cười trừng nhìn Sóc vương một cái, Tiểu Tiểu quay người tiếp tục kiểm tra cá dưới đất. Mùi tản ra trên mình cá có chút quen thuộc, hình như nàng đã ngửi qua mùi này ở đâu rồi.
“Có phát hiện ra vật gì khác thường hay không? Ví dụ như giấy, chai lọ gì đó?” Tiểu Tiểu ngẩng đầu, đột nhiên hỏi.
“Không phát hiện, xung quanh không có giấy gì…” Một tên thủ lĩnh thái giám cúi đầu, cung kính trả lời.
“Thế trong nước thì sao? Dưới đáy ao hoặc là bên bờ, cũng không có vật gì khác thường à? Tìm người xem thử dưới ao xem, nói không chừng sẽ phát hiện ra gì đó. Có nhiều vật sau khi gặp nước sẽ chìm xuống đáy.”
Tiểu Tiểu suy nghĩ một chặp, vị trí của cái ao này khá hẻo lánh, có lẽ không phải là người bên ngoài cung. Nếu là người trong cung, muốn độc chết hết toàn bộ cá thì cũng phải có lượng thuốc tương đương, nhưng trong cung đối với độc dược khống chế rất nghiêm, muốn lấy được lượng lớn như vậy không phải là chuyện dễ, mà đồ đựng độc dược có lẽ cũng ở gần đây. Thay vì mang đi chỗ khác, vứt vào trong nước hình như là cách tốt nhất.
“Không nghe đại phu nói hay sao? Xuống nước tìm đi!” Thấy mọi người không động đậy, Hoàng thượng hạ lệnh nói.
“…”
Thủ lĩnh thái giám khó xử một hồi, trong ao này hình như có độc nhá, xuống nước chẳng phải sẽ…
Nhưng mà hắn không dám nói, vẫn là nhận lệnh an bài người xuống dưới nước, Tiểu Tiểu suy nghĩ một lát, cũng nghĩ đến nguyên nhân do dự của họ, vội nói ngăn lại:
“Vừa nãy là sơ sót của ta, ta quên mất trong nước có thể có độc. Như vậy đi, Hoàng thượng, từ trên mình cá tra ra độc có hơi khó khăn, chi bằng tìm vài tên tử phạm đến thử độc, nhìn biểu hiện của con người rồi xác định là độc gì thì dễ hơn nhiều.”
Sóc vương hơi kinh ngạc chút, không ngờ tên tiểu tử này ít nhiều cũng có chút đầu óc, biết dùng người để thử độc, nhưng cũng đủ ác, nếu tra không ra độc, đó là một mạng người đấy nhá.
“Hay, Tiêu huynh đệ nói hay lắm, cứ theo lời của Tiêu huynh đệ mà làm đi.” Hoàng thượng tán dương nhìn Tiểu Tiểu, càng nhìn càng cảm thấy đây là một nhân tài.
“Hoàng thượng…” Nhân phạm còn chưa đem đến, Tiền thái y đã chạy lại rồi, trên mặt mồ hôi nhễ nhại.
“Tiền thái y, ngươi tra ra nguyên nhân rồi?” Hoàng thượng nhướn nhướn mày, mạn bất kinh tâm hỏi.。
“Hồi Hoàng thượng, lão thần hổ thẹn, vẫn chưa tra ra nguyên nhân, nhưng lão thần có thể xác định, nguồn nước chỗ khác đều không sao hết, chỉ có nước ở Hoa Thanh Trì có vấn đề.” Tiền thái y khẩn trương đáp.
“Vậy sao? Thế tức là vẫn chưa tra ra là độc gì ư?” Hoàng thượng mặt không biểu tình hỏi, đám thái y này đúng là càng ngày càng vô dụng.
“Hoàng thượng…” Thái y cúi đầu, mang theo vẻ mặt xấu hổ.
Tiểu Tiểu cười thầm, thái y cũng thật đáng thương, bọn họ với mình vốn cũng chẳng có thù oán gì, nhưng bởi vì mình cứ liên lụy đến họ hoài, khiến họ chịu tội, nàng cảm thấy thật áy náy, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, người nàng muốn trả đũa là Hoàng thượng, có người chịu liên lụy một chút hay nửa chút thì cũng là chuyện khó tránh khỏi, chính là không biết tình hình mấy phi tử trêu chọc Điểm Điểm kia giờ ra sao rồi? Đã khỏi chưa? Nếu như thái y đã chữa khỏi cho mấy ả, Tiểu Tiểu thật sự sẽ phải nhìn thái y bằng con mắt khác rồi đây.
“Hỷ công công, mấy người bên Liên phi đều không sao chứ?” Lần nữa nhìn thấy cá trên mặt đất, Hoàng thượng đột nhiên nhớ đến đứa bé đó, cũng thuận tiện nhớ đến đám phi tử kia, không biết bây giờ mấy người họ ra sao rồi?
“Hồi Hoàng thượng, tạm thời đã khống chế được rồi, nhưng nhìn đồ vật thì vẫn còn chút mờ mờ…” Hỷ công công đi đến trước mặt Hoàng thượng, báo cáo những tin mới gần đây.
“Ồ, vậy sao? Tiền thái y, đừng nói là cũng vẫn chưa tra ra độc gì đấy nhé?”
Hoàng thượng nguy hiểm híp mắt lại, Tiểu Tiểu thấy Tiền thái y đáng thương, vội hỏi:
“Hoàng thượng, sao vẫn chưa mang người đến? Đã đi lâu vậy rồi…”
Tiền thái y cảm kích nhìn Tiểu Tiểu một cái, biết là y giải vây cho mình, chỉ là không biết y nói là mang người nào đến.
“Chắc sắp rồi, Tiêu Kiếm, ngươi cảm thấy là người nào hạ độc? Là người trong cung à?” Ánh mắt sắc bén của Hoàng thượng cuối cùng cũng rời khỏi người Tiền thái y, Tiểu Tiểu cho Tiền thái y một ánh mắt yên tâm.
“Không biết, đợi lát thử độc xong, xem là độc gì rồi hẵng nói…Í, kia là gì vậy?” Đột nhiên thấy có vật gì phát quang, tuy nhìn không rõ là vật gì, nhưng nhìn tổng thể, giống như một cái lọ.
“Còn không mau vớt lên!” Sóc vương kêu một tiếng, mấy công công vội lấy lưới vớt chỗ Tiểu Tiểu vừa chỉ, không lâu thì vớt lên được một cái lọ màu đen không lớn lắm. Lọ rỗng, bên trong chỉ có nước bình thường, khoảng cách từ đó đến bờ không xa lắm, chắc là người ta ném vào.
Tiểu Tiểu rút khăn tay, cầm cái lọ lên ngửi, chẳng có mùi gì khác thường cả, nhưng cái lọ này y cảm thấy hơi quen mắt, sao giống cái lọ ở trong cung của mình thế nhỉ?
Che lấp một chút chấn kinh, nàng đưa cái lọ cho Tiền thái y, Tiền thái y ngửi thử, lắc lắc đầu, ông cũng không cảm thấy có điều gì khác thường.
Dọc theo chỗ vớt được cái lọ, Tiểu Tiểu nhìn về phía bờ, trong lúc vô ý phát hiện ra một vết xước rất nông. Vết tích rất nhẹ, nếu không tỉ mỉ nhìn thì thật sự sẽ không nhận ra, nhưng càng khiến nàng không hiểu chính là từ vết xước đó phán đoán ra dấu chân. Dấu chân rất nhỏ, tuyệt đối không phải vết tích của người lớn, từ chỗ này trượt xuống, hẳn là một đứa trẻ không lớn lắm mới đúng.
Sao lại có trẻ con ở đây chứ? Một là vì chỗ này khá hẻo lánh, hai là trẻ con trong hậu cung vốn rất ít, cho dù ra ngoài, cũng phải có người lớn dẫn đi, rất ít khi đi lại một mình.
Nghĩ đến cá trong Ngự hoa viên là sáng sớm hôm nay mới phát hiện bị chết, mà Điểm Điểm thì lại bị bắt tối hôm qua. Điểm Điểm bình thường đều mang theo thuốc trên người, mười người tám người căn bản không thể bắt được nó, trừ phi là thuốc trên người nó đã dùng hết hoặc bị mất. Tối qua trông giữ nó chỉ có bốn tên thái giám, cũng chình là nói dựa vào năng lực của mấy người bọn họ, căn bản không thể tóm được Điểm Điểm. Chẳng lẽ lũ cá này là do Điểm Điểm làm sao? Nếu vết xước đó là của Điểm Điểm, nó không cẩn thận rớt xuống nước, thuốc trên người cũng bị hòa tan, thuốc trên người nó không còn tí nào nữa, rồi đụng phải đám công công kia nên mới bị bắt?
Nếu là vậy, tất cả đều là trùng hợp, trong long Tiểu Tiểu đột nhiên nhức nhối. Mình đúng là quá vô trách nhiệm, Điểm Điểm nhỏ như vậy, bị rớt xuống đó, may mà rớt trúng chỗ nước nông, nếu rớt trúng chỗ nước sâu, nó còn có thể bò lên được hay sao? Chắc cũng vì rớt xuống nước, nên Điểm Điểm mới bị sốt.
Trước là rớt xuống nước, rồi bị công công bắt, trên ngươi Điểm Điểm lại không có độc dược phòng thân gì, lúc đó khẳng định là nó rất bất lực? Không biết có hận mình không nữa?
Đau lòng một lát, trên mặt Tiểu Tiểu cũng nhu hòa đi không ít, khi cầm cá lên lần nữa, cái mùi quen thuộc đó nàng cũng biết nguyên nhân rồi. Nhưng nàng sẽ không nói ra, bởi vì nàng, thái y phải gánh chịu đủ tội, nhường công lao này cho thái y đi.
Hơn nửa canh giờ sau, năm sáu tên tử phạm cuối cùng cũng được mang tới, Tiểu Tiểu hơi cảm thấy chấn kinh, không ngờ Hoàng thượng lại mang nhiều người tới để thử nghiệm đến vậy, có thể thấy hắn rất coi trọng vụ việc trúng độc lần này. Mà Sóc vương từ đầu đến cuối vẫn luôn dùng ánh mắt nhìn giặc để nhìn Tiểu Tiểu, nhìn tới nỗi trong lòng Tiểu Tiểu dao động không thôi.
Không đúng nha, sao Sóc vương không xảy ra chuyện gì hết vậy? Chẳng phải thôm qua mình đã hạ độc hắn rồi hay sao? Theo lý mà nói thì hắn phải chạy đôn chạy đáo giống Hoàng thượng mới đúng chứ. Ngẩng đầu nhìn hắn, đúng lúc hắn đang nhìn mình, Tiểu Tiểu vội quay đầu đi, cùng thái y quan sát phạm nhân đã uống nước của Hoa Thanh Trì。
“Sao rồi, thái y? Còn chưa có phản ứng gì à?”
Có thái y ở đây cũng có chỗ hay, họ có thể giúp Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu chỉ cần nói cho họ làm như thế nào là được.
“Tiêu công tử, vẫn chưa có phản ứng!” Tiền thái y lắc đầu, chẳng lẽ nước này cũng không có vấn đề sao?
“Cứ đợi đi, nếu không được thì dùng lũ cá này…” Tiểu Tiểu nhìn cá trên đất, chúng nó đều đã bị độc chết, ăn nó xong chắc có phản ứng chứ nhỉ? Tuy độc dược là do nàng chế ra, nhưng chủng loại quá nhiều, có thể sản sinh ra phản ứng gì nàng cũng không biết, nàng cần có người đến thử nghiệm một chút.
Bình thường thì rầu rĩ vì không có ai để thử nghiệm, bây giờ thì có người đẻ chọn thỏa thích, đương nhiên phải quan sát cho tốt rồi.
“Vừa nhìn là biết lang băm, nhìn không ra rồi chứ gì? Không biết chữa bệnh còn ra đây cho mất mặt!”
Sóc vương thấy Tiểu Tiểu và Tiền thái y cùng nhau xầm xì trao đổi, trong lòng cảm thấy khó chịu, hắn lỉnh lên phía trước rất không có phong độ nói.
“Ta chưa nói ta lợi hại bao nhiêu. Nhưng lại có người ăn lộc của vua mà không vì vua chia se âu lo, Hoàng thượng đã về làm việc rồi, ngài đường đường là Sóc vương thì hay nhỉ, còn nhàn rỗi ở đây làm gì” Nhàm chán trừng hắn một cái, tên Vương gia thối này, sao còn không mau cút xéo đi cho rồi.
“Ta…Hoàng thượng nói rồi, nhiệm vụ của ta là giám sát các ngươi điều tra ra nguyên nhân. Tiêu Kiếm, ngươi vẫn mau chóng tra ra thì hơn, nếu không thì đập bể bảng hiệu của mình, vậy thì…”
Suýt bị y làm cho tức chết, nhưng Sóc vương rất nhanh liền bình tĩnh lại, phản kích lần nữa, khiến Tiểu Tiểu lườm hắn,