tay một cái, Hỷ công công đứng dậy, đem mấy thứ đồ trong tay mấy thái giám đằng sau từng món từng món bày ra trước mặt Tiểu Tiểu, cao hứng nói với Tiểu Tiểu đây là do Hoàng thượng ban cho.
Tiểu Tiểu đứng dậy, ánh mắt quét nhìn mấy thứ đồ quý giá được ngự ban một cái, tùy tay cầm một món lên, nhìn chỗ không dễ thấy của ban phẩm, đều có một chữ ‘Ngự’ nho nhỏ, nàng cười cười:
“Hỷ công công, đây đều là Hoàng thượng ban cho bổn cung hay sao?”
“Hồi nương nương, đúng vậy!” Hỷ công công khó hiểu nhìn nàng, tiểu tổ tông này lại sao nữa đây? Nhìn biểu tình của nàng ta, đằng sau nhất định là có lời, hơn nữa lại không phải lời gì hay ho.
Cúi đầu xuống, Hỷ công công vội lau mồ hôi lạnh, nhỏ giọng nói:
“Nương nương, nếu không còn chuyện gì căn dặn, nô tài trước…”
Chạy! Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, bây giờ ông thật không dám chọc vào tiểu tổ tông này.
“Có chuyện, sao lại không có chuyện được chứ? Hoàng thượng tốt bụng ban cho bổn cung nhiều đồ như vậy, Hỷ công công trở về cảm phiền thay bổn cung nói lời cảm tạ với Hoàng thượng. Thuận tiện nói một tiếng, bổn cung rất thích đồ Hoàng thượng ngự ban. Nhưng mà, bổn cung không thích chữ này, sau này ban đồ, tìm mấy món không có chữ ‘Ngự’ mang qua đây là được!”
“Nương nương!” Từ ma ma sợ hãi nhìn Tiểu Tiểu, lời như vậy nếu nói ra ngoài, tiếp theo Hoàng thượng còn không đuổi nàng ta về lãnh cung hay sao?
Hoàng thượng ngự ban đồ vật, vốn là chuyện vinh hạnh biết bao, nhưng sao nương nương lại kêu Hỷ công công trở về nói thế chứ?
“Nương nương, tại sao?” Hỷ công công lau mồ hôi lạnh lần nữa, những lời này ông tuyệt đối không dám nói với Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng có biết được không thì chưa chắc. Hỏi rõ nguyên nhân, nếu sau này Hoàng thượng hỏi, mình cũng có cái trả lời.
Tiểu Tiểu tán thưởng nhìn Hỷ công công một cái, biết hỏi như vậy, cho thấy dưới dự giáo huấn của mình, ông ta thật khôn ra không ít.
“Bởi vì đồ như vậy không phải Hoàng thượng ban cho bổn cung, chỉ là Hoàng thượng bày ở Lâm Tiên cung của ta mà thôi. Mang ra ngoài cung thì chẳng ai dám cần, nhìn chỉ tổ chướng mắt thôi. Nếu không có chữ này thì hay rồi, tùy tiện đem một món ra ngoài cung, cũng đáng giá hơn trăm lượng…
Hỷ công công, sao vậy?”
‘Bịch’ một tiếng, lúc Tiểu Tiểu còn chưa nói hết, Hỷ công công đã quang vinh té ngửa ra đất…
“Nương nương, sao người lại nói như vậy? Hoàng thượng nếu biết…” Từ ma ma đau đầu nhìn Hỷ công công dưới đất, Tiểu Tiểu tùy ý cười một cái:
“Ta chỉ tùy tiện nói vậy thôi, ai mà biết Hỷ công công lại bị kinh hãi thế chứ? Ta xem nào…”
Bấm huyệt nhân trung của ông ta vài cái, Hỷ công công mở mắt ra, nhìn thấy nữ nhân như ác ma kia, sợ tới nỗi vội bò dậy. Đáy mắt ông ta có chút ít sắc đen, khiến Tiểu Tiểu hơi kinh ngạc một lát, nhưng nàng không nói ra, len lén nhìn Hỷ công công một cái, có vấn đề, may mà lúc nãy mình dọa cho ông ta té ngửa, bằng không, chết như thế nào ông ta cũng chẳng hay biết.
“Nương nương, mấy lời lúc nãy nô tài không nghe thấy, bọn họ cũng không nghe thấy, nô tài cáo từ trước đây…”
Địa phương này, một khắc ông cũng không dám ở lại, nữ nhân này đúng là quá đáng sợ mà.
Lời như thế, nàng ta cũng dám nói ra, nếu như Hoàng thượng nghe thấy, sẽ không chỉ đuổi về lãnh cung đơn giản vậy đâu, e rằng…
Đồ Hoàng thượng ban, nàng ta dám chê mang chữ ‘Ngự’ ra ngoài cung không ai cần? Lời này, sẽ không đơn giản chỉ chém đầu thôi đâu!
“Đợi đã!”
Giọng nói ác ma lần nữa vang lên, ngăn cản cước bộ hướng ra ngoài của Hỷ công công. Hỷ công công quay đầu lại, đề phòng nhìn Tiểu Tiểu, đừng chơi chết cái mạng già này của ta nha, tiểu tổ tông!
“Hỷ công công, ta muốn một cung nữ ở lãnh cung đến đây, ngươi làm được không?”
Tiểu Tiểu đi đến trước mặt Hỷ công công, nheo mắt hỏi.
Đây là hỏi mình sao? Hỷ công công nghi hoặc, đây rõ ràng là chèn ép mà, nếu mình dám nói không được, không biết nàng ta sẽ sửa mình thế nào nữa?
“Ai?” Run rẩy cúi đầu, Hỷ công công không dám nhìn vào mắt nàng.
“Hoa Nguyên!”
“Nàng ta là chủ tử bị biếm vào lãnh cung, không phải cung nữ, nương nương!” Yếu ớt chống cự, Hỷ công công biết có chống cự cũng chẳng có tác dụng gì.
“Biếm đi phong hào, làm một cung nữ đi, ta muốn nàng ta!”
Tiểu Tiểu cười tươi rói, nhìn biểu tình của Hỷ công công, vấn đề chắc là không lớn.
“Nương nương, cái này…cái này nô tài không làm chủ được, phải mời Hoàng thượng…”
Nếu như là chiêu nghi, hoặc là tài nhân, phẩm cấp thấp thì còn có thể, chuyện của Hoa Nguyên nương nương ông thật sự không dám làm chủ.
“Thời gian hai ngày, ngươi lo liệu đi!”
Xoay người, phất tay; rắc rối, khổ não, đều để dành cho người khác hết đi!
“Nương nương, người quen thân với Hỷ công công lắm à?”
Tiên phi hôm nay, đem đến cho Từ ma ma rất nhiều kinh ngạc, khiến Từ ma ma lầm tưởng rằng đây căn bản không phải Tiên phi, mà là một người khác.
“Gặp qua mấy lần, được chứ! Từ ma ma, hiện tại đối với cung này, ta chẳng quen thuộc chút nào. Bổn cung tin tưởng ngươi, người trong cung, sẽ do ngươi quản. Nên tín nhiệm ai, không nên tín nhiệm ai, ngươi liệt kê thành một danh sách cho ta, ta sẽ xử lý một chút. Nhưng Lâm Tiên cung có một nguyên tắc không thể thay đổi, chính là tất cả hạ nhân, nếu như ai dám phản bội ta, làm chuyện có lỗi với ta, ta nhất định sẽ khiến kẻ đó muốn sống không được muốn chết cũng không xong! Biết chưa?”
Nói đến đây, trong mắt Tiểu Tiểu lộ ra một tia tàn ác, Từ ma ma sợ hãi nhìn vị chủ tử này, nàng ta thật sự thay đổi rồi, có lẽ, cung này thật sự cần phải thay đổi rồi đây.
***
Đã qua hai ngày, Tiêu Kiếm kia cứ như đột nhiên bốc hơi vậy, không tìm được tung tích của y nữa. Hoàng thượng buồn bực ngồi trong Ngự thư phòng, nhìn cửa sổ chỗ mà y thường ngồi uống trà. Cảm giác, hình như y vẫn còn đó!
Trước giờ, chưa từng bận tâm một người nào như vậy, cho dù là nam nhân hay nữ nhân cũng chưa từng. Hoàng thượng không biết tại sao mình lại bận tâm đến y như vậy. Tiếp xúc với nhau chỉ ngắn ngủi có mười ngày, y không chỉ trở thành bạn của mình, càng thành công đi vào trong tim mình, cứ như thể người yêu mà mình đã tìm rất lâu vậy.
Người yêu? Nghĩ đến từ này, Hoàng thượng kinh ngạc một hồi, không hiểu tại sao mình lại dùng người yêu để hình dung Tiêu Kiếm chứ? Y là nam nhân đó nha!
Lúc Sóc vương đi vào, nhìn thấy được chính là Hoàng thượng đang ngây người nhìn cửa sổ, hắn cười cười, chẳng lẽ Hoàng thượng thích nam nhân rồi chắc?
“Hoàng huynh, không phải huynh thích tên Tiêu Kiếm kia rồi đấy chứ?”
Sóc vương người nhạo Hoàng thượng, hắn biết đây là điều không thể, hậu cung của hoàng huynh, nữ nhân mập ốm đều có đủ cả, làm sao có thể thích một tên nam nhân được chứ?
“Nói bậy!” Mặt hơi hơi đỏ, Hoàng thượng trách móc.
Làm sao có thể thích y được chứ? Y là một nam nhân nhá! Trẫm khẳng định là chỉ vì y không dốc sức vì hoàng thất, đột nhiên mất đi một nhân tài mà cảm thấy đáng tiếc thôi. Hoàng thượng an ủi mình như vậy, nhất định là như vậy, bằng không, làm sao giải thích được việc mình thường hay nhớ đến y chứ?
“Không phải thì tốt! Hoàng huynh, Tiêu Kiếm này đúng là thần kỳ, làm sao mà một chút tư liệu liên quan đến y cũng không có? Hỷ công công nói sao?”
Điểu Sóc vương kì quái là tổ chức tình báo của mình, lại tìm không thấy bóng của y, tìm không ra tung tích của y, cứ như thể y không phải người trên thế giới này vậy.
“Hỷ công công cũng nói không rõ, khách điếm ông ta nói, ta đã phái người tra qua, Tiêu Kiếm kia đặt phòng ở đó một ngày, nhưng lại không tá túc ở đó. Có lẽ, y có nguyên nhân đặc biệt gì đó, hồi sơn rồi cũng không chừng!”
Hoàng thượng có chút thất vọng nhìn về phía bên cửa sổ, hôm đó đã thấy y có gì là lạ, đáng lẽ không nên để y đi, vừa đi, không ngờ lại đi không thấy bóng người luôn.
Nếu như mình phái người điều tra về y ngay từ đầu, thì tốt biết mấy. Chí ít thì mình cũng biết được tung tích của y, nếu không tra ra, có thể dò xét, có thể hỏi.
“Hoàng huynh cũng tin y đến từ núi à?” Sóc vương hỏi. Hoàng huynh không phải người cẩu thả như vậy, Tiêu Kiếm này có nhiều điều đặc biệt, nhưng ánh mắt của y lại trong suốt như vậy, không giống người có tâm địa bất chính!
“Chẳng lẽ Sóc cũng tin? Hình như đây chính là điều duy nhất có thể giải thích lý do đột nhiên mất tích của y?”
Hai người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng thì cùng bật cười ha ha.
“Bỏ đi, chẳng phải chỉ là một đại phu thôi hay sao?” Sóc vương cười nói.
“Đúng vậy, có lẽ một ngày nào đó, y đột nhiên xuất hiện cũng không chừng!” Hoàng thượng buông một tiếng thở dài, quay người ngồi xuống, cười hỏi:
“Nữ nhân tối hôm đó, đệ đã phái người điều tra chưa?”
Tối hôm đó, chính là năm năm trước, lúc bày yến tiệc mừng thọ Hoàng thái hậu.
“Hoàng huynh, đệ đã phái người điều tra rồi, cũng diệt khẩu hết rồi, lúc đó đã xác định, không ai sống sót.” Sóc vương cười nói, dường như, chuyện mà hai người nói không phải là giết người diệt khẩu, chỉ là đang thảo luận xem tối nay ăn gì thôi vậy.
“Thế thì tốt! Lân cũng sắp về rồi, Sóc, đệ cảm thấy có liên quan đến Lân hay không?”
Hoàng thượng trầm tư nói. Đứa trẻ kia, quá quỷ dị, lúc hắn nhớ đến dáng vẻ của nó mà vẽ ra, mới phát hiện ra được mình và nó giống nhau. Nếu như nói nó là con của mình, thì tất cả người trong hậu cung cũng sẽ tin, suy cho cùng thì người giống nhau không nhiều lắm.
“Chắc không đâu! Lân làm việc cũng rất cẩn thật, tuy huynh ấy đối xử tốt với nữ nhân, nhưng tuyệt đối không để ai trong số họ mang thai. Nhưng mà, hoàng huynh, đệ lại nhớ ra một chuyện, có liên quan đến Lân.”
Có một nữ nhân, Lân từng nói qua, nhưng trước giờ mình chưa gặp qua nàng ta.
“Ồ? Chuyện gì?” Hoàng thượng khó hiểu nhìn Sóc vương, giữa ba huynh đệ bọn họ, trước giờ vẫn rất ít có chuyện tư mật.
“Cái buổi tối Lân sắp đi kia, đã từng nói qua với đệ, huynh ấy không nỡ xa một nữ nhân. Sau này đệ nghe nói, huynh ấy đem nàng ta an bài ở trong một biệt viện, nhưng hai ngày sau khi huynh ấy đi, nữ nhân kia liền mất tích…mãi đến bây giờ, quản gia còn đang phái người đi tìm khắp nơi nữa đấy?”
“Nữ nhân kia, thật sự cứ như vậy mà đột nhiên biến mất hay sao? Đúng là kì lạ, nhưng mà, chuyện này với chuyện đứa trẻ kia chắc không có liên quan đâu nhỉ?” Hoàng thượng suy tư một lát, bắt đầu cảm thấy hứng thú với nữ nhân kia.
Từ nhỏ đến lớn, nữ nhân có thể khiến Lân có hứng thú thì không nhiều. Đối với nữ nhân, Lân chỉ cần mà thôi, nhưng trước nay sẽ không để tâm.