Trời đã tối, Hoa Nguyên nhìn mấy món ăn được dọn trên bàn, cười nói: “Mọi người đợi chút, ta đi xem Điểm Điểm dậy chưa, đã ngủ cả ngày rồi , cũng nên đi kêu dậy ăn cơm là vừa!”
Sải nhẹ bước chân, Hoa Nguyên đi đến trước giường Điểm Điểm ngủ, mơ mơ hồ hồ thấy trên giường không có lấy một người! Không tin được mà thắp đèn lên, Hoa Nguyên tìm kiếm xung quanh, tìm hết cả viện, cũng không thấy hình bóng Điểm Điểm đâu cả.
“Điểm Điểm…” Hoa Nguyên gọi lớn, vẫn không gọi được Điểm Điểm, ngược lại gọi hết nữ nhân trong lãnh cung ra ngoài.
“Sao thế? Điểm Điểm sao rồi?” Thấy Hoa Nguyên sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, mấy nữ nhân kia hỏi.
“Không thấy Điểm Điểm nữa, Hắc tử cũng không thấy…” Hoa Nguyên nước mắt rưng rưng nhìn bọn họ, tự trách nói: “Tại ta không nên rời khỏi nó, nhất định là nó đã chạy ra ngoài rồi. Nhưng trong cung hiểm ác như vậy, một đứa trẻ như nó, sao ứng phó nổi chứ…”
“Nương nương, trước đừng gấp. Cửa vẫn khóa, chưa mở qua, sao Điểm Điểm có thể ra ngoài được chứ? Chúng ta vẫn nên tìm kiếm xung quanh xem, có lẽ nó trốn vào phòng ai đó không chừng.” Một ma ma khuyên nhủ, Hoa Nguyên chạy vội ra ngoài, tất cả mọi người đều chia nhau ra mà tìm
“Không có!”
“Không có!”
Từng tiếng “không có”, làm người đau lòng, khiến người lo lắng. Điểm Điểm, bé thật sự đã ra ngoài rồi, cái khóa trên cửa lãnh cung vẫn khóa kĩ, Điểm Điểm không phải đi ra từ cửa. Nhưng tường của lãnh cung cũng rất cao, người lớn còn trèo không ra được, Điểm Điểm thì càng khỏi phải nói, điều mọi người buồn bực chính là Điểm Điểm đã ra ngoài như thế nào, nhưng càng lo cho sự an toàn của bé hơn. Trở về viện của Tiểu Tiểu, Hoa Nguyên mặt khổ mi sầu nhìn bọn họ, cười khổ nói:
“Các người đợi ở đây trước đi, ta ra ngoài tìm Điểm Điểm!”
“Nương nương, đừng mà, ra ngoài sẽ bị xử chết đấy!” Ma ma tùy thân của Hoa Nguyên đi đến cạnh nàng ta, khuyên nhủ.
“Ta mặc kệ, cũng không thể lo nhiều như vậy. Điểm Điểm đã mất tích, ta phải ra ngoài tìm nó, nếu không, nó sẽ gặp nguy hiểm…”
Phi tử của lãnh cung, chưa được sự cho phép đã ra khỏi lãnh cung, một khi bị phát hiện thì sẽ bị tội chết, Hoa Nguyên biết. Nhưng Điểm Điểm là do Lão đại giao cho nàng, hơn nữa Hoa Nguyên cũng rất thích Điểm Điểm. Nàng cũng biết Điểm Điểm hiểu chuyện, thành thục, lúc này chưa trở về, tất đã gặp phải rắc rối gì rồi, không màng không hỏi đến bé, nàng làm không được.
Đẩy tay ma ma ra, Hoa Nguyên không chút sợ hãi chạy ra ngoài, nếu bị phát hiện, cùng lắm là chết thôi, nếu có chết vì đứa trẻ tựa tinh linh kia, cũng đáng lắm.
“Nương nương, đợi đã, ta cùng đi với người!” Ma ma nhìn Hoa Nguyên, nhớ đến Lão đại đối xử tốt với họ, dành lòng, cũng theo bước Hoa Nguyên. Có người thứ nhất, người phía sau cũng nối bước đi lên, đối với họ mà nói, người trong cung không có lấy một người tốt, Lão đại chính là ngoại lệ duy nhất, biết giúp họ làm chút gì đó, cải thiện chút gì đó. Điểm Điểm là ngươi của Lão đại, họ sẽ không để bé xảy ra chuyện.
Lén lút xuất cung, ngay cả đèn lồng mọi người cũng không dám mang theo, may mà hôm nay ánh trăng rất sáng, miễn cưỡng có thể nhìn rõ đường. Ra khỏi cửa lớn của lãnh cung, đám người lại bắt đầu gặp khó khăn: hoàng cung lớn như vậy, đi đâu tìm người đây?
“Nương nương, chi bằng chúng ta đến Ngự thiện phòng trước đi?” Một nương nương hỏi.
“Tại sao?”
“Trẻ con đói, tự nhiên sẽ đi tìm thức ăn…” Lời của nương nương kia còn chưa nói xong, mọi người đều lắc đầu, muốn tìm thức ăn, Điểm Điểm không biết về lãnh cung hay sao? Bây giờ thức ăn ở đây không kém tí nào.
“Chia nhóm ra đi! Chia nhóm ra tìm, hi vọng sẽ lớn hơn chút!” Hoa Nguyên ngẫm nghĩ, thở dài nói.
“Ừm, bọn ta đều nghe người!” Có người biểu thị tán đồng, theo tình hình hiện tại mà nói, đây đã là cách tốt nhất rồi.
“Được, chia thành bốn nhóm, có ta, Từ ma ma, Linh chiêu nghi, Tuệ chiêu nghi. Chúng ta sẽ chia ra…”
Hoa Nguyên, suy cho cùng là người nhìn quen cảnh đời, lúc tình huống khẩn cấp, lại vẫn có thể nhanh chóng an bài hết thảy. Sau khi phân chia người và phương hướng mỗi nhóm cần tìm xong, bọn họ cẩn thận đi về phía hậu cung. Người trong một nhóm không ít, còn phải lén lút để khỏi bị phát hiện cũng rất khó, tay nắm lấy tay, tay mỗi người đều toát mồ hôi lạnh.
Không chỉ do bọn họ sợ tối, mà họ càng sợ bị người khác phát hiện, càng sợ bị xử tội chết.
Một cặp mắt xanh phát sáng phía trước chợt đi lại đây, có người sợ đến bịt miệng, có người sợ hãi nhắm mắt lại, nhưng họ đều biết tình trạng hiện tại của mình, hiểu chuyện không một ai la lên.
“Là Hắc Tử!” Hoa Nguyên mừng rỡ nhìn cặp mắt xanh ngày càng lại gần. Buổi sáng, tuy mắt của Hắc Tử cũng trừng rất lớn, nhưng sao lúc đó lại không phát hiện ra rằng mắt của nó lại xanh như vậy? Vào buổi tối cặp mắt ánh xanh này thật dọa người, nếu như không phải từng xem trong sách ghi chép rằng mắt sói màu xanh, Hoa Nguyên cũng sẽ bị dọa bỏ chạy.
“Hắc Tử, ngươi có biết Điểm Điểm đang ở đâu không? Ngươi biết đúng không? Dẫn bọn ta đi tìm nó được không?” Hoa Nguyên đi đến trước mặt Hắc Tử, cúi thấp người lo lắng hỏi nó.
“Hu…” Hắc Tử khẽ nấc một tiếng, trong thanh âm lại chứa sự bị ai nói không nên lời, Hoa Nguyên cười khổ nói:
“Lúc nãy suýt nữa thì quên, Hắc tử ngươi sao có thể trả lời bọn ta được chứ? Ta tin nhất định ngươi biết Điểm Điểm đang ở đâu, ngươi đi phía trước, bọn ta theo sau, cùng nhau tìm bé, được không?”
Hắc Tử vẫy vẫy đuôi, ngẩng đầu sói lên, nhìn đám nữ nhân kia một cái, họ thật sự có thể cứu được Điểm Điểm sao? Chủ nhân, chủ nhân người ở đâu?
Từ từ đi phía trước, bọn Hoa Nguyên theo sát phía sau. Ngẫu nhiên có cung nhân đi qua, vẫn khiến họ sợ phải trốn sang một bên, cứ sợ đột nhiên bị phát hiện. Lúc nãy khi ra lãnh cung, chỉ nghĩ muốn đi tìm Điểm Điểm, cứu Điểm Điểm, nhưng khi thật sự đi ra ngoài rồi mới biết, nghĩ và làm khác xa nhau. Mấy năm sinh sống ở lãnh cung, họ sớm đã trở thành chim sợ cành cong, dù là cung đăng ở phía xa xa, không phải đi về phía này, nhưng họ vẫn sợ hãi ẩn núp.
Hắc Tử khinh bỉ quay đầu nhìn họ, nhưng cũng chỉ có thể nhìn họ chứ chẳng biết phải làm sao, bản thân mình là lang vương, có rất nhiều chuyện không thể làm. Giống như bây giờ vậy, nó biết Điểm Điểm đang bị nhốt ở đâu, nhưng nó cũng không thể cứu bé, bời vì căn phòng bị khóa lại, bên cạnh đó còn có mấy người canh giữ. Nếu như nó xuất hiện, tất sẽ làm bị thương người, hơn nữa là làm bị thương rất nhiều người. Nó không sợ chết, nhưng trước khi cứu người lại không được làm người khác bị thương, sợ gây rắc rối cho chủ nhân, cũng sợ làm cho Điểm Điểm bị thương.
Quay lại tìm cứu binh, mấy nữ nhân này thật sự có thể cứu Điểm Điểm hay sao? Nó rất hoài nghi, chi bằng đi tìm chủ nhân đi, nói không chừng người còn có thể, chứ mấy người này thì…
***
“Sóc, đệ không sao chứ?” Đi đến Ngự thư phòng, thấy Sóc vương gia đang ngồi trước Ngự án ngơ ngẩn với một bản tấu chương, tò mò cầm lấy tấu chương, rất bình thường, không có gì không đúng cả.
“Hoàng huynh!” Sóc vương thấy Hoàng thượng đến, vội đứng dậy, nhường chỗ cho Hoàng thượng.
“Không có gì, đệ ngồi đi, ta đến xem xem. Sóc, đệ hôm nay sao vậy, không phải có thù với tên tiểu tử kia đấy chứ?” Hoàng thượng nghiên cứu nhìn hắn, cảm thấy bọn họ sớm đã quen biết rồi, nếu không sao hai người lại có thù hận lớn như vậy?
“Không phải, đệ không quen biết y!” Sóc vương giận dỗi nói xong, Hoàng thượng bật cười ha hả:
“Còn nói không quen biết y? Đệ nghe giọng điệu nói chuyện vừa nãy của đệ kìa, cứ như y đang nợ rất nhiều tiền của đệ vậy. Sóc, nói cho vi huynh, quen biết Tiêu Kiếm lúc nào?”
“Hoàng huynh, đệ thật sự không biết y. Cái loại tiểu nhân gian trá kia, ai quen biết với y chứ…” Sóc vương khẩn trương phủ nhận, nhưng giọng điệu mất tự nhiên kia, nói sao cũng khiến người khác hoài nghi. Nói xong bản thân hắn cũng đã cảm giác được, có chút không đúng.
“Được rồi, không nói thì thôi. Sóc, đệ vẫn chưa dùng thiện à?” Nhìn Ngự thiện vẫn chưa mảy may động đến, Hoàng thượng cười:
“Chúng ta cùng ăn đi. Đệ không biết đâu, Tiêu Kiếm kia người không lớn, nhưng khẩu vị thì thật không nhỏ, nhiều thức ăn như thế, lại ăn hết sạch sành sanh. Ta thật hoài nghi mấy thứ y ăn đều chui đi đâu hết cả rồi…”
Sóc vương trợn mắt, Hoàng thượng thật sự bị tên tiểu tử kia thu mua rồi, ở trước mặt huynh ấy ăn nhiều như vậy, huynh ấy không những không phạt y, ngược lại còn khen y. Xong rồi, Hoàng thượng đã trúng độc của y, hết cứu rồi!
“Hoàng huynh, đệ chỉ cảm thấy y rất quen mặt mà thôi, đã quên gặp ở đâu rồi. Không nghĩ nữa, hoàng huynh thích y là chuyện của hoàng huynh, đệ ghét y, chắng ưa y tẹo nào hết! Nhưng, hoàng huynh, đệ cứ cảm thấy mục đích của tên tiểu tử kia không trong sáng, huynh vẫn nên cẩn thận chút!” Sóc vương tốt bụng khuyên nhủ.
“Sóc, đệ đa tâm rồi, y chỉ là một người có y thuật cao minh thôi. Ta còn muốn giữ y ở lại trong cung nữa đấy. Đệ xem, căn bệnh mà ngay đến ngự y cũng đành bó tay, y lại có thể giải quyết dễ dàng như vậy, người như vậy nên giữ lại dốc sức vì triều đình. Sóc, yên tâm, hoàng huynh đã quan sát rồi, y không có võ công, chỉ là một đại phu bình thường thôi!”
Nghĩ đến việc giữ y lại làm thái y, tâm tình Hoàng thượng trở nên sáng sủa. Làm sao để giữ y lại đây, cách tốt nhất là ban hôn, nhưng y đã có gia thất rồi, thật đúng là chuyện đau đầu đây?
Tiểu Tiểu trốn phía trên Ngự thư phòng, nghe thấy lời của người phía dưới, trong lòng vui lên không ít. Hóa ra Sóc vương kia thật không thể khinh thường, đã đóng giả nam rồi mà vẫn còn hoài nghi mình, may mà không không đứng ở phương diện nữ nhân mà suy nghĩ, bằng không, nhất định sẽ đoán ra mình. Điểm Điểm cũng không ở đây, ngày mai vẫn đừng nên đến gặp Hoàng thượng, ngộ nhỡ hắn thật sự giữ mình lại trong cung làm thái y, vậy chẳng phải rắc rối lắm hay sao?
Khí phi của Hoàng thượng, trong chớp mắt liền trở thành thái y được Hoàng thượng tín nhiệm nhất. Nếu như sau này đem chuyện này nói cho Hoàng thượng, không biết hắn nên khóc hay nên cười nữa, Tiểu Tiểu cười thầm nói: mặc kệ hắn khóc hay cười, nhất định sẽ không để người ta thất vọng đâu.
Không nghĩ nữa, vẫn là tìm Điểm Điểm quan trọng hơn. Nhẹ nhàng bay ra ngoài Ngự thư phòng, điểm huyệt đạo của Hỷ công công rồi nhấc ông ta sang một chỗ, nhìn cái bản mặt kinh ngạc đến độ có thể nuốt đầu lưỡi vào miệng, Tiểu Tiểu buồn cười:
“Nhìn thấy ta có cần phải kinh ngạc vậy không?”
“Tiểu tổ tông…Tiên phi, người…sao lại đến đây?” Hỷ công công líu lưỡi nhìn nàng, Tiên phi này, sao còn biết võ công thế này, hình như có chút rắc rối, là Hoàng thượng gặp rắc rối rồi đây.
“Ta muốn đến đây, tất nhiên có thể đến. Hỷ công công, ám nhân ngươi sắp đặt trong cung có bao nhiêu người?” Công công có quyền thế, thông thường đều sắp đặt người ở các cung, để dùng khi cần thiết.
“Có hai ba chục người…” Hỷ công công trấn định lại, xem ra lần này nàng ta đến tìm mình giúp đỡ, không phải đến gây chuyện, không sợ không sợ!
“Điểm Điểm mất tích rồi, chính là không lâu sau khi ngươi đến tìm ta. Hỷ công công, tức tốc liên hệ với họ, kêu họ giúp ta tìm người!” không phải thỉnh cầu, chỉ là mệnh lệnh. Hỷ công công